Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
………..
Ba tiếng chuông Phật, chen hàng rửa mặt.
Nhoáng một cái, cả bọn đã ở đây bốn năm ngày, thấp thoáng đều có cảm giác tập mãi thành quen. Dường như cảm giác ẩu liều ban đầu bị thứ gì đó vô hình âm thầm xoa dịu dần dần, ngay cả giác quan còn chậm lụt không ít.
Một con thỏ hoang đang chạy, đâm đầu vào gốc cây chết và biến mất ngay lập tức.
Vân Nhàn nhìn thấy, sững người một chút, thầm nghĩ: Hình như đúng như dự đoán, ngoài thi thể của Thượng sư có đức, trong Liên Tọa chưa từng xuất hiện thi thể nào khác, kể cả người hôm qua cũng biến mất trong tích tắc, chẳng tỏ đã đi đâu. Chẳng lẽ bị ăn hết cả rồi sao? Còn xương cốt gì không?
... Khoan đã, bản thân chuyện một con thỏ hoang chạy tới độ tự đâm chết mình đã rất kỳ lạ.
Nàng lắc đầu, lại dùng nước lạnh rửa mặt một lần nữa, muốn bản thân tỉnh táo hơn.
Tuy Đại sư Minh Quang đưa tượng Phật gỗ đủ sức chống lại sự ăn mòn, song không thể không có ảnh hưởng. Bọn nàng đang bị Liên Tọa đồng hóa, hệt bị lớp kén bao bọc.
Vì Vân Nhàn khó có khi rửa mặt thêm một lần nữa, thành thử cả buổi sáng Tiết Linh Tú đối xử với nàng khá hòa nhã, chớ hề quắc mắt híp mắt.
“Bát Tử Kim là pháp bảo loại gì?”
Hôm nay chắc Phật Đà Mặt Cười ngủ quên, không đến dạy buổi sớm, Vân Nhàn vừa đọc kinh một cách xiêu vẹo vừa truyền âm cho Kỳ Chấp Nghiệp từ xa: “Hôm qua lúc nghe được ta đã cảm thấy rất quen thuộc, có liên quan gì đến Bát Ô Kim của Đao Tông trong bí cảnh Tứ Phương không?”
“Quan hệ giữa bà nội với cháu gái.” Kỳ Chấp Nghiệp trả lời, “Ngoài chí bảo của Phật Môn ra, những thứ khác hoặc là mô phỏng theo nó, hoặc là vật phẩm kém chất lượng có chất liệu tương tự với nó.”
Nói một cách đơn giản, Bát Tử Kim mới là hàng thật, những cái khác toàn là hàng giả hàng nhái. Tuy nhiên Bát Ô Kim đã có tác dụng với Lồng Chuông Vàng, nếu đổi thành Bát Tử Kim, e rằng hiệu quả còn mạnh hơn nó gấp trăm lần.
“... Tức là lại thêm một món lợi vũ khí sắc bén đối phó với Phật tu?” Tiết Linh Tú không hiểu lắm suy nghĩ của Phật Môn, người bình thường cũng chẳng rõ, “Bảo vật quý giá của Phật Môn các ngươi lại là pháp khí hữu dụng nhất để đối phó với chính mình???”
Kỳ Chấp Nghiệp không nói một lời, mãi mới thốt lên: “Có phải ngươi cảm thấy đầu óc bọn họ bị bệnh không?”
Sao chửi người còn chửi cả sư phụ mình vào vậy, Tiết Linh Tú nói: “Ta không nói vậy.”
“Ta cũng thấy vậy.” Vẻ mặt Kỳ Chấp Nghiệp như đang cười nhưng lại không cảm nhận được chút ý cười nào, gã bày tỏ, “Tình hình bốn giới liên tục thay đổi, vì công pháp đặc thù khi vừa công vừa thủ được đã khiến Phật Môn đứng đầu các môn phái trong một khoảng thời gian cực dài. Trụ trì lo lắng thế lực lớn mạnh sẽ có người sinh lòng tham vọng, một khi xảy ra sẽ hết đường cứu vãn, thành thử ông ấy mới tạo ra Bát Tử Kim để tự cảnh tỉnh. Không có nhược điểm thì tự tạo ra một nhược điểm đưa cho người khác, cái này có khác gì bị bệnh không?”
Vân Thiếu tông chủ thề sẽ làm Kiếm Các hùng mạnh: “...”
Tiểu Tuyết chuẩn bị tiếp quản Rèn Thể Môn: “...”
Đứng ở góc độ của hai người họ, họ có thể hiểu, cũng khâm phục, nhưng tuyệt đối sẽ không làm như vậy. Nếu nhất định phải chọn ra một bên đứng đầu bốn giới trong tất cả các môn phái, Vân Nhàn cảm thấy Phật Môn đủ sức đảm đương trọng trách này. Song, chính vì cách làm của Phật Môn mới khiến họ không thể an ổn ở vị trí đứng đầu. Đây là chuyện rất bất đắc dĩ, từ bi không có nghĩa là nhu nhược, nhưng đôi khi người cầm quyền phải dùng một số thủ đoạn quyết liệt mà Phật Môn lại chẳng có.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chỉ dựa vào bảo vệ thì làm sao bảo vệ được chúng sinh? Muốn thật sự giải quyết vấn đề âu phải bắt đầu từ gốc rễ...
Vân Nhàn: “Phù phù phù!!”
“Tam Nha, cháu làm gì vậy?” Bà lão khiển trách, “Trước mặt Phật tượng sao bất kính như thế?”
Vân Nhàn vội vàng kéo suy nghĩ Phật hóa vô thức của mình trở lại, mỗi tội càng nghĩ nàng càng thấy ơ hình như cũng có lý! Nàng không khỏi có chỗ buồn bực.
Nhưng không sao. Vân Nhàn chưa bao giờ cảm thấy suy nghĩ của mình quan trọng đến cỡ nào. Nàng rất dễ cảm thấy lời đối phương nói có lý từ đó thuyết phục chuyện của mình chớ hề to tát gì. Mặc cho cảm thấy lời Phật Đà Mặt Cười nói đúng là có lý đấy, tuy nhiên điều đó không có nghĩa là nàng cho rằng việc bà ta làm là đúng.
Vân Nhàn tung ra tuyệt chiêu tự thông hiểu chả cần thầy nhìn thấu bản chất, và cưỡng ép dùng “đến thì đã đến rồi” để ngừng suy nghĩ, thành công hóa giải một kiếp nạn không người phát hiện.
