Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 721: Thay Đổi



Hiện tại đám người Vương Tiểu Minh không thể biết được người cứu viện bọn họ chính là Dương Gian. Càng thêm không ngờ được là Dương Gian lại đang muốn xâm lấn mảnh quỷ vực này.

Nếu hắn có thể xâm lấn bên trong quỷ vực của lệ quỷ thành công, điều này có nghĩa là kể từ giờ trở về sau khi đối mặt với con quỷ này Dương Gian đều có thể nhẹ nhàng thoát ra ngoài. Chí ít hắn sẽ không bao giờ gặp phải nguy hiểm về tính mạng khi bị cuốn vào bên trong chuyện linh dị của cảnh sát quỷ nữa. Đây là một lần thử nghiệm, một cuộc thử nghiệm cần thiết. Đồng thời hắn còn muốn kiểm chứng xem nếu bản thân cứ tiếp tục chồng mắt quỷ lên với nhau như thế này, vậy đến cuối cùng sẽ sản sinh ra kết quả như thế nào. Có thể phát hiện ra cội nguồn của mọi chuyện linh dị hay không, hoặc có thể tìm ra được chân tướng, điề hắn luôn nghi hoạc ở trong lòng. Thế nhưng chuyện khủng bố kia vẫn còn tiếp diễn ở sâu bên trong mảnh hắc ám kia. Bởi vì con quỷ với danh hiệu Cánh sát quỷ vẫn còn ở bên trong khu vực hắc ám.

Giờ phút này, đám người Vương Tiểu Minh, Đồng Thiến, Lý Quân, Phùng Toàn cứ thế chống cự qua không ít lần tập kích của quỷ và đã tiệp cận đến gần quan tài quỷ. Trước mặt của bọn họ là bóng dáng của một người đang ẩn hiện trong bóng tối. Trông bóng dáng của người này giống như một cỗ thi thể vậy, người này đứng yên tại chỗ, mặt hướng về phía bọn họ. Thân hình của người này vẫn hợp lại cùng một thể với chiếc quan tài qủy ở phía dưới. Cả hai cùng dung hợp khiến người ta phải cảm thấy sợ hãi vì sự quỷ dị.

Khi mọi người tiến tới chiếc quan tài quỷ càng ngày càng gần, nhưng con quỷ phía trước mặt vẫn không hề có phản ứng nào cả. Dường như nó đã mất đi năng lực hành động, không có bất cứ uy hiếp nào. Đương nhiên là loại ý nghĩ ngây thơ đó không thể nào xuất hiện được. Bởi vì thực ra cũng không phải là con quỷ này không hề động đậy. Mặc dù phần lớn thời gian nó vẫn ở trong trạng thái đứng yên, nhưng cứ cách một đoạn thời gian thì nó lại thay đổi một tư thế.

Ngay từ đầu, lúc Vương Tiểu Minh dẫn dụ nó vào bên trong quan tài, hẳn là nó nằm bên trong quan tài. Khi đó quỷ vực tụ tập lại một chỗ với nhau và biến thành một chiếc nắp quan tài màu đen đậy ở phía trên.

Sau này, khi nắp quan tài biến mất, nó lại biến thành quỷ vực một lần nữa và bắt đầu ăn mòn hết toàn bộ mọi thứ xung quanh.

Đấy là lúc quỷ không nằm nữa mà nó ngồi, trông cứ như là một cỗ thi thể vùng dậy từ bên trong quan tài vậy. Nửa người trên của nó lộ ra bên ngoài quan tài, cứng ngắc, thẳng tắp. Đồng thời đầu của nó không nhìn về phía đám người Vương Tiểu Minh mà nhìn về phía trước quan tài quỷ.

Hiện tại, con quỷ ngồi bên trong quan tài đã đứng dậy, đồng thời mặt còn nhìn về phía bọn họ. Dường như nó đang chờ đợi đám người tiến lại gần nó.

"Ngay ở phía trước, nó cách chúng ta tầm 8 mét."

Giọng điệu của Vương Tiểu Minh vẫn cực kỳ bình tĩnh như trước. Dù phải đối mặt với chuyện linh dị như thế này, là một người bình thường, Vương Tiểu Minh vẫn không hề có một chút biểu hiện nào cho thấy hắn ta đang hoảng sợ hay muốn lùi bước cả.

