Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3089: Về Tổng Bộ



“Mới nhận được tin tức, Dương Gian sẽ đến tổng bộ.”

Mấy ngày sau, có một tin tức quan trọng được truyền ra.

Vương Quốc Cường đang ngồi trong phòng làm việc lúc này cũng có chút ngạc nhiên:

“Tin tức chắc chắn không?”

“Là do Dương Gian chủ động nhắn tin, tuyệt đối không sai được, số điện thoại của hắn được bảo mật qua, mỗi một tin nhắn đều được quản lý nghiêm ngặt, nên không thể nào sai được.” Có một thuộc hạ nghiêm túc nói.

“Rất tốt, đã mấy ngày trôi qua, hắn cuối cùng cũng đã về tổng bộ, ta vẫn luôn đợi hắn.” Vương Quốc Cường lúc này không nhịn được mà đứng dậy, mặt của hắn lộ ra niềm vui.

Tuy Dương Gian đã tỉnh lại cũng lâu, và mọi người trong giới linh dị cũng biết sự tồn tại của hắn, nhưng mấy ngày hôm nay Dương Gian đi trải nghiệm mọi nơi trong nước, thật chất không thể nào xác định vị trí chính xác của hắn, chỉ biết mỗi một thành phố hắn đi qua, thì sự việc linh dị ở thành phố đó sẽ biến mất.

Cho dù tình hình luôn thay đổi không ngừng, nhưng Vương Quốc Cường cũng hiểu rõ, muốn triệt để khôi phục trật tự thì cần phải có Dương Gian đứng ra dẫn dắt người ngự quỷ trong tổng bộ, hoặc là tập hợp sức mạnh của cả giới linh dị thì mới được.

Nhưng Dương Gian không đến tổng bộ, thì có rất nhiều kế hoạch và phươnG án đều không thể nào thực hiện được.

Bây giờ thì cuối cùng Dương Gian cũng chịu đến, nên Vương Quốc Cường sao lại không vui chứ.

“Trước đó Vệ Cảnh quay về đã giải những nguy cơ trước mắt, giải quyết được không ít sự việc linh dị, khiến cho thành phố này lần nữa có được hòa bình, nếu như Dương Gian thật sự đồng ý làm, thì tình hình tương lai chưa chắc sẽ lạc quan hơn, nhưng chắc chắn sẽ không chìm trong tuyệt vọng.”

Trong lòng của Vương Quốc Cường suy nghĩ:

“Dù gì chỉ có Dương Gian mới có thể điều động đội trưởng, quản lý được đám người ngự quỷ điên cuồng đó.”

“Chuẩn bị nội dung cuộc họp lần này, đợi Dương Gian vừa tới thì lập tực mở cuộc tổng bộ.”

Sau đó hắn ra lệnh.

Cùng lúc đó.

Dương Gian đã tới thành phố của tổng bộ, chỉ là trước khi hắn tới tổng bộ thì còn có một số việc riêng cần giải quyết, cho nên hắn đã tới sớm hơn.

Rất nhanh, hắn đã đi vào một khu dân cư, cuối cùng đã dừng chân tại một biệt thự nguy nga.

Dương Gian vẫn còn nhớ, biệt thự này là do trước đây Hà Thiên Hùng trong Hội Thân Hữu đã tặng cho hắn, nhưng sau đó hắn đã chuyển tặng cho Miêu Tiểu Thiện đang học tại đây, và mục đích của hắn tới đây lần này là muốn gặp người bạn cũ này.

Trong biệt thự khắp nơi đều được khảm vàng lên, bên trong còn có nhà an toàn.

Quỷ không có ý thức của người sẽ rất khó trong thời gian ngắn mà xâm nhập vào đây, cũng có nghĩa là những ai ở trong đây sẽ an toàn hơn những người khác, cho dù thành phố này có xảy ra sự việc linh dị, thì khả năng sống sót ở trong đây cũng sẽ cao hơn.

Dương Gian không có thói quen gõ cửa, hắn trực tiếp mở khóa bước vào trong.

Đại sảnh được chiếu sáng rực rỡ, vô cùng ấm áp.

Nửa năm không tới, cách bố trí trong đây đã thay đổi rất nhiều, hai bên trái phải đều có dãy sách cao, trên đó chất đầy sách, từng bàn học cũng được sắp xếp ngay ngắn, nhìn giống như một thư viện nhỏ.

“Dương, Dương Gian? Không, anh Chân?”