Hôm nay không phải “Kinh Kim Cang”, thay vào đó đã đổi thành “Kinh Tâm”. Vân Nhàn vừa nhìn vào những chữ Khải nhỏ li ti này đã cảm thấy ngay như có Cơ đại tiểu thư đang bò trên người, cuối cùng vẫn nhìn sang phía bên kia, bên những người mới đến hôm qua.
Người ở đầu đang chống cằm trên tay thuận, lầm lũi quan sát quanh quất.
Tại sao ngay từ đầu Vân Nhàn đã cảm thấy bọn họ chẳng phải người của Càn Khôn Thành, đương nhiên nào chỉ do họ ăn mặc nghèo nàn. Nói về nghèo, ai cũng mặc đồ vải gai, chỉ cần nhìn dáng đi, cử chỉ hành vi của họ, đã thấy họ toát ra vẻ ngoài cục mịch ngu ngơ, khác với những người làm công việc chính quy trong Càn Khôn Thành. Nhất là thiếu nữ dẫn đầu nọ, bộ dáng áng chừng mười mấy tuổi, trên mắt phải có một vết sẹo dọc.
Nếu Vân Nhàn là chó con nhà nghèo, thì nàng ta là chó con nhà quê.
Vân Nhàn phát hiện tu vi của nàng ta cũng không tệ, khoảng Nguyên Anh, có điều những người đi theo phía sau thì hơi tạp nham, tu vi gì cũng có.
Vì không phải người của Càn Khôn Thành, không bị Phong Hoa dẫn đến, vậy tự mình đến ư?
Nhiệm vụ do Huyền Bảo Các ban bố có tính chỉ dẫn rõ ràng như vậy, người bình thường sẽ không rảnh rỗi đến chen chân vào, vậy rốt cuộc...
Bất chợt bên tai nàng vang lên một tiếng: “Này!!”
Vân Nhàn suýt chút nữa bị tiếng truyền âm đầy khí thế này dọa sợ.
“Người kia, ngươi là người dẫn đầu?” Thiếu nữ đó nói với nàng với vẻ ngang như cua, “Ta tên Vượng Tài, đến đây để tiêu diệt cái gì đó... Cười, nói chung chính là vậy. Lát nữa ngươi đừng cản đường, tránh xa một chút, nghe thấy chưa!”
“Ngươi, tiêu diệt?” Vân Nhàn hỏi, “Làm sao ngươi lại đến đây?”
Nhưng thấy nàng ta dùng tên giả, chắc là có hiểu biết về chuyện Phật Đà Mặt Cười.
“Trong làng ít người chứ sao!” Vượng Tài nói như chuyện đương nhiên, “Đã thu phí bảo kê thì phải bảo vệ thôn làng. Ta nghe Tiểu Đào nhà bên nói người kia biến mất ở đây nên phải dẫn người đến xem. Ngươi có thấy không? Là một người đàn ông, tên Lập Căn.”
Vân Nhàn: “...” Xin lỗi, chắc đây không phải tên giả.
Xem ra, kết giới hỗn loạn không chỉ ở trong Liên Tọa. Lúc đầu khi bọn họ vào đây, Liên Tọa hãy còn giống tế đàn của Ma Giáo, ở trạng thái tự do, trừ khi chủ động lộ diện, nếu không sẽ chẳng bị người ta phát hiện. Bây giờ đâu rõ nó đã rơi xuống bên cạnh làng nhỏ nào, mặc cho người ta nhìn thấy, cũng chẳng hay rốt cuộc tình trạng của Phật Đà Mặt Cười ra sao.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vượng Tài: “Ta hỏi ngươi, sao ngươi không trả lời?”
“À ờ.” Vân Nhàn thật sự không nghĩ ra gần đây có ai, đáp, “Lập Căn đó có đặc điểm gì đặc biệt không?”
Vượng Tài trả lời không chút do dự: “Dáng dấp cực xấu.”
Vân Nhàn: “Ôi chao không thấy.” Nàng thật sự chưa thấy ai xấu bao giờ.
“Chờ đã.” Vân Nhàn nhớ ra chuyện gì, hỏi lại, “Vượng Tài, Phật Đà Mặt Cười có từng hỏi tên ngươi chưa?”
Vượng Tài liếc nàng một cái khó hiểu, hình như cảm thấy cách gọi thẳng tên này của nàng hơi tự nhiên quá, tuy nhiên vẫn cho hay: “Chưa hỏi. Nhưng tối hôm qua, cô nhóc đó đã đưa cho chúng ta một tờ giấy, bảo chúng ta viết tên mình lên rồi nộp.”
Vân Nhàn nhíu mày. Vẫn muộn rồi.
Vượng Tài cười lớn đầy trâng tráo: “Haha! May mà ta không biết chữ! Nếu không nàng ta bảo ta viết ta đã viết ngay thì chẳng phải ta sẽ mất mặt lắm ư!”
Vân Nhàn: “...” Lần đầu tiên nàng cũng có thể nói người khác: si hưởng thái bình.
Mới được một lúc, Vân Nhàn đã bắt chuyện được với cô nương Vượng Tài. Cái miệng của Vượng Tài giống hệt cái rây bị thủng, cái gì cũng lọt ra ngoài. Nàng ta tự xưng mình là sơn tặc, cưỡng chiếm làng nhỏ này và ác độc ép mọi người phải cống nạp cho nàng ta; ví dụ như mỗi ngày một cái bánh bao nhân thịt to hoặc thậm chí là đám trẻ cùng chơi đùa phục vụ các kiểu, tàn bạo đến mức khiến người ta giận sôi.
Tên tiểu đệ đằng sau nàng ta có vẻ yếu ớt, nhìn Vân Nhàn, ngờ vực nói: “Đại tỷ, nàng ta có phải Vân Nhàn không?”
Nhìn có hơi khác trên bức họa nhưng trông giống hệt Kiếm tu.
Vượng Tài ngoáy lỗ tai: “Vân Nhàn nào? Ngươi nói rõ xem.”
“Chính là quán quân Đại Chiến Tứ Phương kỳ này, trước đó không lâu còn giải quyết Đường Linh rối mù, Vân Nhàn đó đó! Cừ lắm!” Tên tiểu đệ hào hứng đến hai mắt sáng rực, “Báo đăng tận ba ngày, chẳng phải tỷ bảo ta xem xong nhớ đưa cho tỷ xem sao?”
