"Giáo sư Vương thực sự cố chấp, rõ ràng có thể rời đi nhưng thay đổi chủ ý giữa chừng. Hắn ta lại muốn cường ngạnh mang chiếc quan tài quỷ kia đi. Đây không phải ăn no rửng mỡ, rảnh rỗi không có việc gì làm sao? Hiện tại thứ kia đang bị quỷ chiếm lấy, muốn mang nó đi phải đuổi con quỷ bên trong ra. Con quỷ kia lại là một thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm, không thể lường trước được."
Ở một vùng ngoại ô gần phòng thí nghiệm, trên đỉnh núi có mấy vị ngự quỷ nhân đang tập hợp lại cùng nhìn về khu vực đang bị hắc ám bao phủ ở phía trước, cách đó không xa. Quỷ vực đã hình thành thêm một lần nữa. Nhưng ngoại trừ điều này ra, bên trong còn xuất hiện một loại biến hóa nào đó không ai biết trước, dường như sự biến hóa này cho thấy sự đa dạng về năng lực của con quỷ kia.
Khương Thượng Bạch ở một bên híp mắt nhìn và nói:
"Chắc chắn giáo sư Vương đã phát hiện ra cái gì đó giữa chừng nên hắn ta mới quyết định quay đầu lại để mang đi quan tài quỷ. Rốt cục là thứ gì khiến cho hắn ta phải cam nguyện mạo hiểm để cướp đi chiếc quan tài quỷ từ trong tay của con quỷ kia?"
Thứ được Vương Tiểu Minh coi trọng chắc chắn là một món đồ nào đó cực kỳ có giá trị.
Đáng tiếc hắn ta lại không biết nhiều, không thể nào suy đoán một vài ẩn tình bên trong chuyện linh dị lần này.
"Mặc kệ giáo sư Vương phát hiện ra cái gì, dựa theo tình hình hiện tại mà nói thì đây là phương pháp xử lý tốt nhất. Dường như con quỷ kia cũng không di chuyển nữa, có vẻ nó định dừng chân lại tại chỗ này. Dù chúng ta không giam giữ nó được nhưng cũng khiến cho nó không thể nào gây ra nguy hiểm nữa."
Người mở miệng nói chuyện là Chung Sơn. Lúc trước giữa hắn ta và Vương Tiểu Minh đã phát sinh mâu thuẫn, vì hắn ta cho rằng không đáng để mạo hiểm vì quan tài quỷ. Trong những thời khắc nguy nan, những lựa chọn khác nhau nhỏ nhoi sẽ sinh ra các kết quả khác biệt.
Một đám ngự quỷ nhân nhân dịp chuyện linh dị của Cảnh sát quỷ để rời đi khu vực nguy hiểm, còn đám người đi theo Vương Tiểu Minh vẫn ở bên trong quỷ vực.
"Ừm, cậu nói có lý. Trong kho hồ sơ của tổng bộ còn thiếu chỗ nguy hiểm nào ư? Trong thành phố Đại Kinh cũng có những chuyện không thể xử lý được. Dù có thêm vào một chỗ nguy hiểm nữa cũng chẳng sao."
Có người tỏ ra đồng ý với ý kiến của Chung Sơn. Không phải là thành phố Đại Kinh chưa từng phát sinh ra bất cứ chuyện linh dị nào. Cũng có một số nơi từng xảy ra chuyện linh dị, một số chuyện được giải quyết, cũng có một số thì không. Khu vực có những chuyện linh dị không xử lý được sẽ bị phong tỏa. Bởi vì phong tỏa lại cho nên coi như có thể khống chế được thương vong, vì thế không có mấy ai để chuyện này ở trong lòng. Cùng lắm thì lại thêm một khu vực bị phong tỏa mà thôi.
Khương Thượng Bạch nói:
"Đã thông báo chuyện này cho tổng bộ, bọn họ sẽ nghĩ cách sắp xếp nhân viên đến để phong tỏa. Chuyện tiếp theo không còn cần chúng ta phải quan tâm nữa, đến lúc cần trở về rồi."
