Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
………..
Thậm chí Phật Đà Mặt Cười còn quay lại nhìn, xác nhận mình thật sự đang ở trong tâm ma của Vân Nhàn, không sai.
Tâm ma của một người hiển thị nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong nội tâm, nhìn thấy núi thây biển máu là chuyện bình thường; thảng hoặc cũng có cảnh dại khờ chẳng trách người, sợ người trong lòng mình chung sống với người khác, cho nên nhìn thấy một đôi tình nhân nồng nàn bên nhau vẫn cắt nghĩa được. Tuy nhiên chuyện... chuyện trêu chọc mỹ nam bị báo phụ huynh là sao kia?!
Kỳ lạ, nhìn lại lần nữa xem.
“Không ra thể thống gì.” Phật Đà Mặt Cười cau mày bày tỏ trong lúc hoang mang, “Thật là không ra thể thống gì!”
Tâm tư bà ta đang trong vùng hỗn độn, hành động phần lớn dựa vào bản năng thúc đẩy, tự nhiên không rảnh dùng dáng vẻ cứu thế của Phật Đà để gặp người. Nụ cười thường trực trên mặt phai nhạt, trái lại rốt cuộc có phần hơi thở của con người, nhìn không khác chi bà lão thấy con cháu nghịch ngợm.
Đáng tiếc Vân Nhàn đâu rõ trong đầu mình có thêm một bà lão đi tuần tra khắp nơi, vẫn đang thử dùng chuyện cười nhảm nhí với Cơ Dung Tuyết hòng giảm đau: “Đại tiểu thư, ngươi có biết tại sao miệng sư tử lại có râu dài không?”
Cơ Dung Tuyết trả lời: “Đo khoảng cách.”
“Không phải, không phải.” Vân Nhàn cười như điên, “Vì không có sẽ trẻ người non dạ, làm việc không chắc chắn ha ha ha ha!!”
Cơ Dung Tuyết: “...”
Mọi người: “...”
Cuối cùng, Tiết Linh Tú tĩnh trí thốt lên: “Cơ đạo hữu, bây giờ ngươi đã hiểu cảm giác thường ngày của chúng ta rồi chứ.”
“Hiểu rồi.” Cơ Dung Tuyết sửa sai, “Ta sẽ không bao giờ nói truyện cười cảm lạnh nữa.”
Cũng chả biết là thật hay giả.
Một lúc sau, Cơ Dung Tuyết đột ngột hỏi: “Vân Nhàn, ngươi có biết trong tứ đại danh tác có truyện nào viết về hổ bơi lội không?”
Vân Nhàn: “Ta chỉ xem bản thiếu nhi thôi, không nhớ rõ.”
Cơ Dung Tuyết lạnh lùng thốt lên: “Truyện Thủy Hổ.”
Vân Nhàn: “...”
Mọi người: “...”
“Tài quá, đại tiểu thư ơi.” Đúng là do người chuyên nghiệp làm mới được, Vân Nhàn than thở, “Cái này của ngươi còn mát mát hơn của ta nhiều, cảm giác đầu tê dại luôn.”
Cơ Dung Tuyết: “Ngươi cũng không tệ.”
Tiết Linh Tú lật bàn: “Ta nói các ngươi đã đủ rồi!!”
Trong nhà giam còn có người khác, Vượng Tài là một người mù chữ, hoàn toàn không hiểu, bèn túm lấy tên tiểu đệ hỏi: “Ý là sao? Truyện Thủy Hử làm sao? Ngươi mau giải thích xem!”
Tên tiểu đệ im lặng hồi lâu, mới yếu ớt đáp: “Cơ đại tiểu thư đã khéo léo sử dụng cách chơi chữ đồng âm của hai chữ ‘hổ’ (虎- hǔ) và ‘hử’ (浒- hǔ), dùng tứ đại danh tác mà ai cũng biết để ám chỉ hổ bơi lội bằng cách hài hước nhẹ nhàng, thật là vô cùng thú vị, ý tưởng kỳ lạ nha, ha ha ha, ha ha ha.”
Trên đời này có thứ còn nhảm nhí hơn cả chuyện cười nhảm nhí chính là giải thích một chuyện cười nhảm nhí, trong nháy mắt, nhà giam như bị đóng băng vạn dặm, im lặng như tờ. Kiều Linh San suýt nữa đã đào thủng sàn nhà bằng ngón chân. Một lúc lâu qua đi, chỉ có Phong Diệp cố gắng chuyển chủ đề: “Kỳ đạo hữu đã lâu không nói gì, ngươi vẫn ổn chứ?”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Phòng giam nhỏ có một điểm duy nhất không tốt so với giường ghép lớn, đó là trừ khi bị nhốt đối diện nhau, cả bọn chỉ nhìn thấy được tường đồng vách sắt bốn bề, hoàn toàn không tài nào biết được tình hình cụ thể của đồng bọn. Còn Kỳ Chấp Nghiệp, từ sau khi nói “tâm ma”, gã thật sự đã không lên tiếng nữa. Vân Nhàn rung lên trong lòng, nhịn đau kêu: “Kỳ Chấp Nghiệp?”
Phía Kỳ Chấp Nghiệp chớ hề có tiếng động.
Tiết Linh Tú ở phòng giam bên cạnh cảm thấy không ổn đã đưa tay gõ song sắt và nghiêm nghị bảo: “Nghe thấy không?”
Hắn dùng nội lực, âm thanh trong trẻo truyền thẳng vào tai người, nếu không phải đã hôn mê âu tuyệt đối không thể không nghe thấy.
“Vẫn không có tiếng.” Vân Nhàn nhíu mày nói, “Hỏng rồi. Chúng ta bị tâm ma xâm nhập có thể là chuyện nhân tiện, chứ rất có thể ngay từ đầu Phật Đà Mặt Cười đã nhắm vào Kỳ Chấp Nghiệp!”
Thảo nào bên ngoài im ắng như tờ, chỉ e bây giờ Phật Đà Mặt Cười đang ở gần mọi người, thậm chí là ở ngay trong tâm ma, bà ta muốn làm gì?
