Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3090:



Tuy là trước đó Miêu Tiểu Thiện từ chỗ của Trương Vĩ cũng biết được tin Dương Gian lần nữa tỉnh lại, nhưng mà bây giờ thật sự gặp mặt lại vô cùng kích động, bởi vì nàng đã nửa năm không gặp Dương Gian, trước đây nàng cũng có ý hỏi thăm, nhưng lại biết được tin Dương Gian đã chết.

Nhưng mà bây giờ, những lo lắng trong lòng toàn bộ đã biến mất.

“Ngươi, vẫn khỏe chứ?” Tuy là trong lòng có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng Miêu Tiểu Thiện cũng chỉ hỏi một câu quan tâm.

Dương Gian nói:

“Không khỏe lắm, nhưng cũng không phải tệ lắm, ngươi cũng biết mà, loại người như ta có thể sống là không tệ rồi, lần này ta định về tổng bộ một chuyến, đi ngang qua đây nên cố tình vào thăm ngươi, giờ nhìn thấy ngươi vẫn bình thường vậy thì ta cũng yên tâm rồi.”

“Ta ở đây rất an toàn, không có nguy hiểm gì, người không cần lo cho ta.” Miêu Tiểu Thiện nói nhỏ:

“Ngươi nên quan tâm bản thân mình hơn.”

Dương Gian không có trả lời này, mà chuyển qua đề tài khác:

“Lúc này vẫn còn viết truyện chứ?”

“Còn chứ, sắp viết xong rồi, chỉ còn thiếu một kết cục, nhưng mà ta vẫn chưa nghĩ xong cái kết cục.” Miêu Tiểu Thiện nói.

Dương Gian hỏi:

“Kết cục không quan trọng, ta chỉ muốn biết đại khái câu chuyện là gì?”

Miêu Tiểu Thiện vừa định nói, kết quả là bị Dương Gian lại lập tức đổi ý nói:

“Thôi, câu chuyện này nói ra cũng không có ý nghĩa gì, hay là đợi ngươi viết xong rồi mới đưa ta xem.”

“Được.” Miêu Tiểu Thiện gật đầu.

“Nhưng mà ta hy vọng kết cục sẽ tốt chút, dù gì thế giới này đã quá tàn khốc và tuyệt vọng, ta muốn một câu chuyện tốt đẹp sẽ khiến cho con người đi theo hướng tích cực.” Dương Gian nói.

“Ta cảm thấy kết cục có lẽ sẽ rất tốt đẹp.” Miêu Tiểu Thiện mỉm cười.

“Cũng không biết khi nào ngươi mới có thể viết xong, ta đang mong đợi, nhưng mà lát nữa ta còn có việc, không thể ở lại đây lâu, lần sau vậy, lần sau gặp nhau ta sẽ dẫn ngươi đi dạo, xem thế giới này như thế nào, có lẽ sẽ có ích cho việc sáng tác của ngươi.”

Dương Gain không có lựa chọn ở lại đây lâu, hắn và Miêu Tiểu Thiện trò chuyện một lúc, và cũng chào hỏi những người khác trong nhà, sau khi dặn dò một số chuyện thì đã một mình rời khỏi.

Tất cả mọi người đều nhìn Dương Gian rời khỏi, bởi vì họ biết không biết lần sau gặp mặt sẽ là lúc nào, có thể mấy tháng sau, cũng có thể mấy năm sau, cũng có thể là cả đời.

Dương Gian sau khi rời khỏi nơi ở của Miêu Tiểu Thiện thì đã trực tiếp đến tổng bộ.

Trong thời đại linh dị, tổng bộ ngày càng tệ.

Một trận chiến với tổ chức quốc vương, đã chôn cất rất nhiều người ngự quỷ xuất sắc của tổng bộ, dẫn đến tổng bộ bị tổn thất nặng nề, thậm chí đi đến mức khó mà duy trì được, cũng may là không có địch ngoài, chứ không thì tổng bộ có thể giữ được không cũng là một vấn đề.

Dương Gian vừa đến đã lập tức thu hút tất cả mọi người trong tổng bộ.

Đồng thời, một cuộc họp xung quanh Dương Gian đã được tổ chức ngay lập tức.

Trong cuộc họp.

Dương Gian nhìn thấy toàn bộ đều là những người lạ mặt, không ai quen biết cả, chỉ có phó bộ trưởng Vương Quốc Cường là xem như quen biết.