Khương Thượng Bạch nhìn chằm chằm khu vực bị hắc ám bao phủ ở phía trước. Thực tế hắn ta không hề có ý định muốn đối mặt với những thứ nguy hiểm này, tránh cho sơ suất lại chết mất mạng. Chuyện xảy ra ngoài ý muốn vừa nãy đã khiến hắn ta ý thức được sự kinh khủng của thứ bên trong. Là một thứ không thể nào bị áp chế, lại có thể áp chế năng lực của những con lệ quỷ khác, khiến nó đủ khả năng giết chết ngự quỷ nhân một cách nhẹ nhàng khi đối mặt. Nếu không phải là đích thân tiếp xúc, hắn ta rất khó tưởng tượng ra được là lại có một đám người mới ở bên trong căn cứ huấn luyện có thể sống sót mà trở ra bên ngoài từ trong tay của con quỷ này.
"Không thể giam giữ, cũng không bị xử lý, thêm việc nó có khả năng khởi động vô hạn. Đồng thời còn có khả năng áp chế được quỷ trong người ngự quỷ nhân, có thể sử dụng năng lực của những con quỷ khác mà nó cướp được... Đây chỉ là trạng thái khôi phục một nửa của nó mà thôi. Có thể nói thứ này là một con quỷ cực kỳ hoàn mỹ, không có bất cứ khuyết điểm nào. Một khi bị nó nhắm đến, dù có là ngự quỷ nhân lợi hại hơn đi nữa cũng sẽ bị nó giết chết."
Khương Thượng Bạch hơi lim dim đôi mắt, hắn ta đang tự hỏi xem nếu hắn ta mà gặp được con quỷ kia thì nên làm cái gì?
Kết quả... dường như chỉ có chờ chết.
Đúng lúc này, hai mắt hắn ta đột nhiên mở to ra và nhìn về phía bên cạnh.
Bởi vì nơi đó đột nhiên nhiều thêm một người. Một người không thuộc nhóm người của bọn họ. Người kia đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cao khoảng mét bảy mét tám gì đó. Khuôn mặt cũng hơi hơi soái một chút, sắc mặt lại mang theo chút tái nhợt. Cả người, từ trên xuống dưới đều toát ra một loại khí tức cổ quái, âm lãnh quỷ dị. Đôi mắt sắc bén như chim ưng mang theo một loại phong mang như của dã thú khiến cho người ta cảm thấy cực kỳ không thoải mái. Điều khiến cho người ta chú ý hơn chính là ở trên trán của người này có thêm một con mắt màu đỏ tươi. Con mắt này không hề có đồng tử, mang theo một cỗ tà tình, chuyển động qua lại một cách không an phận. Dường như nó đang thăm dò hết mọi thứ xung quanh vậy.
"Ai đó?"
Mấy vị ngự quỷ nhân cũng kịp thời phản ứng lại, gần như vô thức tất cả bọn họ đều lùi ra phía sau mấy bước rồi cùng cảnh giác nhìn về phía kia.
"Dương Gian, sao cậu lại đến đây?"
Chung Sơn nhìn thấy người xuất hiện một cách bất thình lình kia là Dương Gian thì có chút kinh ngạc. Theo lý mà nói thì hiện tại đúng ra Dương Gian đang phải ở một chỗ nào đó để chăm sóc bản thân chứ. Dù sao hôm qua hắn cùng vừa mới chui ra từ bên trong chuyện linh dị, không thể nào lại đi đến đây tham gia vào chuyện linh dị lần này nữa.
Dương Gian?
Mấy vị ngự quỷ nhân ở bên cạnh thấy như vậy mới nhìn kỹ đối phương một cái. Sau đó so sánh một chút với những gì ghi trong hồ sơ, khi xác định người trước mắt có chút giống thì mới buông bỏ cảnh giác.
Người này chính là Cảnh sát mắt quỷ Dương Gian?
