Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 754: Cuộc Họp Của Tổng Bộ



"Ê, người ta đều đi cả rồi, cậu còn đứng đây làm cái gì vậy? Sắp sửa vào họp rồi đó."

Ngay khi Dương Gian đang đứng tại chỗ suy tư. Thì ở sau lưng hắn xuất hiện một giọng nói, khá quen thuộc. Dù không quay đầu Dương Gian cũng biết được người xuất hiện ở sau lưng hắn chính là Lưu Tiểu Vũ. Hắn lấy lại tinh thần, nhìn cô ta rồi nói:

"Cô khôi phục lại nhanh nhỉ, sao vậy? Lần đầu bị ngự quỷ nhân tập kích có cảm tưởng như thế nào?"

Hiển nhiên là Lưu Tiểu Vũ vừa mới đi từ trong phòng ra. Mặc dù cô ta luôn luôn ngồi ngây ngốc ở trong phòng, nhưng những chuyện xảy ra ở xung quanh thì cô ta đều biết hết. Chỉ là khi đó người cô ta bị lệ quỷ ảnh hưởng, cho nên không thể nào phản kháng lại, chứ cũng không có nghĩa là cô ta không hề hay biết cái gì.

Cô ta hơi nhăn mày:

"Cảm giác không tốt chút nào. Tôi cảm giác bản thân giống như một bức tượng bằng gỗ vậy, mặc cho tên Cao Chí Cường tự do sắp xếp. Điều đáng sợ nhất chính là tôi còn biết được tôi đang làm cái gì nữa chứ, mà toàn bộ quá trình diễn ra đều là do tôi tự nguyện. Điều này cực kỳ đáng sợ, phải biết là một giây trước tôi đang liều mạng chống cự, nhưng một giây sau lại giống như đổi qua một người khác vậy."

"Lúc đó tôi vẫn là tôi, nhưng nhân cách lại giống như bị vặn vẹo vậy. Hiện tại tôi còn đang có một cảm giác không thể tưởng tượng nổi, không thể nào hiểu nổi vì sao lúc đó tôi lại trở nên như vậy."

Dương Gian gật gật đầu rồi nói:

"Cô có thể nói ra được như thế là rất tốt."

Nhất thời Lưu Tiểu Vũ tỏ ra tức giận:

"Cậu nói cái gì thế? Thiếu chút nữa là tôi bị tên Cao Chí Cường ức hiếp rồi đó, vậy mà cậu còn nói tốt? Không thể đồng cảm an ủi tôi một chút hay sao, tôi là phụ nữ đó."

Dương Gian thành thật nói:

"Đối với cô mà nói, có thể trải nghiệm qua những chuyện như thế này là một điều tốt, ít ra cô cũng hiểu được khi ở trước mặt của lệ quỷ thì người bình thường tuyệt vọng đến mức nào. Cô nên cảm thấy may mắn vì ngày hôm nay người ra tay là Cao Chí Cường. Nếu đổi Cao Chí Cường bằng một con quỷ thì lúc này cô đã chết, căn bản không thể nào còn cơ hội sống sót ở đây đâu."

"Nhưng cô cũng chỉ mới trải qua có một lần mà thôi, hơn nữa còn có người chạy đến cứu cô kịp lúc. Bởi vì có rất nhiều người tiếp xúc với chuyện linh dị không được may mắn như vậy. Phần lớn bọn họ đều người tứ cố vô thân, một mình đối mặt với những thứ đáng sợ, những chuyện linh dị phức tạp kia. Cô làm liên lạc viên của tôi lâu như vậy, tôi đã trải qua những gì chắc cô cũng biết. Hiện tại có lẽ là cô đã hiểu được cảm nhận của tôi rồi chứ."

Lưu Tiểu Vũ hơi sững sờ một chút, sau đó cúi đầu im lặng không nói. Kiểu nói này của Dương Gian không phải là không có đạo lý, nếu một người không tự mình trải nghiệm qua chuyện linh dị thì vĩnh viễn không thể nào hiểu được cảm giác tuyệt vọng khi ở trong địa ngục là như thế nào.