Từ đó cho thấy, nhân viên của tổng bộ cũng đã trải qua nhiều lần thay đổi.

Tào Diên Hoa, Vương Tiểu Minh, Thẩm Lương, Triệu Kiến Quốc đám người này sớm đã biến mất.

Vô tri vô giác, thì bây giờ Dương Gian đã trở thành một trong những người có thâm niên lâu nhất trong tổng bộ.

“Dương Gian, lần này ngươi có thể đến tổng bộ đúng là rất quan trọng, ngươi đã đi một vòng ở bên ngoài, có lẽ cũng hiểu được tình hình bây giờ, ta ở đây không nhiều lời nữa, ta chỉ muốn biết, tiếp theo tổng bộ nên làm gì?” Vương Quốc Cường vô cùng nghiêm túc hỏi.

“Nếu như ngươi đã chuẩn bị cho cuộc họp này, vậy thì chắc chắn cũng có chuẩn bị phương án, các ngươi nói trước xem sao.” Dương Gian không nôn nóng trả lời, mà hỏi ngược lại.

Vương Quốc Cường cũng không khách sáo, trực tiếp nói:

“Cách tốt hơn đi nữa thì cũng cần có người đi chấp hành, đây là lúc trước giáo sư Vương đã nói, đối mặt với tình hình trước mắt, tổng bộ đích thật là có chuẩn bị mấy phương án, nhưng cũng cần có người ủng hộ.”

Có một nhân viên lập tức đọc lên.

“Phương án thứ nhất, cần Dương đội ngươi tập hợp các đội trưởng còn lại, sau đó với đội trưởng dẫn đầu, thành lập tiểu đội người ngự quỷ, lần nữa phân chia khu vực, để cho từng tiểu đội người ngự quỷ phụ trách sự việc linh dị của khu vực đó.”

“Phương án thứ hai cũng là do Dương đội ngươi ra mặt, triệu tập người ngự quỷ gia nhập tổng bộ, lần nữa hồi phục lại thực lực của tổng bộ, sau đó lần nữa thực hiện kế hoạch của người phụ trách.”

“Phương án thứ ba”

Dương Gian ngắt lời nói của hắn:

“Được rồi, đừng nói nữa, kế hoạch của ngươi ta đều biết, toàn bộ chỉ là tạm thời ổn định tình hình, chỉ trị ngọn chứ không trị tận gốc, các phương án này đối với ta đều ra rác rưởi.”

“.” Trên bàn làm việc toàn bộ người đều im lặng.

Vương Quốc Cường nói:

“Trước mắt đây là những phương án tốt nhất rồi.”

“Vương Quốc Cường, ngươi nhầm lẫn rồi, các phương án của ngươi thật chất không thể nào giải quyết sự việc linh dị được, chỉ đang muốn nhanh chóng ổn định thế cuộc, hoàn toàn không quan tâm đến những ảnh hưởng sau này, ta nói thật cho ngươi hay, bây giờ đã không phải là lúc ác quỷ mới thức tỉnh nữa, mà là hoàn toàn bước vào thời đại linh dị.”

“Làm chủ thế giới này đã không còn là người nữa, mà là ác quỷ, nếu như ngươi còn ngây thơ như vậy, vậy thì ta sẽ rút khỏi tổng bộ.” Dương Gian gõ lên bàn, vừa nghiêm túc lại vừa nghiêm khắc mà nói.

Vừa mới dứt lời, sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi.

Những lời Dương Gian nói ra không phải là không đáng kể đối với mọi người.

Bây giờ tổng bộ còn duy trì được là vì Dương Gian vẫn còn, nếu như Dương Gian rời khỏi, tin tức này chỉ cần truyền ra ngoài, thì những đội trưởng còn lại, và những người phụ trách khác sẽ lập tức từ chức theo.

Vương Quốc Cường lúc này không hoảng hốt mà vẫn bình tỉnh hỏi:

“Vậy thì Dương Gian ngươi có cách nghỉ gì, chỉ cần có lợi cho tình thế, thì tổng bộ sẽ vô điều kiện ủng hộ, không chỉ tổng bộ, những bộ phận khác cũng sẽ toàn lực phối hợp.”

