Một thị trấn cổ không người, Dương Gian đang đứng kế bên quan tài màu đen, đốt cháy Nến quỷ màu trắng, đang yên tỉnh chờ đợi ác quỷ xuất hiện.
Hôm nay hắn sẽ hốt xác của bà lão Mạnh Tiểu Đổng thời dân quốc đó.
Nếu như không giải quyết mối tai họa này, thì sau này ác quỷ này chắc chắn sẽ hình thành một sự việc linh dị vô cùng đáng sợ.
Theo thời gian từ từ trôi qua, Nến Quỷ màu trắng không ngừng đốt cháy.
Bắt đầu xuất hiện động tĩnh.
Dương Gian lập tức đã nghe thấy tiếng bước chân nặng nề từ tòa nhà cũ không có người ở bên cạnh truyền đến, giống như có một xác chết đã chết từ lâu sống lại, và với sự xuất hiện của tiếng bước chân nặng nề, không khí xung quanh dường như trở nên lạnh lẽo hơn.
Cảm giác lạnh lẽo này là một cảm giác sai, có một sức mạnh linh dị nào đó quá lớn, bắt đầu ảnh hưởng cảm giác của con người.
“Ở dưới lầu? Không, không đúng, ở những nơi khác cũng có động tĩnh.” Đột nhiên, Dương Gian liếc nhìn một cái.
Ngoài ra ở góc đường cách đó không xa cũng có tiếng bước chân nặng nề như thế truyền đến, ngoài ra còn có một số âm thanh phát ra từ tòa nhà dân cư bên cạnh.
“Thì ra là vậy, lúc trước sau khi ta rời khỏi nơi này, tuy là đã cố gắng phong tỏa khu thị trấn này, xây tường cao lên, nhưng một năm trôi qua, cũng có người bị Mạnh Tiểu Đổng tấn công, những người xui xẻo đó làm vật trung gian, đã gia tăng số lượng ác quỷ trong khu này.”
Dương Gian nghe được những động tỉnh đó thì đã lập tức hiểu được, bản thân mình phải đối mặt không chỉ một mình Mạnh Tiểu Đổng, mà là rất nhiều người.
“Nhưng không sao, một người hay nhiều người đối với ta thì cũng như nhau, chỉ là không biết một cái quan tài có đựng đủ hay không.”
Hắn nhìn qua quan tài màu đen có ghi chữ Điện, trong lòng lại lo lắng không biết quan tài của mình có đủ dùng không.
Rất nhanh.
Trong hành lang tối om, có bóng dáng của một bà lão xuất hiện, gương mặt của bà lão này nhăn nheo đầy vết nám, cả người không còn sức sống, tỏa ra mùi xác chết nhàn nhạt, giống như một người chết không biết vì sao vừa mới nhập quan thì đã tỉnh dậy.
Nhưng mà xác chết không bị thối nát, sức mạnh linh dị đáng sợ đã giữ lại hình dạng trước lúc chết của bà lão.
Đồng thời, phía sau của Dương Gian cũng xuất hiện một cái xác chết kỳ lạ, ngoại hình cái xác này giống hệt bà lão vừa bước ra từ hành lang.
Không chỉ vậy, các cửa sổ của tòa nhà gần đó cũng có hình bóng bà lão đang lắc lư.
“Mạnh Tiểu Đổng sau khi chết đi hình như không có chia cắt linh dị của bản thân, mức độ ác quỷ thức tỉnh của nàng có sự uy hiếp rất lớn, nếu như không muốn gánh chịu nhiều lần bị ác quỷ tấn công, thì tốt nhất nên ra tay trước, không nên đợi tất cả quỷ tập hợp thì mới ra tay.” Dương Gian tuy tự tin, nhưng lại muốn quá tự tin.
Lúc này, hắn đang đối mặt với ác quỷ bước ra từ lối vào hành lang.