Một lát sau, giọng nói nặng nề của Cơ Dung Tuyết truyền đến từ phòng giam bên cạnh: “Vân Nhàn, về việc ngươi nói ‘truyền nhân’ lúc trước, ta thấy ngươi đã đoán trúng nhưng không đơn giản như vậy. Mặc cho tư tưởng của Kỳ Chấp Nghiệp và bà ta như trăm sông đổ về một biển, tuy nhiên với tính cách của Phật Đà Mặt Cười, nếu bà ta muốn coi Kỳ Chấp Nghiệp là truyền nhân thì phải loại bỏ hết mọi khác biệt giữa hai người mới hài lòng – bà ta không chỉ muốn Kỳ Chấp Nghiệp tán thành tư tưởng của mình mà còn muốn một thân thể đủ sức dung nạp công pháp của bà ta!”
“Ý ngươi là...” Tiết Linh Tú chấn động thốt lên, “...Truyền công?!”
Thảo nào Phật Đà Mặt Cười cố chấp với Kỳ Chấp Nghiệp cỡ vậy.
Từ Ma tu tầng Phân Thần của Đường Linh Quốc trước đó đã thấy rõ; tuy Ma tu có tốc độ tu luyện nhanh hơn nhưng trong cơ thể phức tạp, tạp chất gì cũng có, những căn bệnh nặng kéo dài này sẽ không ngừng tích lũy trong cơ thể cho đến khi bùng phát trong một cảnh giới nhất định. Phật Đà Mặt Cười nhập ma đã lâu, gần đây Liên Tọa xuất hiện, đủ thấy bà ta vốn đã ở bên bờ vực hỗn loạn. Giả như không tìm được cách giải quyết, nhẹ thì cảnh giới đình trệ, nặng thì tu vi thụt lùi, không tài nào vực dậy.
Kỳ Chấp Nghiệp và bà ta cùng tu luyện công pháp Phật Môn, thuộc tính linh khí giống nhau, đủ sức tiếp nhận những chiêu thức đa đoan của bà ta. Giả như thật sự muốn truyền công sang, Phật Đà Mặt Cười sẽ chiếm lấy cơ thể của Kỳ Chấp Nghiệp, tạm thời ức chế chứng rối ren xong tìm cách giải quyết khác. Hoặc là, dù bà ta thất bại vẫn sẽ tạo ra một “Phật Đà Mặt Cười” tiếp theo có tu vi và tư tưởng ngang bằng bản thân.
Nghĩ thế, nếu bà ta thật sự thành công, khi Đại sư Minh Quang đến trấn áp không chỉ mất đi người trước mà còn mất luôn cả đồ đệ mà mình nuôi nấng từ nhỏ... Không thắng một ai, chỉ có thua toàn tập.
“Nhưng bây giờ thậm chí chúng ta còn không biết bà ta ở đâu!” Kiều Linh San kinh ngạc, “Đây là lĩnh vực ý thức của bà ta, trừ khi chúng ta có thể phá vỡ phong tỏa...”
Vân Nhàn sờ cằm.
Vượng Tài nghe bọn họ nói hồi lâu, hỏi: “Các ngươi đang nói gì vậy?”
“Hửm?” Bỗng đâu Vân Nhàn cảm thấy không đúng, “Vượng Tài, sao ngươi bình thường vậy? Tâm ma đâu?”
Đầu nàng hãy còn ong ong đây này còn Vượng Tài lại trông không thay đổi sắc mặt, chẳng lẽ phạm vi của Phật Đà Mặt Cười chỉ giới hạn trong nhóm người mình?
“Ta không có phiền não gì cả, mỗi ngày đều ngập tràn vui vẻ.” Vượng Tài cho biết, “Ngươi nói tâm ma hả? Không phải đám tâm ma muốn xâm lấn thì vẫn cần ở trong cơ thể của tên hòa thượng phá giới đấy ư? Mặc cho thế nào bà ta cũng phải đi vào đó.”
“Cô nương Vượng Tài.” Tiết Linh Tú nói, “Ta hiểu ý cô, nhưng...”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Tiết công tử, ngươi đang sợ?” Vượng Tài khó hiểu, “Ý ta là, tên hòa thượng phá giới đó không phải bạn của các ngươi ư? Giữa bạn bè với nhau kiêng dè nhiều như vậy làm gì. Cam đoan thức hải của hắn sẽ chào đón các ngươi hơn so với cái Phật gì đó.”
Tiết Linh Tú im lặng một cách kỳ lạ.
Vân Nhàn ho khan: “Vượng Tài, ngươi không biết đấy thôi. Tối qua hai người này còn xỉ vả nhau đấy.”
Nàng đã quên cãi nhau vì cơn cớ gì. Tiết Linh Tú thấy Kỳ Chấp Nghiệp lắm mồm không biết nói chuyện đàng hoàng cứ cút về để được dạy lần nữa; Kỳ Chấp Nghiệp thấy Tiết Linh Tú không chỉ nói móc nói mỉa còn thích giả vờ. Tóm lại hai người bọn họ nói chuyện tử tế với nhau ba câu đã là kỳ tích.
Tuy nhiên cùng lắm chỉ bảy mồm tám mỏ chõ vào, y như Tức Mặc Xu, trong Liên Tọa càng nhìn rõ được họ chỉ cãi nhau mà thôi. Suy cho cùng giả dụ thật sự nổi đóa đến mức đánh nhau âu đã nổ tung thành pháo hoa từ lâu cũng nên; có điều chuyện này tuyệt không dắt dây gì đến quan hệ tốt.
Thôi kệ, lúc gấp thì cứ nghe vậy, lên được thì lên!
Vân Nhàn nhắm mắt, thả một nửa thần thức của mình ra, cho nó cùng bay im lìm theo mọi người đến phòng giam nhỏ của Kỳ Chấp Nghiệp.
Không nằm ngoài dự đoán của mọi người, Kỳ Chấp Nghiệp đang nhắm chặt hai mắt, mồ hôi lạnh túa ra bên thái dương tựa nhìn thấy cảnh tượng gì đó vô cùng đau khổ. Gã đã mất ý thức.
Vân Nhàn nhìn những chấm sáng nhỏ đủ màu sắc, trong lòng có chỗ chột dạ.
Tuy bảo lúc xông tới nào nghĩ gì, tuy nhiên Kỳ Chấp Nghiệp có cho vào hay không thì thật chất trong lòng nàng không chắc... Chung quy bây giờ người ta đang hôn mê, sẽ bài xích theo bản năng.
Linh San nhỏ bé bán trong suốt ra hiệu với nàng: Có vào không?
Vân Nhàn nhỏ bé bán trong suốt ra hiệu lại: Lén lút vào! Linh Tú thì đừng!
Tiết Linh Tú: “...” Ai muốn vào chứ!! Hắn còn lo lắng vào rồi Kỳ Chấp Nghiệp sẽ đánh chết mình bằng một gậy nữa kia kìa!
