Thế giới đen tối, ngôi nhà cổ u ám, rừng già dày đặc.
Dương Gian phá vỡ giới hạn giữa hiện thực và linh dị, lần nữa đi tới nơi chỉ có xe buýt quỷ mới tới được.
Đây là nơi chôn cất Trương Động.
Nhưng mà lần này hắn không có bước vào ngôi nhà cổ, mà là vòng qua tòa nhà nguy hiểm này, sau đó dọc theo một con đường ngoằn ngoèo đi vào sâu trong rừng rậm.
Gió lạnh thổi qua, cây cổ thụ bên cạnh xào xạc.
Khác với lần trước, lần này trước mặt của Dương Gian không bị ác quỷ ngăn cản, và cũng không cần đưa tang, cho nên trên đường đi rất an toàn, và hiện tại Dương Gian cũng không cần lo lắng cho dù có gặp phải ác quỷ, hắn bây giờ hắn có thể hoàn toàn đối phó nguy hiểm ở nơi này.
“Đến rồi.”
Rất nhanh, Dương Gian đã đi tới chính giữa khu rừng già.
Đây là một bãi đất trống cố tình được dọn dẹp.
Trên bãi đất trống có đến sáu ngôi mộ cổ không, là bảy ngôi mộ cổ.
Dương Gian nhìn thấy một ngôi mộ mới xây không lâu, trên bia mộ ở trước mặt có một tấm di ảnh trắng đen, người trong tấm di ảnh chính là ông lão tiệm thuốc bắc, và phía dưới tấm ảnh có khắc một hàng chữ.
Mộ của Trương Bác Hoa.
“Thì ra tên của ông chủ tiệm thuốc bắc là Trương Bác Hoa.” Đến bây giờ Dương Gian mới biết được họ tên của ông lão đó.
Nhưng mà hắn cũng hiểu.
Trong giới linh dị thường thì không mấy tự nguyên bộc lộ tên thật ra ngoài, bởi vì có rất nhiều linh dị có thể thông qua tên làm vật trung gian, từ đó đối phó người đó.
“Ngôi mộ này nhìn có vẻ mới xây, nhưng nhìn có vẻ ít nhất đã được một hai tháng, và ở mấy ngày trước, ta còn gặp ông lão này trong tiệm thuốc bắc, cho nên người nằm dưới mộ không phải là Trương Bác Hoa, có thể là phần còn lại của cơ thể hắn.”
Dương Gian nhớ lại, ông chủ tiệm thuốc bắc bây giờ chỉ còn lại cái đầu, nhưng cơ thể lại không thấy đâu, xem ra đã được chôn ở đây.
Sau đó hắn nhìn qua những ngôi mộ khác, trong lòng xuất hiện một nghi vấn.
Ví dụ như mộ của Lý Khánh đã tồn tại lâu vậy, nhưng cái xác của Lý Thắng lại ở trong khách sạn Grand Caesar, với tình hình này, thì trong mộ đã chôn thứ gì?
Và ví dụ như người quản lý đời thứ nhất của bưu cục quỷ, La Văn Tùng, sau khi chết ác quỷ thức tỉnh, cái xác bây giờ được Dương Gian nhốt trong một cái thùng bằng vàng, và cái thùng đó được ở trong nhà an toàn số một trong khu dân cư Quan Giang.
Còn có mộ của Mạnh Tiểu Đổng cũng như vậy.
Vào năm ngoái, Mạnh Tiểu Đổng vẫn chưa chết, nhưng mộ đã được xây lên rồi.
“Có lẽ, chôn dưới mộ không chỉ đơn giản là một cái xác, mà là một sự trải nghiệm.”
Trong lòng của Dương Gian suy nghĩ như vậy.
Sau đó hắn dùng linh dị của huyết hồ, đào cái quan tài màu đen lên.
Trong quan tài màu đen đã bắt nhốt ác quỷ thức tỉnh của Mạnh Tiểu Đổng.