Trước kia Lưu Tiểu Vũ là một liên lạc viên của tổng bộ, có đôi khi cô ta cảm thấy bản thân có hơi tự cao tự đại quá mức. Nếu đổi lại là cô ta, thì sau khi trải qua cảm giác kia một lần, cô ta sẽ không bao giờ tiếp xúc với thứ này lần thứ hai nữa. Bởi vì không ai có thể cam đoan bản thân còn sống sót được ở lần thứ hai. Đến giờ phút này Lưu Tiểu Vũ mới hiểu được, vì sao lúc trước Dương Gian lại phải trốn tránh chuyện linh dị. Tránh xa nguy hiểm cùng tuyệt vọng, đâu là đạo lý mà bất cứ ai đều hiểu. Không nên chỉ trích người khác, bởi vì người phải chịu đựng nguy hiểm lại không phải là cô ta mà là bọn họ, đương nhiên có thể đao to búa lớn nói chuyện này thành chính nghĩa cái quần què gì gì đó cũng được.

"Cậu... nói đúng."

Sau một hồi trầm tư, Lưu Tiểu Vũ không biết nói như thế nào cho phải, chỉ đành nhỏ giọng lầu bầu một câu như vậy.

Dương Gian nói:

"Không có đúng hay sai, chỉ có lập trường của mỗi người khác nhau mà thôi. Khi cô trở thành một người bị hại giống như tôi, thì đương nhiên cô sẽ cho những gì tôi nói là đúng."

"Dù thế nào đi nữa thì tôi vẫn muốn cảm ơn cậu."

Lưu Tiểu Vũ lại ngẩng đầu lên, phức tạp nhìn lấy hắn và nói.

Dương Gian nói:

"Cảm ơn cái gì? Tôi có cứu cô đâu, mà bản thân Cao Chí Cường cũng không có ý định giết cô, hắn ta chỉ muốn chơi cô mà thôi. Tôi giết tên kia chỉ là vì tên kia gây ảnh hưởng đến tôi, chỉ thế mà thôi."

"Thôi, thời gian không còn nhiều nữa, sắp vào họp rồi. Cuộc họp hôm nay sẽ rất quan trọng, với lại về sau tôi còn có rất nhiều chuyện cần phải xử lý. Cô cũng đừng có mù mờ rồi lại tiếp nhận cho tôi một đống nhiệm vụ đó."

Lưu Tiểu Vũ lại ngẩng đầu lên, bộ dạng có chút ủy khuất:

"Cậu đang vu oan cho tôi đó, tôi đâu có tiếp nhận nhiệm vụ mù quáng đâu, trước kia đều là do bên trên phân phó đó chứ."

Dương Gian nói:

"Tôi không muốn trách cứ gì cô, nhưng tóm lại là cứ có nhiệm vụ thì cô cứ từ chối cho tôi. Tôi còn muốn chạy về thành phố Đại Xương để dưỡng lão mấy năm nữa đây. Tôi không muốn chết nhanh như vậy đâu. Với lại tôi có chết thì cô cũng không được chút lợi lộc nào cả, vị ngự quỷ nhân kế tiếp chưa chắc đã nói chuyện tốt như tôi đâu."

Lưu Tiểu Vũ nói:

"Tôi biết rồi, nếu có nhiệm vụ thì tôi sẽ cố gắng từ chối cho cậu."

Dương Gian nói:

"Vậy thì tốt. Được rồi bắt đầu đến phòng họp thôi, cô dẫn đường cho tôi đi."

Lưu Tiểu Vũ nói:

"Ở bên này, đi theo tôi."