Mặc dù có nghe qua tên tuổi nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ gặp được người này. Không nghĩ đến lại giống với những gì ghi trong hồ sơ, là một người thanh niên chưa đến hai mươi tuổi.
"Mắt quỷ Dương Gian?"
Ánh mắt Khương Thượng Bạch khẽ nhúc nhích, hắn ta đặc biệt lưu ý đến cái tên này.
"Có người cho tôi tiền tăng ca để chạy đến đây lôi mấy người ra, vì thế tôi mới đến đây."
Sắc mặt Dương Gian rất bình tĩnh, dù hai mắt đều nhìn về phía Chung Sơn nhưng con mắt quỷ lại chuyển động và nhìn qua toàn bộ mọi người xung quanh một lượt. Cuối cùng mắt quỷ dừng lại ở trên người thanh niên mặc âu phục. Người kia khiến cho hắn có cảm giác mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Tiền tăng ca?
Nghe được lời Dương Gian nói, Chung Sơn lập tức hiểu ra:
"Thế mà tổng bộ lại phái cậu qua đây giúp đỡ. Cái này không giống với tác phong của bọn họ cho lắm. Dù sao cậu cũng vừa mới trải qua một chuyện linh dị cho nên hiện tại tình trạng của cậu hẳn là không được tốt."
Dương Gian nói:
"Ừm, thực ra là liên lạc viên của tôi chỉ đề cập qua thôi, vốn định từ chối, nhưng do tiền tăng ca nhiều quá nên mới kiên trì đi đến đây một chuyến."
"Chỉ một mình cậu?"
Chung Sơn cảm giác được có chút không thực tế. Tên Dương Gian này không chết bên trong chuyện linh dị của Cảnh sát quỷ thì coi như là đã may mắn lắm rồi, hắn còn dám chạy đến đây. Tên này không sợ lệ quỷ khôi phục lại hay sao vậy?
Dương Gian nói:
"Tạm thời thì chỉ có một mình tôi. Nhưng nếu hành động của tôi thất bại, tổng bộ chắc chắn sẽ sắp xếp thêm người khác đến để tiếp nhận."
"Ê, Dương Gian, cậu có thể di chuyển con mắt quỷ kia đi chỗ khác có được không? Bị con mắt quỷ kia của cậu nhìn chằm chằm khiến tôi cảm thấy không được thoải mái."
Giờ phút này ở trong lòng Khương Thượng Bạch trong lòng có chút run rẩy. Bởi vì nãy giờ hắn bị con mắt quỷ của Dương Gian nhìn chằm chằm đến mức khó chịu.
Dương Gian nói:
"Xin lỗi nhé, có đôi khi tôi không thể nào khống chế được nó. Chỉ là nó đang cảnh giác an thôi. Điều này nói rõ anh lợi hại hơn rất nhiều so với nó."
Mặt Khương Thượng Bạch tối sầm lại.
Con mắt quỷ này còn có năng lực như vậy? Lại có thể cảm giác được mức độ nguy hiểm của ngự quỷ nhân?
Chung Sơn nói:
"Dù cậu muốn cứu người cũng không thể nào làm được dễ dàng như vậy chứ. Lúc trước cậu cũng không thể khỏi quỷ vực của con quỷ này mà."
Hắn ta không tin là Dương Gian có thể tiến hành trợ giúp cho đám người Vương Tiểu Minh.
Dương Gian nói:
"Thực ra, nếu mấy người tiếp xúc hơi lâu với chuyện linh dị này thì sẽ phát hiện ra một số vấn đề. Sỡ dĩ mấy người không thể nào giam giữ được con quỷ kia là vì mấy người đang ở bên trong thân thể của nó. Có lẽ so sánh như vậy thì có chút không đúng cho lắm, nhưng mấy người có thể hiểu đại khái về chuyện này là như thế."