Dù có là gì, Vân Nhàn dẫn đầu uốn éo thân thể, thử chui vào linh đài của Kỳ Chấp Nghiệp. Ngoài đoán định, lớp ngăn cản đó chớ hề ngăn cản chút nào sau khi nhận ra nàng là ai, thần thức nhỏ bé màu xanh lam của nàng cứ thế chui vào không gặp bất kỳ một mảy trở ngại.
Tiếp đó Cơ Dung Tuyết cũng vào. Sau đấy là Kiều Linh San và Phong Diệp.
Vân Nhàn xoay đầu lại, vui mừng nghĩ, hòa thượng Kỳ Chấp Nghiệp này đúng là dễ nói chuyện.
Kết quả nhìn lại lần nữa, Tiết Linh Tú cũng vào được, mỗi tội không vào được hết mà chỉ được một nửa, là nửa bên trái. Xem ra sau khi trải qua một đợt suy nghĩ sâu xa, cuối cùng Kỳ Chấp Nghiệp vẫn cho hắn vào nhưng không tình nguyện cho lắm.
Nửa Tiết Linh Tú lập tức đen mặt như đáy nồi: “...”
Hoặc là cho vào hết hoặc là không cho ai vào, làm gì có chuyện phân biệt đối xử chứ!
“Ôi chao Tiết huynh, đừng giận nữa, đã đến rồi thì thôi.” Thức hải trước mắt rối mù, biển đen cuồn cuộn, xem ra tình hình không tốt lắm. Vân Nhàn nghiêm nghị kêu: “Đi thôi.”
Khoảnh khắc xuyên qua lớp phòng thủ cuối cùng, trước mắt nàng tối sầm, trời đất quay cuồng.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
-
Lúc tỉnh lại lần nữa, cảnh tượng trước mắt biến thành chùa Phật. Có phần giống với hình ảnh Minh Nhân tạo ra mỗi tội lại khác biệt về bản chất. Trước đại điện có mấy tăng lữ đang cẩn thận quét lá rụng trong nội viện, trong viện xa xa có một cây bồ đề khổng lồ vươn thẳng lên trời, cành lá được cắt tỉa gọn gàng, không che khuất mảy may chút ánh nắng nào.
Dù là bậc thang dài, chính điện, hay tất cả cách bài trí, đều giống hệt Liên Tọa.
Có lẽ Liên Tọa giống nó, vì cây bồ đề trong sân này còn sum suê tươi tốt hơn cây trong Liên Tọa, vòng tuổi trên thân cây đã trải qua bao năm tháng biến đổi, già thêm mấy chục tuổi.
Hình như đúng dịp lễ, cửa chùa chẳng đóng, vô số tín đồ thành kính bước lên bậc thang, có người còn dập đầu từng bước một, tay nâng tâm hương, quỳ lạy trước tượng Phật trong chính điện, cầu phúc bình an; có tín đồ dắt díu cả nhà cùng đến, tiếng Phạn từng đợt từng đợt, khói hương nghi ngút; Bồ Tát rũ mày, mỉm cười từ bi; đại điện chùa Phật sau giờ Ngọ chớ hề vắng vẻ, trên mặt mọi người chỉ có vẻ an lành bình yên.
Vân Nhàn mở to mắt, phản ứng đầu tiên là sờ kiếm phù trong ngực, ngặt nỗi ngón tay không thể cử động theo ý muốn...
“Nàng” đang ngồi trước bàn thờ, cơ thể vàng của tượng Phật phản chiếu, chiếu ra khuôn mặt nghiêng của Kỳ Chấp Nghiệp.
Vân Nhàn ngạc nhiên.
Góc nhìn của nàng bây giờ giống như một khán giả đang sống nhờ trong thân thể Kỳ Chấp Nghiệp, không thể cử động, chỉ đành lặng lẽ nhìn.
Nàng thử nói chuyện, vẫn không thốt lên được, thử cảm ứng thần thức của những người khác, vẫn chẳng cảm ứng được; nàng lập tức cứng đờ, có chuyện gì đó lóe lên trong đầu nàng.
...Toi, trúng kế rồi!
Vượng Tài hoàn toàn không biết tên thật của Tiết Linh Tú vậy nhưng lúc nãy nàng ta đã gọi “Tiết công tử”. Một người phải trong sáng đến mức nào mới không biết sợ hãi? Trẻ con ba tuổi còn biết sợ! E rằng chẳng biết tự lúc nào người nói chuyện với mọi người đã biến thành Phật Đà Mặt Cười, mục đích chính là lợi dụng sự lo lắng của mọi người, dẫn cả nhóm vào tâm ma của Kỳ Chấp Nghiệp, xong hốt gọn một mẻ.
Thật sự bà ta đã đạt được mục đích. Nay cả đám đều bị nhốt trong cơ thể Kỳ Chấp Nghiệp, không thể nói chuyện không thể cử động.
Nhưng nếu nói đến tâm ma của Kỳ Chấp Nghiệp thì...
Vân Nhàn đủ biết sẽ là gì.
Rốt cuộc Kỳ Chấp Nghiệp cũng cử động, gã đưa tay nhóm lửa hương trên bàn thờ, Vân Nhàn nghe thấy gã hoang mang lẩm bẩm một câu: “...Ta lại trở về rồi sao?”
Tiếng bước chân truyền đến từ bên ngoài điện, góc nhìn của Vân Nhàn di chuyển theo cái xoay đầu của gã. Một tiểu sa di mặt tròn trịa đang chạy nhảy vào, đúng tích tắc nàng ấy bước vào điện tay chân còn mau lẹ hơn, nàng ấy chậm rãi ngồi xuống bên cạnh gã và dập đầu trước tượng Phật một cái thật mạnh.
“Chấp Lê, sao muội lại ở đây.” Kỳ Chấp Nghiệp đưa tay chỉnh lại cổ áo xộc xệch của nàng ấy, hỏi, “Chẳng phải muội đang ở cùng Minh Thư sao?”
“Không có đâu.” Chấp Lê nhìn gã, đáp lại lanh lảnh, “Chả phải mấy ngày nay ta đều ở cùng huynh à? Đại sư Minh Quang và Minh Thư cùng xuống núi, người dặn ta chăm sóc huynh thật tốt.”
Kỳ Chấp Nghiệp cười: “Là ta chăm sóc muội, hay muội chăm sóc ta?”