Cuộc họp lần này của tổng bộ khá quan trọng, nó không chỉ bàn bạc về chuyện linh dị của Cảnh sát quỷ mà còn liên quan đến việc mở ra kế hoạch đội trưởng. Một số nhân tuyển cho chức vị đội trưởng bắt đầu đi vào bên trong thành phố Đại Kinh. Hiện tại chỗ này tụ tập rất nhiều ngự quỷ nhân đỉnh phong, có thể nói bất cứ cử động nào của bọn họ đều ảnh hưởng rất lớn đến xu thế của khu vực Châu Á.

Địa điểm tổ chức cuộc họp là một chỗ phòng không ở bên trong căn cứ. Chỗ này được tạo thành từ việc đào rỗng một ngọn núi, bên trong không có cái gì cả, ngoại trừ một cái bàn tròn cực lớn và mấy chục cái ghế ngồi. Bên trong không hề có bản vệ, cũng không có thiết bị liên lạc, thậm chí còn không có bất kỳ ai, dù chỉ là một ít nhân viên làm việc vặt, tất cả đều được lược bỏ đến mức tối đa.

Lưu Tiểu Vũ nói:

"Chính là chỗ này, tôi chỉ mang cậu đi đến đây mà thôi. Cuộc họp lần này có độ bảo mật cao, cho nên tôi không đủ quyền lợi để đi vào bên trong."

"Ừm, tôi biết rồi."

Dương Gian đi một mình về phía trước. Lúc này cuộc họp cũng chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng trên bàn đã ngồi không ít người. Có một số người hắn biết, ví dụ như Khương Thượng Bạch, Phùng Toàn, Tào Dương, Lý Quân, Trần Nghĩa, Quách Phàm... Nhưng cũng có khá nhiều người hắn không hề quen biết, nhưng từng gặp mặt qua, là những người hắn thấy ở trong khu vực phòng nghỉ khi ra tay giết chết Cao Chí Cường. Tuy nhiên không phải là tất cả mọi người đều quan tâm đến nội dung của cuộc họp lần này.

Có người ngáp một cái rồi nằm gục xuống bàn ngồi chơi xếp giấy.

Có người gác chân lên bàn, tựa lưng vào ghế để ngủ.

Cũng có người tò mò, tay chống cằm, hết nhìn đông lại nhìn tây.

" Mắt quỷ Dương Gian đến rồi?"

Dương Gian vừa đến khiến cho không ít người chú ý, vừa nãy cảnh tượng hắn ra tay giết chết Cao Chí Cường vẫn còn đang hiển hiện ở trong tầm mắt bọn họ. Lại thêm việc trước đó hắn từng xử lý qua chuyện linh dị cấp S, đồng thời còn sống sót sau chuyện linh dị của Cảnh sát quỷ, khiến cho danh tiếng của hắn rất lớn. Hiện tại hắn khá giống với một vị ngôi sao nổi tiếng ở bên trong giới ngự quỷ nhân.

Trên mặt bàn của mỗi chiếc ghế ngồi đều có một tấm bìa, trên đó ghi tên của mỗi người. Hiển nhiên là tổng bộ đã sắp xếp xong chỗ ngồi cho từng người rồi, chứ để cho bọn họ ngồi tự tiện thì chắc là loạn mất. Vị trí của Dương Gian ở bên cạnh Phùng Toàn, có thể thấy cách sắp xếp vị trí tổng bộ cũng có cân nhắc đến mối quan hệ giữa các ngự quỷ nhân với nhau. Trước đó Dương Gian đã từng hợp tác qua với Phùng Toàn trong chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương cùng chuyện linh dị ở thành phố Trung Sơn.

"Đại ca, cậu vẫn mạnh mẽ như trước kia."

Phùng Toàn ở bên cạnh có nặn ra vẻ tươi cười nói với hắn. Ngồi ở bên cạnh hắn ta, Dương Gian có thể ngửi thấy được mùi hôi thối của bùn đất, hơn nữa còn có một cỗ hơi ẩm âm lãnh đang không ngừng ăn mòn. Khiến cho người ta cảm thấy cực kỳ khó chịu. Nếu không phải Dương Gian biết trước là Phùng Toàn vẫn còn sống, thì có lẽ hắn sẽ nghi ngờ là thứ đang ngồi bên cạnh hắn là người hay quỷ.