Trên ghế sofa trong đại sảnh có một người đàn ông đang ngồi đó, hắn đột nhiên giật mình khi nhìn thấy Dương Gian đột nhiên xuất hiện, rồi mắt hắn mở to không thể tin được.

“Ngươi là ai?” Dương Gian nhìn hắn một cái, cảm thấy vừa lạ mặt nhưng hình như đã gặp ở đâu.

Nhất thời lại không nghĩ ra.

“Ta là Thương Quan Vân, lúc tham gia buổi họp lớp đầu tiên ta đi chung với Miêu Tiểu Thiện, lúc đó ta còn gặp quỷ nữa, là ngươi đã cứu ta, ngươi không nhớ sao?”

Người đàn ông này vừa nhìn thấy Dương Gian đã có chút kích động, dường như nhìn thấy ân nhân cứu mạng của mình vậy.

“Nhớ ra rồi, ngươi là anh họ của Miêu Tiểu Thiện.” Dương Gian lúc này nhớ lại chuyện lúc trước.

Cuộc họp lớp đầu tiên, người nhà của Miêu Tiểu Thiện không yên tâm nên đã cho anh họ đi chung, kết quả là hắn đã xui xẻo gặp sự việc Quỷ Gương, trong lúc đi tolet đã bị nhốt trong gương và xém chút chết tại đó.

“Sao ngươi lại ở đây?” Dương Gian hỏi.

Thương Quan Vân có chút ngại cười và nói:

“Quỷ bên ngoài quá đáng sợ, không an toàn, ta có mấy người bạn đều có chuyên, cho nên ta mới mặt dày trốn ở đây, hy vọng anh Chân ngươi đừng thấy phiền.”

“Ngươi cũng rất thông minh, biết trốn ở đây với Miêu Tiểu Thiện.” Dương Gian nói.

Đối với người bình thường mà nói, thì chỗ ở của Miêu Tiểu Thiện đích thật là một nơi tương đối an toàn.

Bây giờ muốn xây dựng một nhà an toàn không hề dễ dàng, ngoài trừ vàng đang tăng giá quá cao, thì cũng rất khó mua được, người có tiền chỉ muốn tìm cách đi tới thành phố có người phụ trách quản lý.

“Ở đây chỉ có mình ngươi sao?” Sau đó hắn lại nhìn quanh một vòng, cảm nhận không ít không khí của người sống.

Thượng Quan Vân nói:

“Không phải, ở đây có rất nhiều người, có bạn học của Miêu Tiểu Thiện, còn có những họ hàng khác.”

Hắn đại khái đếm được có đến hai mươi mấy người.

Nếu không phải biệt thự này đủ lớn, thì thật chất không ở được nhiều người vậy.

“Anh Chân, người đừng để bụng, họ chỉ tạm thời ở đây, tuyệt đối không ở lâu, và cũng không làm hư tòa biệt thự, ngươi xem mỗi ngày chúng tôi đều có dọn dẹp vệ sinh, ngay cả bức tường cũng lau chùi rất sạch.”

Sau đó Thượng Quan Vân nhanh chóng giải thích.

Hắn cũng biết nhiều người như vậy ở lại đây cũng không tốt, dù sao căn nhà này cũng là của Dương Gian, ngay cả Miêu Tiêu Thiện cũng chỉ là tạm thời ở đây, tuy nói là tặng cho Miêu Tiểu Thiện, nhưng nếu không biết điều, thì chỉ một câu nói cũng bị Dương Gian giải quyết.

“Đông người ở đây thì càng náo nhiệt hơn, ít ra Miêu Tiểu Thiện không cảm thấy cô đơn.” Dương Gian bình tĩnh nói.

Thượng Quan Vân nghe thế lập tức thở nhẹ nhõm, rõ ràng là Dương Gian không để bụng chuyện này.

Dương Gian lại nói:

“Nhưng mà nếu đã ở thì hãy bảo vệ chỗ này, đừng có một ngày nào đó tham lam mà cạo lớp vàng đó xuống, đó là thứ ngăn chặn sự xâm nhập của linh dị, liên quan đến tính mạng của các ngươi.”

“Ta hiểu, ta hiểu, tuy ta không phải biết nhiều, nhưng điểm này thì vẫn còn biết.” Thượng Quan Vân nhanh chóng trả lời.