“Ai nói ta muốn xem? Ta dùng để chùi đít đấy.” Vượng Tài bực bội, “Đi đi đi! Vân gì mà Vân, Nhàn gì mà Nhàn, có phải mẹ ta đâu mà cần phải biết! Hơn nữa rõ ràng người này tên là Vân Tam Nha, sao là Vân Nhàn được?”
Tên tiểu đệ vẫn muốn tranh luận: “Rõ ràng đặc điểm đều giống nhau, cả thanh kiếm cũng xấu y hệt...”
Thái Bình gào thét trong linh phủ của Vân Nhàn: “Cái thằng này ngươi có bệnh hay gì!! Ngươi mới xấu cả nhà ngươi đều xấu!!”
Phiền chết đi được, Vượng Tài hung dữ chất vấn: “Vậy ý ngươi là ta sai đúng không?”
Tên tiểu đệ uất ức nói: “...Ta đi niệm kinh đây.”
Vân Nhàn thích thú hóng trò vui, song việc cấp bách giờ đây nào phải cái này. Nói đúng ra nhóm người Vượng Tài đi nhầm vào đây, khốn nỗi đã vào rồi thì không dễ ra như vậy; huống hồ nhìn bộ dạng nàng ta, nàng ta chẳng có pháp bảo loại tượng Phật bằng gỗ này, tuyệt đối không thể để nàng ta ở trong Liên Tọa quá năm ngày, nếu không chắc chắn sẽ chết.
“Vượng Tài.” Vân Nhàn nghiêm túc giãi bày, “Tuy chúng ta gặp mặt lần đầu nhưng xin ngươi đừng ra tay nếu lát nữa Phật Đà Mặt Cười đến, cũng đừng có sát ý.”
“Đừng ra tay ta còn hiểu được. Bọn ta chém người cũng phải xem tình hình, đâu có ngu thế.” Vượng Tài gãi đầu nói, “Nhưng sát ý, cái này phải kiểm soát ra làm sao?”
Tới phiên Vân Nhàn nhận ngược lại câu này.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Một nan đề khó thế kỷ, lòng muốn đâm người ta một đao sẽ không giấu được. Tuy nhiên Vân Nhàn vẫn gian nan đứng lên và trả lời, “Ngươi cứ coi bà ta như bà lão dạy học trong làng đi. Dùng lòng kính già yêu trẻ để áp chế sát tâm! Tin tưởng bản thân mình, ngươi làm được!”
Tuy Vượng Tài có hơi man rợ, nhìn không giống người có được công cuộc xã hội hóa tốt, nhưng vẫn trọng nghĩa khí vô cùng. Ngươi nói với nàng ta kính già yêu trẻ, có thể nàng ta không tỏ tường, song nếu ngươi bảo không khống chế tốt rất có thể ảnh hưởng đến kế hoạch của mình, nàng ta đã hiểu ngay, tức thì nói: “Được, ta hiểu rồi! Ta sẽ không ra tay.”
-
Giữa sau của buổi tụng kinh chớm sáng, Phật Đà Mặt Cười xuất hiện đầy nhanh nhẹn.
Khi tiếng Phạn vang lên bên ngoài điện, tư thế ngồi xiêu vẹo của đám người lập tức ngay ngắn hơn, người ngủ bị đánh thức, Vân Nhàn lau nước miếng trên kinh thư, không đổi sắc mặt thò tay vào trong ngực tìm tòi.
Ừ, tượng Phật vẫn còn, có điều trông chừng sắp nứt ra tại chỗ.
Kiếm phù cũng còn.
Sờ xuống dưới nữa, tất phòng thủ đã mang, trâm cài tóc cũng đã cài.
Nàng cứ thế sờ từ chân lần lên đầu, sờ tới sờ lui, sờ đến nỗi mặt Tiết Linh Tú xanh lét. Cuối cùng cũng xác nhận xong, nàng ngồi thẳng dậy, bắt đầu chuyên tâm niệm “Kinh Tâm”.
Ban ngày Phật Đà Mặt Cười tuyệt đối thân thiện, bà ta mở lời đầy ý cười: “Hôm nay có không ít đứa trẻ mới có Phật duyên sâu dày. Dù thế nào, chỉ cần gia nhập chúng ta, mọi người toàn là huynh đệ tỷ muội, nhất định phải giúp đỡ lẫn nhau, yêu thương bảo vệ lẫn nhau.”
Mọi người nhìn khuôn mặt đầy sẹo của Vượng Tài: “...”
Thế này thì Phật duyên sâu dày chỗ nào chứ!! Đừng nói dối trắng trợn như vậy không, nhìn qua rõ ràng là đứa trẻ trâu sẽ trộm cắp áo cà sa và đồ cúng dường đấy?!
Phật Đà Mặt Cười nhấn mạnh: “Chư vị, nghe thấy chưa?”
Mọi người uể oải: “Nghe... thấy... rồi.”
Phật Đà Mặt Cười mỉm cười hài lòng và hiền hòa, thiếu nữ phía sau đưa lên xấp giấy, bà ta lật xem, bắt đầu điểm danh: “Đại Cường có mặt không?”
“Có.”
“Nhị Nữu có mặt không?”
“Có.”
Cưỡng chế trưng dụng con mắt tà của Thái Bình, lúc này Vân Nhàn thấy rõ trờ trờ. Chỉ cần người đó vừa đáp lại, những cành cây đỏ máu quấn quanh Phật Đà Mặt Cười liền ngọ nguậy chui vào trong lỗ tai người đó. Cành cây chằng chịt, những chấm sáng liên tục nhấp nháy trong não người được kết nối trên đó dần dần bị hút đi, mờ nhạt biến mất, kết quả cuối cùng giống như Lâm Chi Song.
Vừa rồi lúc điểm danh, Lâm Chi Song không trả lời, một người khác trong đội nói tối hôm qua hắn ta không nghe một ai khuyên, cứ vậy mở cửa đi ra ngoài.
Theo tình hình thiếu hụt sức lao động ở cửa làng, bây giờ đại khái hắn đang trộn phân bón ngập tràn hạnh phúc.
Phật Đà Mặt Cười lật xem lật xem, bỗng đâu nụ cười cứng đờ, dường như đang đọc kỹ, một lúc lâu sau bà ta mới ấm ớ hỏi: “Vương...Bối?”
Hóa ra Vượng Tài này thật sự không biết chữ, có viết cũng chỉ viết được một nửa, đúng là chó ngáp phải ruồi, Vân Nhàn ra hiệu nàng ta mau trả lời.
Vượng Tài đáp: “Là ta.”
Cành cây đó không tìm được chỗ, ủ rũ rủ xuống, lặng lẽ rụt về trong cơ thể.
