Bác tài xế liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu, bỗng nhiên bắt chuyện: "Này cô bé, trời sắp tối rồi, cô chạy lên miếu Thành Hoàng làm gì thế?"
Tôi đang bận nhét tờ giấy đỏ viết bát tự vào mồm con gà, chỉ trả lời qua loa: "Cháu lên bái kiến ông Thành Hoàng ạ."
Tay tôi không ngừng nghỉ, dùng một cái que nhỏ đẩy tờ giấy sâu vào họng gà. Thế nhưng lời nói tiếp theo của bác tài đã khiến tôi đứng hình, "Tròng mắt bò đầy Oán Ti rồi mà còn ôm gà đi, nhét bát tự vào mồm nó đúng không?"
Tôi ngẩng đầu nhìn vào gương chiếu hậu phía trước. Bác tài xế đang nhe ra hàm răng vàng khè, đầy vẻ hứng thú nhìn tôi qua gương, "Cô vạch mí mắt dưới xuống mà xem."
Nghe bác ta nói, tôi run rẩy lấy điện thoại mở chế độ tự sướng, vạch mí mắt dưới xuống xem. Trong màn hình, lòng trắng mắt của tôi đã bị những đường chỉ đen vặn vẹo bò đầy. Tay tôi run lên, suýt thì làm rơi điện thoại.
Bác tài xế lại tiếp tục: "Có phải có người dạy cô viết bát tự lên giấy, nhỏ m.á.u vào rồi cho gà ăn không?"
"Xong rồi bảo cô trốn trong miếu Thành Hoàng, nghe thấy ai gọi thì ném con gà ra?"
Tôi hoàn toàn rúng động. Làm sao bác ta biết được những lời bà lão đã nói với tôi?
"Sao bác biết?"
Bác tài cười khẩy: "Đều là thủ đoạn quen thuộc của lũ tà sư cả thôi. Chẳng qua là chúng thấy mệnh cách cô đặc biệt, muốn khống chế cô để luyện thành thứ gì đó thôi."
"Bà ta bảo cô cho gà ăn tờ giấy đó, rồi nửa đêm mò lên núi gọi tên cô. Lúc đó cô ném gà ra, bà ta bắt con gà đi. Con gà mang theo bát tự và m.á.u của cô, bà ta khống chế được con gà cũng chính là khống chế được cô."
"Đến lúc đó, bà ta muốn hành hạ hay sai khiến cô thế nào cũng được."
Nhưng tôi vẫn còn chút nghi ngờ: "Thế sao bà ta không bảo cháu đưa gà trực tiếp cho bà ta, cần gì phải bày vẽ cho cháu chạy lên miếu Thành Hoàng?"
Bác tài hừ lạnh một tiếng: "Cô quên trên người cô còn đang bị một 'thứ bẩn thỉu' bám theo à? Bà ta không đối phó nổi con quỷ đó đâu."
"Cho nên bà ta mới bảo cô vào miếu Thành Hoàng, mượn uy nghiêm của ông Thành Hoàng để chặn con quỷ kia lại."
"Nhưng theo tôi biết, miếu Thành Hoàng trên núi đã xuống cấp trầm trọng, đóng cửa lâu rồi, cô không vào được đâu."
Bác tài nói vậy, tôi lại thấy có lý. "Vậy cháu phải làm sao bây giờ?"
Bác tài đưa ngón trỏ và ngón cái xoa xoa vào nhau. Tôi hiểu ý ngay, biết điều quét mã chuyển khoản 300 tệ. Nghe tiếng báo tiền về túi, bác tài hài lòng gật đầu, "Khá đấy, biết điều đấy."
Bác ta lấy từ ngăn đựng đồ lặt vặt ra một hình nhân bằng rơm đưa cho tôi, "Cô dùng tóc của mình, buộc tờ giấy bát tự cùng với tóc lên hình nhân rơm này. Lên núi xong, đặt hình nhân này ở bậc thang cuối cùng mà cô đi qua. Sau đó tự tìm chỗ mà trốn cho kỹ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi vô thức cảm thấy có gì đó sai sai: "Cách này chẳng phải cũng giống cách bà lão kia dạy sao? Chỉ là từ con gà biến thành hình nhân rơm."
Giọng bác tài thoáng chút mất kiên nhẫn: "Sao mà giống nhau được?"
"Con gà là vật sống, có m.á.u có thịt. Còn hình nhân rơm là vật c.h.ế.t, dù có ràng buộc với cô thì cùng lắm cũng chỉ là một cái xác giả thôi. Kẻ khác có lấy được nó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả."
Tôi thầm nghĩ trong lòng: "Trong phim người ta dùng hình nhân rơm để yểm bùa đấy thôi?"
Chưa kịp để tôi mở lời, bác tài đã đạp phanh một cái "Kít!", "Đến nơi rồi, cô mau lên núi đi."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng trĩu nặng. Đã đến chân núi miếu Thành Hoàng. Mặt Trời đã lặn quá nửa, xung quanh tối tăm mịt mờ. Bóng cây rừng lay động liên hồi theo gió, nhìn vô cùng âm u.
Thấy tôi còn ngơ ngác, bác tài giục giã: "Còn thẫn thờ ra đó làm gì, đợi Mặt Trời lặn hẳn thì có là thần tiên cũng không cứu được cô đâu."
Nghe vậy, tôi vội vàng cầm lấy hình nhân rơm, ôm con gà nhảy xuống xe. Ngay cả cửa xe cũng không kịp đóng, tôi chạy thục mạng lên núi.
Bác tài xế nhìn theo bóng dáng tôi đang cuống cuồng chạy lên núi, trong mắt lóe lên một tia nhìn vô cùng quỷ dị.
7.
Tôi ôm khư khư con gà mái già và hình nhân rơm trong tay, lảo đảo bò lên đỉnh núi. Luồng gió lạnh thốc liên hồi vào khuôn mặt đang há hốc vì mệt của tôi, mang theo mùi nồng nặc của đất xốc và lá mục.
Mặt Trời lặn rất nhanh.
Khi leo được nửa sườn núi, tôi thử ngoái đầu nhìn xuống. Những bậc thang phía dưới đã mờ mịt không còn nhìn rõ. Rừng cây bị gió thổi xào xạc, trong bóng tối âm u đại ngàn, thấp thoáng những bóng đen chập chờn lay động.
"Phù... hộc... hộc..." Tôi thở dốc hồng hộc, l.ồ.ng n.g.ự.c như một chiếc ống bễ rách liên tục phập phồng. Giữa không gian c.h.ế.t ch.óc tịch mịch này, dường như chỉ còn sót lại tiếng thở nặng nề của tôi.
Thế nhưng ngay sau đó, lại có một thanh âm khác bắt đầu bám sát lấy.
Lộp bộp.
Lộp bộp bộp.
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
Phía sau vang lên tiếng bước chân dày đặc. Đó không phải là tiếng bước chân của một người. Mà là rất nhiều, rất nhiều đôi chân đang giẫm lên những bậc thang đá. Tôi không dám ngoái đầu lại, nghiến c.h.ặ.t răng liều mạng bò lên phía trước. Nhưng khóe mắt vẫn không kìm được mà liếc qua cánh rừng bên cạnh.
Ở đó có một bóng người đang đứng sừng sững, thân hình nhòe mờ không rõ mặt mũi. Dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, kẻ đó giơ bàn tay cứng đờ lên vẫy vẫy.