Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 755: Bất Thường



Bầu không khí trong phòng họp có chút dồn nén. Không biết có phải là vì Dương Gian hay không, hoặc là bởi vì có một số người biết được rằng kế hoạch đội trưởng đang bắt đầu. Cho nên một số người ngồi xung quanh đây là đối thủ tiềm ẩn của họ, cũng hoặc là bản thân ngự quỷ nhân thì sẽ có những cảnh giác đối với đồng loại, cùng không tin tưởng. Mà bầu không khí thực sự trầm trọng. Mối xung đột giữa Dương Gian và Khương Thượng Bạch cũng đã dừng lại, hai người cũng không vì chuyện của Cao Chí Cường mà căng thẳng hơn.

Nhân dịp này, Dương Gian đưa mắt liếc nhìn những người ở xung quanh. Trong lòng Dương Gian hiểu rất rõ tầm quan trọng của những người này, chỉ cần sau này hắn còn sống thì không thể không qua lại với bọn họ được, cho nên làm quen sớm với họ vẫn tốt hơn. Sau khi quan sát được một lúc, trong lòng hắn đưa ra một kết luận.

"Không có một ai bình thường hết."

Có một số người nhìn qua thì thấy bình thường, ngồi yên tại một chỗ, nhưng trên thực tế, thân thể của bọn họ đang cứng ngắc, khí tức băng lãnh, không có chút sức sống nào, chẳng khác gì một cỗ thi thể.

Có người đang ngồi gấp giấy để chơi, nhưng nếu quan sát kỹ tờ giấy mà bọn họ gấp thì sẽ phát hiện ra, chúng đều là những tờ giấy được dùng để làm vàng mã ở nông thôn.

Có người đang ngồi trang điểm, thế nhưng thứ bên trong hộp trang điểm kia lại có chút quỷ dị, mùi vị của nó còn mang theo một mùi thi thối thoang thoảng.

Có người đang nằm bấm điện thoại, thế nhưng hai tay người kia đang cầm điện thoại, còn có một cánh tay nhỏ không biết từ đâu nhô ra nhấn nhấn vào màn hình.

Đương nhiên, Dương Gian cũng không phải là người bình thường, ở trên trán của hắn, mắt quỷ đang không ngừng nhìn ra xung quanh. Con mắt màu đỏ này, tiết lộ ra vẻ quỷ dị cùng tà tính, nó không hề hợp với Dương Gian một chút nào, giống như một con quỷ đang nhìn ngó người khác vậy.

Thời gian từng phút, từng phút trôi qua. Thực tế cuộc họp đã bắt đầu rồi, nhưng bởi vì bên trên đang có một số tranh chấp nên mới bị trì hoãn.

Ở một chỗ bên ngoài địa điểm tổ chức cuộc họp, trên đường đi đến chỗ họp, Tào Duyên Hoa cùng Vương Tiểu Minh đang đứng ở trên đường, dường như cả hai đang bàn bạc tạm thời chuyện gì đó.

Vương Tiểu Minh mở miệng nói:

"Mặc dù nội dung chủ yếu của cuộc họp lần này là bàn bạc về cách xử lý chuyện linh dị Cảnh sát quỷ, nhưng tôi cũng sẽ tuyên bố người do tôi để cử tham dự kế hoạch đội trưởng luôn. Đây là điều mà chúng ta đã bàn bạc từ trước rồi."

Tào Duyên Hoa nói:

"Là vậy à, đây chính là nội dung của cuộc họp. Giáo sư Vương lại hứng thú với điều này hay sao? Tôi nhớ là danh ngạch đề cử của cậu đã dùng hết rồi mà."

Trước đó vì khen thưởng cho Vương Tiểu Minh nên tổng bộ đã đặc cách cho hắn một cái đề cử trong kế hoạch đội trưởng. Cái danh ngạch này rất quan trọng, chỉ cần có người phù hợp, thì đại khái là người kia có thể trở thành nhân tuyển của kế hoạch đội trưởng. Vốn mọi người còn cho rằng Vương Tiểu Minh sẽ dùng danh ngạch này cho Lý Quân, không nghĩ ra được là hắn ta để nó cho Dương Gian. Điều này khiến cho khá nhiều người phải bất ngờ.