Phật Đà Mặt Cười: “...”
Vân Nhàn nhịn không được cười thành tiếng. Nàng nghĩ không tài nào trách Vượng Tài, với phương pháp quản lý không hoàn thiện cỡ này, sẽ luôn có một số trường hợp đặc biệt xuất hiện.
Hôm nay Kỳ Chấp Nghiệp vẫn không đọc kinh. Gã xác nhận Phật Đà Mặt Cười chính là Minh Nhân, lại biết dự định của Minh Quang, thành thử tâm cảnh không thể bình tĩnh. Nay, Phật Đà Mặt Cười lại nói: “Đứa trẻ, ngươi đã nghĩ thông chưa?”
Kỳ Chấp Nghiệp vặn lại: “Nghĩ thông cái gì?”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Lời ta nói hôm qua, ngươi đã về suy nghĩ kỹ chưa?” Phật Đà Mặt Cười nhìn gã, thốt lên đầy hiền hòa, “Ta nói đúng hay không, thực chất trong lòng ngươi tự hiểu rõ.”
Kỳ Chấp Nghiệp nhìn chằm chằm bà ta, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Phật Đà Mặt Cười ôn hòa: “Thế nào rồi?”
“Vì sao bà nhất định muốn ta thừa nhận bà đúng?” Kỳ Chấp Nghiệp hờ hững bày tỏ, “Mấy chục năm qua làm nhiều chuyện thế này để rồi chỉ để lại một đống tiếng xấu lại còn hại nhiều người. Bà nhất định muốn ta thừa nhận bà đúng là vì cảm thấy ta có khả năng trở thành phản đồ Phật Môn hệt bà, từ đó mới gấp gáp muốn được công nhận như vậy ư?”
Lời này nói ra thật sự rất khó nghe.
“Chấp Nghiệp.” Sắc mặt Phật Đà Mặt Cười chớ hề thay đổi, bà ta chỉ cười nhạt, “Phép khích tướng ngươi dùng rất vụng về.”
Kỳ Chấp Nghiệp cũng nhìn chằm chằm bà ta, nhíu mày chất vấn: “Ta nói sai à?”
“Đương nhiên là sai.” Phật Đà Mặt Cười quả quyết, “Ta không phải phản đồ Phật Môn, mà là, chính thống của Phật Môn.”
Giọng điệu nhẹ như mây gió, chực đang nói một chân lý mà ai cũng tỏ tường. Kỳ Chấp Nghiệp lại á khẩu, lắc đầu bảo: “Ta không hiểu.”
“Sở dĩ ta chỉ điểm cảnh tỉnh ngươi vì ngươi có ngộ căn.” Phật Đà Mặt Cười, “Chẳng qua giữa chừng đi đường vòng mà thôi, cần phải sửa đổi. Sao ngươi cứ mãi nghĩ đến báo thù rửa hận?”
Kỳ Chấp Nghiệp cười khẩy: “Giết người thì đền mạng, đạo lý hiển nhiên, tại sao ta không thể báo thù?”
“Cho nên ta mới nói ngươi vẫn chưa hiểu.”
Nói chuyện với Phật Đà Mặt Cười đúng là một sự tra tấn. Cứ như tung một cú đánh hết sức lại đánh vào bông. Bà ta hoàn toàn chả màng bất kỳ sự xúc phạm hay công kích nào, chỉ nhất nhất dùng ánh mắt bao dung nhìn đối phương như thấy con nít, chỉ nhìn, cứ như đối phương còn nhỏ, tất cả những gì nói ra toàn là lời trẻ con.
Kỳ Chấp Nghiệp siết chặt tay, một lúc lâu sau, gã mới mở miệng gặng hỏi bất chợt: “Vậy ta hỏi bà, bà muốn ta làm gì?”
“Đương nhiên là quên đi.” Phật Đà Mặt Cười trả lời, “Quên đi tất cả, buông bỏ trần duyên, lại tu đại nguyện, tạo phúc vì thế gian.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Giống như những người bên ngoài kia?”
Phật Đà Mặt Cười cười nhạt: “Ngươi là người trong Phật Môn, sao chỉ giống như bọn họ được?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Nói thật dễ. Ai làm bà bị thương, bà cũng có thể quên, cũng có thể buông bỏ ư?”
Phật Đà Mặt Cười: “Vì đâu không thể quên? Vì đâu không thể buông bỏ? Tất cả giao cho trời phạt, mới có thể đồng lòng. Ngươi báo thù, ta cũng báo thù, mọi người tàn sát lẫn nhau, mỗi người đều như có lý do chính đáng. Người khác không hiểu, ngươi còn không hiểu sao? Muốn để thù hận chấm dứt chỉ có thể để nó kết thúc trong tay mình.”
Kỳ Chấp Nghiệp cười khẩy: “Nếu ai đó giết cha mẹ bà, đốt nhà bà, bà cũng nhẹ nhàng nói ra câu này?!”
Sắc mặt Phật Đà Mặt Cười hơi biến đổi, chực mặt băng lặng lẽ nứt ra.
Trong yên tĩnh, bà ta cười nhạt đáp: “Cha mẹ ta ở trần gian đều chết vì trời phạt, chết không có gì đáng tiếc.”
“...”
Đồng tử mọi người hơi co lại.
Chết vì trời phạt, nói thì hay, chẳng phải là... do chính bà ta giết sao?!
Thì ra năm đó cha mẹ Minh Nhân mất tích là vì nguyên nhân hoang đường như vậy!
Vượng Tài nghe nửa hiểu nửa không, ngơ ngác cất lời: “Này, có ý gì đây, Tam Nha? Trời phạt gì? Sao thần bí vậy, nghe có vẻ đáng sợ đấy.”
Vân Nhàn đang lục lọi thứ gì đó trong tay áo.
Vượng Tài lại nói: “Sao không để ý đến ta? Vậy nên ngươi bảo ta đừng ra tay là vì nguyên nhân này sao? Sẽ có sấm sét đánh ta?”
“Không phải.” Vân Nhàn đứng dậy, đáp, “Ta bảo ngươi đừng ra tay là vì ta muốn ra tay.”
Vượng Tài: “??!”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ngay lúc này, một luồng ánh kiếm sắc bén tột cùng bắn ra, xé rách không gian, đánh thẳng về phía Minh Nhân. Cái nhìn bà ta trở nên sắc bén, bà ta lách người tránh đi, song do chẳng kịp đề phòng, bà ta vẫn bị cứa rách mu bàn tay.
