Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3091: Bước Vào Cánh Cửa Thứ Ba



Sau khi Dương Gian rời khỏi tổng bộ, đã không còn đi trải nghiệm các thành phố nữa, hắn cảm thấy bản thân mình đã quan sát đủ rồi, trong lòng có một kế hoạch đang từ từ hiện lên.

“Mọi thứ bắt đầu từ thành phố Đại Xương, vậy thì hãy để mọi thứ kết thúc từ thành phố Đại Xương.”

Với suy nghĩ này Dương Gian đã trở về thành phố Đại Xương.

Và vào lúc này.

Phía bên ngoài khu dân cư Quan Giang của thành phố Đại Xương lại có một người đứng đó, người này dường như đã đứng đó được mấy ngày, mà những người ra vào trong khu dân cư này lại không để ý, dường như người này thật chất không tồn tại vậy, hoặc là người này đang tồn tại, chỉ là đa số những người khác không nhìn thấy mà thôi.

Đợi tới khi Dương Gian xuất hiện, thì hiện tượng kỳ lạ này đã được phá vỡ.

Dương Gian cũng quan sát được sự tồn tại của người này, hắn đã dừng trước cửa khu dân cư.

“Lần trước khi ta thả ngươi ra khỏi thế giới Quỷ Mộng thì chúng ta đã không còn gặp nhau nữa, ta còn tưởng ngươi sợ ta lại kéo ngươi vào trong mộng nữa nên mới không dám lộ mặt, không ngờ lần này ngươi thật đến thiệt Trương Tiện Quang.”

Hắn nhìn chằm vào người đó ở không xa.

Người đó khoảng ba mươi mấy tuổi, nhìn rất ôn hòa, giống một giáo viên vậy, khó mà đoán được có liên quan đến người ngự quỷ, cho dù là những người dân xung quanh cũng không phát hiện sự nguy hiểm của người này.”

Nhưng mà đời trước trong giới linh dị đều hiểu rõ sự đáng sợ của Trương Tiện Quang.

Dương Gian tiếp tục đi:

“Nhưng mà ngươi đã đến thì cũng nói rõ một chuyện, ngươi từng kiếm Hà Nguyệt Liên, quả nhiên, ngươi vẫn còn muốn thực hiện kế hoạch đào viên, nhưng mà ngươi lại không ra tay với Hà Nguyệt Liên, bởi vì ngươi hiểu rõ, ta không gật đầu thì bất kỳ kế hoạch gì của ngươi cũng không cách nào thực hiện được.”

Trương Tiện Quang mỉm cười:

“Kế hoạch của ta đã thực hiện thành công, đào viên cũng giống như một hạt giống vậy, khi thế giới trở thành mảnh đất màu mỡ cho sự tuyệt vọng, thì hạt giống này sẽ nảy mầm và đơm hoa kết trái, và những gì ta cần làm là quan sát và chăm sóc cho hạt giống này khỏi bị hủy hoại.”

“Dương Gian, sau khi ngươi thức tỉnh đã đi trải nghiệm khắp cả nước, cũng biết rõ thế giới bây giờ đã trở nên như thế nào, đây không còn đơn giản là ác quỷ thức tỉnh nữa, mà là nơi linh dị và hiện thực giao nhau, với cơn sóng này, thì sức mạnh cá nhân không đáng là gì cả.”

“Trước đây cơn sóng này đã chôn cả thời dân quốc, thì đồng thời cũng sẽ chôn cả hiện tại, kế hoạch của ta tuy là không hoàn mỹ, nhưng ít ra có thể giải quyết một phần lớn vấn đề, dù gì khống chế Quỷ Họa cũng dễ dàng hơn là chống lại cả thế giới linh dị.”

Cho dù hắn ở trước mặt Dương Gian cũng không có che giấu gì, đã nói thẳng cách nghĩ của mình mà không hề kiêng dè.

Ngay cả giấc mơ còn không dám nói ra, vậy thì làm gì có tư cách đi thực hiện nó.

Dương Gian nói:

“Ta cũng có một kế hoạch, nếu ngươi có hứng thú thì nghe xem sao.”

“Đương nhiên.” Trương Tiện Quang nói.

“Nhưng nơi này không tiện nói chuyện, đi theo ta.” Dương Gian không nói nhiều, mà trực tiếp đi về hướng khu dân cư Quan Giang.

