Bên tai tôi vang lên những tiếng thì thầm vỡ vụn: "Quay lại nhìn chúng tôi chút đi mà..." Tiếng thì thầm nhỏ vụn xen lẫn với những tràng cười lanh lảnh, sắc lạnh.
Bốn bề đã hoàn toàn sập tối. Tôi chỉ còn cách đỉnh núi hơn mười bậc thang nữa. Đang định dồn hết sức bình sinh để lao lên thì bả vai bỗng trĩu nặng, cảm giác như có ai đó vừa leo lên lưng mình.
"Đừng đi mà..."
"Ở lại đây bầu bạn với chúng tôi đi..."
"Chúng tôi cô đơn lắm... hức hức..."
Càng lúc càng có nhiều âm thanh lạ gia nhập vào, những tiếng xì xào to nhỏ tụ lại thành từng đợt sóng triều. Rừng cây xung quanh rung lắc mỗi lúc một dữ dội. Những lời nỉ non sau gáy ngày một dày đặc khiến đầu óc tôi quay cuồng, mê muội.
"Sắp đến rồi, sắp đến rồi." Tôi dùng sức c.ắ.n mạnh vào đầu lưỡi. Vị rỉ sắt lan tỏa trong khoang miệng khiến tôi tỉnh táo lại trong chốc lát.
Cộp, cộp.
Toàn thân tôi như bị vô số bàn tay níu kéo, bước một bước cũng vô cùng khó khăn. Một luồng hàn khí điên cuồng tràn vào cơ thể, như muốn đóng băng cả xương tủy của tôi. Cơ thể gần như kiệt quệ không còn trụ vững được nữa, người tôi chao đảo, sắp sửa đổ gục xuống bậc thang đá.
Cũng may.
"Đến rồi!"
Tôi bước chân lên bậc thang cuối cùng, tiến vào khoảng sân rộng trên đỉnh núi.
"A——!!!" Bên tai vang lên một tiếng hét t.h.ả.m thiết xé lòng. Cảm giác nặng nề trói buộc trên người lập tức biến mất sạch sành sanh.
8.
Đỉnh núi là một mặt bằng rộng lớn. Một ngôi miếu Thành Hoàng cũ nát đứng sừng sững ở chính giữa. Dẫu nằm sâu trong núi thẳm nhưng nó lại mang đến cho tôi một cảm giác an toàn khó tả. Tôi ngồi bệt xuống đất, thở dốc từng hơi lớn. Trong lòng tôi lúc này là một mớ hỗn độn. Rốt cuộc tôi nên tin ai? Bà lão đã chỉ điểm cho tôi vào khoảnh khắc mấu chốt, nhưng những lời gã tài xế kia nói cũng không phải là vô lý.
Vù vù vù——! Gió trên đỉnh núi bắt đầu lớn dần. Những cột đèn trên sân chớp tắt liên tục.
"Chẳng lẽ con quỷ đó đã đến rồi sao?" Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng chạy đến trước cửa miếu đẩy thử. Bác tài xế không lừa tôi, đại cửa đã bị khóa c.h.ặ.t. Tôi đành chạy ra phía sau miếu tìm chỗ ẩn nấp.
Điện thoại trên núi hoàn toàn mất tín hiệu, nhưng vẫn còn sót lại vài tin nhắn chưa đọc. Tôi mở ra xem, là của Vương Phương: [Lâm Thiến cậu đang ở đâu, mau quay về trường một chuyến đi, tôi có việc gấp tìm cậu.]
[Lâm Thiến cậu ở đâu rồi?]
[Trả lời tôi mau!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[...]
Liên tiếp hơn mười tin nhắn giục giã, có thể thấy Vương Phương thực sự đang rất vội. Nhưng cô ta vội chuyện gì chứ?
Tôi lướt xuống tin nhắn cuối cùng cô ta gửi. Chỉ một cái liếc mắt đã khiến đồng t.ử tôi co rụt lại: [Tôi biết cậu đang ở đâu rồi, tôi đến tìm cậu đây!]
Dòng chữ ấy toát ra một hơi lạnh lẽo đến rợn người. Tôi vội vàng tắt điện thoại, thầm trấn an bản thân chắc chỉ là Vương Phương thấy tôi không trả lời nên nói bừa mà thôi.
9.
Càng về đêm, nhiệt độ trên núi càng giảm sâu. Tôi cuộn tròn người, tựa lưng vào bức tường đổ nát phía sau, run rẩy cầm cập. Cơn buồn ngủ ập đến như thác lũ, tôi mê man rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, trời đã quá nửa đêm. Điều kỳ lạ là trước khi ngủ, tôi vẫn còn nghe thấy tiếng côn trùng rỉ rả xung quanh, vậy mà khi tỉnh dậy, tất cả thanh âm đều biến mất sạch sành sanh.
Bốn bề tĩnh lặng đến đáng sợ. Tôi mở điện thoại lên xem, đã hơn mười một giờ khuya. Bà lão kia có nói, muốn thoát khỏi sự truy sát của Kính Quỷ thì phải gắng gượng qua được đêm nay. Nhưng vừa tỉnh giấc, cơn buồn ngủ trong tôi đã tan biến hẳn. Tôi chống tay ngồi dậy, nhìn về phía những bậc thang dẫn lên núi lúc chiều. Một màu đen đặc quánh, chẳng nhìn rõ thứ gì. Ngay cả ánh sáng từ những cột đèn đường gần đó cũng bị bóng tối nén c.h.ặ.t lại đến t.h.ả.m thương.
Vừa định thở phào nhẹ nhõm, tôi bỗng khựng lại khi thấy dưới ánh đèn đường ngay lối lên bậc thang, một bóng người đang đứng từ xa vẫy tay gọi tôi. Bên tai vang lên giọng nói quen thuộc: "Lâm Thiến, Lâm Thiến mau lại đây!"
Là Vương Phương!
10.
Thời gian quay trở lại đêm hôm trước.
Ngay sau khi Lâm Thiến từ chối Kính Quỷ, ở giường đối diện, Vương Phương lại bắt đầu một giấc mơ quái dị. Trong mơ, cô ta thấy mình quay lại cửa hàng quần áo nữ ban ngày đã đi cùng Lâm Thiến.
Lúc này, cửa hàng vắng ngắt không một bóng người. Vương Phương đang hoang mang thì từ nơi sâu thẳm của cửa tiệm truyền đến tiếng gọi: "Vương Phương, vào đây đi——!"
"Mau vào đây nào, Vương Phương——!"
Vương Phương cảm thấy rất lạ, nhưng cơ thể lại không tự chủ được mà bước sâu vào trong. Mãi cho đến khi đứng trước tấm gương, cô ta mới kinh ngạc thốt lên: "Chẳng phải đây là tấm gương Lâm Thiến bảo có người nhìn trộm sao, sao mình lại ở đây?"
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
Vương Phương tiến lên một bước, đầu ngón tay vừa chạm vào mặt gương, một khuôn mặt người đã từ sâu trong làn kính nhô ra.
"A a a a ma cứu với!" Vương Phương thấy cảnh này thì hồn xiêu phách lạc, gào rách cả cổ họng.
"Đừng sợ, ta là Thần, không phải quỷ."
Vương Phương đang gào thét thì nghe thấy giọng nói ôn hòa của khuôn mặt trong gương, tiếng la hét liền dịu đi đôi chút, "Thần sao?"
Cô ta nhìn kỹ khuôn mặt trong gương một lượt, "Đẹp trai quá!" Rồi vô thức thốt lên: "Trai đẹp ơi, cho xin số Wechat được không?"