“Đều như nhau cả.” Chấp Lê cũng cười, nói một câu không đầu không đuôi, “Về chuyện Đại sư Minh Quang nói, huynh nhớ kỹ chưa? Gần đây đúng dịp Hương hiền hồi hương, trong điện có muôn vàn tín đồ, cho nên mấy ngày nay huynh đừng đến đại điện nhé.”
Kỳ Chấp Nghiệp hỏi: “Vì đâu ta không thể đến?”
“Cái gì mà huynh không thể đến?” Chấp Lê nhìn gã, ngạc nhiên hỏi lại, “Không phải bình thường huynh thấy phiền nên chưa từng đến sao?”
Có lẽ đúng thật vậy.
Gã có phần không nhớ rõ, gần đây Chấp Lê ở cùng một chỗ với gã chăng?
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn cảm thấy tầm nhìn hốt nhiên cao lên, Kỳ Chấp Nghiệp đứng dậy và cho biết: “Ta về trước đây.”
Chấp Lê không xoay đầu lại: “Tối nhớ đến ăn cơm chay đấy!”
Gã nhẹ nhàng ừ một tiếng thật nhẹ, xoay người về phòng.
Chung quy Phật Môn là đại tông phái lớn nhất Tây Giới, chùa chính lại càng lớn đến mức chiếm trọn cả một ngọn núi, chia thành vô số khu vực. Trên đường đi, không ít sư huynh sư đệ chào hỏi Kỳ Chấp Nghiệp. Hòa thượng và tỳ kheo ni không ở cùng một chỗ mà được chia ra thành hai bên Đông Tây, giới luật nghiêm ngặt, không được tự ý đến thăm nhau. Kỳ Chấp Nghiệp men theo con đường gạch nhỏ màu xanh về phòng mình.
“Két” một tiếng, cửa gỗ đóng lại, cả ánh nắng cũng bị ngăn cách bên ngoài.
Biết bây giờ tình hình đặc biệt nhưng Vân Nhàn vẫn rất lịch sự nhắm mắt lại hai giây, chung quy nàng đâu tự nguyện muốn xem phòng của Kỳ Chấp Nghiệp, nàng bị ép buộc đấy...
Đơn sơ ngoài dự đoán.
Chỉ một căn phòng bình thường, một cái giường một cái bàn một cái ghế dựa, ngoài ra là y phục đã được phơi khô. Thứ lấp lánh nhất trong toàn bộ căn phòng chính là y phục của gã đang tỏa ra ánh vàng lấp lánh. Bỗng dưng Vân Nhàn hiểu do đâu Kỳ Chấp Nghiệp lại không mặc bộ này tại chùa chính.
Ánh nắng chiếu xuống đủ sức làm chói mùi mắt trung bình 3,5 tín đồ.
Lạc đề lạc đề, Vân Nhàn vẫn đang cố gắng liên lạc với Kỳ Chấp Nghiệp, ngặt nỗi vẫn chỉ biết trơ mắt nhìn, trong lòng lo lắng tột cùng.
Kỳ Chấp Nghiệp chớ hề hay biết phòng mình đã bị mọi người nhìn thấy sạch, gã ngồi xuống trước bàn gỗ.
Trên bàn gỗ không có tượng Phật, thay vào đấy là một chiếc khuyên tai bằng đá đỏ, lúc Vân Nhàn gặp gã lần đầu tại Đại Chiến Tứ Phương, trên tai gã có đeo chiếc khuyên này. Lúc đó nhìn không rõ lắm, bây giờ nhìn gần, chiếc khuyên tai mang lại cảm giác đã cũ, xung quanh bị mòn không ít, nhìn không được bóng, có thể thấy giá trị không cao.
Giống món trang sức nhỏ mà người bình thường mua cho thê tử mình vui.
Tại góc bàn gỗ có một cây nến hương nho nhỏ đang cháy, ngọn lửa nhỏ xíu, lập lòe, chực đang truy điệu ai.
Hẳn Kỳ Chấp Nghiệp cũng đang nghĩ thế này là đang truy điệu ai. Một hồi sau, gã mới như nhớ ra ngày tháng, bừng tỉnh thốt lên: “Thì ra lại một năm trôi qua.”
Vân Nhàn nghe ra điều gì đó từ giọng điệu của gã.
Chắc là ngày giỗ của cha mẹ gã.
Phật Đà Mặt Cười thật sự muốn ra tay từ chỗ này, nhưng rốt cuộc bà ta muốn làm gì?
Bên ngoài cửa truyền đến tiếng nói chuyện của đệ tử ngoại môn:
“Lý Hương hiền đó lại quay về, nghe nói lần này quyên góp cho chùa một pho tượng Phật thân vàng cao mười mét, khiêng vào tốn không ít công sức.”
“Bằng vàng ròng hả? Không thể nào? Vậy Trụ trì có nhận không?”
“Không nhận không được. Đã nói là không cần, một pho tượng Phật lớn như vậy đưa thẳng đến cửa thì ngoài chùa ra còn ai nhận nổi, tổng không thể để đám công nhân đó khiêng về chứ. Lên núi dễ xuống núi khó, sơ sẩy là đè chết người.”
“Đây đã là pho tượng thân vàng thứ ba được quyên góp... Thật là thành tâm. Hình như lần này còn mang theo con cái đến, muốn để con cũng được soi sáng từ sớm, ngươi có thấy không?”
“Thấy rồi. Hai đứa nhỏ rất ra dáng, so ra không kém tiểu sa di.”
Giọng nói đầy vẻ ngưỡng mộ sùng bái, Vân Nhàn tức thì nhớ đến những lời Kỳ Chấp Nghiệp nói trước đó.
Người lương thiện có tiếng khắp cả vùng mười dặm tám thôn, sơn tặc, mối thù máu.
...Hỏng mất!
Những ngón tay đặt trên bàn của Kỳ Chấp Nghiệp dần siết chặt, gã hít thở dồn dập, vẫn đứng dậy, đi ra ngoài.
Hai đệ tử ngoại môn đó đã cạo đầu, thấy gã bèn hấp tấp bảo: “Kỳ sư huynh? Chúng ta làm phiền huynh sao? Xin lỗi huynh.”
Kỳ Chấp Nghiệp hỏi thẳng: “Người các ngươi nói đấy, bây giờ đang ở đâu?”
