Khuôn mặt trong gương nở một nụ cười mỉm: "Chuyện đó để sau hãy nói. Ta gọi cô đến đây là muốn nhờ cô giúp một tay."
Vương Phương nghe vậy thì gật đầu lia lịa: "Anh nói đi, anh nói đi, tôi nhất định sẽ giúp!"
Kính Quỷ cất lời: "Ta cần một ít m.á.u trên người cô."
Nó không nói cần bao nhiêu, có lẽ sợ nói ra con số thực sự sẽ làm Vương Phương khiếp vía. Nhưng Vương Phương lúc này bỗng tinh ranh đột xuất: "Tại sao anh lại cần m.á.u của tôi? Sao không lấy của người khác?"
"Cô quên rồi sao? Ban ngày tay cô đã bị gương của ta cứa chảy m.á.u. Chỉ có cô mới có thể nhìn thấy ta."
Nghe nó nói vậy, Vương Phương giơ ngón tay trỏ lên xem, vết sẹo vẫn chưa lành hẳn, "Chẳng lẽ đây chính là 'Linh khí nhận chủ' như trong tiểu thuyết hay nói sao? Mình cũng trở thành nữ chính rồi?"
"Đúng vậy, đúng vậy, thế nên mau dâng hiến m.á.u của cô đi nào." Kính Quỷ đã sốt ruột đến mức không chờ nổi nữa, Vương Phương nói gì nó cũng phụ họa theo.
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
"Cho anh m.á.u cũng được, nhưng tôi được lợi lộc gì?"
Nghe câu hỏi này, Kính Quỷ b.úng tay một cái, "Đơn giản thôi, cô muốn gì sẽ có nấy."
Theo những ham muốn không ngừng biến đổi trong lòng Vương Phương, hình ảnh trong gương cũng chuyển cảnh liên tục. Trong gương, cô ta khoác lên mình những bộ đồ hiệu sang chảnh, tay xách túi hàng hiệu cả triệu tệ, dưới chân còn đang giẫm đạp lên Lâm Thiến. Xung quanh là một đám trai đẹp vây quanh nịnh nọt. Đến nước này thì còn gì để bàn nữa, Vương Phương gật đầu cái rụp: "Được, tôi cho anh m.á.u."
Lời vừa dứt, Vương Phương cảm thấy cổ tay trái đau nhói. Một vết cắt lớn toác ra, dòng m.á.u đỏ thẫm bị một sức mạnh vô hình lôi kéo, điên cuồng tuôn ra từ huyết quản. Những giọt m.á.u trôi nổi trong không trung như một con rắn nhỏ không ngừng quằn quại, rồi lao thẳng vào mặt gương, nhuộm đỏ cả tấm kính. Vương Phương nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị này thì lập tức hối hận: "Không, không, tôi không cần gì nữa hết, đừng hút m.á.u của tôi nữa!"
Cô ta đưa tay phải ra, hoảng loạn cố bịt vết thương ở tay trái lại. Nhưng m.á.u vẫn lọt qua kẽ tay, b.ắ.n tung tóe lên mặt gương. Cảm nhận cơ thể ngày càng suy kiệt, trong mắt Vương Phương không còn chút tham lam nào, chỉ còn lại sự hối hận muộn màng.
Cuối cùng, tia sáng cuối cùng trong đáy mắt cô ta hoàn toàn lụi tắt.
11.
Tại ký túc xá.
Đã gần trưa mà Vương Phương vẫn chưa ngủ dậy. Cô nàng kính cận thấy giường cô ta không có động tĩnh gì, bèn vén rèm lên vỗ vỗ Vương Phương: "Phương Phương, dậy đi, đi ăn cơm thôi!"