Còn chưa đến gần, thì Dương Gian đã cảm nhận được một không khí lạnh lẽo đang bao trùm cả người hắn, đồng thời hình dáng bà lão mơ hồ đang từ từ chồng lên hắn, dường như muốn thay thế bản thân mình xuất hiện trên thế giới này.
Dương Gian không có quan tâm đến sự xâm nhập linh dị này, hắn chỉ bước lên phía trước một bước, cơ thể và hình bóng hư ảo đó va chạm nhau, hình bóng hư ảo đó của ác quỷ lập tức gánh chịu sự va chạm linh dị không tưởng tượng được, lập tức bị biến mất, không để lại một dấu vết nào.
Bị Dương Gian đụng một cái, thì cũng giống như bị một chiếc xe buýt quỷ đụng phải, cộng thêm bản thân có Quỷ Huyết nên có thể cản lại được nhưng linh dị khác xâm nhập.
Sự xâm nhập vô hạn của Mạnh Tiểu Đổng, đối với hắn đã không hề có tác dụng.
Đối diện với tình hình này, Dương Gian cũng không cảm thấy bất ngờ, mà lại cảm thấy phải thế, nếu như đến giờ bản thân mình còn không có cách nào chống lại sự xâm nhập của linh dị, vậy thì hắn làm gì có tự cách đi kết thúc thời đại linh dị này chứ?
Đi tới trước mặt ác quỷ, Dương Gian bắt lấy cánh tay khô gầy và lạnh lẽo của Mạnh Tiểu Đổng.
Không có quá nhiều động tác.
Dương Gian muốn biết với tình hình bản thân không dựa vào vũ khí linh dị thì có khả năng đánh thắng ác quỷ ở trước mặt không.
Quỷ ở trước mặt vừa mới tiếp xúc với Dương Gian thì đã ngừng bước, nhưng mà đôi mắt chết chóc đó vẫn đang nhìn chằm Dương Gian, chứ không có như vậy mà chìm trong tĩnh mịch như trong suy đoán.
Dương Gian cảm nhận được cánh tay gầy guộc đang có cảm giác run rẩy, khiến hắn có ảo giác được giải thoát, và cảm giác này theo thời gian càng trở nên mạnh mẽ, dường như cứ tiếp tục như vậy, thì ác quỷ ở trước mặt sẽ mất đi khống chế.
Giữa linh dị đo sức với nhau như vậy, tạm thời chưa phân thắng bại.
Nhưng trong thời gian ngắn, Dương Gian sẽ chiếm ưu thế.
“Chỉ dựa vào xe buýt quỷ thì chưa đủ khiến cho Mạnh Tiểu Đổng mất đi năng lực hoạt động, nhưng nếu có thêm Quỷ Huyết thì sao.” Ánh mắt của Dương Gian sững lại, sau đó hắn bắt lấy cánh tay nơi đang chảy máu của Mạnh Tiểu Đổng.
Mà máu chảy ra cũng rất kỳ lạ, nó không nhỏ xuống đất mà chảy dọc theo cánh tay gầy guộc, với tốc độ mắt thường có thể thấy được nhuộm đỏ bà lão đáng sợ đó.
Theo khu vực bị máu bao phủ ngày càng lớn, thì cảm giác khiến cho Dương Gian bị trói buộc đã biến mất, đồng thời, ác quỷ ở trước mặt cũng từ từ tĩnh mịch.
Lúc Quỷ Huyết triệt để bao trùm cả xác chết của bà lão, thì đôi mắt đáng sợ đó mới từ từ nhắm lại.
Mạnh Tiểu Đổng triệt để chìm trong tĩnh mịch.
“Quỷ huyết cộng thêm xe buýt quỷ, có thể thắng Mạnh Tiểu Đổng, và còn có thể không quan tâm đến sự xâm nhập vô hạn của Mạnh Tiểu Đổng, như thế tính ra, ta so với những người ngự quỷ xuất sắc thời dân quốc vẫn không đến nỗi tệ, xếp ở giữa chắc cũng không thành vấn đề.” Trong lòng của Dương Gian suy nghĩ.