Phùng Toàn là người phụ trách đời thứ nhất của thành phố Đại Xương, thời gian hắn ta trở thành ngự quỷ nhân còn sớm hơn cả Chu Chính chết ở trong trường học. Cho nên bản thân hắn ta đã bị lệ quỷ ăn mòn cực kỳ sâu, chỉ sợ ở dưới lớp da kia đã không còn là máu thịt, xương cốt nữa, mà là bị đất mộ thay thế mất rồi. Với mức độ ăn mòn này thì dù Dương Gian có vận dụng con quỷ của Cao Chí Cường cũng không thể nào nghịch chuyển được.

Dương Gian lắc lắc đầu phàn nàn một câu:

"Mạnh cái rắm ấy, lần này đi đến thành phố Đại Kinh thiếu chút nữa là chết toi rồi. Chuyện ở trên máy bay còn dễ nói, chỉ là một chuyện linh dị nhỏ nhoi cấp C mà thôi. Còn chuyện ở bên trong căn cứ huấn luyện mà nói thì đó chẳng khác gì ác mộng."

Phùng Toàn nói:

"Cậu không thể nói như vậy được, gần đây tôi cũng nhận được khá nhiều nhiệm vụ, cũng không phải chỉ có một mình cậu bận đâu. Nhưng có một số việc thật sự không thể không có cậu, với lại tôi có nghe nói vừa rồi cậu xử lý Cao Chí Cường ở trong khu nghỉ ngơi?"

Dương Gian nói:

"Cái này là do hắn ta tự chơi chết hắn ta mà thôi, không thể nào trách tôi được. Ai bảo hắn ta yếu mà còn ra gió, tôi chưa xuất hết toàn lực mà hắn ta đã ngỏm mất rồi. Những việc sau đó tôi làm chỉ là chùi đít giúp hắn ta mà thôi, tuy nhiên cái này cũng mang đến phiền phức không nhỏ, có lẽ tý nữa tôi sẽ phải chịu phạt đó."

Phùng Toàn vừa cười vừa nói:

"Chịu phạt thì chắc chắn rồi, dù sao bọn họ cũng phải làm cho người khác nhìn nữa chứ, nếu không tổng bộ sẽ mất mặt lắm. Nhưng chuyện này cùng lắm cũng chỉ đi ngang qua sân khấu mà thôi, công lao của cậu lớn như vậy, nên vấn đề này cũng tương tự như việc phạt mấy ly rượu mà thôi. Nếu tý nữa mà bọn họ có nói cái gì đó thì cậu cứ coi những lời đó như rắm là được. Nghe được thì nghe, không nghe được cũng chẳng sao, không cần phải quan tâm."

Dương Gian nói:

"Anh nói cũng có lý. Chỉ có từng này người tham gia thôi à? Không có thêm ai nữa hay sao?"

Sau đó hắn bỏ qua cuộc nói chuyện riêng với Phùng Toàn, đưa mắt quan sát những người xung quanh.

Ở trong chiếc bàn tròn lớn này cũng chỉ ngồi có hơn 20 vị ngự quỷ nhân mà thôi, nếu tính cả bản thân hắn vào còn chưa đến ba mươi người. Bên cạnh có một vị ngự quỷ nhân xa lạ mở miệng nói.

"Theo danh sách thì không chỉ có chừng đó đâu, nhưng tổng bộ không thể nào triệu tập toàn bộ ngự quỷ nhân trên cả nước chạy đến thành phố Đại Kinh được. Chỗ khác cũng còn có phân bộ, mức độ quan trọng không hề thua kém gì tổng bộ, nên cần có người phụ trách. Đương nhiên số lượng người phù hợp yêu cầu sẽ không quá nhiều. Có thể nói mấy người ở đây đã là nhóm ngự quỷ nhân đỉnh phong của cả Châu Á rồi."