“Huynh nói Lý Hương hiền?” Đệ tử ngoại môn trả lời. “Bây giờ đang ở chính điện, nói chuyện với đại sư huynh.”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kỳ Chấp Nghiệp gật đầu, xong xoay người đi về phía chính điện. Cung đường nhỏ có gạch xanh và rừng trúc vụt qua sau lưng, bước chân gã càng lúc càng nhanh, càng lúc càng căng thẳng, tiếng hít thở cũng càng lúc càng nặng. Dọc đường đi gã lách qua không ít tín đồ, va vào vai không ít người, dưới ánh mắt khó hiểu của mọi người, gã đứng trước chính điện.
Trong chùa cấm chạy nhảy lung tung, gã giống như một kẻ dị biệt. Kỳ Chấp Nghiệp bước vào chính điện, vừa nhìn đã thấy bóng lưng đó.
Mặc quan phục, eo đeo ngọc bội, dáng người phúc hậu, bên cạnh còn có một phụ nữ trung niên hiền dịu đứng đấy, một cặp con cái đang quỳ trên bồ đoàn với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ tò mò, ngây thơ trong sáng.
Y đang nói chuyện với đại sư huynh:
“Lý Hương hiền đừng quyên góp tượng Phật nữa, có tấm lòng thành là được. Bần tăng nghe nói gần đây ngài sửa chữa vụ lũ lụt, cứu được mấy chục hộ dân ở hạ lưu, đó đã là công đức vô lượng.”
Người nọ khẽ lắc đầu, nói: “Chỉ là việc ta nên làm.”
Đại sư huynh: “Dưới thời hoàng kim, có bao nhiêu quan viên làm được như Hương hiền? Đừng nên tự xem nhẹ bản thân.”
“...Vậy sao.” Lý Hương hiền cúi đầu nói, “Ta chỉ đang chuộc lại tội lỗi của mình.”
Y đã quyên góp mười mấy pho tượng Phật lớn nhỏ nhưng bản thân lại không dám ngẩng đầu nhìn Phật.
Hình như đại sư huynh nghe ra tiếng động, đoạn thốt lên với vẻ mặt có phần ngạc nhiên khi thấy Kỳ Chấp Nghiệp đứng lặng lẽ tại nơi xa: “Chấp Nghiệp, sao đệ lại đến đây?”
Chẳng phải ngày thường thấy ồn ào nên không đến sao?
Lý Hương hiền nhận thấy cái nhìn của gã thì khó hiểu quá đỗi, tuy nhiên y vẫn ôn hòa xoay đầu lại hỏi: “Vị này là...?”
Bỗng hơi thở của Kỳ Chấp Nghiệp ngừng lại.
Mặt mày, ngũ quan, dáng người, nốt ruồi đó, hoàn toàn trùng khớp với kẻ đã tàn sát cha mẹ gã năm đó, trong hơi thở gã dâng lên mùi máu tanh năm xưa cùng với tiếng cười cuồng loạn chói tai của kẻ đấy trong biển lửa:
“Nào, đưa đao cho ngươi. Ngươi giết hết bọn chúng đi, ta sẽ tin ngươi vô tội.”
“Tụi bây xem đi. Tụi bây xem mình đã cứu thứ người gì đi? Không bằng cứu một con chó. Người tin Phật đều ngu như tụi bây sao? Người lương thiện? Nói cho ngươi một câu, người tốt sống không thọ, tai họa để lại ngàn năm! Ha ha ha ha ha!!”
Trong miệng gã bắt đầu tràn ra mùi máu tanh, chực co quắp trong tủ y phục, run run năm ấy.
Là ngươi.
Là ngươi!
“Đây là Kỳ Chấp Nghiệp, đệ tử Phật Môn của chúng ta.” Đại sư huynh cũng nói với Kỳ Chấp Nghiệp, “Chấp Nghiệp, đây là Lý Hương hiền, năm trước đến đây nhậm chức, đã làm rất nhiều việc tốt cho bách tính, cứu được không ít mạng người, thật sự đáng khâm phục.”
Lý Hương hiền lại nở nụ cười khổ mỗi khi nghe thấy những lời này, nói: “Không dám nhận, không dám nhận...”
Đại sư huynh nhìn sắc trời mà rằng: “Đệ đã đến, vậy đệ giúp Lý Hương hiền đoán quẻ đi, sư phụ sắp về, ta phải đi chuẩn bị.”
Kỳ Chấp Nghiệp nghiến răng.
Đại sư huynh: “Chấp Nghiệp?”
“Được.” Kỳ Chấp Nghiệp ngồi xuống trước mặt Lý Hương hiền, đáp, “...Để ta.”
Trong đại điện lập tức chỉ còn lại gã và gia đình Lý Hương hiền.
Lý Hương hiền đưa quẻ cho gã, thấy tay gã run run còn ôn hòa an ủi: “Đừng căng thẳng. Nhìn ngươi còn trẻ thế, ít khi ra ngoài giúp đoán quẻ đúng không?”
Kỳ Chấp Nghiệp im lìm chẳng nói chẳng rằng.
Y không thấy bị mạo phạm thay vào đó đã nhìn gót chân của pho tượng Phật thân vàng phía sau, mím môi hỏi: “Tiểu sư phụ, gần đây ngươi có gặp Đại sư Minh Quang không?”
Kỳ Chấp Nghiệp ngẩng đầu nhìn y, mắt đỏ ngầu: “Ngươi hỏi chuyện này làm gì?”
Lý Hương hiền ngẩn người, gấp gáp kêu lên: “Không có gì, chỉ hỏi thôi. Tiểu, tiểu sư phụ, ngươi sao vậy? Khó chịu à? Có cần gọi vị đại sư kia xoay lại không?”
Kỳ Chấp Nghiệp nhìn y chòng chọc.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người trước mắt mặc quan phục, cả người toát ra vẻ nho nhã không tài nào rũ bỏ, như thể từ khi sinh ra đã lương thiện như vậy, chính nghĩa như vậy, không có lúc sai lầm.
“Vừa rồi ngươi nói mình đang chuộc tội.” Kỳ Chấp Nghiệp hỏi, “Ngươi đang chuộc tội gì?”
Chắc hẳn từ khi thăng quan đến nay, đã bao nhiêu năm không ai dám hỏi y thế này, Lý Hương hiền ngẩn người, lại vội vàng đảo mắt: “Ta...có tội.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Tội gì? Ngươi từng phóng hỏa, ngươi từng giết người?”
Hốt nhiên sắc mặt Lý Hương hiền căng thẳng, y quay phắt lại, hai người nhìn nhau, bộ dạng y đầy vẻ điên tiết sắp bùng nổ.