Dương Gian đã dùng đến linh dị của Quỷ Lừa Đảo để tạo ra một cái xẻng, sau đó đã đào bên cạnh mộ của Mạnh Tiểu Đổng.
Một lúc sau, thì một cái hố lớn đã được hình thành.
Dương Gian chôn cái quan tài màu đen xuống, sau đó ở phía trên đã đặt bức tranh sơn dầu lên xem như vật chôn cùng, tiếp theo là lấp đất lại.
“Mạnh Tiểu Đổng này sau khi chết cũng muốn quay về đây gặp Trương Động.”
Vào lúc này, Dương Gian đột nhiên hiểu rõ, tại sao lúc trước khi mình đi đưa thư trong ngôi mộ cổ đã gặp Mạnh Tiểu Đổng.
Rõ ràng là Mạnh Tiểu Đổng thật sự đã chết trong phòng ba trăm lẻ một, nhưng cuối cùng lại ly kỳ xuất hiện trong ngôi nhà cổ này, và xém chút đã bị diệt cả đoàn.
Bây giờ Dương Gian đã hiểu, chắc chắn là do Mạnh Tiểu Đổng trước khi chết đã sắp xếp trước, và thông qua xâm nhập vô hạn đã khiến cho bản thân mình đi tới nơi này để tham dự tang lễ của Trương Động, bởi vì nàng biết rằng mình sẽ không thể nào chống cự được tới lúc đó.
Cho nên lúc đó Dương Gian mới gặp phải Mạnh Tiểu Đổng đã trở thành ác quỷ.
Xem có vẻ như trùng hợp, nhưng thực tế thì mọi thứ đã được sớm sắp xếp sẵn.
Sau khi chôn Mạnh Tiểu Đổng, khi Dương Gian chuẩn bị rời khỏi, hắn không muốn ở lại đây lâu, bởi vì Trương Đổng đang ở trong nhà cổ cách đó không xa, hắn không muốn bị một con ác quỷ đáng sợ nhắm trúng.
Và trong lúc hắn chuẩn bị phá vỡ giới hạn giữa hiện thực và linh dị để trở về hiện thực thì.
Liếc qua một cái thì lại nhìn thấy một nén nhang đã tàn được cắm ở trước một ngôi mộ cũ.
Đó không phải là nhang bình thường, mà là nhang chiêu hồn, là đồ vật linh dị do người chiêu hồn ở thị trấn cố Thái Bình mới có thể chế tạo ra được, sau khi đốt lên có thể gọi hồn của bất kỳ người nào quay về.
“Nhớ lại những gì chị Hồng đã nói, cấp bậc của ta quá thấp, biết nhiều quá cũng vô dụng, đợi tới khi ta đạt tới cấp bậc của họ thì tới đây lần nữa, đốt một nén nhang, có thể gọi bất kỳ người nào tại đây.” Dương Gian đột nhiên nhớ lại lời hẹn ước này.
Chị Hồng cứ tưởng Dương Gian muốn trưởng thành đến cấp bậc của nàng cũng phải cần thời gian hai ba năm.
Nhưng mà mới nửa năm hơn trôi qua thì hắn đã làm được.
Có lẽ lời hẹn này có thể tới sớm hơn.
“Có nên đốt cháy xem sao không?” Ánh mắt của Dương Gian hơi động nhẹ, nhìn đoạn nhang đó có chút do dự.
Hắn đã gặp qua mấy người ngự quỷ còn sống trong thời dân quốc, vì dụ như ông chủ tiệm thuốc bắc Trương Bác Hoa, chiêu hồn xuất hiện La Thiên, và còn có người đốt nhang chiêu hồn Trương Ấu Hồng, thậm chí thông qua chiếc ghế thái sư kỳ lạ trong nhà cổ mà tiếp xúc qua với Trương Đổng.
Duy nhất chưa gặp qua chỉ còn có hai người này, Mạnh Tiểu Đổng và La Văn Tùng.
Mà đoạn nhang này lại cắm ngay trước mộ của La Văn Tùng.