Khương Thượng Bạch nhìn Dương Gian một lát rồi nói:
"Trước đó giáo sư Vương cũng từng nói như vậy. Quỷ vực chỉ là một phần của quỷ nên chúng ta không thể nào giam giữ nó. Đồng thời nó còn có thể khởi động lại tùy ý."
Dương Gian nói:
"Tôi cũng không cảm thấy bất ngờ khi Vương Tiểu Minh có thể đoán được điều này. Chỉ cần tiếp xúc, hắn ta sẽ đoán ra được. Nhưng đến khi đoán ra thì mọi chuyện cũng đã muộn rồi."
Chung Sơn gật đầu nói:
"Đúng thế, bởi vì khi phát hiện ra được điều này thì bản thân đã ở bên trong quỷ vực của nó. Điều này cũng có nghĩa đã thua, dù có hiểu biết nhiều về con quỷ kia hơn nữa cũng vô dụng."
Khương Thượng Bạch nói:
"Cho nên. Cậu có được cách gì hay để xử lý chuyện này?"
Dương Gian hơi kinh ngạc:
"Hả? Đều nói rõ như vậy rồi mà anh còn không biết?"
...
Khóe miệng Khương Thượng Bạch giật giật mấy cái. Hắn hoàn toàn không thể nào hiểu rõ được ý nghĩ của Vương Tiểu Minh và Dương Gian.
Cách nói chuyện của hai người đều không khác nhau nhưng lại không thể nào đoán ra được ý tứ bên trong đó. Tuy nhiên Chung Sơn ở bên cạnh lại giống như hiểu ra được chuyện gì.
Khương Thượng Bạch nói:
"Thực ra tôi cũng hiểu được một chút về chuyện này, muốn biết là cậu dùng cách gì để xử lý chuyện này."
Thực ra cái gì hắn ta cũng không biết, có điều không thể nói toạc ra như vậy được.
Chung Sơn nói:
"Tôi cũng có chút tò mò đối với phương án của câu."
Dương Gian nói:
"Thực ra để xử lý được chuyện này cũng chỉ còn cách động thủ từ bên ngoài mà thôi. Chính là ngự quỷ nhân không thể rơi vào bên trong quỷ vực của quỷ. Phương án chỉ có một, khá đơn giản, chính là dùng bạo lực. Dùng một loại quỷ vực lợi hại hơn cả quỷ vực của Cảnh sát quỷ để cưỡng ép mở ra quỷ vực của nó, áp chế mảnh quỷ vực kia đến phạm vi nhỏ nhất. Nếu cậu có năng lực, cậu hoàn toàn có thể mang cái quỷ vực này bỏ vào bên trong một chiếc bình nhỏ. Đương nhiên chiếc bình này phải được làm bằng vàng. Phương án này của hắn đã được manh nha ngay từ khi tiếp xúc với Cảnh sát quỷ lần thứ nhất. Khi đó quỷ vực của hắn bị con quỷ kia áp chế gắt gao. Sau đó lại hiểu biết thêm một số thứ về con quỷ kia nên mới có thể nghĩ ra được."
Lệ quỷ có thể áp chế được quỷ vực của hắn, vậy chỉ cần quỷ vực của hắn đủ mạnh là có thể áp chế ngược trở lại rồi.
"Thì ra là vậy..."
Khương Thượng Bạch nói lẩm bẩm, hắn ta có cảm giác như vừa tỉnh ngộ vậy.
Dương Gian hỏi:
"Anh vừa nói cái gì vậy?"
"Không có gì."
Khương Thượng Bạch lạnh lùng nói:
"Phương pháp này của cậu gần như không có khả năng thực hiện. Chẳng lẽ cậu có thể áp chế được quỷ vực của lệ quỷ cấp S? Chuyện linh dị lúc trước ở trong thành phố Đại Xương cũng là bị quỷ vực của quỷ bao phủ toàn bộ thành phố. Khi đó cậu cũng có xử lý được đâu."