“Những lời khách sáo này không cần nói.” Dương Gian vẫy tay:

“Bây giờ ai cũng đang gặp rủi ro, ai cũng muốn tự bảo vệ mình, các ngươi muốn tất cả người ngự quỷ bán mạng như lúc trước là không thể nào, địa vị bây giờ của người ngự quỷ đã không giống như trước nữa, tổng bộ giờ đang suy tàn, không chỉ là do tình thế ép buộc, mà là do thời đại thay đổi.

“Thời đại tuyệt vọng, đang muốn người ngự quỷ làm công cho người bình thường, nghe như một chuyện cười vậy, trước đây linh dị mới thức tỉnh, tình thế vẫn chưa loạn, người ngự quỷ theo quán tính nên vẫn còn kiêng nể tổng bộ, nhưng bây giờ đã xuất hiện hỗn loạn, lời nói của tổng bộ không là gì cả.”

“Ngươi xem ngoại trừ Vệ Cảnh ra, thì tổng bộ còn có thể điều động được đội trưởng nào nữa?”

“Cho dù ta vô điều kiện đứng về phía tổng bộ, thì trong giới linh dị cũng không còn ai nể mặt ta, cũng là câu đó, thời đại của đội trưởng đã kết thúc, thời đại của tổng bộ cũng kết thúc, phương pháp cũ bây giờ đã không được dùng nữa, bây giờ muốn ổn định tình hình chỉ có một phương pháp.”

Dương Gian giơ một ngón tay lên, sau đó nhìn chằm vào Vương Quốc Cường.

“Phương pháp gì?” Vương Quốc Cường nghiêm túc hỏi.

“Khiến cho ác quỷ không còn xuất hiện nữa.” Dương Gian từ từ nói.

“Việc này không làm được.” Tuy Vương Quốc Cường cũng muốn thực hiện mục đích này, nhưng hiện thật ở ngay trước mắt, hắn cảm thấy việc này không thể nào làm được.

Dương Gian nói:

“Việc này ta sẽ đi làm, không cần các ngươi bận tâm, bây giờ điều duy nhất tổng bộ có thể làm là hãy suy nghĩ sau khi không còn sự việc linh dị thì sẽ làm gì, dù gì ngoại trừ việc này ra các ngươi cũng không giúp được gì.”

“Dương Gian, ngươi có bao nhiêu phần trăm?” Vương Quốc Cường hỏi.

“Không biết, và cũng không cần biết, chỉ cần có cơ hội thì sẽ thử, ta có chút ý nghĩa, các ngươi chỉ cần đợi tin của ta thì được.” Dương Gian nói.

Vương Quốc Cường lúc này không nói lời nào.

Lập tức có những nhân viên khác nhịn không được mà hỏi:

“Dương đội, vậy thì chúng tôi sẽ không làm gì sao?”

Dương Gian nhìn họ rồi lắc đầu:

“Cũng đã là thời đại linh dị, người bình thường như các ngươi thì có thể làm được gì? Người mà tình nguyện bán mạng để xử lý sự việc linh dị có mấy ai rảnh chứ? Bây giờ trong tổng bộ có thể rút ra một người thì ta lập tức xin lỗi vì những lời nói lúc nãy.”

Những người khác lại lần nữa im lặng.

Dương Gian nói không sai, bây giờ tất cả người trong tổng bộ đều là người bình thường, không có một người ngự quỷ nào, trước đó Vệ Cảnh quay về cũng đang đi khắp nơi để xử lý sự việc linh dị.

Một người ngự quỷ của tổng bộ đã thành ra như vậy, thì đích thật là không cần thiết phải tồn tại.

“Nhưng mà ta biết các ngươi cũng đang muốn làm gì đó, ta có thể cho các ngươi một chủ ý.” Dương Gian lúc này từ trên ghế đứng dậy.

Những người khác lần nữa nhìn qua hắn.

Dương Gian bình tĩnh nói:

“Hãy cược mọi thứ lên người ta, ta sẽ gánh lấy hết, tận tay kết thúc thời đại linh dị này.”

Mọi người đều kinh ngạc và ngạc nhiên nhìn hắn, dường như đã bị lòng dũng cảm của hắn làm cho choáng.

Dương Gian tiếp tục nói:

“Nhưng trước đó, thì các ngươi cần nhìn ta, bởi vì thời gian này đến quá trễ, dù gì trên thế giới này có nhiều ngươi không đợi lâu được.”

“Và mục đích ta tới đây là muốn cho các ngươi hay, tương lai vẫn còn hy vọng.”"