Vương Tiểu Minh bình tĩnh nói:

"Tôi định khi đó sẽ thay đổi người đề cử."

Tào Duyên Hoa sững sờ:

"Lâm thời thay đổi, cái này có vẻ như không phù hợp với phong cách của giáo sư Vương cho lắm."

Vương Tiểu Minh chậm rãi nói:

"Tôi biết, nhưng có một số việc xảy ra khiến cho tôi nhận được đầu mối. Tin tôi đi, lần thay đổi này rất quan trọng."

Tào Duyên Hoa trầm ngâm một chút rồi nói:

"Thế ý của cậu..."

Vương Tiểu Minh nghiêm túc nói:

"Hủy bỏ tư cách của Dương Gian, dựa theo kế hoạch trước đó, đưa danh ngạch của cậu ta tặng cho Lý Quân."

Tào Duyên Hoa lập tức lên tiếng cự tuyệt:

"Cái này không được. Việc Dương Gian trở thành đội trưởng của kế hoạch đã là chắc chắn rồi, điều này không phải cho giáo sư Vương cậu muốn là có thể thay đổi được. Cậu ta lập được rất nhiều công lao, đồng thời ở trong vòng tròn ngự quỷ nhân cũng có danh tiếng rất lớn. Nếu ngay cả người như vậy mà còn không thể nào trở thành đội trưởng, thì chuyện này cũng không đơn giản như việc thay đổi một người, mà nó sẽ mang đến nhưng ảnh hưởng cực kỳ sâu sắc."

"Ngoài ra cậu còn cần phải quan tâm đến cảm xúc của Dương Gian nữa chứ. Nếu ngay cả khi hắn xử lý được chuyện linh dị cấp S mà còn không thể trở thành đội trưởng, thì liệu hắn có từ chức hay không? Tôi có nghe qua người của diễn đàn Linh dị đã từng có ý đồ tiếp xúc với hắn, đây là việc mà người quản lý của diễn đàn Linh dị là Diệp Chân đích thân nói chuyện. Hơn nữa người của Hội anh em cũng thử bàn bạc với hắn, đồng thời phía sau của Trầm Lương cũng tự mình tiếp xúc qua. Nếu không con búp bê thế mạng kia cũng không thể nào đến tay của Dương Gian được."

Mặc dù hắn ta không thích Dương Gian cho lắm, vì không thể nào quản được. Nhưng nếu quan tâm đến cục diện, thì việc Dương Gian trở thành đội trưởng là có lợi nhất. Không thể để cho tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến lợi ích của tổng bộ, điểm giác ngộ đó Tào Duyên Hoa vẫn phải có.

Vương Tiểu Minh nói:

"Tôi biết. Nhưng tôi hiểu Dương Gian không phải là người quan tâm đến địa vị cùng quyền lợi. Thứ hắn quan tâm chính là lợi ích thực tế. Cho nên loại bỏ danh ngạch của hắn cũng không khiến cho hắn phản cảm. Điều kiện tiên quyết là chúng ta có thể đền bù tổn thất cho hắn. Điều này tôi rất tin tưởng. Với lại tôi còn có chuyện quan trọng hơn cần dùng đến Dương Gian. Trên thực tế, trước đó tôi cũng đã cân nhắc qua rất nhiều người, nhưng tiếc là, hiện tại, ở trong số những người tham gia kế hoạch đội trưởng, không có một ai phù hợp với yêu cầu của tôi, chỉ có hắn là ngoại lệ... Không gian phát triển của hắn còn rất lớn, nếu để cho cậu ta trở thành đội trưởng, thì theo tính cách của Dương Gian, cậu ta chắc chắn sẽ nằm dưỡng lão ở trong thành phố Đại Xương. Đây là điều mà tôi không muốn nhìn thấy."