Dưới sự lay chuyển liên tục, "Vương Phương" cuối cùng cũng mở mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"A!" Chỉ một cái liếc nhìn của Vương Phương đã khiến cô nàng kính cận ngã ngồi xuống đất vì sợ hãi. Đôi mắt ấy toát ra một vẻ lạnh lẽo u ám đến rợn người. Nó giống như việc bạn dậy đi vệ sinh lúc nửa đêm, chợt thấy một bóng trắng đứng trước cửa toilet. Bạn chớp mắt, bóng trắng biến mất, vừa định nhìn quanh thì quay đầu lại đã đối diện ngay với một đôi mắt tràn đầy oán niệm.
Mức độ kinh dị có thể tưởng tượng được.
"Làm sao thế 'Tiểu Kính'?" Đại Béo ngồi bên cạnh đang gặm gà rán, thấy cô nàng kính cận ngã lăn ra đất thì thong thả mút ngón tay rồi mới lại gần đỡ bạn dậy.
Cô nàng kính cận vẫn ngồi bệt dưới đất, run rẩy chỉ tay về phía giường của Vương Phương: "Vương Phương... Vương Phương... cậu ấy trông đáng sợ lắm!"
Vương Phương đang nằm trên giường đảo tròn nhãn cầu, ngũ quan co rúm vặn vẹo một cách mất kiểm soát. Ngay sau đó, tứ chi cũng bắt đầu vặn vẹo cử động, giống như một linh hồn xa lạ vừa nhập vào một thể xác mới và đang tìm cách thích nghi. Chỉ trong thoáng chốc, "Vương Phương" đã trở lại bình thường. Cô ta bám vào thành giường thò đầu ra, nói với cô bạn bên dưới: "Kính nhỏ, cậu nói cái gì thế? Tôi có ăn thịt người đâu mà phải sợ."
Sau đó, cô ta quay sang hỏi Đại Béo: "Đúng rồi, Lâm Thiến đâu?"
Đại Béo lắc đầu: "Tôi cũng không biết, cả sáng nay chẳng thấy bóng dáng nó đâu."
"Vương Phương" nhắm mắt lại. Trong thâm tâm cảm nhận được một sợi dây liên kết mỏng manh đang kéo từ nơi xa xôi, thầm suy tính: "Chỉ mới hấp thụ m.á.u của một mình Vương Phương, sức mạnh mình khống chế được còn hạn chế."
"Nếu có thêm m.á.u của vài người nữa, e là có thể phát huy được một nửa sức mạnh lúc bình thường rồi." Ánh mắt “cô ta” hướng về phía hai người đang đứng dưới giường.
12.
Đêm khuya.
Ba bóng người lén lút xuất hiện bên trong trung tâm thương mại đã đóng cửa từ lâu. Ba người đó không ai khác chính là cô nàng kính cận, Đại Béo và Vương Phương.
Cô nàng kính cận vẻ mặt đầy hoang mang, quay sang hỏi Vương Phương: "Phương Phương, đêm hôm khuya khoắt bà đưa bọn tôi đến đây làm gì?"
"Không lẽ cái chỗ hay ho bà nói chính là nơi này sao?" Nhìn trung tâm thương mại tối đen như mực, chỉ có những tấm biển chỉ dẫn lối thoát hiểm tỏa ra thứ ánh sáng xanh leo lét đầy t.ử khí, cô nàng kính cận sợ hãi khoanh tay trước n.g.ự.c, lặng lẽ nép sát vào người Đại Béo.
Vương Phương đi phía trước, bước chân không hề dừng lại: "Đừng lằng nhằng nữa, một lát nữa hai bà sẽ biết thôi, mau đi theo tôi!"
Thấy cô ta quả quyết như vậy, cô nàng kính cận và Đại Béo cũng chỉ biết lầm lũi bước thấp bước cao bám theo sau.
Đi được một lúc, "Đến nơi rồi!" Vương Phương đẩy phăng cánh cửa kính của cửa hàng quần áo nữ, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên một nụ cười quái dị. Nhưng chỉ trong chớp mắt khi quay người lại, gương mặt cô ta đã trở lại bình thường. Cô ta vỗ tay cái bốp, đèn trong cửa hàng vụt sáng, "Mau vào đây, tôi cho hai bà xem thứ này hay lắm!"