Mạc Cấm mở mắt ra, bên tai cô là tiếng kèn xô na thổi rộn rã, âm thanh vang dội khiến cô không khỏi ngẩn ngơ.
Cô vẫn còn sống!
Mạc Cấm là một người đam mê leo núi. Hôm nay cô vẫn cùng những người bạn có chung sở thích đi leo núi như mọi khi, nào ngờ thời tiết đột ngột thay đổi, một trận mưa lớn trút xuống. Trong lúc đang định tìm chỗ nghỉ chân, cô vô tình dẫm phải tảng đá bám rêu trơn trượt rồi ngã xuống, ngay sau đó thì…
Lại đến nơi này... Một căn phòng nhỏ hẹp và tối tăm, luồng sáng duy nhất len lỏi qua ô cửa sổ bị chắn bởi những thanh gỗ thô sơ.
Khi đôi mắt đã dần thích nghi với bóng tối, cô nhanh ch.óng phát hiện ra trước mặt mình có ba cô bé đang ngồi ở đó. Tuổi đời của họ đều còn nhỏ, nhưng ai nấy đều mang gương mặt ủ rũ, có chút đáng sợ.
Mạc Cấm cảm thấy e dè, cô cẩn thận kiểm tra lại nhịp tim và nhiệt độ cơ thể mình. Ừm, cô vẫn còn sống, vậy nên ba cô bé trước mặt chắc chắn cũng là người bằng xương bằng thịt.
Lúc này cô mới nhận ra mình đang mặc một chiếc áo khoác đỏ, cùng chiếc quần ngắn đến mức lộ cả cổ chân. Thời tiết hiện tại khá lạnh, hai bàn chân cô theo bản năng đan vào nhau để tìm chút hơi ấm.