Cho nên, đoạn nhang chiêu hồn này sẽ chiêu vong hồn của La Văn Tùng.
Còn việc sao lại sắp xếp như vậy, thì Dương Gian cũng không biết, có lẽ sau khi đốt lên thì hắn mới biết được.
Nhưng mà Dương Gian vẫn còn do dự.
Không phải là có tồn tại nguy hiểm gì, mà là hắn cảm thấy những thứ này đây không có ý nghĩa.
Thời đại linh dị đã xuất hiện, người xuất sắc thời dân quốc toàn bộ đã bị chôn, cho dù là vong hồn tạm thời quay về thì như thế nào chứ?
Nhưng những người già thời dân quốc này đã sớm có sắp xếp từ trước, trong đó có khi nào có hình bóng của ông Tần?
Khi ông Tần còn sống là có năng lực nói chuyện với bản thân mình trong tương lai.
Cho nên những tin tức manh mối quan trọng do ông Tần để lại, là vô cùng dễ dàng.
“Đốt thử xem sao, chứ không trong lòng cứ hay nhớ hoài.” Cuối cùng Dương Gian đã lựa chọn, hắn không gấp gáp rời khỏi, mà xoay người đi tới trước mộ của La Văn Tùng.
Mộ của La Văn Tùng ở đây cũng được mấy năm rồi, thậm chí trên di ảnh cũng là hình dạng còn trẻ của hắn.
Đốt cháy đoạn nhang chưa đốt hết.
Đi kèm với một làn sương mù kỳ lạ, Dương Gian cảm thấy trong làn sương mù có một bóng người đang nhanh chóng ngưng tụ, đồng thời, một bầu không khí linh dị khiến cho người ta bất an đang bắt đầu khuếch tán ra xung quanh.
Dương Gian lui ra xa một đoạn, không muốn bị làn sương bao phủ, đồng thời cũng đang đề phòng La Văn Tùng được chiêu hồn ra.
Hắn ở thị trấn Bạch Thủy từng có qua một sự trải nghiệm hư ảo, đại khái hiểu được sự đáng sợ của La Văn Tùng này.
Cả người đều là lời nguyền linh dị chắc chắn chết, và cái lời nguyền linh dị chắc chắn chết này còn có thể chồng lên nhau, một khi ra tay thì sẽ chết, không hề cho người ta thời gian phản ứng.
Cho nên đề phòng là rất cần thiết.
Dù gì Dương Gian cũng không biết lúc còn sống tính cách của La Văn Tùng rốt cuộc là như thế nào, hắn cũng là từ một số cách làm và sắp xếp sau khi chết của La Văn Tùng mà suy đoán đại khái.
Sương mù ngày càng dày đặc, cho đến khi phủ lấp mọi thứ.
Nhang chiêu hồn lúc này đã phát huy đến cực hạn.
Một vong hồn đã chết từ lâu lúc này đã được đưa trở lại và xuất hiện lần nữa.
“Khự khự.”
Một tiếng ho nhẹ vang lên, người trong sương mù hình như bị sặc.
Sau đó, có một người đàn ông hơi già bước ra từ trong sương mù.
Người đàn ông này khoảng chừng năm mươi tuổi, tuổi tác không lớn lắm nhưng trên mặt đầy vết xác chết, và toàn thân lạnh lẽo, nhìn rất thấm, đôi mắt luôn nheo lại, khiến cho người khác cảm thấy bị rắn độc nhắm trúng vậy, trong lòng lại có chút sợ hãi.
Chỉ cần nhìn qua một lần, thì Dương Gian đã hiểu, La Văn Tùng này không phải dạng hiền lành, tám đến chín phần là một người tàn ác, u ám.
Quả nhiên.
Sự suy đoán trước đó không đáng tin.
Có lẽ La Tùng Văn người quản lý ở bưu cục quỷ trong hiện thức đã hy sinh cho người đời sau rất nhiều, nhưng La Văn Tùng xuất hiện bây giờ không phải là hắn lúc già đi, mà là lúc hắn còn trẻ.