Dương Gian nói:

“Người nhiều vậy, thì có vài người ngu ngốc cũng rất bình thường, trong nhà an toàn ta có để lại một mớ vàng, chỗ nào chảy thì bù lắp vào, Miêu Tiểu Thiện nhẹ dạ, lại hiền lành, không quản được người, ngươi cực một chút giúp đỡ chuyện này dùm.”

“Ta không muốn nàng xảy ra chuyện, người anh họ như ngươi khi nào cần nhẫn tâm thì hãy nhẫn tâm lên.”

Nói xong, hắn không biết từ lúc nào đã đưa ra cây súng bằng vàng nhét vào trong tay của Thượng Quan Vân.

“Anh Chân, đây, đây là.” Thượng Quan Vân nhìn thấy cây súng trong tay lập tức giật mình.

Thứ này là điều cấm dùng.

“Ta tới đây thăm Miêu Tiểu Thiện một chút thì sẽ đi, có rất nhiều chuyện vẫn còn đang đợi ta đi làm, sau này chưa chắc kịp thời chăm sóc được nàng, ngươi từng trải qua sự việc linh dị, tâm lý sẽ tốt hơn những người bình thường, để ngươi quản lý nơi này là thích hợp nhất.” Dương Gian nói.

Thượng Quan Vân nhìn cây súng trong tay, lại nhìn Dương Gian, trong lòng có chút do dự.

“Ngươi có thể từ chối, nhưng cơ hội chỉ có một lần.” Dương Gian lại nói.

Thượng Quan Vân lập tức cắn răng nói:

“Ta hiểu rồi anh Chân, ở đây hãy giao cho ta, ta sẽ quản lý tốt chỗ này, bảo vệ biểu muội thật tốt, ai dám phá hoại nơi này, ta sẽ không kiêng nể.”

Hắn cũng biết, bây giờ sự việc linh dị xuất hiện rất nhiều, có rất nhiều nơi bắt đầu loạn lên, muốn canh giữ một nhà an toàn như vậy thì đừng mong có người chiếu cố, cũng chỉ có thể nhờ bản thân mình.

“Ngoại trừ vàng ra, trong nhà an toàn còn có một đống tài sản hỗn độn, ta đoán là Miêu Tiểu Thiện cũng chỉ để đó không có động vào, nhưng ngươi xem xử lý như thế nào, bảo đảm cả đời phú quý cũng không thành vấn đề.” Dương Gian nói.

“Những thứ đó là của anh Chân và biểu muội, ta không thể lấy được.” Thượng Quan Vân nhanh chóng khước từ.

Dương Gian nói:

“Lấy đi, đừng phung phí thì được rồi, dù gì cũng không xài hết được, và Miêu Tiểu Thiện cũng không thích hợp ra ngoài đi làm, sau này nàng muốn làm những gì mình thích thì cũng cần có tiền để duy trì.”

“Ta hiểu rồi.” Thượng Quan Vân gật đầu.

Giây phút này hắn cảm thấy biểu muội này của mình thật sự rất hạnh phúc, được Dương Gian này chiếu cố cả đời không lo ăn không lo mặc.

Và Dương Gian cần hắn làm, là làm tốt vai diễn của một quản gia là được.

Nhưng mà sự hồi báo cũng vô cùng phong phú.

Trong lòng của Thượng Quan Vân hiểu rõ. Cho nên hắn chấp nhận công việc này, dù gì Miêu Tiểu Thiện cũng không phải là người ngoài.

“Thương Quan Vân, ngươi đang nói chuyện với ai vậy?” Vào lúc này có một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi rất hiền lành từ trên lầu đi xuống.

“Dì, là Dương Gian đến, con đang nói chuyện với Dương Gian.” Thượng Quan Vân nhanh chóng dẹp cây súng, sau đó nói.

Người phụ nữ này có vài nét giống Miêu Tiểu Thiện, có lẽ là mẹ của Miêu Tiểu Thiện.

“Là Dương Gian sao.” Người phụ nữ trung niên đó nhìn thấy Dương Gian có chút kích động, và cũng có chút khẩn trương không biết nên làm sao, hình như nhìn thấy nhân vật quan trọng nào đó, tỏ ra rất thận trọng.

“Tiểu Thiện, Dương Gian đến rồi, mau ra đây.”

Nàng nhanh chóng la lến.

Rất nhanh, tất cả những người trong nhà đều nghe thấy và đều bước ra ngoài.

Miêu Tiểu Thiện đang mặc đồ ngủ, nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, khi nàng nhìn thấy Dương Gian lại lập tức ngơ ngác, và đôi mắt như muốn rơi lệ."