Tuy là hắn bây giờ chỉ đối phó với một Mạnh Tiểu Đổng, chứ không phải nhiều Mạnh Tiểu Đổng, và Mạnh Tiểu Đổng có Búp Bê Chết Thay, và ác quỷ búp bê gỗ vẫn chưa dùng đến, nhưng hắn cũng còn có Quỷ Vực chín tầng, còn có sự khởi động vô hạn.
Cho nên đánh giá như vậy không phải là tự khen, thậm chí tính ra còn có chút khiêm tốn.
Xách ác quỷ sau khi tĩnh mịch, Dương Gian quăng vào trong quan tài màu đen, sau đó đóng nắp quan tài lại.
Quan tài màu đen dường như là một dụng cụ thiên nhiên bắt nhốt ác quỷ, ác quỷ sau khi nằm vào trong quan tài màu đen thì giống như xác chết yên tỉnh vậy, không có gây bất kỳ động tĩnh nào.
“Ngoài trừ con này ra, xung quanh còn có tám con ác quỷ số lượng không hẳn là nhiều.” Sau đó Quỷ Nhãn của hắn chuyển động.
Vào lúc này tám bà lão đáng sợ khác giống hệt nhau đang đến gần.
Dương Gian lúc này cũng không bảo lưu, hắn lấy cây thương dài màu đỏ ra, dùng đến vũ khí linh dị, với tốc độ nhanh nhất giải quyết mấy con quỷ này, sau đó bắt nhốt toàn bộ vào trong quan tài màu đen.
Cái quan tài này đã đựng đến chín Mạnh Tiểu Đổng sau khi bị hắn triệt để giết chết.
“Quan tài này có lẽ nên chôn Ở giữa khu rừng ở ngoài nhà cổ, chôn gần mộ của Trương Động đó.” Dương Gian đã sờ lên chiếc quan tài màu đen lạnh lẽo đó, tự nhiên hắn lại có cách như như vậy.
Huyết hồ dưới chân lần nữa xuất hiện, đã nuốt chửng quan tài màu đen đó.
Chuyến đi này đã thành công giúp Mạnh Tiểu Đổng hốt xác.
Nhưng mà Dương Gian không có gấp gáp mà rời khỏi đây, hắn bước vào trong tòa nhà cũ ở trước mặt, sau đó nhanh chóng lên lầu đi tới phòng ba trăm lẻ một.
Cửa phòng đang ở trạng thái mở ra, đồ đạc bên trong được sắp xếp đơn giản gọn gàng ngăn nắp, cho dù đã hơn một năm trôi qua, nhưng nơi này vẫn không hề bừa bộn, chỉ là có thêm một chút bụi, càng khiến cho đây có chút hiu quạnh.
Dương Gian bước vào trong phòng ba lẻ một vô cùng đáng sợ của lúc trước, hắn đi một vòng quanh phòng khách, cuối cùng ánh mắt nhìn lên bức tranh sơn dầu treo trên tường.
Trong bức tranh là một người đàn ông trẻ khôi ngô tuấn tú, ăn mặc thời dân quốc.
“Là bức tranh của Trương Động.” Dương Gian nhìn bức tranh, trong lòng thầm thở dài.
Nghĩ tới trước đây khi Mạnh Tiểu Đổng và Trương Động còn trẻ chắc cũng có qua một câu chuyện.
Chỉ đáng tiếc là thời gian không tha ai, lúc trước hai người còn đang hăng say, thì giờ đã ác quỷ thức tỉnh, trở thành hai cái xác đáng sợ, một người ngồi trên ghế thái sư trong ngôi nhà cổ, một người nằm trong một chiếc quan tài màu đen.
Hắn đem bức tranh đi, xem như là vật chôn chung với Mạnh Tiểu Đổng.
