Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3084: Trả Về Và Gặp Gỡ



Trong hai ngày gần đây Dương Gian đã đi qua rất nhiều thành phố, và cũng giải quyết rất nhiều sự việc linh dị, bởi vì có sự xuất hiện của hắn nên đã dẫn đến tình hình đang tệ giờ đã có bước chuyển tốt, tình hình nhanh chóng tốt hơn, thậm chí trong giới linh dị có không ít người cùng cảm thấy chỉ cần có hắn, thì sự việc linh sẽ luôn ở trong phạm vi có thể khống chế.

Cái gọi là loạn thế, mãi mãi sẽ không xuất hiện nữa.

Nhưng Dương Gian lại không nghĩ vậy, ngược lại khi càng hiểu rõ hơn, thì trong lòng hắn lại càng nặng nề hơn.

Hắn phát hiện sự việc linh dị bị mất khống chế không chỉ là do lúc trước đánh nhau với tổ chức quốc vương mà gây ra, mà là hiện giờ linh dị đã bắt đầu xâm nhập hoàn toàn vào trong thế giới hiện thực, cứ theo xu hướng này thì thế giờ này không cần bao lâu nữa thì sẽ triệt để hòa nhập vào nơi linh dị nào đó.

Thật ra thì mọi thứ đều có dự báo trước, ví dụ như Phúc Thọ Viện ở thành phố Đại Hải, nơi đất mộ nhìn không thấy điểm dừng vốn là nơi linh dị, nhưng sau này do linh dị bị mất khống chế nên đã xuất hiện trong thế giới hiện thực.

Cũng ví dụ như nơi linh dị ở thị trấn Bạch Thuỷ.

Vốn dĩ thị trấn Bạch Thuỷ chỉ là một thị trấn bình thường, không có gì đặc biệt, nhưng đột nhiên có một ngày linh dị và hiện thực đã tiếp nối với nhau, thị trấn Bạch Thuỷ bị linh dị xâm nhập, kết quả là xảy ra sự việc linh dị.

Những chuyện như vậy còn có rất nhiều, và tần số xuất hiện cũng ngày càng nhanh.

Trong quá trình Dương Gian đi trải nghiệm cũng nhìn thấy không ít.

Ngay cả hắn cũng không có cách nào xử lý được sự giao tiếp giữa hiện thực và nơi linh dị, chỉ có thể thông qua di dời người dân, phong tỏa khu vực nguy hiểm đó thì mới có thể giảm bớt thương vong

“Xem ra những gì ông chủ tiệm thuốc bắc đoán là không sai, hiện thực có lẽ mới chính là thế giới của ác quỷ ở, còn nơi linh dị chính là nơi ở của con người, ác quỷ chỉ là quay trở về nơi ở của nó mà thôi, chứ không thi tại sao bây giờ lại có nhiều nơi linh dị xuất hiện trong thế giới hiện thực chứ.”

Dương Gian lúc này cũng bất giác mà có cách nghĩ như vậy.

Trong lúc suy nghĩ như vậy, thì hắn đã đi một vòng lớn, đi tới một thành phố rất là quen thuộc.

Thành phố Đại Đông.

Đây là thành phố do Vương Sát Linh phụ trách, nhưng bên tổng bộ nói Vương Sát Linh đã chết rồi, thành phố Đại Đông bây giờ đã không có người phụ trách mới.

Cũng may Vương Sát Linh chết không lâu, nên thành phố Đại Đông vẫn còn duy trì được sự ổn định tương đối.

Nhưng mà tai họa ngầm đã được chôn sâu.

Thành phố Đại Đông đã xuất hiện sự việc linh dị, và số lượng không ít, đây có thể là tai họa do lúc trước giao đấu với tổ chức quốc vương để lại, dù gì lúc trước thành phố Đại Đông cũng là một nơi thị phi, tùy là sau khi xong việc đã được Vương Sát Linh giải quyết một phần, nhưng sau khi hắn chết đi thì các nguy hiểm tiềm ẩn lại từ từ hiện ra.

“Sự việc linh dị trong thành phố Đại Đông đã không còn khống chế được nữa, nhưng mà khi còn sống Vương Sát Linh đã có sắp xếp thông minh, phong tỏa khu vực rộng hơn, nghiêm cấm con người bước vào, dẫn đến khu linh dị tuy tuy có tồn tại rất nhiều ác quỷ, nhưng kết quả lại không có gây ra phiền phức gì lớn.”

