Kiếm Lạc Thiên

Chương 10



Ta mím môi cười cười, không nói gì.

 

So ra, sân viện bên phía Thẩm Phù lại yên tĩnh đến mức có phần quạnh quẽ.

 

Của hồi môn của nàng ta là mẫu thân chuẩn bị theo tiêu chuẩn của thứ nữ, không tính là quá ít, nhưng tuyệt đối không thể gọi là phong phú.

 

Mấy rương y phục, mấy hộp trang sức, cộng thêm một cửa tiệm nhỏ, ngoài ra không còn gì nữa.

 

Hoàng hậu không thêm đồ cưới cho nàng ta, trong mắt hoàng hậu, nàng ta chẳng qua chỉ là quý thiếp m.a.n.g t.h.a.i hoàng tôn, không xứng với thể diện của thái t.ử phi.

 

Tiêu Tiết thì muốn cho thêm nhiều một chút, nhưng số bạc hắn có thể dùng vốn không nhiều, lại không dám đối nghịch với hoàng hậu, cuối cùng cũng chỉ thêm năm sáu rương.

 

Huynh trưởng đi ngang qua viện của Thẩm Phù, lúc trở về còn kể lại với ta, nói nàng ta nhìn mấy rương của hồi môn đó mà khóc một trận, miệng lẩm bẩm “dưỡng phụ dưỡng mẫu thiên vị”.

 

Ta nghe xong, chỉ nhàn nhạt cười.

 

Thiên vị?

 

Mẫu thân đối xử với nàng ta tuy không bằng con ruột, nhưng chưa từng bạc đãi nàng ta.

 

Quy củ, nữ công, thi thư mà quý nữ nên học, cái nào cũng mời tiên sinh đến dạy.

 

Y phục bốn mùa, son phấn nước hoa, cũng đều chuẩn bị theo phần lệ giống ta.

 

Là do bản thân nàng ta không biết đủ.

 

32

 

Giờ lành đã đến.

 

Tiêu Uyên và Tiêu Tiết cùng lúc tới đón dâu, chuyện này cũng là do hoàng đế cho phép, hai hôn sự tổ chức cùng một ngày, ngược lại cũng bớt việc.

 

Tiêu Tiết cưỡi tuấn mã cao lớn, mặc mãng bào thái t.ử, trên mặt mang theo nụ cười, nhưng dưới nụ cười ấy lại giấu vài phần miễn cưỡng.

 

Thân thể hắn rốt cuộc vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, động tác cưỡi ngựa có phần cứng ngắc.

 

Tiêu Uyên đi phía sau hắn, một thân hỉ bào đỏ thẫm càng tôn lên vẻ mặt như ngọc.

 

Hắn ngồi trên ngựa, thỉnh thoảng lại ngó vào trong phủ, dáng vẻ sốt ruột không chờ nổi ấy khiến đám người đứng xem bật cười ầm lên.

 

Đoàn đưa dâu rầm rộ xuất phát.

 

Kiệu hoa của ta đi phía trước, kiệu hoa của Thẩm Phù đi phía sau.

 

Mười dặm hồng trang, trải dài từ Anh Quốc công phủ đến tận chân hoàng thành, bá tánh hai bên đường chen chúc kín mít, tranh nhau xem náo nhiệt.

 

“Nhìn trận thế này xem, đây mới là khí phái của đích nữ!”

 

“Còn kiệu hoa phía sau kia thì sao? Nghe nói cũng là nữ nhi của Anh Quốc công phủ?”

 

“Đó là dưỡng nữ, gả cho thái t.ử điện hạ. Nhưng ngươi nhìn của hồi môn xem, còn chưa bằng một nửa phía trước......”

 

“Dưỡng nữ thì vẫn là dưỡng nữ, sao có thể so với đích nữ?”

 

Tiếng bàn tán truyền vào trong kiệu hoa phía sau, ta mơ hồ nghe thấy bên phía Thẩm Phù truyền tới tiếng nức nở bị đè nén.

 

Ta buông rèm kiệu xuống, khóe môi hiện lên một tia cười.

 

Thẩm Phù, giờ mới chỉ bắt đầu thôi.

 

33

 

Trong tân phòng nến đỏ sáng rực, long phượng hỉ chúc lay động nhè nhẹ, soi cả căn phòng đầy vẻ kiều diễm.

 

Ta ngồi ngay ngắn bên mép giường, khăn voan đã được vén lên, nhưng Tiêu Uyên lại đứng cách ba bước, giống như bị một bức tường vô hình ngăn cách.

 

“Uẩn nhi.”

 

Giọng hắn có chút khàn:

 

“Đêm nay...... ta ngủ dưới đất.”

 

Vành tai hắn đỏ bừng, ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng ta.

 

“Ta biết, nàng gả cho ta là để thoát khỏi Tiêu Tiết.”

 

Hắn cúi đầu, giọng rất khẽ:

 

“Ta sẽ không nhân lúc người gặp khó khăn.”

 

Ta nhìn dáng vẻ cẩn thận dè dặt của hắn, trong lòng bỗng dâng lên một trận chua xót.

 

Người này, đã đến nước này rồi, vẫn còn suy nghĩ cho ta.

 

Ta đứng dậy, đi tới trước mặt hắn.

 

“Tiêu Uyên.”

 

Ta gọi tên hắn.

 

Hắn ngẩng đầu, đáy mắt mang theo vài phần mờ mịt.

 

Ta nhón chân, đưa tay ôm lấy cổ hắn, hôn lên.

 

Cả người Tiêu Uyên cứng đờ, như khúc gỗ.

 

Một lúc lâu sau, hắn mới phản ứng lại, đột ngột lùi về sau một bước, mặt đỏ như con tôm luộc:

 

“Uẩn, Uẩn nhi, nàng......”