Tào Duyên Hoa nói:

"Dưỡng lão không phải là một việc tốt hay sao, ít ra hắn cũng có thể xử lý được chuyện linh dị của một khu vực, hơn nữa còn giảm bớt được nguy cơ gây chuyện của hắn. Nếu chỉ có cái lý do là một số chỗ cần dùng người thì cậu không thể nào thuyết phục tôi được. Nếu ở phương diện nghiên cứu, tôi còn có thể nhượng bộ nhiều thứ cho cậu, nhưng ở phương diện thế cục, thì tôi cần phải cân nhắc nhiều thứ. Thế này đi, từ đây đến phòng họp còn có ba phút đi đường, giáo sư Vương cậu còn có ba phút để thuyết phục tôi. Nếu trong ba phút mà cậu thuyết phục được tôi thì chuyện này được chấp thuận, còn không, tôi phải xin lỗi."

Hắn ta từng có suy nghĩ, có lẽ Vương Tiểu Minh đang mượn cơ hội này để trả thù Dương Gian, dù sao trước đó Dương Gian cũng đã từng đích thân giết chế em trai Vương Tiểu Cường của Vương Tiểu Minh. Cho nên khi cân nhắc đến chuyện của Dương Gian, Tào Duyên Hoa càng cẩn thận hơn. Một khi để chuyện này có dính líu đến ân oán cá nhân, khiến tổng bộ mất đi một vị ngự quỷ nhân đỉnh phong, thì đây sẽ là tổn thất cực kỳ to lớn.

"Được rồi, ba phút thì ba phút."

Ánh mắt Vương Tiểu Minh lấp lóe, đối với hắn ta mà nói, chỉ cần 10 giây đồng hồ thôi là hắn ta đã tìm được một cái lý do vô cùng hoàn mỹ rồi.

Thời gian trôi qua rất nhanh, sau ba phút, Tào Duyên Hoa, Vương Tiểu Minh, còn có mấy vị nhân viên, cùng với ông lão cầm nạng hơn trăm tuổi kia đi vào bên trong phòng họp.

Đến rồi?

Cuối cùng cũng qua đoạn thời gian chờ đợi nhàm chán rồi. Không ít người bắt đầu xốc lại tinh thần, ánh mắt tập trung lên trên người tổ chức cuộc họp là Phó bộ trưởng Tào Duyên Hoa. Nhưng ánh mắt của Dương Gian lại nhìn chằm chằm vào ông lão cầm nạng trên trăm tuổi kia. Từ tấm biển ghi tên ở trên bàn, hắn biết được, ông lão này họ Tần, được gọi là lão Tần.

Đây cũng là một cái tên xưng hô, còn tên thực sự thì đã bị giấu đi. Đương nhiên, thậm chí ngay cả tên cũng có thể là tên giả, không phải thật. Bởi vì dựa theo một số thủ đoạn hiện tại, chỉ cần biết được tên, cũng dung mạo, cộng thêm bỏ chút thời gian cùng sức lực là có thể tìm kiếm được rất nhiều manh mối. Cho nên cuộc họp lần này đã che đậy hết toàn bộ thiết bị truyền tin, đồng thời cấm quay phim chụp ảnh.

Dương Gian thầm nghĩ trong lòng:

"Xem ra mình cần phải tiếp xúc với ông lão họ Tần này ngay sau khi cuộc họp kết thúc."

Có một số việc không thể hỏi thẳng trực tiếp ở đây được. Đợi cho toàn bộ mọi người ngồi yên ổn xong, Tào Duyên Hoa mới gật nhẹ đầu và nói:

"Mọi người đã đến đủ hết rồi chứ? Tốt lắm, bởi vì chuyện lần này có chút khẩn cấp, cho nên mấy lời dạo đầu vô dụng kia tôi sẽ không nói ra nữa. Cuộc họp lần do tôi, Phó bộ trưởng và giáo sư Vương cùng tổ chức."

"Nội dung chủ yếu của cuộc họp là thảo luận xem nên dùng cách gì để xử lý chuyện linh dị cấp S của Cảnh sát quỷ đang nằm bên cạnh căn cứ thí nghiệm, ở ngoại ô thành phố Đại Kinh. Chuyện linh dị lần này xảy ra quá đột ngột, khiến cho rất nhiều người mới đã phải chết ở bên trong căn cứ huấn luyện khi tham gia huấn luyện. Hiện tại tôi muốn nhân dịp này để khen ngợi Dương Gian, bởi vì lúc đó có hắn ở bên trong trụ sở huấn luyện, cho nên đã cứu ra được bốn vị ngự quỷ nhân và một số nhân viên công tác. Hơn nữa còn ngăn cản không cho Cảnh sát quỷ tiếp tục trưởng thành, đây là một công lao không nhỏ chút nào."