Dương Gian nói:
"Chuyện ở thành phố Đại Xương và chuyện hiện tại không hề giống nhau. Lúc đó tôi còn chưa đủ năng lực để ứng phó. Với lại tôi cũng có bảo là tôi sẽ áp chế toàn diện cái quỷ vực này đâu. Tôi chỉ cần nghĩ cách xé rách quỷ vực của nó để xông vào mang người ra là được. Dù sao nhiệm vụ của tôi cũng chỉ là cứu người chứ không phải xử lý ngự quỷ nhân và chuyện linh dị."
"Được rồi, nói nhiêu đó là đủ rồi, tôi cũng nên đi làm việc đây. Mấy người cảnh giác xung quanh giùm tôi một chút, đừng để người khác làm gì tôi. Thuận tiện chú ý đến tình hình của quỷ vực phía trước luôn, có biến hóa gì đó thì nhớ báo cho tôi biết."
Nói xong, Dương Gian lập tức đi về phía khu vực đang bị hắc ám bao phủ.
Khương Thượng Bạch nói:
"Cậu không đủ tư cách để ra mệnh lệnh cho chúng tôi."
Chung Sơn phất phất tay và nói:
"Không sao, cứ phối hợp hành động với cậu ta một lần đi. Trước tiên cứu mấy người bên trong ra đã rồi nói sau. Cũng không thể nào đứng trơ mắt nhìn giáo sư Vương chết ở bên trong chứ. Nếu không đám người chúng ta đều phải gánh một chút trách nhiệm đó."
Khương Thượng Bạch nghĩ đến việc bỏ chạy lúc trước của cả đám. Nếu Vương Tiểu Minh chết đi, đương nhiên trách nhiệm sẽ rơi xuống đầu của đám người bỏ chạy bọn họ. Vì thế hắn ta liền ngoan ngoãn ngậm miệng không nói.
Giờ phút này Dương Gian đã đi đến bên cạnh khu vực bị hắc ám bao phủ. Nếu đi thêm về phía trước nữa là sẽ tiến vào bên trong quỷ vực của quỷ ngay. Hắn cũng không có liều lĩnh, chỉ muốn thử một chút mà thôi.
Dương Gian trầm ngâm:
"Trước đó mình có thể nhìn thấu được chân tướng của quỷ vực khi mở ra bốn tầng quỷ vực. Nhưng nhiêu đó chưa đủ, chí ít phải cần đến năm tầng quỷ vực mình mới có thể xâm nhập ngược lại vào bên trong quỷ vực của quan tài quỷ."
Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ thử qua việc chồng 5 tầng quỷ vực lên nhau. Nhưng sau khi dung hợp với chiếc đinh đóng quan tài lấy được từ trong người của Cảnh sát quỷ ra, cơ thể hắn đã hình thành một loại cân bằng mới. Dựa theo suy đoán của hắn, hiện tại có lẽ hắn có khả năng mở ra được quỷ vực tầng thứ 5. Không sớm thì muộn, kiểu gì hắn cũng phải thử làm điều này, nên nhân dịp hiện tại thử luôn một lần xem sao.
Dương Gian nhìn lấy bàn tay cứng ngắc, có hơi tái nhợt kia của bản thân, đây chính là bàn tay quỷ mà hắn mới khống chế. Thứ này là một phần thân thể của quỷ, cái tay này không còn hư thối nữa, cũng chẳng có mọc ra thi ban, khá là hoàn hảo. Chỉ có điều nó hơi lạnh lẽo đến đáng sợ, giống như đúc với bàn tay của người chết.
Tiếp đến trên người hắn dần dần bị một loại ánh sáng màu đỏ quỷ dị bao phủ.
Ngay khi ánh sáng màu đỏ bao phủ lấy người của Dương Gian, hắn lập tức biến mất khỏi tầm mắt của đám người Khương Thượng Bạch, Chung Sơn.