Dương Gian đi trên con đường yên tĩnh không một bóng người, hắn liếc nhìn một cái, thì đã nhìn thấy cửa sổ thủy tinh gần tòa nhà có phản chiếu một gương mặt trắng bệch của người chết.

Nhưng phía sau cửa sổ thủy tinh lại không có một người nào.

Hắn còn nhìn thấy đèn đường ban ngày vẫn còn sáng, mà ánh sáng lại chớp nháy, giống như bị ngắt dây điện vậy.

Nhưng mà khi Dương Gian mở Quỷ Nhãn ra thì lại thấy một hình bóng đang đứng yên trên cột điện, và càng kỳ lạ hơn là cái xác kỳ lạ này lại lắc lư trong không trung, nhìn giống như đang chơi xích đu vậy.

Mỗi một lần nó lắc qua đây thì đèn sẽ tắt và sau đó khi cái xác lắc qua kìa thì đèn lại sáng lên.

Cái xác kỳ lạ cứ thế lắc lư, đã tạo ra ánh sáng chớp tắt chớp tắt.

Ngoài ra, Dương Gian thậm chí ở bên đường cũng nhìn thấy ác quỷ, đó là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, quần áo có chút cũ, nhìn sơ qua thật chất không giống quỷ, mà nhìn giống người hơn.

Khi Dương Gian bước qua người phụ nữ kỳ lạ đó nhìn Dương Gian mỉm cười, nụ cười rất ngọt ngào.

Và hắn lại nhìn thấy trên người của phụ nữ đó các đốm xác chết, một đôi mắt chết chóc đáng sợ, không còn một chút sinh khí.

Dương Gian không có ra tay đối với các ác quỷ này, vì hắn biết trong đây còn có rất nhiều quỷ, hắn cần giải quyết toàn bộ trong một lần một.

Cho nên hắn mới không quan tâm linh dị xung quanh, trực tiếp đi tới trung tâm khu vực linh dị.

Cũng giống như trước đó ở thành phố Đại Xuyên, Dương Gian đã đốt Nến Quỷ màu trắng, sau đó trong huyết hồ lấy đồng hồ quả lắc lên.

“Bây giờ linh dị của đồng hồ quả lắc không còn tác dụng nhiều đối với ta, thay vì uổng phí trong tay ta thì trả về cho thành phố Đại Đông vậy.”

Trong lòng của hắn suy nghĩ như vậy.

Nến Quỷ màu trắng được đốt lên, hiện tượng linh dị xung quanh xuất hiện ngày càng nhiều, đồng thời Dương Gian cũng nhìn thấy các ác quỷ trong khu vực này cũng đang đi về hướng của mình.

Dương Gian im lặng, chỉ đợi tất cả ác quỷ tập hợp.

Khoảng mười phút sau.

Con đường vốn vắng vẻ nhưng lúc này đã đầy các hình bóng đáng sợ.

Dương Gian đứng ở giữa, không hề bị ảnh hưởng, cho dù là hắn không cẩn thận kích hoạt quy luật giết người của ác quỷ thì cũng không sao, ác quỷ dám tấn công hắn thì kết cục cũng chỉ có một, đó là bị hắn đánh bay ra ngoài, sau đó không thể nào bò dậy được.

“Chắc đủ rồi.”

Đợi tới khi Nến quỷ màu trắng đốt được nửa cây, thì Dương Gian đã cầm Nến Quỷ màu trắng và đồng hồ quả lắc bước vào trong một tòa nhà.

Sau khi tòa nhà này bị cuốn vào khu vực linh dị thì sớm đã bị bỏ hoang.

Sau đó Dương Gian bước vào, ác quỷ cũng bước vào trong tòa nhà.

“Đồng hồ quả lắc của Vương gia hôm nay xem như ta đã trả về, để tránh sau này đời sau của Vương gia lại kiếm ta đòi, và bây giờ đồng hồ quả lắc cũng không còn tác dụng đối với ta nữa, đặt ở đây để bắt nhốt ác quỷ cũng tốt hơn lãng phí khi bỏ trong huyết hồ của ta.” Sau đó Dương Gian khởi động đồng hồ quả lắc, điều chỉnh thời gian, bắt nhốt ác quỷ vào một khoảng thời gian khác.

Cũng giống như nhà cổ Vương gia lúc trước vậy.