Dương Gian quan sát người kia, nhìn bề ngoài thì người này khá bình thường, rất giống một người bình thường, chí ít mức thân thể người này vẫn chưa chuyện biến xấu, thế nhưng khuôn mặt của người này lại rất bình thường. Điều đáng sợ nhất chính là, sau khi hắn quay mặt đi thì không thể nào nhớ rõ được bộ dạng của người này. Hắn biết có một người như vậy tồn tại, nhưng lại không thể nào nhớ rõ được khuôn mặt của người này.

"Lý Nhạc Bình."

Dương Gian nhìn thấy thẻ tên trên bàn của người này. Kẻ này rất quỷ dị, trong lòng của hắn chỉ biết kết luận như vậy. Một người không thể nào bị nhớ kỹ dung mạo, ngay cả ngự quỷ nhân cũng có thể ảnh hưởng, đây là điều cực kỳ đáng sợ. Dương Gian không cảm giác được bản thân bị lực lượng linh dị xâm lấn, cũng không thấy tư duy của bản thân xảy ra vấn đề, thế nhưng hết lần này tới lần khác, ở trong đầu của hắn, Lý Nhạc Bình chỉ có một cái tên, hắn không thể nào nhớ rõ khuôn mặt được. Hắn muốn điều tra tư liệu của Lý Nhạc Bình. Nhưng sau khi suy nghĩ một lát thì hắn quyết định từ bỏ. Đã đạt đến bước này rồi thì chút tư liệu kia đã không còn là gì đối với ngự quỷ nhân. Sau khi tiếp xúc nhiều với chuyện linh dị, bọn họ sẽ có những thứ linh dị, mà những thứ này lại không bị ghi chép vào trong hồ sơ, cho nên dù có đọc hồ sơ cũng không có tác dụng gì mấy. Cũng giống như tư liệu của hắn vậy, mắt quỷ Dương Gian. Nhưng ở trên hồ sơ lại không hề ghi lại những thứ khác có liên quan đến hắn.

Lý Nhạc Bình nói ra:

"Cậu không biết đến tôi cũng là điều bình thường, nhưng tôi muốn làm quen một chút với cậu, danh tiếng của mắt quỷ Dương Gian rất nổi trội trong giới ngự quỷ nhân. Vừa nãy, khi xảy ra chuyện của Cao Chí Cường tôi cũng có ở đó, nếu cậu không ngại, tôi có thể mạo muội hỏi cậu một câu. Dương Gian, có phải phương pháp khống chế lệ quỷ của cậu không phải là phương pháp của tổng bộ đúng không?"

Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích.

Lý Nhạc Bình còn nói thêm:

"Thật xin lỗi, tôi nghiên cứu khá nhiều về phương diện này, cho nên mời tò mò hỏi một chút. Nếu cậu cảm thấy không tiện nói ra thì không sao."

Dương Gian nói:

"Cái này của tôi chỉ là do may mắn mà thôi, nhưng đúng là tôi không dùng phương pháp của tổng bộ."

Điều này cũng không phải là cái gì tuyệt mật, không thể tiết lộ. Chỉ cần có người muốn biết thì sẽ điều tra ra được. Bản thân hắn chưa từng đến thành phố Đại Kinh lần nào, vậy mà đã khống chế được ba con quỷ. Cho dù có là người ngu đi nữa thì cũng có thể đoán ra được hắn đang nắm giữ một phương pháp khống chế lệ quỷ đặc biệt nào đó. Hắn bảo là vận khí, may mắn, trùng hợp, mấy cái đó là để bỏ đi một số ý nghĩ không thực tế từ người khác, tránh cho việc người khác lại sinh ra ý tưởng không hay ho gì đối với hắn.

Dù sao cũng chỉ có mỗi một mình Vương Tiểu Minh là đoán ra được sự tồn tại của tấm da màu nâu, những người khác căn bản không thể nào biết được rằng trên đời này lại còn tồn tại những món đồ linh dị đặc thù như vậy.