La Văn Tùng vào lúc đó, cho dù là tâm trí hay là thực lực vẫn luôn ở đỉnh cao.
Vào lúc Dương Gian đang vô cùng kiêng dè, thì lúc này La Văn Tùng lại nhíu mắt:
“Chàng trai trẻ, đừng lo lắng, ta không phải là quỷ, chỉ là một vong hồn muốn mượn một đoạn nhang để sống trở lại tạm thời mà thôi, không có uy hiếp gì.”
“Người quản lý bưu cục quỷ, La Văn Tùng, ta xưng hô với ngươi như vậy không vấn đề chứ.” Ánh mắt của Dương Gian bình tĩnh nói.
“Thì ra là vậy, ngươi đã biết hết mọi chuyện, xem ra là ngươi cố tình đốt nhang chiêu hồn để ta lên đây.” La Văn Tùng lập tức hiểu ra mọi chuyện, nhưng hắn vẫn bộ dạng cười mĩm.
Dương Gian nói:
“Cho là vậy đi.”
Lúc này La Tùng Văn lại quan sát xung quanh, hắn nhìn thấy bên cạnh có mấy ngôi mộ, lại nhìn qua ngôi mộ của Mạnh Tiểu Đồng mới vừa chôn xuống, cuối cùng hắn nhìn qua một của ông chủ tiệm thuốc bắc Trương Bác Hoa, trong ánh mắt có một tia sáng.
Cuối cùng, hắn thu hồi ánh nhìn, lần nữa nhìn chằm chằm vào Dương Gian, nhưng lúc này thì nụ cười trên khuôn mặt hắn đã từ từ biến mất.
“Thời đại của chúng tôi đã kết thúc hoàn toàn rồi, nếu như thế thì hãy để ta cân đo ngươi xem, xem ngươi có khả năng đối kháng với thời đại mới này không.”
Khi giọng nói của La Văn Tùng vừa dứt, thì hắn đã bất ngờ ra tay.
Ánh sáng xung quanh mờ đi với tốc độ không thể tưởng tượng được, đồng thời, xung quanh Dương Gian đã vang lên những âm thanh kẽo kẹt, dường như xung quanh hắn có rất nhiều cánh cửa vô hình.
Và vào lúc này, tất cả các cánh cửa đã mở ra cùng một lúc.
Vô số lời nguyền linh dị chắc chắn chết được bùng phát, đây tuyệt đối không phải thăm dò đơn giản, mà là La Văn Tùng đã hoàn toàn ra tay.
Đây là muốn xông tới giết chết Dương Gian.
“La Văn Tùng, ngươi quá xem thường ta rồi, dựa vào ngươi mà muốn cân đo ta sao? Trương Động thì có thế được.”
Giọng nói lạnh lùng của Dương Gian vang trong bóng tối.
Phút tiếp theo.
Bóng tối xung quanh đột nhiên bị xua tan, và những ngọn Quỷ Hỏa đã xuất hiện từ trong không, với linh dị làm nhiên liệu mà đang điên cuồng cháy lên, và với sự bùng cháy của ngọn Quỷ Hỏa, thì dưới chân Dương Gian không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bài huyết hồ.
Huyết hồ lan rộng, đang muốn nhấn chìm mọi thứ xung quanh, và những cánh cửa xuất hiện trên mặt đất cũng bị ép lấp đầy.
Nhưng cho dù là thế, một nửa bóng tối vẫn che phủ khuôn mặt của Dương Gian, và có một số cánh cửa chưa được lấp đầy vẫn được mở ra.
Lời nguyền linh dị đáng sợ chắc chắn chết đã được hình thành.
Và Dương Gian lúc này vẫn chưa chết, ngược lại là Quỷ Nhãn mở ra, với sự xuất hiện của ánh sáng màu đỏ, hắn đột nhiên xuất hiện trước mặt La Văn Tùng.
Một bàn tay Quỷ Thủ lạnh lẽo đã bóp lấy cổ của hắn."