Máu đen chảy ra ròng ròng bên trong đại điện im lặng.
Năm người còn lại đều biết trước, hiện tại đang căng thẳng quan sát động tĩnh, còn nhóm người Trương Hạc Nghiêm đang cầm “Kinh Tâm” đọc say sưa “Kinh Kim Cang” như si như say, hoàn toàn chẳng bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh, chỉ có Vượng Tài mang vẻ mặt ngỡ ngàng vì bị lừa.
Ông lão bà lão kia sắp ngất xỉu, run rẩy nói: “Tam Nha, ngươi ngươi ngươi... Trong đại điện, sao ngươi dám làm vậy!”
Phật Đà Mặt Cười cúi đầu nhìn mu bàn tay máu chảy không ngớt của mình, nghiêng đầu có phần khó hiểu, chắc cũng đang tự hỏi cùng một vấn đề.
Bà ta ngẩng đầu nhìn Vân Nhàn, hỏi: “Đứa trẻ, ngươi đang làm gì vậy?”
Vân Nhàn không nói một lời, lại bóp nát mấy lá kiếm phù, kiếm khí ngập trời móc thành một tấm lưới kiếm, đánh thẳng về phía Phật Đà Mặt Cười không chút lưu tình!
Đại điện chật hẹp, phía sau là tượng Phật quay lưng, Phật Đà Mặt Cười muốn né tránh nhưng lại không thể để Vân Nhàn phá hủy tượng Phật. Nhất thời bị gò bó tay chân, bà ta cười gượng: “Tam Nha, ngươi quá nghịch ngợm!”
Vân Nhàn đã muốn chém nát tượng Phật này bằng một kiếm từ lâu, lại kẹp thêm một lá kiếm phù giữa hai ngón tay, mặt không chút cảm xúc hỏi một câu.
Phật Đà Mặt Cười chưa nghe rõ: “Cái gì?”
Vân Nhàn quan tâm đến sức khỏe thể chất và tinh thần của người già: “Bà bực mình chưa?”
Phật Đà Mặt Cười: “...?”
“Ta còn nhiều lắm.” Vân Nhàn nói một câu sẽ thúc giục một lá kiếm phù, mức độ ồn ào không khác gì con chó vừa mới được bế về nhà, “Bực mình chưa? Có bực mình không? Vẫn chưa bực mình sao? Ta đang cố ý gây sự, bà thật sự vẫn chưa bực mình sao? Thật sự thật sự không bực mình sao?”
Lần này ngay cả Trương Hạc Nghiêm cũng ngây người, sực tỉnh trong giây lát, y trợn mắt há hốc mồm.
Trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, y có tài đức gì để thấy được cảnh tượng kỳ quái bằng này. Phật tu tầng Hợp Thể bị Kiếm tu tầng Xuất Khiếu chưa ổn định đuổi đánh lên xà nhà, lại còn không nói một lời không đánh trả, nhìn thế nào cũng quá...
Cũng quá thất đức!!
Y nghẹn ắng không nói nên lời.
Dù nói thế nào, Phật Đà Mặt Cười trông như một bà lão tóc bạc trắng cười hiền từ bao dung. Nếu ở bên ngoài, y ngồi xe ngựa còn phải nhường chỗ ngồi cho bà ta, trong khi Vân Nhàn trông ra sao vẫn là một thiếu niên khỏe mạnh cường tráng, bây giờ cảnh tượng khó coi tột cùng, chả liên quan tí ti gì đến hai chữ oai hùng.
Nếu để cho đám người kia tại Càn Khôn Thành viết báo, y đã nghĩ ra tiêu đề:
“Chấn động! Thiếu nữ tuổi hoa đánh bà cụ sáu mươi tuổi trước đám đông, bà cụ không ngừng chảy máu không ai ngăn cản, sự thật đằng sau khiến người ấm lòng”.
“Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!” Bà lão không có tu vi không lên được, thấy Phật Đà Mặt Cười bay tán loạn trên trời đã đau lòng cùng cực kêu lên, “Quá hoang đường, mau xuống đi!”
Vân Nhàn bóp một lá kiếm phù, thấy dùng hết một phần ba, đã tới lúc rồi, cuối cùng nàng dừng tay.
“...”
Phật Đà Mặt Cười chậm rãi đáp xuống đất.
Sức mạnh của kiếm phù tầng Phân Thần vô song, tới bà ta còn không tài nào nhẹ nhõm đón nhận. Giờ đây tóc tai y phục bà ta xộc xệch, trên người nhiều chỗ từ từ rỉ máu, trông có chỗ nhếch nhác, tuy nhiên cũng chỉ vậy mà thôi.
Muốn dựa vào những thứ này để làm bà ta mất mạng âu gần như không thể.
Vân Nhàn bình tĩnh lại nắm chặt kiếm phù, cố gắng dằn xuống chút áy náy truyền tới của lương tâm, cứ vậy tiếp tục hỏi: “Tức giận không?”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Phật Đà Mặt Cười lắc đầu trả lời: “Không đâu.”
Vân Nhàn: “Thật sự, thật sự không tức giận ư?”
Phật Đà Mặt Cười: “Trẻ con thích đánh nhau ầm ĩ là chuyện bình thường, có điều lần sau phải chú ý địa điểm, nếu làm hỏng tượng Phật thì phiền phức đấy.”
Vân Nhàn nhìn chòng chọc vào bà ta, thật sự không nhìn ra điên tiết nào trên khuôn mặt.
Bầu không khí hơi cứng ngắc, nhưng đúng lúc này, một thiếu niên thuộc hạ của Vượng Tài như lấy hết gan góc, cũng cầm đao xông lên. Hắn toan hô hào đánh đấm chém giết, Vân Nhàn ngăn không kịp, thậm chí Phật Đà Mặt Cười còn chẳng xoay đầu lại, cứ thế nhìn hắn chém một đao vào eo mình.
“Cho nên có thói quen xấu thì phải uốn nắn ngay từ đầu.” Phật Đà mỉm cười từ hiền hòa, “Trẻ con thích bắt chước nhất.”
Dẫu dùng sức thế nào, đao của thiếu niên đó hoàn toàn không đâm vào được, như chém vào thứ gì đó cứng tựa kim cương, hắn tức thì cả giận mà rằng: “Giao Lập Căn ra! Có phải mấy người đã hại chết hắn không?!”
“Lập Căn?” Phật Đà hỏi vặn, “Đó là ai?”
Thiếu niên: “Ta thấy hắn đến chỗ các ngươi trờ trờ!!”