"Trùng hợp cùng vận khí? Ha ha, đúng thế, có thể sống sót đã là trùng hợp cùng may mắn lắm rồi, tôi cũng vậy."

Lý Nhạc Bình chỉ cười cười, hắn ta không có tiếp tục bàn bạc về vấn đề này nữa.

"Dương Gian, trước khi cuộc họp bắt đầu, tôi muốn nói với cậu một câu."

Bất chợt, ở cách đó không xa, có tiếng gõ bàn thanh thúy truyền đến. Người gõ là Khương Thượng Bạch, lúc này hắn ta đang cau mày nhìn về phía này.

Dương Gian nhìn thằng vào mắt của hắn ta.

"Anh muốn nói cái gì vậy?"

Khương Thượng Bạch nói:

"Hôm nay cậu đã giết chết Cao Chí Cường đúng không?"

Dương Gian cười cười:

"Anh cũng không phải họ Cao, anh quản nhiều như vậy để làm gì?"

Khương Thượng Bạch trầm mặt nói:

"Cao Chí Cường là người của Hội anh em, chỉ vì một người phụ nữ mà cậu dám giết chết hắn ta, cậu sẽ khó mà bàn giao chuyện này lại cho Hội anh em được. Nếu cậu còn không biết ba chữ Hội anh em có ý nghĩa là gì thì tôi khuyên cậu nên hỏi Phùng Toàn ngồi bên cạnh để biết thêm."

"Hội anh em?"

Nụ cười trên mặt của Dương Gian dần thu liễm lại, ánh mắt trở nên sắc bén. Đây là lần thứ hai hắn nghe được ba chữ Hội anh em. Lần đầu tiên là do Lý Dao nói khi ở trong khách sạn Bình An. Hiện tại hắn lại nghe được từ miệng của Khương Thượng Bạch nói ra.

Dương Gian cũng gõ gõ bàn, cường thế đáp lại:

"Chẳng lẽ tôi muốn giết chết hắn ta, cần cần nhận được sự đồng ý của cái gì Hội anh em kia hay sao? Bàn giao? Ha ha, tôi lại cần phải bàn giao cho một cỗ thế lực không biết xuất hện từ đâu? Anh đang coi tôi là đứa trẻ lên ba hay sao vậy? Làm ba cái trò mèo này để dọa tôi. Nếu Hội anh em đám đến gây sự với tôi, tôi không ngại đánh rụng nó. Để cho Hội anh em biến thành hội người chết, ngay cả lệ quỷ cấp S tôi cũng xử được, huống chi là người. Nếu không tin thì anh có thể thử một chút."

Có người thích thái độ của Dương Gian, thình lình nói một câu:

"Cậu có thể giam giữ được quỷ chết đói là nhờ có đinh đóng quan tài, nếu không có thứ kia, chỉ sợ cậu đã bị nhốt chết ở bên trong thành phố Đại Xương rồi."

Dương Gian cười lạnh nói:

"Ai nói cho cậu biết tôi chỉ có một cây đinh đóng quan tài vậy?"

Ánh mắt người kia hơi lấp lóe, nhất thời im miệng không nói gì. Câu nói này để lộ ra tin tức cực lớn, nếu Dương Gian có được cây đinh đóng quan tài thứ hai, vậy tất cả mọi người ở đây đều phải xem lại phân lượng của bản thân một chút.

"Khương Thượng Bạch, lúc nãy anh nói như vậy, có phải anh là người của Hội anh em hay không?"