“Tiểu sư phụ, ngươi có ý gì?” Lý Hương hiền nhìn thê tử bên kia đang khó hiểu nhìn sang, hạ giọng nói, “Ta chỉ, đến giải quẻ thôi...”
Kỳ Chấp Nghiệp mở quẻ ra.
Đại hung.
Lý Hương hiền – người mười mấy năm nay chưa từng rút được đại hung – tái cả mặt, y chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy nửa chiếc khuyên tai bằng đá đỏ bên tai Kỳ Chấp Nghiệp. Mắt run rẩy, yết hầu lập tức cứng đờ, môi khẽ run.
Cuối cùng y cũng hiểu ra điều gì đó.
“Xem ra ngươi cũng có ấn tượng.” Kỳ Chấp Nghiệp càng lúc càng không kìm nén được cơn giận của mình, “Ta còn tưởng ngươi đã tự lừa mình thành công rồi chứ. Người lương thiện cùng cực? Đại Hương hiền?? Bây giờ bắt đầu tin Phật rồi? Chẳng phải ngươi nói người tốt sống không thọ tai họa sống ngàn năm sao?? Hả?!! Lời ngươi nói mà ngươi không nhớ?!”
Giọng rất lớn, người thê tử bên kia ngạc nhiên, định đi tới, Lý Hương hiền khó khăn vẫy tay với bà ta, ra hiệu bà ta đừng đến.
Đệ tử Phật Môn bên ngoài điện cũng nhận thấy động tĩnh, vừa định đến gần, một kết giới ánh vàng khóa chặt cửa điện, Kỳ Chấp Nghiệp thu tay, từ từ đứng dậy.
Lý Hương hiền cúi đầu, không nói lời nào.
Kỳ Chấp Nghiệp hờ hững cất lời: “Ngươi cũng xứng đứng ở đây ư.”
“...Ngươi là con của bọn họ sao.” Lý Hương hiền nói trong cơn sầu thảm, “Ta, lúc đó... Nghe thấy tiếng thở. Ta biết, trong tủ y phục có người, ta...”
“Vậy thì sao?” Ngực Kỳ Chấp Nghiệp phập phồng dữ dội, gã gầm lên, “Rõ ràng ngươi giết cả nhà ta nhưng ngươi lại để ta sống, có phải ta nên cảm ơn ngươi không? Cảm ơn ngươi tha cho ta một mạng, ngươi không đuổi tận giết tuyệt?!”
Lý Hương hiền lại ngậm miệng không nói.
“Ngươi nói đi? Đại quan nhân, cái miệng này của ngươi đã lừa gạt bao nhiêu người.” Kỳ Chấp Nghiệp chất vấn, “Chuộc tội, ngươi chuộc được không?”
“...” Lý Hương hiền run rẩy, “Ta biết đó là món nợ máu của mình. Ta rất hối hận, đó là chuyện... hối hận nhất trong đời ta!”
Quẻ đại hung rơi xuống đất, bị y run rẩy nhặt lên trải ra, sắc môi trắng bệch, dường như cũng đã đè nén nhiều năm. Y giãi bày: “Ta biết dù nói gì cũng không thể nào bù đắp được. Năm ta của mười mấy tuổi chính là một, một con quái vật độc ác và ngu dốt nhất, ta, ta không hiểu gì sất, một chữ bẻ đôi cũng không biết, cũng chẳng có quan niệm thiện ác, ta đi theo đám người kia làm rất nhiều chuyện ác mất hết tính người... Ta không thể phủ nhận! Nhưng điều khiến ta đau khổ nhất không phải là ta đã làm những chuyện này mà là sau đó ta mới hiểu rốt cuộc bản thân mình không xứng làm người cỡ nào...”
Kỳ Chấp Nghiệp lạnh lùng nhìn y.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Chắc chắn ngươi cực hận ta. Đương nhiên ngươi hận ta, ta... ta biết, nếu ngươi sớm gặp ta, chắc chắn sẽ tung một đao giết ta.” Lý Hương hiền thống khổ, “Ta cũng từng nghĩ cứ chết quách đi cho rồi. Nhưng, nếu ta sống trên đời này một lần chỉ để làm những chuyện không phải người, ta có lỗi với mẹ ruột của ta... Có lẽ ngươi đang cảm thấy ta tìm cớ biện minh, ta đã treo cổ tự tử nhiều lần, là ta nhu nhược, ta vẫn không có dũng khí tự vẫn.”
“Ta bắt đầu đọc sách. Càng đọc sách, càng cảm thấy đau đớn, tại sao ta lại là người như vậy, tại sao ta lại từng làm ra chuyện như vậy. Tại sao, tại sao ta không biết sớm hơn...”
Lý Hương hiền đã không còn đang nói chuyện với Kỳ Chấp Nghiệp nữa, y nhìn thê tử và con cái đang nóng lòng như lửa đốt ngoài kết giới, lẩm bẩm: “Ta bắt đầu chuộc tội. Ta đi thi công danh, ta đi làm quan, ta cứu vô số người, ta quyên tượng Phật, nhưng ta vẫn không tài nào lừa dối chính mình.”
Chân Kỳ Chấp Nghiệp đạp lên quẻ xăm ấy. Thấy y chớ hề phản kháng ngồi ở đó, ngược lại lửa giận trong lòng gã càng dâng cao, gã bảo: “Ngươi bẻm mép thế này vì muốn ta tha cho ngươi?”
“...Không.” Lý Hương hiền cụp mắt, trên khuôn mặt ôn hòa là một vẻ chịu chết, “Hai tay đã nhuốm máu, tội này vĩnh viễn không thể nào chuộc sạch.”
Kỳ Chấp Nghiệp giận quá hóa cười: “Ha ha! Ngươi thật sự quá hiểu Phật pháp!!”
“Ta nên chết từ lâu, có chăng chỉ sống tạm bợ đến bây giờ.” Cuối cùng Lý Hương hiền nhìn thoáng qua con cái còn non nớt của mình, bi thương rơi lệ, “Tiểu sư phụ, ngươi giết ta, có thể tha cho người nhà của ta không? Bọn họ chẳng biết gì!! Năm đó ta...”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Ngươi còn dám nhắc đến năm đó với ta?!!”
“Không, không nhắc nữa. Không bao giờ nhắc nữa. Xin lỗi, ta thật sự, thật sự xin lỗi!” Lý Hương hiền cầu xin, “Nhưng ít nhất để bọn họ rời đi, để bọn họ tránh mặt được không? Ít nhất đừng để bọn họ nhìn thấy, con còn nhỏ, bọn nó... Cầu xin ngươi...”
