Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3082: Trở Về Phòng 301



Dương Gian rời khỏi tiệm thuốc không chỉ lấy đi hộp thuốc mà còn lấy đi một số đồ cũ không có giá trị, những đồ cũ đó là những đồ vật thường ngày của ông già mù, đợi sau khi hắn chết đi thì những thứ này sẽ trở thành di vật, đến lúc đó có thể thông qua các đồ cũ này làm vật trung gian để gọi hồn ông già mù ra.

“Người xuất sắc nhất cuối cùng của thời dân quốc cũng sắp qua đời, không lâu nữa thì tiệm thuốc bắc này cũng sẽ đóng cửa, tuy là có chút đáng tiếc, nhưng ít ra cũng giảm bớt được một chuyện phiền phức.”

“Nhưng mà sau cuộc trò chuyện với ông già mù, hắn đối với chuyện sau này cần làm đại khái có được một phương hướng.”

Dương Gian vừa suy nghĩ vừa từ từ đi xa hơn.

Hắn rời khỏi thành phố không bắt mắt này, sau đó đi theo hướng thành phố Đại Nguyên, hắn cần giao di vật này cho Hà Ngân Nhi, sau đó đem việc của ông chủ tiệm thuốc bắc nói cho nàng hay.

Dương Gian không có vội lên đường, hắn vẫn như trước, trên đường ghé vào mỗi thành phố đó, tìm hiểu tình hình, nếu như gặp sự việc linh dị thì sẽ tiện tay xử lý, để cho thành phố đó tạm có được hòa bình và ổn định trong thời gian ngắn.

Và trong quá trình đi đường, hắn nhìn thấy có rất nhiều thành phố bị linh dị ảnh hướng rất là nghiêm trọng.

Rõ ràng chỉ là một hai việc linh dị không quá đặc biệt khó xử lý, nhưng mà lại khiến cho cả thành phố không một bóng người, hắn chỉ tìm thấy trong thành phố này có rất nhiều xác chết kỳ lại đã chết nhưng không bị thối rữa.

Và trong thành phố được Quỷ Vực bao phủ, người sống thật chất là không thể rời khỏi đây được, chỉ có thể sống tạm cho qua ngày.

Cho dù là thành phố này có tồn tại ác quỷ, nhưng mà sự uy hiếp lớn nhất lại không phải là ác quỷ, mà là người sống, dưới sự hoảng loạn và áp lực, người dân trong thành phố muốn sống tiếp thì phải không từ thủ đoạn, Dương Gian nhìn thấy rất nhiều thảm họa và bi kịch phát sinh, nhưng mà hắn không có ra tay cản trở, chỉ là giải quyết xong sự việc linh dị rồi sau đó rời khỏi.

Bởi vì Dương Gian luôn tuân thủ quy tắc của người phụ trách, chỉ quản sự việc linh dị, còn những việc xảy ra giữa người với nhau thì hắn đều không quản.

Tốn hết thời gian hai ngày, Dương Gian mới tới được thành phố Đại Nguyên.

Hắn đi tới thị trấn cổ Thái Bình mới được xây xong.

Khó mà tưởng tượng, một thị trấn mới xây không được bao lâu mà lúc này lại náo nhiệt như vậy, đi tới đâu cũng là người, không hề có cảm nhận là bị linh dị ảnh hưởng.

Dương Gian theo dấu vết của linh dị, đi tới một từ đường mới xây không lâu.

Trong từ đường có đặt rất nhiều linh vị, nhìn các linh vị này như mới được làm ra, và từng cái tên trên đó đều rất quen thuộc, đa số đều là đội trưởng của tổng bộ, và một số người ngự quỷ đặc biệt mạnh, ngoài ra, còn có rất nhiều vị trí bị bỏ trống, có lẽ là do chưa kịp thêm vào.

Dương Gian lúc này nhìn một góc trong từ đường.

Ở đó, Hà Ngân Nhi đang ngồi trên một cái ghế nhỏ, cầm một miếng linh vị lên khắc từng nét một, không biết đang khắc tên của người mất nào.

“Dương Gian?” Hà Ngân Nhi lúc này mới phát hiện trong từ đường có một người đang đứng đó, nàng ngước lên nhìn, thì ánh mặt lộ ra một chút ngờ vực.

“Chỗ này sửa lại không tệ, những thứ cần có thì đều có đủ, giống y chang với thị trấn cổ Thái Bình cũ, và quy mô càng rộng lớn hơn.” Dương Gian nói.