Những người khác cũng nhìn thấy bóng dáng ở bên trong bóng tối kia, sắc mặt của ai nấy đều trở nên ngưng trọng. Ngọn nguồn của sự khủng bố đang ở ngay chỗ này. Nếu bọn họ muốn mang cỗ quan tài quỷ đi sẽ phải tiến hành tiếp xúc với con quỷ. Đồng thời bọn họ cũng không thể nào trơ mắt đứng nhìn con quỷ kia khôi phục lại toàn bộ được.

Giờ phút này Lý Quân trầm giọng nói:

"Để tôi lên trước cho. Tôi sẽ tách con quỷ này ra khỏi quan tài quỷ. Phùng Toàn, cậu đảm nhận công việc mang quan tài quỷ đi. Đồng Thiến, cô cùng với người khác chống đỡ những con quỷ khác. Nếu tôi chết, mấy người phải mang theo giáo sư Vương rút lui khỏi đây."

Không có nói nhiều, ngắn gọn, đơn giản, dễ hiểu.

Cũng không cần phải giải thích nhiều về kế hoạch. Nếu ngay cả hắn ta mà cũng chết, vậy không thể xử lý được con quỷ kia nữa. Đồng thời những người khác cũng đừng hòng lấy đi chiếc quan tài quỷ kia được. Bọn họ có thể bỏ chạy mà giữ được mạng thì đã tốt lắm rồi.

Phùng Toàn nhìn hắn ta rồi nói:

"Anh chịu nổi không? Không cẩn thận là chết đó. Theo như những gì Dương Gian phân tích thì con quỷ này có năng lực áp chế 6 con quỷ. Ít nhất cũng cần phải có ba người để áp chế nó. Không bằng chúng ta cùng xông lên. Chứ lên lẻ tẻ là chết hết đấy."

Lý Quân nói:

"Hệ số mạo hiểm quá lớn, tôi từ chối. Không thể dùng toàn bộ tính mạng của mọi người để đánh cược vào một cơ hội được."

"Từ từ."

Vương Tiểu Minh bất chợt dừng chân, sau đó ra hiệu cho người khác đứng lại.

Có người hỏi:

"Sao vậy?"

Vương Tiểu Minh nhíu mày:

"Có gì đó không thích hợp. Kể từ khi chúng ta tiếp cận gần quan tài quỷ đến giờ cũng chưa chịu phải bất cứ lần tập kích nào của những con quỷ khác. Những con quỷ đã khôi phục lại trước kia đột nhiên biến mất."

Phùng Toàn kinh ngạc nói:

"Có gì khác thường đâu. Không phải lúc trước chúng ta mới chống đỡ một lần tập kích hay sao?"

Vương Tiểu Minh nói:

"Tại sao cậu lại không phát hiện ra. Nếu dựa theo tần suất tập kích trước đó, thì ít nhất sau 5 giây quỷ sẽ tập kích chúng ta một lần. Hiện tại quá 5 giây rồi mà quỷ còn chưa có tập kích. Loại thay đổi lớn như vậy mà mấy người không có phát hiện ra hay sao?"

Năm giây? Ai rảnh rỗi mà đi quan tâm đến từng chi tiết như vậy chứ? Lúc này trong đầu người khác đều là ý nghĩ như vậy.

Bất chợt, Vương Tiểu Minh lại nói thêm một câu:

"Lập tức động thủ, tất cả mọi người cùng xông lên một lượt."

Hả?

Không phải Lý Quân sẽ xông lên trước hay sao. Mọi người lại nghi hoặc một chút. Nhưng còn không đợi cho Vương Tiểu Minh nói xong thì có một vị ngự quỷ nhân ở bên cạnh đột nhiên hoảng sợ kêu to một tiếng. Không biết người này bị thứ gì bắt lấy mà đột nhiên ngã trên mặt đấy. Sau đó có một cỗ lực lượng đang sợ lôi kéo người này đi về phía con quỷ kia.

"Cẩn thận."

Phùng Toàn kinh hãi, vội vàng đưa tay ra túm lấy người kia. Thế nhưng vừa mới đưa tay ra túm thì lại bị tuột tay. Đồng Thiến cũng kịp thời phản ứng lại. Cô ta quay khuôn mặt khóc về phía con quỷ kia để khóc, thế nhưng khuôn mặt khóc kia chỉ hơi động động mấy cái chứ không thể khóc.

Bị áp chế rồi?

Trong đầu của Đồng Thiến xuất hiện ý nghĩ như vậy.

