Kiếm Tiền Nhờ Rút Thẻ Ở Thập Niên 90

Chương 26



Nhưng cô không tiếp lời, cũng chẳng muốn bàn luận nhiều về chuyện của mấy đứa trẻ. Một khi chúng đã để tâm đến lời cô nói thì chứng tỏ bản tính không xấu, lời bàn tán của người ngoài chưa chắc đã đúng hoàn toàn. Nếu có cơ hội cô sẽ giúp hai đứa nhỏ đó, nhưng hiện tại cô cũng lực bất tòng tâm, cứ lo tốt cho bản thân mình trước đã.

Chẳng mấy chốc khách hàng bắt đầu kéo đến. Một người khách đứng xem hồi lâu rồi chỉ mua hai viên, Mạc Cấm bảo: “Của bác hết một hào hai xu ạ.”

Người đó gật đầu, móc ra một hào rồi đưa cho em út. Khi cô bé đang chờ nhận nốt hai xu lẻ thì người đó cười bảo: “Cô bé ơi, bác không có tiền lẻ đâu, hai xu coi như thôi nhé.”

Em út ngẩn người, quay đầu lại nhìn Mạc Cấm. 

Mạc Cấm lập tức nói với vị khách: “Vậy bác mua nhiều thêm chút đi, cháu mới dễ bớt cho bác chứ. Bán hai cái bánh cháu chẳng lời lãi bao nhiêu, món này vốn đã rẻ rồi, không lẽ hai xu bác cũng phải mặc cả sao?”

Vị khách lộ vẻ không hài lòng: “Cô nói năng kiểu đó là không được rồi đấy, hèn gì chỗ này buôn bán ế ẩm thế.”

Nghe người này nói vậy, em hai trừng mắt lên đáp trả: “Bác mới là người không biết xấu hổ ấy!”

Trẻ con ở quê vốn chẳng ngại va chạm, mắng người cũng rất dữ dằn vì học theo người lớn từ nhỏ. Mạc Cấm không cho các em nói tục, nên em hai cũng đã biết kiềm chế nhiều.

Mạc Cấm chưa kịp nói thêm gì thì đã có mấy vị khách khác ghé vào, người khách hám lợi kia lập tức thừa cơ lẻn mất, em hai cũng không kịp đuổi theo. 

Tranh thủ lúc vắng khách, Mạc Cấm an ủi cô bé: “Không đáng để nổi giận vì một người như thế đâu em.”

Em hai vẫn hậm hực: “Nhưng đây là chị vất vả dậy sớm làm ra, đi bán hàng thế này cũng cực lắm chứ bộ, không có tiền thì đừng có ăn.” 

Em út cũng phụ họa theo: “Đúng thế ạ!”

Hai chị em liếc nhìn nhau: “Lần sau em nhất định phải tóm được người đó!”

Mạc Cấm mỉm cười, đang nghĩ chắc sẽ chẳng có lần sau đâu, kết quả một lát sau người đó lại quay lại. Lần này ông ta mua nhiều hơn một chút, tổng cộng là ba hào sáu xu. Ông ta nhét ba hào vào tay em út rồi nói: “Có sáu xu thôi mà, sạp của các cháu đông khách thế này, chắc chẳng để ý mấy đồng lẻ đâu nhỉ?”

Em hai vốn đang bận đóng gói cho khách, nghe thấy giọng nói quen thuộc thì ló đầu nhìn sang. Đang lúc cô bé định nổi hỏa thì Mạc Cấm ngăn lại, cô nói: “Bác cũng thấy đấy, cháu phải nuôi hai đứa em nhỏ, sáu xu đối với cháu cũng mua được ít gạo cho các em ăn no. Nếu bác đến sáu xu cũng không có, thì hà tất phải mua quà vặt làm gì cho tốn kém ạ? Bánh trôi của cháu làm cũng tốn công tốn sức lắm chứ…”

Cô cứ thế lải nhải kể khổ, người bán hàng bên cạnh vốn đã bắt chuyện với Mạc Cấm lúc trước cũng nghe thấy thế thì lên tiếng: “Phải đấy, ông này buồn cười thật, cô bé vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, ông bớt của người ta sáu xu là quá đáng lắm!”

Tuy chỉ có người bán hàng này ra mặt giúp đỡ, nhưng những người xung quanh đều đang trong trạng thái hóng hớt, quả thực họ cũng rất khó chịu với kẻ hám lợi này. Suy cho cùng, những người bày hàng ở đây ai mà chẳng từng gặp hạng người mặt dày như thế, có kẻ thậm chí còn đòi bớt tận tám xu, những người thức khuya dậy sớm kiếm tiền ai mà nuốt trôi cục tức này.