Tay Kỳ Chấp Nghiệp đã đặt trên đỉnh đầu y, mãi chưa quyết.
Gã nhìn kẻ thù đang nhắm mắt chờ chết dưới tay mình, bồn chồn đến mức hai mắt đỏ ngầu, ngón tay run rẩy càng thêm dữ dội.
Không đúng, không nên như thế này.
Y đang giả vờ! Tất cả toàn là dối trá!! Vì muốn khiến mình đồng tình, vì muốn khiến mình tha cho y. Tuyệt đối là thế, loại người này... loại người này... Dễ gì y thật lòng cảm thấy mình sai, dễ gì thật sự dùng mạng để cầu xin đối phương tha thứ?!!
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Y cũng xứng tín Phật, y cũng xứng ăn năn?! Y ăn năn, vậy cha mẹ mình thì sao, bọn họ còn có cơ hội tha thứ sao?!
Đại sư huynh đã trở lại từ lâu, ở bên ngoài phá hủy kết giới cùng mọi người, đồng thời còn lớn tiếng hô hào cái gì đó, những người còn lại đều vô cùng táng đởm. Sắc mặt Kỳ Chấp Nghiệp lạnh lùng, sát ý dâng trào, cuối cùng gã nói thản nhiên: “Phật Tổ sẽ tha thứ cho ngươi, còn ta thì không.”
Ngón tay gã run lên trong nháy mắt, đột nhiên siết chặt, vào khoảnh khắc cuối cùng, gã nghe thấy Lý Hương hiền nói một câu nhỏ không tài nào nghe thấy:
“... A Di Đà Phật.”
Sắc mặt Kỳ Chấp Nghiệp cứng đờ vì điên tiết.
Máu tươi bắn tung tóe, người nọ không chút phản kháng, thân thể mềm nhũn ngã xuống, tới nỗi trên mặt còn mang theo nụ cười giải thoát. Cuối cùng kết giới bị mở ra, tiếng gào thét phẫn nộ của đại sư huynh, tiếng thét chói lói kinh hoàng của các tín đồ, cái nhìn không thể tin nổi của người phụ nữ, còn có hai đứa con vừa đi tới từ chỗ rẽ.
Cái mõ gỗ bé nhỏ trong tay hai đứa trẻ lăn xuống đất, tụi nó vừa lăn vừa bò chạy tới, ngơ ngác nhào tới trước thi thể kêu: “Cha? Cha sao vậy?”
Kỳ Chấp Nghiệp chỉ lặng lẽ nhìn.
Gã cũng không muốn có bất kỳ phản ứng nào nữa.
(P8)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“...Cha! Cha!! Cha!!!” Hai đứa trẻ luống cuống tay chân sờ soạng, cố gắng để người cha đã mất hơi thở ngồi dậy, nhưng vì quá nặng, cái xác cứ một lần rồi lại một lần trượt xuống.
Lý Hương hiền đã chết. Bị gã giết.
Thù lớn đã được báo.
Thê tử của người nọ té chết giấc trên mặt đất, cổ họng hai đứa trẻ khô khốc, cuối cùng chúng bật ra tiếng khóc như thú nhỏ. Một trong số đó ngẩng đầu nhìn gã, nước mắt từ trong đôi mắt tràn đầy hận ý rơi xuống, nó hỏi: “Là ngươi giết cha ta?”
Kỳ Chấp Nghiệp đáp: “...Phải.”
Đứa còn lại cũng ngẩng đầu.
Đầu Kỳ Chấp Nghiệp đau như muốn nứt, nhìn vẻ ngây thơ trong sáng trên khuôn mặt của hai đứa trẻ biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là sát ý hận thù thấu xương, sát ý đó chậm rãi nở ra một đóa sen máu trên mặt hai đứa trẻ.
Bọn nó muốn giết gã, hệt như gã muốn giết cha của bọn nó.
Kẻ tiếp theo, rồi lại tiếp tục kẻ tiếp theo, giết, giết, giết, giết, món nợ máu vĩnh viễn không dừng, sự đồ sát vĩnh viễn không thể khống chế, vĩnh viễn như vậy.
“Luôn có một ngày ta sẽ báo thù rửa hận.”
“Kỳ Chấp Nghiệp!!! Ngươi đã làm gì?!!!”
“Bắt lấy!!! Bắt hắn lại!!!”
“...”
Giữa một mảnh lùng bùng còn có giọng nói quen thuộc:
“Kỳ Chấp Nghiệp! Kỳ đạo hữu à, ngươi tỉnh lại đi!! Ê?! Nghe thấy ta nói không??”
“Đây là giả! Đây là giả! Cũng không nhất định là giả nhưng chắc chắn trong hiện thực không xảy ra! Dùng kim đâm cũng không tỉnh?”
“Ngươi không ở đây...”
Gã đã không còn phân biệt được đó là ai nữa. Chỉ có một giọng nữ vô cùng ồn ào, vẫn kiên trì không bỏ cuộc: “Kỳ huynh à tượng Phật à!! Ngươi sờ ngực mình đi!!! Ngực!!! Đại sư Minh Quang khóc ngất trên mặt đất rồi!!”
Ồn ào chết đi được!
Vô số vũ khí tấn công tới trước mắt, còn có ánh mắt không tài nào tin nổi của Trụ trì nơi xa, Kỳ Chấp Nghiệp cúi đầu, đứng tại chỗ, lại không muốn nhúc nhích.
Có thứ gì đó đang nóng lên trên ngực.
Thế giới trong mắt biến thành một ống kính vạn hoa, nụ cười giải thoát của người nọ khắc sâu trong mắt gã không thể phớt lờ; gã tức giận, lại chẳng rõ tức giận vì đâu, lại có phần bi thương không biết từ đâu mà đến; một lần nữa chuyển biến, đại điện, chùa chiền, thi thể trước mắt đều biến mất, chỉ còn lại một mảnh trống rỗng sạch sẽ.
Bóng dáng quen thuộc của Minh Quang xuất hiện trước mắt gã, lặng lẽ nhìn gã, tóc bạc trắng, ông ấy nói: “Chấp Nghiệp này.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Bỗng đâu khóe mắt ửng đỏ, gã cố gắng kìm nén.
“Chấp Nghiệp.” Minh Quang tiến về phía gã một bước, đau xót mà rằng, “Ta không cho con gặp y là vì muốn tốt cho con, tại sao con cứ không hiểu?”