"Thế nhưng có lẽ rất nhiều người còn chưa biết nhiều về chuyện linh dị của Cảnh sát quỷ. Bởi vì mọi chuyện có chút bất ngờ, lại thêm việc đây là chuyện linh dị đặc thù cần phải bảo mật, cho nên chỉ có thể giảng giải cho mọi người nghe ở đây. Làm ơn mở máy chiếu phim ra."

Nhân viên công tác nhanh chóng mở máy chiếu, trên màn ảnh là một bức ảnh lớn, trên ảnh có miêu tả về quỷ quan tài, tư liệu về Vệ Cảnh cùng với một số thông tin về chuyện linh dị của Cảnh sát quỷ. Dương Gian không hứng thú lắm đối với mấy cái này, chuyện linh dị lần này hắn đều tham gia toàn bộ từ đầu đến cuối, cho nên không có một ai hiểu rõ con quỷ này hơn hắn. Nhưng hắn vẫn muốn nghe một chút suy nghĩ, lý giải của tổng bộ đối với con quỷ này một chút, vì dù sao thì đằng sau tổng bộ cũng có một nhóm chuyên ngồi lý giải, phân tích những chuyện linh dị này.

Tào Duyên Hoa nói rõ sự tồn tại từ đầu đến đuôi của chuyện linh dị Cảnh sát quỷ. Nói ra quy luật giết người của Cảnh sát quỷ, cùng một số đặc tính của quỷ quan tài.

Những người khác đều im lặng không nói, chỉ an ổn ngồi nghe. Đối với ngự quỷ nhân đỉnh phong mà nói, bọn họ có một điểm giống nhau, đó chính cực kỳ chú trọng vào việc thu thập tin tức tình báo. Bởi vì trong quá trình xử lý chuyện linh dị, bất cứ sai lầm nào dù nhỏ nhoi cũng quyết định đến việc bọn họ sống hay là chết. Cho nên bọn họ đều rất nghiêm túc lắng nghe.

Dù sao cũng không có một ai biết tiếp theo tổng bộ sẽ phái người nào đi xử lý chuyện linh dị Cảnh sát quỷ. Sẽ không có một ai tỏ ra cao ngạo, kinh thường nghe mấy thứ này, bởi vì loại người đó đã chết từ lâu rồi, không thể nào có đủ tư cách tham gia vào những cuộc họp như thế này của tổng bộ được. Khi những người khác nghe được con quỷ này có khả năng áp chế năng lực của quỷ, hơn nữa số lượng còn khá nhiều thì mặt mũi ai nấy đều đen lại.

Nói đùa cái gì thế?

Trực tiếp áp chế những con quỷ khác, vậy ngự quỷ nhân cũng chẳng khác gì người bình thường?

Đây cũng là ức hiếp người khác quá đáng quá đi. Đến khi nghe được quy luật giết người của Cảnh sát quỷ là giết chết người lạc đàn thì có không ít người thầm thở phào một hơi. Biết được quy luật của nó thì có thể tránh né, đây cũng coi như là một cái manh mối nhằm đảm bảo an toàn.

Sau đó Tào Duyên Hoa lại bắt đầu giảng giải nguyên nhân vì sao lại phải chết khi lạc đàn. Tào Duyên Hoa chỉ chỉ tay vào tư liệu trên màn ảnh rồi nói:

"Ở trong một phạm vi nhất định nào đó, số lượng quỷ phải lớn hơn số lượng mà con Cảnh sát quỷ áp chế lúc đó thì mới không bị giết chết. Nếu không thì dù có tập trung mấy trăm người cũng vô dụng mà thôi. Cho nên lần này phải do tập thể ngự quỷ nhân hành động thì mới có khả năng thành công."

"Trải qua nghiên cứu kỹ càng, tổng bộ kiểm trắc đến giới hạn phạm vi an toàn là tầm 20 mét vuông, bằng một căn phòng nhỏ."

Có người nghiêm túc hỏi:

"Phó bộ trưởng, không biết hiện tại con quỷ có danh hiệu là Cảnh sát quỷ kia có thể áp chế được mấy con quỷ rồi?"

