Hạ Phong và Châu Mai đứng lặng nhìn bóng dáng ông Trương cùng con trai khuất dần trong màn bụi, cõi lòng rung động dữ dội.
Biết rõ phía trước là tử địa nhưng họ không hề lùi bước, dứt khoát lựa chọn đối đầu với ác quỷ. Họ không phải siêu nhân, không phải "Người ngự quỷ" quyền năng trong lời đồn, chỉ là những người trần mắt thịt, thậm chí sức khỏe còn chẳng bằng vợ chồng hắn.
Lý do duy nhất khiến họ dấn thân, đơn giản là không muốn thấy thêm người vô tội phải chết.
"Ông cụ này chắc đã tám mươi rồi. Nếu theo lời cụ Trương Chí Đông thì sáu mươi năm trước thế giới từng đại loạn vì ma quỷ, nghĩa là từ thời trai trẻ ông ấy đã chiến đấu rồi. Tôi tin những người như vậy không ít, chỉ là thời gian vô tình, họ già đi, chết đi và bị lãng quên."
Hạ Phong trầm ngâm.
Những mảnh ghép rời rạc từ các câu chuyện cũ dần kết nối lại, vẽ nên một bức tranh về thời đại hỗn mang nhưng cũng đầy bi tráng của sáu mươi năm trước.
"Đi thôi anh, mình phải rời khỏi đây ngay. Mới một con quỷ trong quan tài đã suýt giết chết chúng ta, nếu mấy cái kia cũng mở ra thì không dám tưởng tượng đâu." Châu Mai kéo tay chồng, giục giã.
Hạ Phong gật đầu theo bản năng, nhưng đi được vài bước, hắn khựng lại.
"Sao thế anh?"
Hạ Phong cắn răng, ánh mắt kiên định:
"Em đi trước đi. Anh muốn quay lại xem sao."
"Anh điên à? Quay lại đó để chết à?" Châu Mai hét lên.
"Anh sợ chết chứ, nhưng anh không muốn bỏ lỡ cơ hội này. Anh muốn biết chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ, muốn tận mắt chứng kiến giới linh dị bí ẩn đó. Anh cảm giác nếu bây giờ bỏ đi, anh sẽ hối hận cả đời."
Bệnh nghề nghiệp của Hạ Phong lại trỗi dậy.
"Thế em đi cùng anh."
"Không được! Nguy hiểm lắm. Một mình anh là đủ rồi, em phải ra ngoài, mang theo tư liệu này."
Dù rất cảm động nhưng Hạ Phong kiên quyết đẩy vợ đi, một mình quay đầu chạy về phía công trường.
Lúc này, ông Trương tay lăm lăm cây búa đỏ, dẫn theo Trương Văn Văn cầm đèn dầu đã tiếp cận hố quan tài.
"Cha! Đằng kia có người!"
Trương Văn Văn chỉ tay.
Cách đó không xa, một người phụ nữ với vóc dáng thướt tha, mái tóc đen dày chấm gót đang chậm rãi bước đi. Chỉ nhìn bóng lưng cũng đủ thấy đó là một tuyệt sắc giai nhân, nhưng lại toát lên vẻ quỷ mị rợn người.
"Mắt mũi anh để đâu đấy? Con quỷ to đùng thế kia mà bảo là người à?" Ông Trương mắng con trai.
"Quỷ á?" Trương Văn Văn rùng mình.
Người phụ nữ kia mặc trang phục lỗi thời, dáng người hoàn mỹ đến mức vô lý, làn da trắng bệch không chút huyết sắc.
Ông Trương rảo bước:
"Đuổi theo! Tuyệt đối không để nó thoát ra khu dân cư."
Hai cha con lướt qua bảy cỗ quan tài. Hai cái đã mở nắp trống rỗng. Ông Trương vừa đi vừa hét vào mấy cái quan tài còn đóng kín:
"Này! Bên trong còn ai sống không? Có thì hú một tiếng! Con bé Huỳnh Tử Nhã hóa quỷ rồi, dậy mà gank đi chứ ngủ mãi thế à?"