Đối với những người liếm máu trên mũi đao, giao chiến là chuyện cơm bữa, trong tình huống kỳ quái mà hắn không tài nào hiểu nổi này, bản năng muốn tự bảo vệ trong lòng bị kích thích trong nháy mắt, từ đó chuyển hóa thành...
Sát ý đối với kẻ thù.
Ngay khoảnh khắc sát ý sắp bùng lên, sắc mặt Phật Đà Mặt Cười lập tức lạnh đanh, cành cây đỏ mà người thường không nhìn thấy được nối với huyệt thái dương của thiếu niên trước mặt chậm rãi ngọ nguậy, sắp phát tác. Tuy nhiên gần như gang tấc, một luồng ánh ma mang theo khí thế sắc bén đánh tới, Phật Đà Mặt Cười cười lạnh một tiếng, mũi kiếm Thái Bình gào thét đã bị đẩy lùi ra ngoài, chỉ trong vài lần qua lại ngắn ngủi nó đã chửi thầm Vân Nhàn khốn nạn ăn cứt ba mươi lần trong lòng. Cuối cùng nó đụng vào tường, cắm đầu rơi vào lòng Tức Mặc Xu đâu rõ đã đứng rình từ lúc nào. Hai bên nhìn nhau một thoáng, một ma một kiếm đều lúng túng cực.
Trong im lặng.
Kiếm Thái Bình: “Ngươi cũng thấy đầu óc Vân Nhàn có vấn đề đúng không?”
Tức Mặc Xu: “Đầu óc ngươi mới có vấn đề, chửi nàng ấy làm gì?”
Có điều Thái Bình bị đẩy bay thì vẫn còn kiếm phù, Vân Nhàn nắm chặt cơ hội ngàn vàng này, liên tiếp bắn ra mấy lá kiếm phù, lần nào cũng chém vào một điểm chính xác, cành cây đó kêu lên thảm thiết như người, đứt lìa từ chỗ vết cắt!
Cho nên hôm qua nàng mới nói chỉ có nàng mới làm được. Nàng có ma kiếm, có khả năng mở mắt tà, lại là Kiếm tu, biết điều khiển kiếm phù. Giả như việc này đổi thành Kỳ Chấp Nghiệp, chỉ e chỉ đành trơ mắt nhìn nhau tại đây.
Thiếu niên hoàn toàn đâu hay bản thân đã tránh được kết cục thảm khốc như thế nào, chỉ cảm thấy rốt cuộc máu huyết gần như đông cứng khi nãy đã lưu thông, bị Vượng Tài đá sang một bên, ngẩn người.
Cành cây xấu xí nằm trên mặt đất, cuối cùng giần giật hai cái, héo rũ thành một bông hoa mảnh mai.
Cái nhìn của tất cả mọi người trong điện đều đổ dồn vào cành cây đó, kể cả Phật Đà Mặt Cười.
Nét mặt bà ta cứng đờ trong tiếng cười.
Hệt ảo mộng bị chọc thủng ngay tại chỗ.
“...Trời phạt?”
Vân Nhàn nói: “Tiền bối Minh Nhân, có lẽ trước đây bà rất dũng cảm, bà đã kinh qua rất nhiều chuyện. Nhưng bây giờ bà thật sự vô cùng nhu nhược. Nhu nhược đến mức không dám thừa nhận do mình ra tay, do mình giết người, đổ hết mọi thứ cho trời, là trời đang trừng phạt, cho nên đây không phải tội lỗi của bà, bà không cần gánh chịu.”
Phật Đà Mặt Cười thẫn thờ cất lời: “Ngươi đang nói ai? Ta không phải Minh Nhân.”
Vân Nhàn: “Tại sao bà cứ cố chấp với Kỳ Chấp Nghiệp, vì bà muốn một truyền nhân kế thừa tư tưởng của bà. Môi tội tầng Hợp Thể ít nhất cũng sống được năm trăm tuổi, do đâu bà lại bắt đầu tìm truyền nhân sớm như vậy?”
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đầu ngón tay Phật Đà Mặt Cười hơi co quắp, bà ta: “Ta nói, ta không phải Minh Nhân!”
“Bà rõ ràng chính là người đó.” Vân Nhàn bày tỏ, “Vì chính bà cũng không thuyết phục được bản thân mình, bà quá mâu thuẫn! Những người này là người của Pháp Hỉ Quốc bà không cứu được năm ấy sao? Hay là người quen của bà? Bà cảm thấy họ là người tốt, bà có lỗi với họ, thành ra trong lĩnh vực của mình bà đã cho họ vai trò người cứu rỗi, một bên tàn sát một bên cứu rỗi. Rốt cuộc bà muốn làm gì? Không, ta không thể hỏi bà. Nếu bà biết, bà sẽ không thành ra như bây giờ.”
Phật Đà Mặt Cười giương mắt nhìn, vẻ mặt có thể nói là kinh khủng.
Có lẽ đây mới là bộ dạng thật của bà ta.
Những người đứng xem cảm thấy khó thở, uy áp như núi đổ xuống, huống chi là Vân Nhàn đang ở ngay trung tâm, mồ hôi lạnh đã tuôn ra.
Phật Đà Mặt Cười tiến lên nửa bước, lạnh lùng nói: “Ngươi thì biết cái gì.”
Vân Nhàn: “Ta...”
Phật Đà Mặt Cười từng bước ép sát nàng: “Ta hỏi ngươi, ngươi thì biết cái gì?!”
Tiếng quát của bà ta như sấm, vẻ mặt dần trở nên dữ tợn không tài nào kiểm soát, cành cây sau lưng uốn éo cuồn cuộn, vận sức chờ tấn công, Vân Nhàn không động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn bà ta.
Có phần bi thương.
Vân Nhàn hỏi: “Vậy biểu lộ của bà bây giờ là muốn giết ta ư?”
Phật Đà Mặt Cười hoàn toàn cứng đờ.
Chỉ trong nháy mắt, trên mặt bà ta nở ra một đóa sen máu thịt tương tự, toàn thân bắt đầu nứt toác, máu tươi trào ra. Bà ta vội vàng che mặt, cuồng điên: “Không...Không thể giết...Không thể giết!! Không thể giết!!”
Tượng Phật bằng gỗ trên ngực mọi người bắt đầu phát sáng đứt đoạn tục, thiêu đốt như than hồng, cả đại điện ầm ầm rung chuyển, chực sáng chực tối, trong lúc rối ren này lại nhìn thấy được ranh giới của hai không gian.