Sau khi Dương Gian xử lý xong việc của thành phố Đại Đông và chuẩn bị rời khỏi, nhưng mà hắn nhìn thấy ở không xa có một tòa nhà rất quen thuộc nên đã chìm trong suy nghĩ.

Tòa nhà này là phòng làm việc trước đây của Vương Sát Linh, sau này cũng là nơi mở cuộc họp với đội trưởng trong tổng bộ.

Chỉ là bây giờ, người đi lầu trống, tòa nhà đã bị phong tỏa bỏ hoang rồi.

“Phải rồi, tổng bộ nói Vương Sát Linh đã chết rồi, vậy thì đời thứ tư của Vương gia đã ra đời rồi chứ, tính theo thời gian, thì đời thứ tư của Vương gia cũng được mấy tháng tuổi, đời thứ tư của Vương gia này sau này lớn lên hắn có thể dễ dàng khống chế được năm con ác quỷ.” Dương Gian sau đó suy ngẫm.

“Sự tồn tại đời thứ tư của Vương gia có thể không quan tâm, nhưng không thể không tìm hiểu, ta phải đi gặp đời thứ tư của Vương gia này.”

Nghĩ tới đây, Dương Gian đã nhìn qua cây thương dài màu đỏ trong tay, sau đó cầu nguyện:

“Dẫn đi tới tới nơi ở đời thứ tư của Vương gia.”

Sau khi cầu nguyện, cây thương dài màu đỏ bắt đầu run nhẹ.

Sau đó có một sức mạnh linh dị không giải thích được đã xuất hiện, cây thương dài màu đỏ đã không khống chế mà bay theo một hướng.

Quả nhiên.

Chỉ cần cầu nguyện tìm người, lời cầu nguyện này cũng đơn giản, đời thứ tư của Vương gia vừa mới ra đời nên vẫn chưa thể khống chế sức mạnh linh dị, cho nên không thể nào hình thành linh dị bảo vệ, ngăn chặn các sức mạnh linh dị khác dò xét.

Dương Gian đuổi theo cây thương dài màu đỏ.

Rất nhanh, hắn đã rời khỏi thành phố Đại Đông, cuối cùng đã đi tới một thôn quê nhỏ không bắt mắt.

“Thì ra là vậy, Vương Sát Linh đã thu xếp cho vợ và con hắn ở nơi này.” Dương Gian quét nhìn qua thôn này.

Người ít, hẻo lánh, không có sự việc linh dị.

Nhưng mà khi hắn vừa bước vào nơi này thì đã cảm nhận được không khí linh dị đáng sợ tồn tại trong biệt thự, không khí linh dị này rất quen thuộc, Dương Gian không chỉ tiếp xúc một lần, đó là do Vương gia lan tỏa ra.

Quả nhiên, tổ tiên ba đời của Vương gia đều ở đây.

Dương Gian cầm cây thương dài, phớt lờ sự cản trở của cổng tường cao và hắn trực tiếp bước vào.

Vừa bước vào, thì hắn đã nhìn thấy một người phụ nữ đang ẵm một đứa bé mấy tháng tuổi đang ngồi phơi nắng ở trong sân, và bên cạnh đứa bé đó, lại quanh quẩn những hình bóng trắng đen kỳ lạ, và một trong những hình bóng đó, là Vương Sát Linh vừa mới chết.

“Ngươi là vợ của Vương Sát Linh?” Dương Gian mở miệng hỏi.

A Chân nghe được âm thanh đã bất ngờ giật mình, sau đó có chút kinh hãi và vội vàng nhìn lại, khi nàng vừa nhìn thấy Dương Gian trong mắt lộ ra vẻ lo lắng mãnh liệt, hai tay vô thức mà ôm chặt lấy đứa bé.

“Dương, Dương đội.”

A Chân lo lắng có chút lắp bắp, rõ ràng là nàng nhận ra Dương Gian.

Dù sao thì dung mạo của Dương Gian cũng rất rõ ràng, trên trán có Quỷ Nhãn, còn có cây thương dài kỳ lạ, và khuôn mặt trẻ có chút non nớt.

“Ngươi quen biết ta?” Dương Gian hỏi.

“Vương, Vương tổng từng nhắc qua ngươi ở trước mặt ta.” A Chân lo lắng trả lời.

Dương Gian nhìn qua đứa bé, thấy được a Chân chăm sóc đứa bé rất tốt, đứa bé mập mạp, vô cùng khỏe mạnh.