Đây cũng không phải lần đầu tiên bọn họ đụng phải năng lực áp chế lệ quỷ của ngự quỷ nhân. Trước đó họ cũng đã từng trải nghiêm qua khả năng này của con quỷ khi tiếp xúc với nó. Đây là một loại năng lực quỷ dị, khó giải. Cũng vì thế cho nên bọn họ mới lựa chọn hành động theo đoàn đội, có như vậy thì bọn họ mới có người để hành động khi người kia bị áp chế.

Đồng thời cũng nhờ đi theo đoàn đội cho nên kể từ khi đi vào bên trong mảnh quỷ vực đáng sợ này đến nay bọn họ đã đi vòng qua về lại mấy lần rồi nhưng cũng không xảy ra chuyện gì. Thấy việc ngăn cản của hai người đã bị thất bại, Lý Quân vội vàng mở ra quỷ vực, sau đó kéo dài quỷ vực đến trên người của vị ngự quỷ nhân với mong muốn dùng quỷ vực mang người kia trở lại. Tuy nhiên dù quỷ vực đã bao phủ được đến chỗ đó nhưng hành động cứu viện lại tiếp tục thất bại. Người kia chỉ hét to một tiếng đầy sợ hãi rồi biến mất ở sâu trong bóng tối. Mơ hồ bọn họ nhìn thấy được vị ngự quỷ nhân bị quỷ lôi vào bên trong quan tài quỷ.

Có người bối rối nói:

"Vừa nãy mọi người có nhìn thấy cái gì không?"

"Không, không nhìn thấy gì cả. Nó giống như đột nhiên xuất hiện, sau đó tập kích chúng ta vậy."

Giọng điệu của Phùng Toàn có mang theo vài phần khẩn trương.

"Lúc nãy tôi vừa mới tiếp xúc đến người kia thì quỷ trong người tôi lập tức bị áp chế. Với lại nó đã bắt đầu phát sinh sự thay đổi. Rõ ràng hiện tại chúng ta không bị lạc đàn, nhưng nó vẫn cứ tấn công. Nếu theo như quy luật lúc trước thì đáng lý ra nó sẽ không thể nào tập kích ngự quỷ nhân chứ."

Ánh mắt của Vương Tiểu Minh hơi lấp lóe.

"Không phải con quỷ kia tập kích, mà có thứ gì đó khác đang tập kích chúng ta. Cảnh sát quỷ đã dùng một thứ gì đó để làm môi giới, phá vỡ hạn chế về phạm vi hoạt động để tập kích chúng ta. Không phải lúc trước cậu cũng đã nói rồi sao, trạng thái không bị lạc đàn đều có hạn chế nhất định về khoảng cách. Nếu con quỷ kia có thể phá vỡ được hạn chế này, quy luật tập kích của nó sẽ thay đổi."

"Nó đang học tập để trưởng thành, tốc độ trưởng thành của nó còn nhanh hơn cả con quỷ chết đói lúc trước. Đây là sự thay đổi do quỷ trở lại quan tài. Chúng ta nhất định phải ngăn cản, không cho nó tiếp tục chiếm cứ quan tài quỷ nữa."

Chuyện mà lúc trước hắn ta lo lắng nhất đã xảy ra. Tiếc là ngay từ lúc đầu hắn ta không có nhiều thời gian để chuẩn bị, dẫn đến giam giữ quỷ không được nhanh. Nếu không thì dù con quỷ kia có khôi phục hoàn toàn cũng không cần phải lo lắng. Phải chuẩn bị được một chiếc rương bằng vàng đủ lớn để đựng quan tài quỷ, dù con quỷ kia có khôi phục lại cũng sẽ bị giam giữ bên trong rương vĩnh viễn mà thôi.

"Cùng tiến lên."

Đến hiện tại Lý Quân mới hiểu ra được vì sao trước đó Vương Tiểu Minh lại bảo là mọi người cùng xông lên với nhau. Giao sư đoán ra được quy luật của quan tài quỷ sẽ thay đổi. Coi như bọn họ không rơi vào trạng thái lạc đàn cũng sẽ bị nó tập kích. Vì thế giáo sư mới muốn ra tay cướp lấy chiếc quan tài quỷ kia trước khi con quỷ tập kích bọn họ. Nhưng những người khác lại không hiểu được ý của hắn ta mà chần chừ, do dự.