Trương Tiện Quang đi theo phía sau, hai người đều giữ một khoảng cách tế nhị, hình như vẫn còn kiêng dè đối với đối phương.

Dương Gian vừa đi vừa nói:

“Những gì lúc trước ngươi nói không hề sai, sự việc linh dị là không cách nào giải quyết mà không phải là do người ngự quỷ của thời đại này không đủ cố gắng, mà là linh dị và hiện thực giao nhau, đây đã sinh ra từng sự việc đáng sợ, cho dù tập hợp toàn bộ sức mạnh của giới linh dị, thì cũng không cách nào chống lại được.”

“Người ngự quỷ xuất sắc của thời dân quốc đã sử dụng tất cả phương pháp, ngăn cản linh dị ăn mòn hiện thực, duy trì hòa bình được mấy chục năm, thậm chí gần trăm năm, cho đến bây giờ, hòa bình này đã bị phá vỡ, ta không cho rằng đời này lại không ưu tú như đời trước.”

“Nhận biết rất rõ ràng, ngươi tiếp tục.” Trương Tiện Quang gật đầu nhẹ.

So với trước đây, thì bây giờ Dương Giàng càng chín chắn hơn, và cũng rất bình tĩnh và sáng suốt, đã kiểm soát và suy nghĩ rõ ràng đối với tình hình hiện tại.

Hắn cảm thấy nói chuyện như vậy mới có ý nghĩa, chứ không phải như mấy người lỗ mãng chưa gì thì đã nói chém nói giết.

Dương Gian nói:

“Nếu như lựa chọn kế hoạch của ngươi, vậy thì phải trốn trong thế giới của Quỷ Họa, và không nghi ngờ gì là đã bỏ qua cơ hội khôi phục lại hòa bình, đồng thời cũng từ bỏ luôn hy vọng chấm dứt thời đại linh dị.”

Tiếp theo, hắn dừng bước, sau đó nhìn chằm vào Trương Tiện Quang.

“Nếu như không còn chiếc giường êm đáng sợ của linh dị, vậy thì sẽ không cách nào sinh ra được ánh sáng hy vọng, tất cả mọi người đều sẽ chờ chết trong thế giới của Quỷ Họa, thay vì là thế, thôi thì hãy để cho sự việc linh dị hoành hành, để cho tất cả mọi người đấu tranh để dành sự sống trong thế giới tuyệt vọng này, ít nhất tương lai như vậy vẫn còn cơ hội.”

“Cho nên, kế hoạch đào viên của ngươi là sai.”

“Chết từ từ trong sự bình yên giả tạo còn tốt hơn là đấu tranh để tồn tại trong một thế giới hiện thực đầy tuyệt vọng, nếu như để tất cả mọi người bỏ phiếu, thì ta nghĩ người tán thành với kế hoạch của ta ít nhất cũng được chín phần.” Trương Tiện Quang nói.

Dương Gian tiếp tục đi về phía trước và nói:

“Ngươi nói đúng, đa số người địch thật là sẽ đồng ý với kế hoạch của ngươi, bởi vì họ chỉ là người bình thường, đương nhiên là chỉ quan tâm đến an nguy trước mắt, thì làm gì mà quan tâm đến tương lai như thế nào, thế giới này đang cần một người đứng trên cao nhất để lãnh đạo, và ngươi, đứng chưa đủ cao, chỉ có thể nhìn thấy hiện tại, mà không nhìn thấy tương lai.”

“Nếu như thế thì, để ta xem thử tương lai trong mắt của ngươi, nếu như ngươi có thể thuyết phục ta, vậy thì ta có thể phối hợp cùng ngươi thực hiện kế hoạch của ngươi.” Trương Tiện Quang bình tĩnh nói.

“Rất nhanh thì ngươi sẽ nhìn thấy.” Dương Gian tiếp tục đi.

Rất nhanh.

Hai người đã đi tới phía sau khu dân cư Quan Giang, trước một ngôi nhà riêng biệt.

“Trước đây vốn là một nhà cổ thời dân quốc, sau này mới sửa lại.” Dương Gia vừa nói, vừa không quan tâm đến cửa lớn mà bước vào trong.

Trương Tiện Quang vẫn đi theo phía sau.

Ở giữa sân, có đặt chín cái quan tài, có bảy cái màu đỏ, hai cái màu đen, trong đó có ba ngày màu đỏ là đang nằm ba người đồng đội của Dương Gian, họ không có cách nào rời khỏi Quỷ Quan, đoán chắc là có thể sẽ ở trong đó một thời gian dài.