Vương Tiểu Minh mở miệng nói:

"Không rõ lắm."

Có người kinh ngạc nói:

"Sao lại không rõ, chẳng phải lần trước cũng do mấy người tham dự vào chuyện linh dị lần này hay sao?"

"Bởi vì trong quá trình xử lý lần trước đã xuất hiện thương vong, đồng thời không phải chỉ chết có một người, cho nên số lượng quỷ áp chế của nó đã thay đổi. Hiện tại muốn biết chính xác số lượng của nó sẽ rất khó, nhưng căn cứ từ miệng của mấy vị ngự quỷ nhân sống sót ra khỏi căn cứ huấn luyện thì biết, lúc đố số lượng quỷ mà con quỷ kia có thế áp chế đã là... 9."

Nói đến đây, Vương Tiểu Minh liếc nhìn Dương Gian một cái rồi tiếp tục nói:

"Nếu tính luôn cả những vị ngự quỷ nhân chết do chuyện linh dị lần này, thì trước mắt số lượng quỷ áp chế tối thiểu của Cảnh sát quỷ đã là 16."

"Giáo sư Vương, ngài nói nghiêm túc đó chứ? Con quỷ này đã có thể áp chế được 16 con, lại còn là tối thiểu?"

"Vậy còn chơi thế nào được nữa? Nếu muốn không bị rơi vào trạng thái lạc đàn thì cần phải có 8 vị ngự quỷ nhân cùng tập hợp một chỗ với nhau mới được, thứ này đã khủng bố đến mức này rồi sao?"

"Dựa theo tư liệu mà nói thì điều này có lẽ đúng rồi. Nếu lại cho thứ này thêm một đoạn thời gian để phát triển, thì nó hoàn toàn có thể phá hủy một cái quốc gia. Ngay cả ngự quỷ nhân cũng không chống được, chúng ta và thứ kia căn bản không cùng một đẳng cấp."

"Thú thực, khi nghe đến đó tôi đã không muốn tham dự vào chuyện linh dị lần này rồi, tôi cảm thấy bản thân cứ ngủ tiếp vẫn tốt hơn."

Còn chưa nói xong tư liệu của lệ quỷ mà những người xung quanh đã bắt đầu cảm thấy bất an cùng hoảng sợ rồi. Không thể áp chế, lạc đàn thì phải chết. Hai cái điều kiện này đặt vào chúng một chỗ, đủ để giết chết một đám ngự quỷ nhân. Đây còn là ở trong tình trạng biết được quy luật giết người của nó. Nếu không biết thì ngay cả một chút cơ hội nhỏ nhoi cũng không có. Có lẽ đến khi chết thì những người kia vẫn không biết vì sao lại chết.

Lúc này Tào Dương cười nói:

"Nếu chỉ có nhiêu đó thì tốt rồi, đằng sau còn có hai cái năng lực của con Cảnh sát quỷ kai mà Tào bộ trưởng còn chưa có nói ra nữa đấy. Sau khi nói ra thì mấy người mới biết được cái gì gọi là chuyện linh dị vô giải."

"Đúng thế, hai cái điều kiện bên trên chỉ là quy luật giết người của Cảnh sát quỷ, ngoài ra Cảnh sát quỷ còn có hai cái đặc tính khá là đáng sợ."

Mặt Tào Duyên Hoa trở nên ngưng trọng, hắn ta tiếp tục nhấn điều khiển máy chiếu, ngay lập tức có một bức ảnh màu đen xuất hiện ở trước mắt tất cả mọi người.

"Con quỷ có danh hiệu Cảnh sát quỷ này có được quỷ vực, chỉ cần ở bên trong quỷ vực của nó thì nó sẽ không bị giam giữ, cũng không bị áp chế."

Lý Nhạc Bình ngồi bên cạnh Dương Gian mở miệng hỏi:

"Nếu ở trong đó mà chúng ta giam giữ được nó thì sao?"