Đương nhiên điều này cũng không thể nào trách cứ bọn họ được. Là người thì ai cũng có quan niệm cẩn tắc vô áy này mà. Hơn nữa bọn họ là ngự quỷ nhân thì càng coi trọng điều này hơn. Việc thay đổi phương thức hành động giữa chừng kia không phải ai cũng có thể tiếp nhận được. Mỗi một vị ngự quỷ nhân đều có được ý nghĩ của riêng bản thân họ. Không thể nào chỉ bằng một câu nói của Vương Tiểu Minh lại khiến toàn bộ bọn họ nghe theo. Những người khác sẽ không xông lên ngay khi nhận được mệnh lệnh. Thế nhưng cái chết của một vị ngự quỷ nhân đã đánh thức bọn họ.

Đến lúc này toàn bộ ngự quỷ nhân mới ý thức được, việc tụ tập lại thành đoàn đã không còn an toàn nữa rồi, quỷ đã phá vỡ quy luật. Hiện tại tất cả mọi người đều gặp phải nguy hiểm tính mạng. Nếu đã đi đến bước này rồi, bọn họ sẽ không còn đường lùi nữa. Bọn họ chỉ còn cách tiến về phía trước, phải kiên trì thu hồi lại chiếc quan tài quỷ. Vì không làm như vậy thì bọn họ sẽ chết, không thể nào rời đi khỏi chỗ này, chỉ biết trơ mắt nhìn quỷ khôi phục lại.

Lý Quân không hề e ngại, hắn ta là người thứ nhất tiến lên. Quanh người hắn ta bị một lớp ánh sáng màu xanh quái dị bao phủ như một ngọn lửa màu xanh quỷ quái đang chập chờn trong bóng đêm. Những người khác chỉ chậm hơn hắn ta một bước, nhưng không có ai do dự một giây một phút nào cả. Đây cũng không phải là lần đầu tiên xử lý chuyện linh dị cho nên bọn họ hiểu rất rõ, khi cần liều mạng thì nhất định phải liều cho triệt để.

Thế nhưng, đúng ngay lúc này.

Bên trong quan tài quỷ lại vang lên tiếng va đập ngột ngạt. Tiếng va đập này không hề lớn nhưng nó lại khiến cho quan tài quỷ hơi chấn động một cái. Đúng lúc này con quỷ đứng bên trong quan tài quỷ lại hơi động động một chút. Cái thân thể cứng ngắc của nó khẽ chao đảo một cái. Trong bóng tối, một chiếc chân của con quỷ kia bước ra bên ngoài quan tài quỷ. Kể từ khi nó trở về quan tài quỷ đến giờ, rốt cục con quỷ kia đã bước được một chân ra khỏi quan tài. Nhưng chân còn lại của nó vẫn nằm bên trong quan tài.

Mặc dù như vậy, lúc này một loại khủng bố không thể nào đoán trước được đang dần tăng lên. Ngay khi đám người tới gần chiếc quan tài quỷ, khoảng cách giữa hai bên không đủ một mét.

"Mấy người nhanh chóng thu hồi quan tài quỷ."

Lý Quân gầm nhẹ một tiếng, hắn ta lập tức đưa tay về phía con quỷ đang đứng trong quan tài quỷ. Ánh sáng màu xanh nồng đậm ngay lập tức xua tan đi hắc ám, đột nhiên biến động một cách kịch liệt, đồng thời thiêu đốt mất của hắn ta gần một nửa thân thể. Xung quanh ngay lập tức truyền ra một mùi khen khét, giống như mùi vị khi đốt xác chết vậy. Sự đau đớn khiến cho khuôn mặt của Lý Quân trở nên vặn vẹo. Quỷ vực của hắn ta thực sự là một đám quỷ hỏa, ánh sáng màu xanh biếc của quỷ vực kia thựa ra cũng là ánh sáng của quỷ hỏa.

Một khi Lý Quân sử dụng lực lượng quỷ vực một cách quá độ, quỷ hỏa kia sẽ thiêu đốt hắn ta thành một cỗ thây khô. Sau khi hắn ta chết, cỗ thây khô kia sẽ trở thành vật dẫn để con quỷ kia khôi phục lại, khiến nó trở thành một con quỷ đáng sợ.

