Khi kiếm của thích khách đ.â.m tới, Tiêu Tiết vẫn còn nâng chén rư.ợ.u.
Ta đứng chếch phía sau hắn nửa bước, nhìn rõ mồn một, lư.ỡ.i ki.ế.m kia lóe hàn quang, đ.â.m thẳng tới chỗ dưới bụng hắn.
Kiếp trước, ta không hề do dự.
Ta lao tới, dùng thân mình đỡ lấy nh.át ki.ế.m đó.
Lư.ỡ.i ki.ế.m xuyên qua bụng dưới của ta, m.á.u b.ắ.n lên mãng bào của Tiêu Tiết.
Hắn ôm ta gọi “Uẩn nhi”, giọng run rẩy.
Ta từng cho rằng đó là đau lòng.