Hà Ngân Nhi lại tiếp tục khắc linh vị:

“Có rất nhiều người đều nói ngươi đã chết rồi, ta cũng cảm thấy ngươi chắc cũng đã chết, lần trước ta có tới thành phố Đại Xương thu thập rất nhiều di vật, thậm chí linh vị của ngươi cũng được làm xong, xem ra hình như đã uổng công rồi.”

Dương Gian nhìn lên chỗ đặt linh vị, quả nhiên trong đó tìm ra được một cái linh vị thuộc về mình.

“Không sao, chuẩn bị vẫn tốt hơn, nói không chừng ngày nào đó ta chết đi, lần này ghé qua thành phố Đại Nguyên để đưa ngươi mấy món di vật, là di vật của người ngự quỷ thời dân quốc.” Dương Gian ném một bao đồ cũ qua.

Hà Ngân Nhi cầm lấy:

“Cám ơn.”

“Không cần cám ơn, đợi ngày nào đó sau khi ta kết thúc thời đại linh dị này, ngươi có thể chiêu các ông lão thời dân quốc lên xem, để họ biết được tương lai là đẹp ra sao, kẻo họ chết không nhắm mắt.” Dương Gian nói.

Hà Ngân Nhi nghiêm túc nhìn Dương Gian:

“Ngươi muốn kết thúc thời đại linh dị này sao? Chỉ dựa vào một mình ngươi, có làm được không.”

“Cũng phải thử xem sao, chứ không sẽ chết rất là nhiều người.” Dương Gian nói:

“Và ta đã tới cấp bậc này, thì có những trách nhiệm là không thể đẩy được, cho dù trời có sụp xuống, thì còn có người cao to như ta.”

“Có gì cần đến ta giúp đỡ không? Ta vẫn còn làm được.” Hà Ngân Nhi nói.

Dương Gian nói:

“Giờ vẫn chưa là lúc, giờ đã không thể nào dựa vào sức người để ổn định thế cuộc được nữa, bởi vì trong giới linh dị không có đủ số lượng người ngự quỷ xuất sắc, cho nên phải thay đổi cách nghĩ, phải nghĩ ra một phương pháp đặc biệt mới được.”

“Vậy ngươi nghĩ ra chưa.” Hà Ngân Nhi hỏi.

Dương Gian nói:

“Vẫn chưa, còn đang suy nghĩ, nhưng mà cũng đã có chút ý tưởng, chỉ là cách thực hành còn quá xa, ta cần một chút thời gian đi kiểm chứng có được không, việc này ngươi không cần lo lắng, nếu như ngày nào đó ta thực hiện kế hoạch, thì lúc đó ngươi sẽ biết.”

“Được, vậy thì ta đợi tin tốt của ngươi.” Hà Ngân Nhi nói.

Dương Gian gật đầu, hắn không có tiếp tục ở lại đây, sau khi bàn giao một số việc thì đã rời khỏi thành phố Đại Nguyên, bởi vì thành phố này do Hà Ngân Nhi phụ trách, cho nên không có sự việc linh dị, hắn cũng đỡ mệt hơn, cho nên hắn đã tiếp tục đi tới những thành phố khác.

Trên đường đi, hắn vẫn chưa gặp phải sự việc linh dị khiến hắn không cách nào giải quyết, các ác quỷ xuất hiện đều dễ dàng bị hắn bắt nhốt.

Và có được huyết hồ nên số lượng ác quỷ bị Dương Gian bắt nhốt cũng được đã được tăng lên mạnh, trong tương lai gần đây cũng không cần lo linh dị sẽ lấp đầy huyết hồ.

Sau đó Dương Gian lại đi tới thành phố Đại Kinh.

Hắn muốn xem Liễu Tam rốt cuộc có phải đã chết hay không.

Nhưng mà trong thành phố Đại Kinh, Dương Gian lại không tìm thấy dấu vết của Liễu Tam để lại, nhưng mà trong thành phố Đại Kinh cũng không có phát sinh sự việc linh dị, cho nên hắn đoán có lẽ Liễu Tam vẫn chưa chết, chỉ là do trạng thái của bản thân nên buộc phải ẩn đi, nhưng mà trong bóng tối hắn vẫn chiêu cố đến thành phố Đại Kinh.

Dương Gian cũng không có cố tình đi tìm kiếm Liễu Tam đã ẩn núp, hắn chỉ đi một vòng sau đó đã lặng lẽ rời đi.