Vì thế hắn rất ít khi sử dụng năng lực của quỷ. Nhưng hiện tại điều đó không còn quan trọng nữa, dù sao nếu lần liều mạng này mà bọn họ không thắng được thì cả đám sẽ phải chết chùm thôi. Hắn ta lựa chọn tin tưởng lời của Vương Tiểu Minh, lập tức phóng thẳng đến con quỷ kia. Đồng thời mục đích cũng để bảo vệ Vương Tiểu Minh khỏi bị con quỷ kia tập kích.

Trong nháy mắt, khi Lý Quân chạm tay vào con quỷ kia, nó đột nhiên khởi động lại. Nhưng lần khởi động lại này lại khác với những lần trước đây. Điều này có nghĩa là một sự khủng bố nào đó không thể nghịch chuyển đang xảy ra. Khi bị Lý Quân túm lấy, con quỷ kia cũng không hề biến mất. Nó đứng yên ở bên trong quan tài quỷ nhưng năng lực khởi động lại lại chưa từng ngừng.

Ở cách quan tài quỷ không xa đột nhiên xuất hiện ra thêm một chiếc quan tài quỷ. Chiếc quan tài quỷ này giống y như đúc với chiếc quan tài quỷ trước mặt bọn họ. Nhưng điều này không phải là điểm then chốt. Điểm mấu chốt ở đây là bên trong chiếc quan tài quỷ mới xuất hiện kia lại có một con quỷ đứng bên trong. Mặt của con quỷ này hướng về phía bọn họ. Dưới ánh sáng lập lòe của quỷ hỏa màu xanh kia, một khuôn mặt đen thui, không chút biểu cảm kia càng trở nên quỷ dị hơn. Vốn đang chuẩn bị lấy quan tài quỷ đi, Phùng Toàn thấy vậy thì giật mình.

"Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?"

Nhưng sự kinh hãi này chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi. Tiếp đến chiếc quan tài quỷ thứ ba xuất hiện, bên trong nó cũng có một con quỷ đang đứng. Điều này giống như một dấu hiệu nào đó khi sự khủng bố được mở ra vậy. Rất nhanh, chiếc quan tài quỷ thứ tư, thứ năm liên tục xuất hiện... Đến cuối cùng xung quanh nằm lít nha lít nhít quan tài quỷ, bên trong mỗi một chiếc quan tài quỷ đều có một con quỷ đang đứng, mỗi một con quỷ đều nhìn chằm chằm về phía bọn họ.

Chứng kiến cảnh này, tất cả mọi người đều sững sờ mất một lát.

Ngay cả Vương Tiểu Minh cũng phải tỏ ra chấn kinh, giống như hắn ta vừa mới chứng kiến một chuyện gì đó không thể xảy ra vậy. Hắn ta từng nghĩ qua là sau khi con quỷ kia trở về bên trong quan tài sẽ phát sinh thay đổi, hắn không nghĩ là sự thay đổi này lại trở thành như vậy.

"Nè, chúng ta đang chơi cái gì vậy?"

Một vị ngự quỷ nhân chứng kiến cảnh như vậy thì tỏ ra run rẩy. Đồng Thiến cùng Phùng Toàn cũng trợn tròn hai mắt. Hai người đơ mất một lát, trong lúc nhất thời bọn họ không biết được nên hành động như thế nào cả. Bởi vì quỷ không chỉ có một con như lúc trước nữa. Trong tầm mắt của bọn họ có đến mấy trăm chiếc quan tài quỷ. Nói cách khác là xung quanh bọn họ đang có mấy trăm con quỷ. Đồng thời những con quỷ này chưa chắc chỉ là trưng ra cho đẹp hay để hù dọa bọn họ đâu.

Bởi vì bọn họ nhìn thấy những cỗ quan tài ở xung quanh hơi động, con quỷ bên trong giơ chiếc chân còn lại lên, sau đó chậm chạp đưa nó ra bên ngoài quan tài quỷ. Rất nhanh, mấy chục, mấy trăm cỗ quan tài quỷ còn lại đồng loạt phát ra tiếng động, toàn bộ quỷ bên trong lập tức hành động.

"Xong."

Giờ phút này, cái gì mà liều mạng, cái gì mà giãy dụa để sống sót, tất cả chúng đều mất hút trong suy nghĩ của đám người, thứ còn lại duy nhất hiện tại chỉ là sự tuyệt vọng đến tột cùng. Cảnh tượng trước mắt khiến cho bọn họ hiểu được cái gì mới được coi là chuyện linh dị khó giải."