Đáp lại ông chỉ là sự im lặng chết chóc. Đột nhiên, từ một cỗ quan tài khác vang lên tiếng gõ "Cộc... cộc..." nặng nề. Cỗ quan tài rung lên bần bật như thể thứ bên trong đang điên cuồng muốn thoát ra.
"Dữ thế? Hù chết ông nội Vĩ rồi!"
Ông Trương giật mình lùi lại.
Trương Văn Văn mếu máo:
"Cha ơi, hay là mình té đi, đừng cố quá thành quá cố."
"Yên tâm, nắp chưa mở thì nó chưa ra được đâu. Giờ muốn chạy cũng chả được nữa rồi, nhìn xuống chân đi."
Ông Trương vứt cây gậy chống, hai tay nắm chặt cán búa đỏ.
Trương Văn Văn soi đèn xuống đất, kinh hãi phát hiện mặt đất xung quanh đã bị phủ kín bởi một lớp tóc đen dày đặc. Những sợi tóc như những con giun đang ngoe nguậy, trườn bò về phía họ.
"Cẩn thận, đừng để nó quấn vào chân."
Vút! Vút!
Ông Trương vung búa chém liên hồi xuống đất. Tóc đen bị đứt đoạn, rụt lại như thủy triều rút, để lộ ra một khoảng trống an toàn.
Nhưng chỉ chém được vài nhát, ông đã thở hồng hộc, tay run lẩy bẩy.
"Già thật rồi... Mới múa vài đường đã rệu rã. Phải chi là Vĩ gia thời trai trẻ thì chấp cả lò nhà chúng nó."
"Không thể cù cưa thế này được. Phải tiếp cận, bổ một búa vào trán con ả kia là xong. Chỉ cần một búa thôi là nó bị trấn áp, rồi tống lại vào quan tài."
Đầu óc ông Trương vẫn rất tỉnh táo. Ông đưa cây búa cho Trương Văn Văn:
"Này thằng kia, đừng đứng đực ra đó. Vào việc đi!"
"Cha bảo con á? Con chịu! Con không làm được đâu!"
Trương Văn Văn mặt cắt không còn giọt máu, chân tay bủn rủn. Nếu không có ông bố già gan dạ đứng cạnh, hắn đã tè ra quần rồi.
"Đồ phế vật!" Ông Trương chửi thề. "Nhát gan y hệt mẹ mày, còn thua xa đám đàn em của tao ngày xưa."
Không còn cách nào khác, ông Trương đành cắn răng, tự mình cầm búa xông lên.
Mỗi bước đi là một lần vung búa mở đường trong biển tóc đen.
Nhưng càng đến gần "Mỹ nữ tóc đen", mật độ tóc càng dày đặc.
Khi còn cách mục tiêu chừng mười mét, ông Trương kiệt sức. Cây búa vốn nhẹ bỗng giờ như nặng ngàn cân. Ông lảo đảo rồi ngã khuỵu xuống.
"Cha!" Trương Văn Văn hoảng hốt đỡ lấy ông.
Sắc mặt ông Trương tím tái, lồng ngực phập phồng như bễ lò rèn, miệng thều thào hai chữ:
"Lão... Dương..."
Tóc đen nhân cơ hội tràn tới, vây kín hai cha con.
Trương Văn Văn định giật lấy cây búa để tự vệ nhưng tay ông Trương nắm chặt cứng, không sao gỡ ra được.
"Các người không sao chứ? Tôi tới giúp đây!"
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, Hạ Phong lao tới, tay lăm lăm cái xẻng xúc đất nhặt được ven đường.
Trương Văn Văn giật mình hét lên:
"Đừng... đừng qua đây!"
Muộn rồi.
Hạ Phong vừa bước vào vùng ánh sáng của ngọn đèn dầu, chân hắn lập tức bị vô số sợi tóc đen quấn chặt, siết mạnh đến mức rách da chảy máu.
"Aaaaa!"
Hạ Phong hét lên đau đớn, dùng xẻng chém loạn xạ nhưng vô ích. Tóc đen dai như dây cước, không hề đứt.