Tiếp theo Dương Gian bước vào trong phòng định đem đi một số di vật của Mạnh Tiểu Đổng, nhưng mà hắn phát hiện trong phòng có dấu vết của người từng tới qua đây, bị mất rất nhiều di vật, và cũng không thấy đồ vật linh dị, ngay cả cái giá giường màu đỏ ở giữa phòng cũng biến mất.
“Chắc là trước đó Hà Ngân Nhi và Lý Nhạc Bình từng tới qua đây.”
Trong lòng của Dương Gian đoán vậy.
Với thực lực của họ thì có thể hoàn toàn tránh được Mạnh Tiểu Đổng và dễ dàng bước vào phòng ba trăm lẻ một lấy đồ đi.
Nếu như căn phòng đã dọn hết vậy thì Dương Gian cũng không có ở lại, hắn lập tức xoay người rời khỏi nơi này.
Trước khi rời đi, hắn đã trực tiếp dọn sạch thị trấn cũ này, đồng thời cũng phá bỏ tường bao quanh thị trấn cũ, với tình hình có Quỷ Vực, muốn thay đổi địa hình chỉ là một chuyện rất là đơn giản, đương nhiên mục đích phá bỏ cũng là muốn giảm bớt nỗi hoảng sợ của thị trấn này, nếu như để lại những ngôi nhà cổ này, sẽ khiến cho nhiều người nghi ngờ nơi đây có ác quỷ.
Với sự biến mất kỳ lạ của những ngôi nhà cổ với những bức tường cao, thì nơi đây đã trở thành một một khoảng trống lớn.
Tin rằng mấy năm sau, khoảng trống này sẽ được xây lầu hình thành một khu mới và những cư dân mới sẽ sinh sống trong đó.
Còn về câu chuyện của phòng ba trăm lẻ một này chỉ có thể nhìn thấy trong cuốn sổ tay của Dương Gian.
“Đi thành phố tiếp theo xem sao.”
Dương Gian tiếp tục đi tiếp, hắn đang quét sạch linh dị, và cũng đang giải quyết một số tai họa ngầm.
Tuy là không phải mỗi một thành phố đều có để lại dấu chân của hắn, nhưng khi Quỷ Nhãn của hắn từng quét qua thì nơi đó ít ra sẽ an toàn.
Với hành động tiếp tục này của hắn.
Rất nhanh, trong tổng bộ và giới linh dị hiện giờ phát hiện, những sự việc linh dị ở mỗi nơi đã giảm bớt với một tốc độ khó tưởng, đồng thời họ cũng nhận ra rằng, Quỷ Nhãn Dương Gian trong truyền thuyết đã quay về, và đang giải quyết linh dị, ổn định thế cuộc, còn có người tin rằng thời thế linh dị loạn lạc này không lâu nữa sẽ kết thúc, mọi thứ lại hồi phục như trước.
Nhưng Vương Quốc Cường trong tổng bộ hiểu rõ, cách làm này của Dương Gian chỉ là trị ngọn, chứ không trị góc.
Nhưng dù là vậy, cục diện tạm thời chuyển biến tốt, cũng khiến cho Vương Quốc Cường thở nhẹ nhàng, đồng thời danh tiếng của tổng bộ lần nữa được đánh vang.
“Dương Gian này quả là không hổ danh là lá bài vàng do Tào Diên Hoa và Vương Tiểu Minh để lại cho tổng bộ, thật sự khâm phục họ, đã ở trong hoàn cảnh lúc đó mà không hề do dự đã lựa chọn Dương Gian làm đội trưởng chấp pháp, giao hết cả tổng bộ cho một người, và vào lúc đó, Dương Gian cũng không phải là lựa chọn tốt nhất, có không ít đội trưởng hơn cả hắn.”
Vào lúc này, Vương Quốc Cường mới ý thức được Tào Diên Hoa và Vương Tiểu Minh lúc trước đã sáng suốt ra sao.
Một khi mà chọn nhầm người, thì tình hình hiện giờ đã sớm trở nên nghiêm trọng."