Vị khách hám lợi thấy nhiều người đang xì xào về mình thì tặc lưỡi một cái, ném xuống sáu xu định bỏ đi. Em hai túm lấy ông ta: “Cả hai xu lúc nãy bác chưa trả nữa, tổng cộng là tám xu, cháu nhớ kỹ lắm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ông ta hậm hực ném thêm hai xu nữa ra rồi mới được em hai thả cho đi. 

Em út nhận lấy tiền, cẩn thận xếp ngay ngắn rồi bỏ vào túi tiền mà Mạc Cấm đưa cho.

Mạc Cấm gắp năm viên bánh đưa cho người bán hàng bên cạnh vừa lên tiếng giúp mình: “Cảm ơn bác đã nói giúp cháu, nếu không ông ta chẳng dễ dàng đưa tiền thế đâu.”

Người bán hàng định từ chối nhưng Mạc Cấm vẫn dúi vào tay bà: “Cháu chẳng có gì để tạ ơn, chỉ có mấy viên bánh này, bác mang về cho mấy đứa nhỏ ở nhà ăn nhé.”

“Ôi dào, có gì đâu mà, loại người đó tôi ghét nhất, gặp là tôi chỉ muốn mắng thôi.”

May mắn là cả ngày bày hàng chỉ gặp phải một vị khách khó chiều như vậy. Khoảng tám chín giờ sáng là lúc mọi người đi làm và người già ra đường nên khách khứa rất nhộn nhịp, đông đúc. 

Những vị khách khác vẫn rất lịch sự xếp hàng trả tiền, mới buổi sáng mà đã bán được một nửa rồi. Qua khung giờ này, dòng người thưa dần, chắc phải đến tầm trưa mới đông trở lại.

Mạc Cấm nhìn hai cô em nhỏ rồi hỏi: “Bận rộn cả buổi rồi, hai đứa đói chưa? Hay là hai đứa đi mua thức ăn về nấu cơm nhé?”

Cô móc từ trong túi ra ba đồng rưỡi đưa cho em út: “Muốn ăn gì thì cứ mua nhé.”

Em hai và em út nhận nhiệm vụ xong thì đi dạo quanh chợ, một lúc lâu sau mới quay lại với một túi đầy thức ăn. Em út vẫn còn cầm tiền thừa trên tay, Mạc Cấm mỉm cười bảo các em cứ tự giữ lấy.

“Ở đây cũng vắng khách rồi, hai đứa về nấu cơm đi, lát nữa mang cơm ra đây cho chị là được.”

“Vâng ạ!” Em hai dắt tay em gái chạy vội về nhà.

Trước đây ở trong làng, khi Mạc Cấm và Tôn Bạch San không có thời gian, em lớn và em hai thường phụ trách nấu nướng. Đã quen với việc nhà nên nấu cơm là một việc khá nhẹ nhàng, nhất là khi ở nhà, các em còn có thể lén ăn vụng một chút. Nhưng từ khi rời khỏi nhà đó, các em không cần phải ăn vụng nữa mà có thể đường hoàng thưởng thức bữa cơm của mình.

Tôn Bạch San tan làm về đến nhà, lật l.ồ.ng bàn lên thấy hai đĩa thức ăn. Nhìn qua là bà biết không phải do Mạc Cấm nấu vì hương vị có chút khác biệt, nhưng cảm giác vừa về đến nhà đã có cơm dẻo canh ngọt chờ sẵn khiến bà thấy vô cùng hạnh phúc. Bà lặng lẽ mỉm cười, cảm thấy mọi vất vả đều tan biến sạch.

Chương 15: Dự Định Về Chiếc Xe Đẩy

Trong lúc Tôn Bạch San đang dùng bữa thì Mạc Cấm đã ăn xong. Cô vừa thu dọn đồ đạc xong thì dòng người ở chợ bắt đầu đông lên. Nhóm khách buổi trưa chủ yếu là công nhân, phần lớn họ đều mặc đồng phục, mua thức ăn xong là vội vàng trở về nên không nán lại lâu.

Tuy nhiên, giới công nhân có thu nhập ổn định nên khá phóng khoáng trong việc chi tiêu. Những viên bánh trôi của Mạc Cấm chỉ có giá vài xu, lại là món ăn vặt mới lạ, nên chỉ cần mười mấy người dừng lại mua là doanh thu đã vượt xa buổi sáng.

Số bánh còn lại chẳng bao nhiêu, đến hai giờ chiều thì cô đã bán sạch bách. 

Buổi chiều vẫn còn rất nhiều thời gian nhưng Mạc Cấm không định bán tiếp. Cô muốn tìm cách làm một chiếc xe đẩy nhỏ để có thể chở được nhiều hàng hơn.