Hắn đã tiến vào bên trong quỷ vực của bản thân. Chỉ cần đi vào bên trong tầng thứ nhất quỷ vực là có thể tránh được cảm giác của người bình thường. Nhưng nhiêu đó thôi là chưa đủ. Nếu hắn muốn xâm nhập vào bên trong quỷ vực của con quỷ kia thì số tầng quỷ vực của hắn phải nhiều hơn con số 4 mới được. 5 tầng, chỉ là một con số mà hắn suy đoán thôi. Có lẽ sẽ cần phải dùng đến tầng thứ 6 cũng nên. Vì thế Dương Gian mới cần phải thử.
Rất nhanh.
Ánh sáng màu đỏ trên người của Dương Gian trở nên nồng đậm hơn không ít, tầng thứ hai của quỷ vực đã được hắn mở ra. Thế giới bên trong quỷ vực của hắn dần dần mờ đi.
Tiếp theo sẽ là mở ra tầng quỷ vực thứ ba.
Thế giới chân thực sẽ biến mất toàn bộ. Chỗ này chỉ còn lại những thứ do quỷ vực của hắn tạo ra, hoặc là vàng vì nó không bị ảnh hưởng vì những con quỷ khác. Nhưng còn chưa đủ, mảnh hắc ám phía trước vẫn còn tồn tại, hắn không thể nhìn thấy bên trong nó.
"Quỷ vực tầng thứ tư."
Dương Gian lại lần nữa gia tăng mắt quỷ.
Ánh sáng màu đỏ quỷ dị kia cứ thế mà xua tan đi khu vực hắc ám nhưng vẫn không thể nào xâm nhập vào bên trong. Ngay tại khi Dương Gian đang điệp gia quỷ vực để xâm nhập vào bên trong quỷ vực của quỷ thì sâu trong lớp hắc ám này, chuyện quỷ dị và kinh khủng như lúc trước lại đang tái hiện. Thế nhưng người gặp phải nguy hiểm lúc này không còn là Dương Gian nữa mà là người khác.
Tiếng cười quái dị vang lên ở trong bóng đêm khiến cho người nghe phải rùng mình. Tiếng cười kia không ngừng quanh quẩn, theo thời gian trôi qua càng lâu tiếng cười hiện ra càng rõ. Dường như nó được vang lên ở bên tai người nghe vậy. Cứ quanh quẩn không rời, khiến cho người ta không thể tự chủ mà cười theo đó.
Đây chính là tiếng cười của quỷ. Mà ngọn nguồn của tiếng cười này lại đến từ một khuôn mặt. Một khuôn mặt cười của người chết. Khuôn mặt cười này nằm ở trên mặt của Đồng Thiến, nó hoàn toàn trái ngược với một khuôn mặt khác. Hai bên trái phải, mỗi bên đều có một khuôn mặt quỷ. Đây là hai con quỷ mà Đồng Thiến khống chế. Nếu không phải sự tồn tại của hai khuôn mặt này hình thành nên một sự cân bằng thì có lẽ Đồng Thiến đã chết vì khuôn mặt quỷ của cô ta.
"Đồng Thiến, cô không thể tiếp tục nữa. Nếu không giáo sư Vương sẽ chịu không nổi mà bị cô giết chết đó."
Tiếng của Lý Quân vang vọng, hắn ta vội vàng ngăn cản tiếng cười quỷ dị kia.
Tiếng cười xung quanh lập tức ngừng lại.
Một đợt tập kích đáng sợ của lệ quỷ vậy đã bị cô ta đánh bại, tạm thời bọn họ lại được an toàn.
Vương Tiểu Minh mở miệng nói:
"Vô dụng thôi. Không xử lý được ngọn nguồn của chuyện linh dị, việc tập kích tương tự có thể xảy ra rất nhiều lần. Phương pháp duy nhất là mang quan tài quỷ đi, sau đó chờ cứu viện. Chỉ cần tách quỷ ra khỏi quan tài quỷ, nó sẽ lập tức trở lại hành động như lúc trước. Chúng ta sẽ không rơi vào tình trạng lạc đàn nên không có việc gì."
"Vì sao ngài lại nhất quyết muốn lấy cho được cỗ quan tài quỷ kia? Không phải thứ kia là một món đồ để biến người thành quỷ hay sao?"