Tượng Phật tà ác kia bị đẩy ngã xuống đất, khăn voan đỏ rơi ra, thân vàng vỡ vụn, nhưng vẫn nở nụ cười đột ngột, bên miệng còn dính máu thịt tanh hôi của con người, trước bàn thờ la liệt xác chết, những xác chết lâu ngày gần như biến thành xương trắng mục nát, nhìn quanh toàn là đầu người đen kịt, đếm không xuể.
Cảnh tượng đáng sợ này và đại điện chùa Phật sáng sủa lộng lẫy thay phiên nhau tranh cướp xuất hiện, khi thì máu me khắp nơi, khi thì tràn ngập mùi hương, tốc độ thay đổi càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh, sắp rối mù đến cực điểm!
Vân Nhàn nheo mắt, nhìn Phật Đà Mặt Cười đẫm máu toàn thân.
Muốn phá vỡ kết giới không nhất thiết phải ra tay từ kết giới. Nếu bản thân hỗn loạn, sao kết giới có thể cùng tồn tại?
Nàng theo thói quen sờ xuống eo, ngẩn người.
Ơ Thái Bình to đùng của mình đâu rồi?
Đúng lúc này, sau chót Phật Đà Mặt Cười lặng lẽ giương mắt lên, khéo sao Vân Nhàn và bà ta nhìn nhau.
Da gà da vịt nổi đầy lưng Vân Nhàn: “...”
Không lẽ thật sự muốn chém mình ư? Bà ơi, những lời vừa rồi là để kích thích bà, cho nên có hơi to tiếng, cháu thật sự không có ý đó...
Tại chớp mắt tiếp theo, trước mắt Vân Nhàn tối sầm, nàng ngã xuống ngất xỉu, nơi khóe mắt thấy mọi người cũng ngã xuống đất theo mình.
Trước khi đầu chạm đất, nàng lo lắng nghĩ. Bà ơi, sao bà không nói sớm mình có kỹ năng AOE* phạm vi toàn bản đồ này? Bây giờ phải làm sao! Hình như sắp hố hàng rồi!
*Area of Effect, hiệu ứng sát thương diện rộng.
Mở mắt ra lần nữa, là song sắt cửa sổ, màn thầu cắn đến khô queo.
Vân Nhàn phát hiện mình bị nhốt trong phòng giam nhỏ.
Bên ngoài chẳng có mây, chẳng có trời, chẳng có suối nhỏ, có chăng là một mảnh hỗn độn sầm sì. Phòng giam nhỏ không có cửa sổ, Vân Nhàn bổ nhào tới trước song sắt, đối mắt nhìn nhau với Vượng Tài cũng đang rướm lệ sau song sắt.
Bặt thinh.
Mắt Vượng Tài sáng lên, nàng ta thốt lên: “Tam Nha, ngươi tài ghê!!”
Tên tiểu đệ bên cạnh: “Đã bảo nàng ta là Vân Nhàn rồi!!!”
Trong hành lang dài dằng dặc, mọi người dần dà tỉnh lại, ai nấy đều túm lấy song sắt, cảnh tượng nhất thời trở nên vô cùng lúng túng.
Cơ Dung Tuyết: “Vân Nhàn, có phải ngươi ở bên phải ta không? Ngươi có thể đưa tay qua đây không?”
Vân Nhàn gieo neo đưa tay ra, sờ được một cái móng vuốt lông lá to to bên trái, bèn đau lòng nói: “Chúng ta bị nhốt bao lâu đây?”
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ngươi không thấy cái này hệt giường ghép lớn trước đây ư.” Giọng Tiết Linh Tú truyền đến từ nơi nào đó không rõ, “Chắc tiền bối Minh Nhân thật sự tức giận rồi.”
Vân Nhàn: “...”
Hiểu rồi, bị nhốt trong nhà giam và bị nhốt trên giường ghép lớn về bản chất là giống nhau, toàn không thể ra ngoài. Song, cái sau thì trước đây ngày ngày toàn được ăn ngon ngủ yên, còn có suối nhỏ rửa mặt, có thể ra ngoài chơi đùa. Còn bây giờ cứ nhốt thế đi, suy cho cùng các ngươi thích tìm chết, ha ha!
Đại khái quá trình thay đổi tâm lý của tiền bối Minh Nhân là như vậy.
Kỳ Chấp Nghiệp châm lửa từ đầu ngón tay, liên lạc với bên ngoài, một lúc lâu sau mới nói: “Không cảm nhận được ý thức ổn định của tiền bối Minh Nhân nữa. Bà ta không phải không muốn khôi phục như trước mà là không khôi phục được, chỉ đành tạm thời nhốt chúng ta ở đây.”
Xây dựng lĩnh vực là một việc rất khó, Liên Tọa trước đó là cả một thôn làng hoàn chỉnh, còn có không ít ảo ảnh từ phật khí sống động như thật. Nay bản thể Phật Đà Mặt Cười lâm vào trạng thái hỗn loạn, không tài nào duy trì tạo vật có ý thức tinh tế ngần ấy nữa, thành thử bà ta đành phải hấp tấp làm một nơi đơn sơ ném tất cả mọi người vào trong.
Vân Nhàn Kẻ Cầm Đầu: “...Vậy kết giới thì sao?”
Kỳ Chấp Nghiệp trả lời: “Vỡ nhưng chưa hoàn toàn vỡ. Bà ta vẫn đang miễn cưỡng duy trì.”
Mọi người lại bặt thinh.
Kiều Linh San: “Ta lớn thế này rồi mà chưa từng ở trong tù, thì ra trông thế này.”
Phong Diệp: “Cái này thì không cần trải nghiệm đâu... Hình như bên cạnh ta không phải người sống...”
Ngoài nhà giam này ra, xung quanh toàn là ý thức rối mù. Vân Nhàn vẫn đang cắn móng tay suy nghĩ, ngoài việc chờ Đại sư Minh Quang đến thì bước tiếp theo sẽ làm gì, chợt đầu nàng tê rần như gặp cảnh dời sông lấp biển: “A! Đầu...Đầu đau quá!!”
“Sao vậy?” Cơ Dung Tuyết quan tâm hỏi. “Não sắp mọc ra hả?”
Tiết Linh Tú: “Ngươi lại đây... Chậc! Nói triệu chứng xem! Mô tả chi tiết!”
Phong Diệp: “Khám bệnh từ xa? Ngươi có muốn uống nước không Vân Nhàn, ngươi có khát không? Linh San có đó!”