“Đội trưởng, là ngươi sao?” Giọng nói của Lý Dương từ trong quan tài vang lên.

“Là ta.” Dương Gian trả lời.

Đội trưởng, phía sau ngươi còn có một người, rất là xa lạ, là ai vậy?” Sau đó Lý Dương hỏi.

Dương Gian nói:

“Trương Tiện Quang.”

“Không phải chứ, đội trưởng ngươi lại dẫn nhân vật nguy hiểm như vậy tới đây sao.”

Giọng nói của Huỳnh Tử Nhã vang lên, nàng rất ngạc nhiên, tuy hắn chưa từng gặp qua Trương Tiện Quang, nhưng bình thường hay cũng trò chuyện với Lý Dương nên cũng biết được nhân vật số một này.

“Bây giờ trong giới linh dị, không còn nhân vật nào nào nguy hiểm hơn ta, các ngươi hãy yên tĩnh nằm trong đó, ta phải lên lầu hai.” Dương Gian nói.

Trương Tiện Quang nhìn qua các Quỷ Quan cười:

“Ngươi đánh cướp tiệm quan tài sao, lại dời toàn bộ quan tài qua đây, ngươi quả nhiên rất là liễu lình.”

“Chỉ là tận dụng hết mọi thứ thôi, chứ những chiếc quan tài này để trong tiệm quan tài cũng bị lãng phí.” Dương Gian nói.

Dương Gian dẫn Trương Tiện Quang đi tới lầu hai.

Lầu hai có ba phòng, trong đó có hai phòng là đang sử dụng, nhưng duy nhất có phòng thứ ba là đang ở trạng thái phong tỏa, chưa từng mở qua.

Dương Gian đưa tay lên cửa phòng thứ ba.

Với linh dị xâm nhập, cửa phòng ngụy trang đang nhanh chóng biến mất, sau đó lộ ra vẻ bề ngoài vốn có của nó.

Đây là một cánh cửa được làm bằng vàng.

“Ta đoán và La Văn Tùng không có nói cho ngươi hãy tin tức quan trọng này, giữa hiện thực và linh dị có một tồn tại một điểm liên kết, và điểm liên kết này chính là cánh cửa thứ ba này.” Dương Gian nói.

“Ngươi sai rồi, ta biết tin này.” Trương Tiện Quang nói:

“Nhưng mà ta lại không có đi tìm kiếm cánh cửa thứ ba này, bởi vì theo ta thấy, thì sự tồn tại của cánh cửa này không quan trọng, ở đây luôn bị phong tỏa cũng rất tốt, ít ra sẽ không có ác quỷ từ cánh cửa này bước ra.”

Dương Gian bình tỉnh nói:

“Cho nên ta mới nói ngươi nhìn không xa, lúc trước ta vẫn luôn tìm phương pháp ngăn chặn sự xuất hiện của thời đại linh dị, cho đến khi ta đốt cháy nén nhang chiều hồn và trò chuyện với La Văn Tùng, thì mới biết được sự tồn tại của cánh cửa này, thì ta mới có chút manh mối, và bây giờ ta sẽ kiểm chứng phương pháp của ta có thật sự là khả thi không.”

“Cho nên mục đích ngươi gọi ta tới là để chứng kiến?” Trương Tiện Quang nói.

“Không phải chứng kiến, mà là đề phòng, lỡ như ta thất bại, thì ngươi biết kế hoạch của ta sẽ tiếp tục đi tiếp con đường của ta.” Dương Gian nói.

“Ngươi chắc chắn vậy sao?” Ánh mắt của Trương Tiện Quang lấp lóe.

Dương Gian nói:

“Đương nhiên.”

Sau đó, hắn giơ tay và đấm mạnh vào cánh cửa bằng vàng đó.

Với một lực mạnh như vậy, cánh cửa bị đấm vào đã trực tiếp lõm xuống, và cả ngôi nhà dường như rung chuyển theo nó.

Dương Gian không hề do dự, hôm nay hắn phải mở cánh cửa thứ ba này ra.

Lại một cú đấm đấm xuống.

Cánh cửa bằng vàng vừa dày vừa nặng đã bị móp xuống lần nữa, và từ từ lộ ra một vết nứt.