 

“Tiêu Uyên.”

 

Ta nhìn vào mắt hắn, từng chữ từng câu nói:

 

“Ta không phải đang lợi dụng chàng, ta thật lòng yêu thích chàng, muốn cùng chàng làm phu thê ân ái.”

 

Hơi thở hắn lập tức dồn dập.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Nàng...... nàng nói gì?”

 

Giọng hắn run run, đáy mắt cuộn trào niềm vui mừng khó tin.

 

Ta cười cười, lại tiến gần thêm chút nữa:

 

“Ta nói, ta thích chàng.”

 

“Chàng tin ta không?”

 

Ta chăm chú nhìn hắn không chớp mắt.

 

Vành mắt Tiêu Uyên đỏ lên, nghẹn ngào nói:

 

“Tin.”

 

Hắn cuối cùng cũng không nhịn được nữa, mạnh mẽ ôm ta vào lòng.

 

Nến đỏ lay động, màn trướng buông xuống.

 

34

 

Hoàn toàn trái ngược với bên này là Đông cung.

 

Thẩm Phù từ sớm đã cho lui toàn bộ cung nhân, trong phòng đốt loại hương trợ hứng cực mạnh.

 

Nàng ta sợ chuyện giả m.a.n.g t.h.a.i không giấu được, định nhân đêm tân hôn hết sức hầu hạ Tiêu Tiết, để bản thân thật sự mang thai.

 

Sau khi uống xong rượu giao bôi, Tiêu Tiết vốn định lấy cớ nàng ta đang m.a.n.g t.h.a.i để không động phòng.

 

Nhưng mùi hương kia càng lúc càng nồng, hơi thở hắn dần trở nên nặng nề, ánh mắt cũng bắt đầu mê loạn.

 

Trong lòng Thẩm Phù vui mừng, chủ động cởi y phục cho hắn.

 

Nhưng khi nàng ta cởi quần lót của Tiêu Tiết xuống, một tiếng thét ch.ói tai x.é to.ạc sự yên tĩnh của Đông cung.

 

“A!”

 

Tiêu Tiết bị tiếng hét của nàng ta làm tỉnh táo trong thoáng chốc, cúi đầu nhìn xuống, sắc mặt lập tức trắng bệch.

 

Nhưng d.ư.ợ.c tính của hương trợ hứng sẽ không vì thương thế của hắn mà biến mất, ngược lại càng dữ dội xâm thực thần trí hắn hơn.

 

Cơ thể hắn bắt đầu co giật, hạ thân rỉ m.á.u.

 

Thẩm Phù sợ hãi ngã ngồi xuống đất, cả người run lẩy bẩy.

 

Tiêu Tiết ngã trên giường, đau đớn co rúm người, phát ra tiếng rên rỉ bị đè nén.

 

Động tĩnh làm kinh động thái giám bên ngoài.

 

Rất nhanh, thái y tới, hoàng đế và hoàng hậu cũng tới.

 

Sau khi bắt mạch, sắc mặt thái y trắng bệch, quỳ dưới đất không dám ngẩng đầu.

 

“Hồi hoàng thượng, hoàng hậu nương nương, d.ư.ợ.c tính trong người thái t.ử điện hạ quá mạnh, nhất định...... nhất định phải được giải tỏa, nếu không thân thể điện hạ sẽ suy sụp.”

 

Hoàng hậu vội vàng nói:

 

“Vậy thì mau nghĩ cách đi!”

 

Thái y run rẩy dập đầu:

 

“Hiện giờ chỉ có một cách...... tìm...... tìm nam nhân tới cho điện hạ......”

 

Hoàng hậu ngây người.

 

Sắc mặt hoàng đế đen như đáy nồi.

 

Mà bên kia, thái y cũng bắt mạch cho Thẩm Phù đang thần trí không tỉnh táo.

 

“Vị cô nương này...... không hề mang thai.”

 

Lời này vừa nói ra, trong điện yên lặng như c.h.ế.t.

 

Trước mắt hoàng hậu tối sầm, trực tiếp ngất xỉu.

 

Giọng hoàng đế lạnh như truyền ra từ địa ngục:

 

“Tống Thẩm Phù vào đại lao, xử theo tội khi quân.”

 

Thẩm Phù mềm nhũn trên đất, ngay cả khóc cũng không khóc nổi nữa.

 

35

 

Sáng sớm ngày thứ hai sau tân hôn, ta và Tiêu Uyên còn đang dùng bữa sáng, tin tức đã truyền tới.

 

Người của Tiêu Uyên đưa mật báo tới, đem chuyện xảy ra ở Đông cung đêm qua kể lại rõ ràng từng chuyện một cho chúng ta.

 

Chuyện Thẩm Phù giả m.a.n.g t.h.a.i bại lộ, bị tống vào đại lao.

 

Tiêu Tiết trúng hương trợ hứng, không thể không...... nằm dưới thân nam nhân.

 

Ta đặt bát cháo xuống, nhìn Tiêu Uyên một cái.

 

“Cơ hội tới rồi.”

 

Ta khẽ nói.

 

Tiêu Uyên gật đầu, lập tức phân phó xuống dưới.

 

Chưa đầy nửa ngày, tin Tiêu Tiết là phế nhân, đêm qua lại còn trở thành kẻ nằm dưới thân nam nhân, liền như mọc cánh bay khắp kinh thành.

 

Trà lâu t.ửu quán, đầu đường cuối ngõ, ai ai cũng đang bàn tán.

 

“Nghe nói chưa? Cái thứ kia của thái t.ử điện hạ sớm đã không còn rồi!”

 

“Tối qua đêm tân hôn còn tìm nam nhân nữa...... chậc chậc chậc, chuyện của hoàng gia đúng là......”