“Không đúng.” Kỳ Chấp Nghiệp quả quyết, “Tâm ma!”
“Tâm ma?!” “Tâm ma ở đâu ra?!”
Chẳng lẽ Phật Đà Mặt Cười thay đổi chiến lược?? Rốt cuộc bà ta muốn làm gì??
Vân Nhàn đang đau, bất thình lình, Cơ Dung Tuyết biến sắc, nhịn đau kêu: “Ta cũng bị rồi.”
Vân Nhàn nghe thấy giọng nàng ấy run rẩy khi nhịn đau, đột nhiên cười trên nỗi đau của người khác, ha ha ha: “Còn cười nhạo ta! Bây giờ ngươi cũng mọc não rồi. Sư* mắt trông chờ!”
*Câu gốc là mỏi (拭- shì) mắt trông chờ, từ mỏi đồng âm với sư (tử): 狮 - shī
Cơ Dung Tuyết nghiến răng, khó khăn bảo: “...Không buồn cười!”
Tiết Linh Tú điên tiết: “Ngươi cũng biết không buồn cười! Chính ngươi cũng biết không buồn cười!! Hai người lấy đâu ra nhiều não để bịa truyện cười cảm lạnh vậy hả!!”
Thấy đây là chuyện sớm muộn gì cũng đến, Phật Đà Mặt Cười sẽ không bỏ qua ai, nhất thời, bên trong nhà giam là một vùng kêu rên vì đau, thỉnh thoảng còn có vài tiếng cười như xì hơi, nghe thật sự kỳ quái cực không thể kỳ quái hơn.
“...”
Phật Đà Mặt Cười đang ở trong cảnh hỗn độn nhìn mấy khối cầu sáng trước mặt, khuôn mặt lạnh lẽo.
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bà ta không biết mình muốn làm gì, tuy nhiên oán hận chất chứa mấy chục năm trong lòng lại thiêu đốt như lửa, sắp thiêu rụi cả xương cốt bà ta.
Bất thình lình Phật Đà Mặt Cười ngẩng đầu, đi về phía khối cầu sáng đầu tiên.
Lọt vào trong tầm mắt là một ngọn núi tuyết dựng đứng vô tận, trên tảng đá lớn ngay lối vào môn phái khắc hai chữ “Kiếm Các” sắc bén. Chẳng qua bây giờ nó đã nhuốm đầy máu tươi, binh khí rơi rụng bốn bề, nào hay chủ nhân đã chạy trốn hướng nào, ngay cả linh kiếm bản mệnh cũng không cần.
Trên đỉnh núi, máu còn sót lại của một đôi đạo lữ chảy vào trận pháp bảo vệ tông môn, vẻ mặt họ tuyệt vọng, dần bị một đám người mặc áo choàng lửa bao vây.
Thì ra là người của Kiếm Các?
Phật Đà Mặt Cười đã sớm không quan tâm đến chuyện giang hồ, song trong ký ức mơ hồ của bà ta, từng có một Kiếm tu tài hoa tuyệt sắt cũng đi ra từ Kiếm Các.
Nhưng đó là chuyện rất lâu rất lâu về trước.
Điều đáng sợ nhất là Kiếm Các bị hủy ư? Cũng coi như là người trọng tình trọng nghĩa.
Phật Đà Mặt Cười dửng dưng xoay đầu lại, tiếp tục dấn bước vào sâu bên trong.
Lần này bà ta nhìn thấy một đôi trai tài gái sắc, nam tuấn tú nữ xinh đẹp, đang rúc vào nhau, tình chàng ý thiếp.
Nữ tử mặc đồ mát mẻ, bị phơi nắng tới nỗi người lốm đốm chỗ trắng chỗ đen... Hả? Thôi, không quan trọng. Nam tử mặc đạo bào thướt tha, mỉm cười nho nhã thốt lên ôn tồn: “Nương tử, nàng biết không, nàng là nữ tử duy nhất ta cho danh phận, chẳng lẽ điều này không thể chứng minh tình cảm của ta dành cho nàng ư?”
Nữ tử cảm động rơi lệ: “Nghiêu quân... Vì chàng, ta nguyện làm tất cả!”
Nhìn Tam Nha mang vẻ ngây thơ non nớt không hiểu chuyện tình cảm, còn tưởng nó chưa từng nghĩ đến những chuyện này, thì ra đã có người trong lòng mà đối phương lại đã có gia đình. Thật thảm thương.
Phật Đà Mặt Cười lại dửng dưng tiếp tục cất bước sâu vào trong, nhưng lần này, bà ta nhìn thấy một mỹ nam tuyệt thế.
Tuy đã xuất gia từ lâu nhưng Minh Nhân vẫn phân biệt được đẹp hay không, nam tử này có dung mạo tót vời hiếm thấy, phong thái băng sương, cao ngạo như hoa trên núi cao, thật sự khiến người ta không dám bẻ cành.
Mỗi tội sao lại có thêm một nam tử nữa? Vậy người ban nãy là sao?
Đầu óc hỗn loạn của Phật Đà Mặt Cười có phần hoang mang, đúng lúc này, giọng Tam Nha truyền đến: “Đại sư huynh!”
Mỹ nam xoay đầu nhìn theo tiếng gọi, vẻ mặt vẫn không chút thay đổi.
Vân Nhàn xoa xoa tay: “Đại sư huynh như huynh, sinh ra là để bị ta trêu chọc!”
Phật Đà Mặt Cười: “?”
Tam Nha vừa dứt lời đã bắt đầu cởi đạo phục của mỹ nam. Ai ngờ đạo phục này trong ngoài chồng chất có đến mười mấy lớp, lột ra rồi lại có, lột ra rồi lại có, cứ lột mãi, mỹ nam vẫn đứng đó trơ mắt nhìn nàng, xong mở miệng: “Ta phải nói chuyện này cho sư nương.”
Cái gì?! Sao có thể như vậy, Tam Nha tức thì kêu lên sợ hãi: “Đừng mà!!”
Phật Đà Mặt Cười: “...”
Có phải bà ta đi nhầm chỗ rồi chăng.
…………
Lời tác giả:
Các cô các dì thông cảm cho bé Nhàn, ngoài việc Kiếm Các không thể bị diệt ra thì bé Nhàn thật sự không có phiền não đầy phong độ nào khác...
Tiếp theo sẽ chuyển từ đại chiến vật lý sang đại chiến ý thức! Rốt cuộc bà cụ đã trải qua những gì chứ!! Thật hồi hộp không đoán được gì cả (thật ra đã bị đoán trúng hết)