Đây cũng là vấn đề mà rất nhiều ngự quỷ nhân ở đây đang tò mò, bọn họ muốn biết vì sao Cảnh sát quỷ lại không thể bị giam giữ. Vương Tiểu Minh nhìn lấy đám người, sau đó mở miệng bổ sung:

"Nếu nó bị giam giữ, vậy Cảnh sát quỷ sẽ bắt đầu khởi động lại, bắt đầu lượt tập kích tiếp theo. Đồng thời thứ này có thể khởi động lại lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư... Nó sẽ làm cho đến khi nào giết hết toàn bộ người ở bên trong quỷ vực của nó, nếu không sẽ không dừng lại."

Không thể áp chế, lạc đàn thì phải chết, không thể bị giam giữ, còn có vô hạn khởi động lại. Mỗi khi công bố một cái đặc tính của con quỷ kia, thì đều giống như đang cầm một cái búa tạ gõ vào trong lòng mỗi người vậy. Giống như đang bóp tắt hết toàn bộ hi vọng của đám người, hiện tại thứ còn lại chỉ là hoảng sự cực độ, cùng chống cự trong vô vọng.

Có người lắc đầu cười khổ:

"Ha ha, cái này không phải là chuyện linh dị. Quả thực đây không khác gì là đi tự sát tập thể. Ai đi, người đó sẽ chết, nếu đi có một người thì sẽ không có cơ hội để chịu chết. Phải đi một đám, mà một khi bị diệt đoàn, Cảnh sát quỷ sẽ lại tiếp tục trưởng thành. Sau đó, không có sau đó nữa, chẳng ai chơi lại nó nữa rồi."

Trong lòng ai này đều hơi run run, lời người kia không phải là không có đạo lý, nếu đoàn đội mà bị thất bại thì bọn họ không thể nào tưởng tượng ra được con quỷ kia sẽ trưởng thành đến mức độ nào nữa.

"Thế này rồi còn bàn bạc cái quần què gì nữa, không thể giam giữ, còn có thể khởi động lại, đó căn bản là không thể nào bị xử lý. Nếu thực sự phải hành động, thì người nào đi người đó sẽ phải chết."

"Mặc dù số lượng người chết còn không nhiều, nhưng những cái này đã đủ xếp nó thành chuyện linh dị cấp S. Nói thật, bằng vào đám người chúng ta mà muốn xử lý được nó thì khó có khả năng."

"Hiện tại tôi không nghĩ ra cái gì cả, tôi chỉ muốn về nhà nằm ngủ."

Quả nhiên, sự khủng bố của Cảnh sát quỷ đã khiến cho đám người cảm thấy bất an. Tâm tình tiêu cực, muốn trốn tránh bắt đầu xuất hiện ở trong cuộc họp. Không có một ai đủ can đảm để đối mặt với chuyện linh dị kiểu như này cả. Cho dù bọn họ có đủ tư cách để trở thành đội trưởng trong kế hoạch đội trưởng cũng không được. Làm không được chính là làm không được, điều này cũng không phải việc hét to mấy câu cố lên gì gì đó rồi xông vào liều mạng là được. Ở trong tình trạng không có được phương án cụ thể thì việc xông lên kia chỉ có đi chịu chết.

Tào Duyên Hoa lập tức đập bàn quát:

"Yên lặng."

"Tôi biết chuyện lần này rất khó khăn, nhưng cũng vì khó khăn cho nên chúng ta mới cần phải bàn bạc. Với lại chuyện linh dị Cảnh sát quỷ không thể nào kéo dài được, chúng ta cần phải nhanh chóng xử lý, nếu cứ bỏ mặc không quan tâm thì hậu quả sẽ cực kỳ nặng nề, nếu không nói là hủy diệt. Hôm nay, ở chỗ này đều đang tập trung những vị ngự quỷ nhân đỉnh phong của cả nước, nếu hiện tại mà chúng ta nói hai chữ không được, vậy có nghĩa là chúng ta đã hoàn toàn mất khống chế đối với chuyện linh dị lần này rồi."

"Vì thế, tôi xin nhờ các vị, cố gắng nghĩ ra một phương án, chỉ cần tổng bộ có thể tiếp nhận, thì bất cứ cái giá nào đều được."