"Dùng búa của cha tôi ấy!" Trương Văn Văn nhắc.
Hạ Phong vội chộp lấy cây búa đỏ trên tay ông Trương.
Nhẹ!
Đó là cảm giác đầu tiên. Cây búa kim loại to bản mà nhẹ bẫng như đồ chơi nhựa.
Không kịp suy nghĩ, hắn vung búa chém xuống.
Phập! Phập!
Hiệu quả tức thì. Những sợi tóc đen đứt lìa, co rút lại sợ hãi.
"Đây là bảo vật!" Hạ Phong mừng rỡ.
Nhưng nguy hiểm chưa qua. Người phụ nữ tóc đen kia đột nhiên di chuyển, áp sát bọn họ. Tóc đen bùng lên dữ dội hơn.
"Mau! Bổ vào đầu nó! Cha tôi bảo chỉ cần trúng một nhát là nó tiêu đời!" Trương Văn Văn gào lên.
"Được! Liều ăn nhiều!"
Hạ Phong xốc lại tinh thần, gầm lên một tiếng lấy dũng khí rồi lao thẳng về phía nữ quỷ.
Khoảng cách rất gần, chắc chắn sẽ trúng!
Nhưng...
Hạ Phong bỗng khựng lại giữa chừng, toàn thân cứng đờ.
Hắn mở to mắt kinh hoàng.
Một đôi tay lạnh lẽo, trắng bệch, dài ngoằng từ đâu xuất hiện, ôm chặt lấy eo hắn từ phía sau.
Dưới ánh đèn mờ ảo, Hạ Phong nhìn thấy đôi tay xám ngoét đó đang siết chặt lồng ngực mình. Hắn không thể cử động, không thể thở, xương sườn như sắp gãy vụn.
Cây búa rơi khỏi tay, rớt xuống đất.
"Mình... sắp chết sao?"
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, đôi tay ma quái kia bỗng rụt lại như bị bỏng. Tóc đen xung quanh cũng đồng loạt rút lui.
"Khụ khụ..."
Hạ Phong ngã ngồi xuống đất, ho sặc sụa.
"Cầm hàng nóng trong tay mà cũng không giải quyết được, đúng là vô dụng. Cũng không trách được, thời đại này làm gì còn ai biết dùng đồ của Lão Dương."
Một giọng nữ lạnh lùng vang lên.
Từ trong bóng tối, Vương San San bước tới. Trên tay cô cầm một cây nến đỏ đang cháy.
Ngọn lửa màu xanh lục lét tỏa ra ánh sáng ma mị, đẩy lùi bóng tối và tóc đen.
Trương Văn Văn mừng như bắt được vàng:
"Chị... chị Vương!"
Vương San San liếc nhìn đám người tơi tả:
"Tiểu Văn, cõng A Vĩ lên. Đừng làm vướng chân ta, đi theo sau."
"Vâng! Vâng ạ!"
Hạ Phong hoàn hồn, nhìn cây nến đỏ trên tay người phụ nữ bí ẩn. Trong đầu hắn lóe lên dòng chữ trong cuốn sách: Nến đỏ là Quỷ Hỏa, đốt lên để trừ tà.
"Để tôi giúp."
Hạ Phong nhanh chóng cõng ông Trương lên, nhặt cây búa đỏ, đi theo Vương San San.
Nhưng đi chưa được bao xa, nữ quỷ tóc đen lại xuất hiện chắn đường. Cô ta đứng im lìm như một tảng đá, khuôn mặt trắng bệch không chút biểu cảm, nhưng ý định ngăn cản thì đã rõ ràng.
"Huỳnh Tử Nhã, chết rồi cũng không yên phận. Cô muốn ngăn cản tôi sao?"
Vương San San không hề sợ hãi, giơ cao cây nến đỏ, bước thẳng về phía trước.
Dưới ánh nến chập chờn, nữ quỷ quyền năng kia dường như e sợ điều gì đó, chậm rãi lùi lại, mở ra một con đường sống.