“Dương Gian, ngươi đang muốn phá nhà sao?”

Lúc này, Vương San San với sắc mặt trắng bệch từ trong phòng kế bên bước ra, nàng đứng ở hành lang nhìn Dương Gian, dù gì với động tĩnh lớn vậy nàng không thể nào giả vờ không nhìn thấy được.

“Ta đang mở cửa, rất nhanh sẽ kết thúc.” Dương Gian nói.

“ Phía sau cánh cửa này hay phát ra một số động tĩnh kỳ lạ, và gần đây động tĩnh ngày càng rõ ràng hơn, mấy ngày nay ta vẫn luôn ở kế bên theo dõi, nếu ngươi muốn mở cửa thì cẩn thận chút.” Giọng nói của Vương San San lạnh lùng nhưng cũng không quên nhắc nhở.

Dương Gian trả lời:

“Ta biết rồi, con quỷ đó đang muốn thông qua cảnh cửa này để đến hiện thực, nhưng mà cánh cửa này rất chắc chắn, sức mạnh linh dị của quỷ không cách nào ảnh hưởng vàng được, họ không dễ dàng gì mà ra đây, chỉ có thể tạo ra một số động tĩnh mà thôi.”

“Vậy ngươi vẫn muốn mở cửa?” Vương San San có chút ngờ vực.

“Không mở cửa, thì quỷ cũng có thể thông qua những đường khác mà xuất hiện trong hiện thực, đây cũng là lý do tại sao ở bên ngoài lại có nhiều sự việc linh dị xảy ra, ta bây giờ đang muốn giải quyết vấn đề này, cho nên nhất định phải bắt đầu từ việc mở cửa cánh cửa này.” Dương Gian nói.

Vương San San gật đầu, từ từ lui qua một bên, đồng thời bên cạnh nàng có một đứa âm u bé kỳ lạ cũng đột nhiên xuất hiện, làn da của đứa bé này màu trắng, mặc áo liệm, chân mang giày thêu hoa, đang nghiêng đầu, mở ra một đôi mắt hơi đỏ mà nhìn lén Trương Tiện Quang, giống như đang nhìn một món ăn ngon vậy.

“Nó không phải là quỷ, cũng không phải là người ngự quỷ, là đồ vật linh dị nào đó, và nó có bảy tám phần giống Dương Gian ngươi, là Quỷ Nô của ngươi sao? Không, lại không giống, nó đặc biệt hơn Quỷ Nô.” Trương Tiện Quang cũng nhìn chằm Quỷ Đồng và nghiêm túc nghiên cứu.

“Bùng!”

Lại có vài âm thành lớn nữa.

Dương Gian đập mạnh cánh cửa ra.

Cánh cửa vừa nặng vừa dày đã rơi xuống dưới đất.

Căn phòng tối đen như mực, sau đó bóng tối này giống như sương mù dày đặc vừa lạnh thấu xương đang tan ra, dường như đang muốn ăn mòn mọi thứ xung quanh.

Dương Gian không biểu cảm, hắn chỉ bước một bước lớn vào trong.

Bóng tối lập tức tan ra, mọi linh dị đáng sợ cũng đột nhiên dừng lại.

Dường như, Dương Gian là một cánh cửa không thể nào vượt qua được, có thể cản trở mọi linh dị đến gần.

“Đi thôi.”

Dương Gian gọi một tiếng, sau đó trực tiếp bước vào trong căn phòng tối thui này.

Trương Tiện Quang mỉm cười, thu hồi ánh nhìn, không còn nghiên cứu Quỷ Đồng nữa mà lập tức đi theo Dương Gian bước vào trong căn phòng.

Vừa tiếp cận bóng tối, thì thân thể của Trương Tiên Quang với tốc độ nhanh chóng mà mắt thường có thể thấy được đã biến mất, cuối cùng chỉ có thể nghe được tiếng bước chân của hắn.

Sau khi hai người bước vào trong, rất nhanh đã không thấy đâu.

Chỉ kỳ lạ là, với sự bước vào của hai người.

Bóng tối của căn phòng thứ ba này lại từ từ có xu hướng tan biến, đồng thời tình hình của bên trong cũng được lộ ra một chút.

Căn phòng này, hình như không có gì cả, chỉ có một con đường đặc biệt, con đường này mở rộng từ ngoài vào trong, và cuối cùng kéo dài vào vực sâu của bóng tối."