“Đây là đời thứ tư của Vương gia sao?”

“Đúng vậy, đây là con của ta và Vương tổng.” A Chân không dám che giấu, trả lời thành thật, bởi vì nàng hiểu ra năng lực của đội trưởng trong tổng bộ, bản thân mình ở đây cũng có thể điều tra được, vậy những chuyện khác thì càng không thể nào giấu được.

Dương Gian nói:

“Không tệ, là một bé trai rất khỏe mạnh, xem ra sau này hắn lớn sẽ tiếp quản Vương gia.”

“Ta chỉ muốn con của ta khỏe mạnh mà trưởng thành, không muốn hắn đi tham gia sự việc trong giới linh dị.” A Chân nói nhỏ, đồng thời cũng thể hiện rõ thái độ của mình.

Dương Gian lộ ra một nụ cười, chỉ là nụ cười này a Chân cảm thấy vô cùng lạnh lùng:

“Một đứa bé giá ngự năm con quỷ, thì sau này hắn làm gì có thể không quan tâm chứ, hay ngươi muốn hắn giống như Vương Sát Linh, lặp lại con đường đó sao? Nếu như Vương Sát Linh sớm chấp nhận sự thật, vậy thì hắn nhất định sẽ trở thành một người ngự quỷ vô cùng mạnh lớn, chứ không phải trở thành một vong hồn đứng ở bên đó.”

“Hãy dạy hết cho hắn về tất cả những chuyện trong giới linh dị, tương lai của nó đã định sẵn sẽ tiếp xúc với linh dị, đây là số phận của Vương gia.”

“Và số phận của ngươi là phải dạy ra một người ngự quỷ mạnh mẽ và chính trực, ta không muốn nhìn thấy đời thứ tư của Vương gia đi con đường sai trái, chứ không sẽ do ta tận tay hủy diệt hắn.”

Nghe những lời này, trong lòng của a Chân run lên, nàng nhìn Dương Gian có chút sợ hãi.

Nàng hiểu rõ, Dương Gian có thực lực này, và cũng có thể làm được những việc này.

“Ta, ta biết rồi, Dương đội.” A Chân không thể nào từ chối, chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Dương Gian nói xong và để lại một số điện thoại:

“Đây là số điện thoại của ta, có chuyện gì có thể tìm ta, cho dù ta chết, thì cũng sẽ có những người khác chăm sóc các ngươi, cho đến khi đời thứ tư của Vương gia trưởng thành.”

“Hãy sống thật tốt, sau này sẽ không có người đến quấy nhiễu các ngươi.”

Hắn không ở lại lâu, chỉ là nhìn đứa bé thêm lần nữa, sau đó đã xoay người rời khỏi.

Dương Gian vừa đi, A Chân mới thở nhẹ nhõm được.

Cho dù là Dương Gian nói chuyện rất khách sáo, rất chăm sóc mình, nhưng trong vô hình lại cho ta cảm thấy áp bức khiến cho người khác không thở được.

A Chân nhìn đứa bé đáng yêu lại ngây thơ trong lòng mình, đã không cầm được mà rơi lệ.

Bởi vì nàng hiểu rõ sự tàn khốc trong giới linh dị.

Ngay cả Vương Sát Linh thân là đội trưởng cũng chết, thì con của mình nếu bước vào giới linh dị thì tương lai phải chăng cũng sẽ có kết cục như vậy?

Nhưng mà, a Chân cũng hiểu, lời nói của Dương Gian không sai.

Bên cạnh đời thứ tư của Vương gia có đến năm con ác quỷ đi theo, thì làm sao có thể không quan tâm chứ?

“Nếu đã không thể trốn tránh, vậy thì ngươi chỉ có thể gánh lấy sứ mạng đời thứ tư của Vương gia, phải trở thành một người ngự quỷ xuất sắc hơn những người ngự quỷ khác, cũng giống như Dương đội vậy, mạnh đến nổi phải khiến cho người khác khiếp sợ.” A Chân nói thầm, giây phút này nàng đã quyết định sẽ dạy dỗ đứa bé trở thành người ngự quỷ mạnh nhất của Vương gia.

Tuy nàng chỉ là một người bình thường, nhưng nàng cũng hiểu rõ, bản thân mình cho đứa bé không phải là sức mạnh, mà là lòng can đảm, trí tuệ và học thức."