Rất nhanh.

Hắn đã đến thành phố Ozu.

Thành phố này rất quen thuộc đối với Dương Gian, bởi vì trong thành phố Ozu đã tồn tại một sự việc linh dị khiến hắn nhớ đến giờ.

Sự việc phòng ba trăm lẻ một.

Cội nguồn của sự việc linh dị này, là một người ngự quỷ xuất sắc thời dân quốc sau khi chết đi đã ác quỷ thức tỉnh, lần trước hắn tham gia nhiệm vụ đưa thư trong bưu cục quỷ cũng xém chút chết tại đây, lần này quay về chốn cũ, hắn muốn giải quyết triệt để sự việc linh dị này.

“Với thực lực hiện tại của ta, muốn giải quyết ác quỷ thức tỉnh của Mạnh Tiểu Đổng đã không thành vấn đề.”

Dương Gian lần theo ký ức của mình đã đi đến một thị trấn cổ, địa hình của thị trấn cổ cũng có nhiều thay đổi lớn, có một bức tường cao to đã phong tỏa hoàn toàn khu vực này, đây là sự sắp xếp mà hắn trước khi rời khỏi đây, để đề phòng ác quỷ rời khỏi khu vực, sẽ tạo ra ảnh hưởng to lớn.

Lúc này hắn đang đứng trên hàng rào cao, nhìn khu thị trấn cũ nát này.

Thị trấn này bị phong tỏa đúng một năm.

Nhưng kỳ lạ là, thị trấn cổ này vẫn giữ nguyên hiện trạng của một năm trước, ngay cả bãi đất hoang cũng không mọc một ngọn cỏ dại nào, chỉ có những hàng dấu chân kỳ lạ.

Rất rõ ràng.

Ở đây đâu cũng là dấu vết lang thang của ác quỷ, và sau khi ác quỷ lang thang sức mạnh linh dị sẽ ảnh hưởng thực tế, cho nên đã duy trì được tình trạng nơi này.

“Giải quyết Mạnh Tiểu Đổng không khó, nhưng bắt nhốt mới là phiền phức.” Dương Gian suy nghĩ một lúc, hắn quyết định dùng đến quan tài màu đen.

Trên Đường Quỷ đã giật được mười cái quan tài, trong đó có bảy cái màu đỏ, ba cái màu đen.

Quan tài màu đen có thể bắt nhốt ác quỷ vô cũng đáng sợ, và Mạnh Tiểu Đồng này là phải dùng đến một quan tài màu đen.

Dương Gian dùng đến linh dị của huyết hồ, kết nối với khu dân cư Quan Giang ờ thành phố Đại Xương.

Một lúc sau, hắn từ trong huyết hồ lôi ra một quan tài màu đen.

Sau đó Dương Gian dùng một tay nâng quan tài màu đen lên, một tay khác cầm lấy cây thương dài màu đỏ, sau đó hắn dùng Quỷ Vực trực tiếp đi tới khu thị trấn cũ bị phong tỏa.

Hắn không có đi tới phòng ba trăm lẻ một để xem, cũng không có cố tình tìm kiếm ác quỷ thức tỉnh của Mạnh Tiểu Đổng, mà hắn đi tới dưới phòng ba trăm lẻ một, sau đó đốt cháy Nến Quỷ màu trắng.

Dương Gian định dùng Nến Quỷ màu trắng để thu hút đặc tính của ác quỷ, dụ Mạnh Tiểu Đổng ra, như thế sẽ ổn thỏa hơn.

“Xung quanh không có người bình thường, cũng có nghĩa là Mạnh Tiểu Đổng không có cách nào từ quá khứ xâm nhập qua đây, đây cũng là lý do tại sao lúc trước ta thay đổi địa hình, phong tỏa khu thị trấn cũ này, nhưng mà bây giờ ta cũng muốn biết, nếu không có sử dụng khởi động lại thì sự xâm nhập vô hạn của Mạnh Tiểu Đổng còn có tác dụng đối với ta nữa không.”

Dương Gian đứng kế bên quan tài màu đen, yên tĩnh chờ đợi ác quỷ tới gần.

Hắn cũng đang muốn dùng ác quỷ thức tỉnh của Mạnh Tiểu Đổng, đế xác nhận thực lực của bản thân mình, có đạt tới cấp độ người ngự quỷ xuất sắc thời dân quốc hay không."