Cổ của Đồng Thiến hơi chuyển, cô ta dùng khuôn mặt của bản thân nhìn về phía Vương Tiểu Minh. Trong bóng tối, trên thân thể của Lý Quân tỏa ra những ánh sáng màu xanh biếc, khiến cho hắc ám ở xung quanh bị xua tan đi.
Vương Tiểu Minh bình tĩnh nói:
"Vì tôi vừa phát hiện ra một manh mối mới. Nếu chúng ta có thể vượt qua được nguy cơ lần này, tôi có thể để khiến cho người khác có cách không chế lệ quỷ khôi phục. Đây là một bước đột phá trong nghiên cứu. Cứ để cho quỷ tiếp xúc với quan tài quỷ thì quan tài quỷ sẽ biến mất, con quỷ kia sẽ khôi phục."
"Cho nên nói, bất kể vì việc thí nghiệm hay ngăn cản quan tài quỷ khôi phục, quan tài quỷ đều đáng giá để tôi đi mạo hiểm."
Đồng Thiến cắn răng nói:
"Ngài dám chắc cứu viện sẽ đến?"
Vương Tiểu Minh nói:
"Tôi dám chắc như vậy, bởi vì chỗ này chính là thành phố Đại Kinh."
Đồng Thiến nói:
"Vậy chúng ta liền tiếp tục đi tới đi."
Bọn họ không hề rời đi mà tiếp tục đi về phía quan tài quỷ. Nhưng càng đi về phía trước, sức mạnh của quỷ mà bọn họ gặp được lại càng đáng sợ. Những thứ này đều cần có mấy người bọn họ liên thủ để chống lại, bằng không sẽ khó mà sống sót nổi. Điều đáng ăn mừng duy nhất lúc này chính là sau khi quỷ trở lại bên trong quan tài, nó chưa hề đi ra.
Ngọn nguồn khủng bố thực sự của chuyện này dường như đang chịu một sự hạn chế nhất định nào đó, cho nên thứ bọn họ phải đối mặt chỉ là những năng lực của các con quỷ khác. Ví dụ như quỷ dây thừng, quỷ quay đầu... những con quỷ này hẳn là những con quỷ do nó cướp được từ những người cảnh sát quốc tế tham gia huấn luyện.
Dù như thế thì việc đi về phía trước của đám ngự quỷ nhân đỉnh phong như bọn họ vẫn cực kỳ khó khăn. Chỉ cần sơ suất một chút thôi là bọn họ sẽ có nguy cơ bị đoàn diệt. Cũng may là số lượng người của bọn họ nhiều, lại thêm có người như Đồng Thiến, quỷ của cô ta đã rơi vào trạng thái chết máy, có tư cách chèo chống lâu dài.
Thế nhưng Cảnh sát quỷ vẫn tồn tại.
Nó đang ngồi ở trên cỗ quan tài ở phía trước, không hề nhúc nhích. Cỗ quan tài này không còn nắp nữa, đúng ra mà nói thì cái quan tài này đã bị tổn hại, mất đi một loại linh dị nào đó. Nhưng ở bên trong chiếc quan tài này vẫn còn có một người đang đứng. Trước đó người này ngồi bên trong quan tài, nhưng không biết từ lúc nào nó đã thay đổi tư thế thành đứng. Nếu mọi chuyện cứ tiếp tục như vậy, chẳng mấy chốc nữa mà nó sẽ rời đi khỏi chiếc quan tài này.
Đến lúc đó chính là lúc Cảnh sát quỷ sẽ khôi phục lại hoàn toàn. Theo một ý nghĩa nào đó, chiếc quan tài quỷ này là thứ thai nghén ra quỷ nhưng nó cũng là thứ hạn chế lệ quỷ. Chỉ là không có ai biết mối cân bằng này sẽ bị phá vỡ vào lúc nào, khi nào thì con quỷ kia có thể thoát đi khỏi quan tài."