Dương Gian không thèm quan tâm đến mấy kẻ như thế, hắn vẫn nhìn chằm chằm vào Khương Thượng Bạch. Lúc này sắc mặt của Khương Thượng Bạch biến hóa liên tục, ánh mắt trở nên cực kỳ âm trầm. Hắn ta đúng là người của Hội anh em. Thế nhưng sau khi chứng kiến cảnh Dương Gian sử dụng quỷ vực xâm nhập vào bên trong quỷ vực của Cảnh sát quỷ, cộng thêm với câu nói vừa nãy của hắn, khiến cho trong lúc nhất thời, Khương Thượng Bạch không biết trả lời như thế nào. Nếu hiện tại hắn ta thừa nhận bản thân là người của Hội anh em, thì liệu Dương Gian có nhảy xổ ra để đánh chết hắn ta không?

Mặc dù khả năng này là rất nhỏ, nhưng đừng quên, Cao Chí Cường cũng vừa mới chết cách đây không lâu. Dương Gian đã có tiền lệ giết chết ngự quỷ nhân ở trong tổng bộ rồi, nến không phải là không có khả năng hắn làm thêm lần thứ hai. Nếu là trước kia, có lẽ Khương Thượng Bạch sẽ còn cảm thấy bản thân có chút nắm chắc, có chút ưu việt, bởi vì dù sao hắn ta cũng là ngự quỷ nhân khống chế ba con quỷ. Thế nhưng hiện tại Dương Gian cũng đang khống chế ba con quỷ. Nếu hắn ta đối đầu với Dương Gian thì không có bất cứ ưu thế nào, ngược lại còn rơi vào thế yếu.

"Không cần thiết vì chuyện này mà chọc phải thị phi."

Mặc dù mặt Khương Thượng Bạch âm trầm, có chút đáng sợ, nhưng lại im miệng không nói. Dương Gian thấy vậy thì cũng thu hồi ánh mắt, không thèm để ý nữa. Nhưng cơ bản hắn cũng đã xác nhận được, tên Khương Thượng Bạch này là người của Hội anh em. Chỉ là tên gia hỏa này không phải là người dễ bị kích động, hắn ta sợ hắn động thủ ở đây cho nên mới nhịn nhục.

"Nếu tên Khương Thượng Bạch này mà có can đảm ra mặt cho Cao Chí Cường, thì hôm này mình sẽ chơi rụng hắn ta."

Dương Gian hơi híp mắt, cả người hắn toát ra cỗ khí tức nguy hiểm. Có một số người bị đánh cho đau thì sẽ sợ, không dám ngóc đầu lên, bởi vì khi đó bọn họ sẽ bận cân nhắc xem ngoi lên thì có bị đánh đau nữa hay không. Càng mềm yếu thì sẽ càng bị người ta ức hiếp. Đây là chân lý mà Dương Gian luôn luôn tôn thờ. Đương nhiên, hắn sẽ không chủ động gây chuyện với người khác, nếu không cứ đi kéo cừu hận khắp nơi như vậy, hắn sẽ chết càng nhanh hơn thôi. Thời gian chầm chậm trôi, hầu như số lượng người tham gia cuộc họp đã đến đông đủ.

Thế nhưng cuộc họp vẫn chưa được bắt đầu. Phó bộ trưởng Tào Duyên Hoa, giáo sư Vương Tiểu Minh, còn có ông lão sống từ thời kỳ thời kỳ Dân Quốc,... Những nhân vật quan trọng chưa có đến, dường như đang bị chuyện gì đó làm chậm trễ. Phần lớn người ở trong phòng họp đều lựa chọn im lặng, làm chuyện riêng các kiểu gì đó, không một ai tỏ ra nôn nóng, gấp gáp. Nên ngủ thì cứ ngủ, rảnh thì ngồi chơi điện thoại, vày vò tờ giấy, thậm chí có một số ngự quỷ nhân nữ đang ngồi trang điểm. Bộ dạng lười nhác, vô kỷ luật như vậy khiến cho người ta phải nghi ngờ rằng đám người này đến đây để làm cái gì vậy. Không ai có thể nghĩ tới, đám người ngồi đây lại có thể quyết định sinh tử của vô số người, thậm chí là ảnh hưởng đến cục diện của toàn thế giới."