Hắn ta tin tưởng, ở trên người của những vị ngự quỷ nhân tham gia cuộc họp hôm nay đều có một số bị mật. Mặc dù bình thường bọn họ cất giấu rất sâu, nhưng hiện tại tổng bộ phải đưa ra một chút áp lực để bọn họ xuất ra. Nếu không xử lý được chuyện linh dị của Cảnh sát quỷ thì có rất nhiều chuyện sẽ không có ý nghĩa nữa. Bởi vì Cảnh sát quỷ đang ở ngay tại ngoại ô thành phố Đại Kinh.

Một khi thứ này đi vào bên trong thành phố, dùng quỷ vực bao phủ một khu vực nào đó, thì chuyện này sẽ truyền bá ra ngoài. Chuyện linh dị sẽ bị toàn bộ mọi người biết đến. Trong trường hợp có rất nhiều hạng mục chưa hoàn thành, tổng bộ sẽ không cho phép chuyện này xảy ra.

Trầm mặc, kìm nén.

Tất cả mọi người đều lựa chọn im lặng, không nói một lời. Bởi vì bọn họ cảm giác được sự quyết tâm của tổng bộ, nếu chuyện lần này mà còn không có xử lý xong, vậy tất cả mọi người ở đây sẽ không dễ chịu một chút nào.

Phó bộ trưởng đang xài tiên lễ hậu binh đây mà.

"Nếu Phó bộ trưởng ngài đã nói như vậy thì tôi cũng nói thằng. Ý của tôi vẫn là phương án lúc trước, lấy ra chiếc đinh đóng quan tài từ trên người của quỷ chết đói, sau đó do tôi dẫn đội để trực tiếp giải quyết Cảnh sát quỷ. Lúc trước quỷ chết đói ở thành phố Đại Xương cũng có năng lực khởi động lại, nhưng không phải là đã bị hạn chế hay sao?"

Người phá vỡ trầm mặc là Khương Thượng Bạch, hắn ta đang nói ra cái kế hoạch mà hắn ta tin chắc rằng nó sẽ thành công.

Hả?

Lời nói của Khương Thượng Bạch khiến cho không ít người chú ý đến. Nếu đã có phương pháp, vậy mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn rồi.

Tào Duyên Hoa chần chờ một chút, sau đó trầm trọng nói:

"Thật sự phương pháp này cũng có khả năng, nhưng đây là hành vi khá mạo hiểm, tổng bộ không chịu nổi cái giá cho việc thất bại."

Khương Thượng Bạch nói:

"Đây đã là phương pháp tốt nhất, nếu trước đó mà nghe lời tôi, thì hành động của giáo sư Vương cũng không phải chết mất mấy vị ngự quỷ nhân."

Vương Tiểu Minh nghe vậy thì im lặng, không có phản bác.

Hành động của hắn ta đã bị thất bại nên không có quyền lên tiếng, mặc dù phương án của Khương Thượng Bạch vẫn còn tồn tại một số chỗ thiếu sót, nhưng cũng có khả năng thành công. Trước khi phương án này bị thất bại, hắn ta sẽ không thể nào bình luận về nó.

Có người tỏ ra không quan tâm nói:

"Nếu Khương Thượng Bạch đã có được phương án, vậy thì cứ làm như thế đi. Dù sao điều này cũng tốt hơn là không có phương án."

"Thứ có thể xử lý đươc quỷ chết đói, đúng là có khả năng giam giữ được Cảnh sát quỷ. Xác suất thành công của hành động lần này không nhỏ, mà chỉ cần thao tác tốt một chút là quỷ chết đói sẽ không bị mất đi khống chế. Tôi đồng ý với phương pháp này."

"Tôi cũng không có ý kiến."

Không ít người đều đồng ý với phương án này.

Bởi vì bọn họ không muốn mạo hiểm, hiện tại có người đứng ra gánh việc cho bọn họ thì không còn gì tốt hơn. Thực ra Dương Gian cũng không quá quan tâm đến việc bọn họ thảo luận phương án như thế nào. Bởi vì trong lòng của hắn đã có một cái phương án, chỉ là trước mắt hắn không biết nó có thành công hay không. Nhưng khi nghe được phương pháp của Khương Thượng Bạch, tên này lại muốn động thủ với quỷ chết đói, thì hắn đột nhiên đứng dậy.

"Tôi không đồng ý."

Giọng điệu của hắn rất kiên quyết, cũng rất to và rõ ràng."