“...Con không hiểu.” Kỳ Chấp Nghiệp hoang mang, “Con không hiểu, nhưng hiện tại hình như con đã hiểu.”
Minh Quang nói: “Con hiểu gì rồi?”
“Sư phụ.” Kỳ Chấp Nghiệp đáp, “Y nói y muốn chết, y nên chết từ sớm. Người biết khi y nói câu đó, con đang nghĩ gì không?”
“Con đang nghĩ vậy vì đâu y không chết sớm đi?!” Kỳ Chấp Nghiệp nói hết những lời bỉ ổi trong lòng, “Tại sao không chết sớm vào lúc đó? Chết đại thế nào cũng được! Bị ngựa đá chết, bị nước nhấn chìm chết, bị lửa thiêu chết, bị người càng ác hơn giết chết, cứ chết vào lúc đó không tốt sao!!”
Minh Quang vẫn đau xót nhìn gã hỏi: “Vì đâu lại nghĩ như vậy?”
“...Y chết sớm thì không phải tỉnh ngộ, không phải hối hận, không phải chuộc tội, không phải để con...” Kỳ Chấp Nghiệp nhìn bàn tay dính đầy máu của mình, nghiến răng, “Không phải để con ra tay. Con cũng có thể làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tự an ủi mình, đúng là ác giả ác báo, y đã chết từ lâu, thật là hả hê lòng người! Tại sao phải đợi đến bây giờ, lúc này mới để con…”
“Lại để con giết y.”
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kỳ Chấp Nghiệp hoang mang: “Giết người đền mạng, đạo lý hiển nhiên, sư phụ, con làm sai chỗ nào? Con có chỗ nào sai?? Con nghĩ mãi không rõ, tại sao để con quyết định, tại sao phải để con chịu đựng... Tại sao?!”
Trong không gian trắng xóa trống trải, nụ cười trên mặt Đại sư Minh Quang càng lúc càng rộng, càng lúc càng quỷ dị, giọng nói càng lúc càng nữ tính hóa, ngữ khí cũng mang theo âm điệu mê hoặc quen thuộc: “Chấp Nghiệp, có vài việc không phải chỉ dùng đúng sai để phán đoán. Có khi con làm cũng sai, không làm cũng sai, ta cũng giống như con. Sư phụ cũng giống như con mà thôi.”
Kỳ Chấp Nghiệp lại hoàn toàn chẳng nhận ra sự biến đổi này, nói: “Sư phụ.”
“Đồ đệ ngoan. Bây giờ sư phụ hỏi con.” Minh Quang, hoặc nên gọi bà ta là Phật Đà Mặt Cười, kìm khóe miệng, nói cứng nhắc, “Nếu có thể làm lại, con sẽ chọn làm như thế nào?”
Kỳ Chấp Nghiệp ngây người một thoáng, lặp lại: “Nếu có thể làm lại...”
Những cành cây màu đỏ không còn che giấu sau lưng Phật Đà Mặt Cười, chúng vây quanh Kỳ Chấp Nghiệp, ngo ngoe muốn động, có thể tràn vào bất cứ lúc nào.
“Đúng, làm lại một lần nữa.” Phật Đà Mặt Cười, “Nếu có biện pháp để con không đau đớn giằng xé như vậy, con còn giết y không?”
Kỳ Chấp Nghiệp nhìn vào mắt bà ta, một lúc lâu sau mới mở miệng: “...Để con quên đi.”
Cành cây tràn vào cơ thể gã.
Kỳ Chấp Nghiệp thẫn thờ bày tỏ: “Cứ để con không biết thì tốt rồi. Cứ để con không chạm tới. Hệt khi trước kia, duy trì hiện trạng, để con không nhớ ra. Đừng để con lựa chọn, để những thứ khác...”
Phật Đà Mặt Cười: “Những thứ khác gì? Nói ra.”
Kỳ Chấp Nghiệp ở trong những cành cây đỏ rợp trời, gằn từng chữ: “Trời, phạt.”
Bất thình lình nụ cười của Phật Đà Mặt Cười dữ tợn, bà ta: “Thế mới đúng chứ.”
Tại tích tắc tiếp theo, thức hải của gã bị xâm lấn đột ngột, là một mảnh hỗn độn. Ngay khi ý thức bản thân sắp bị thôn phệ sạch, tượng Phật trên ngực chợt nổ tung, vô số ánh vàng tuôn ra, đâu ngờ chúng như lưỡi đao sắc bén chém đứt cành cây ngay.
Sắc mặt Phật Đà Mặt Cười tức giận trong nháy mắt, bà ta đánh bật tượng Phật đó ra, nào ngờ, trong thức hải lại truyền đến năm luồng ánh vàng giống nhau, khiến bà ta bị thương nặng và máu tươi chảy ròng ngay tức thì.
Phật Đà Mặt Cười bị đánh văng ra xa, đụng vào kết giới của mình. Thấy ánh vàng vẫn đang không ngừng ăn mòn kết giới, bà ta nhất thời khựng lại, điên tiết kêu: “Minh Quang! Ngươi...”
Những rõ ràng bọn người kia không phải người trong Phật Môn, sao lại đưa thứ này ra ngoài?
Tâm tư bà ta chỉ chuyển dời trong một thoáng, khi hoàn hồn lại, bà ta phát hiện ngay trong thức hải của Kỳ Chấp Nghiệp có người tí hon màu xanh lam trần truồng đang dùng tư thế mãnh hổ xuống núi kéo người tí hon màu vàng đại diện cho thần thức đang hôn mê của Kỳ Chấp Nghiệp đi cấp kỳ; người tí hon màu đỏ phụ trách giơ tay; người tí hon màu hồng và người tí hon màu trắng phụ trách nâng chân; người tí hon màu xanh lục còn lại nửa người hoàn toàn không thể nhấc cái chân thứ ba, nhất thời đứng sững tại chỗ. Sau khi suy nghĩ xong người màu xanh lục đã mau chóng giơ một chân lên đá một cú khiến đoàn người tăng tốc lao ra khỏi thức hải, đoạn, thuần thục tự mình nhảy ra ngoài như đã được huấn luyện nghiêm chỉnh.
Bỏ xe giữ tướng, bà muốn thân thể thì cho bà, ý thức không còn thì không còn gì sất!
Phật Đà Mặt Cười: “...”
Trái lại các ngươi rất đoàn kết.
Trong không gian trắng xóa, rốt cuộc “Kỳ Chấp Nghiệp” mở mắt, cong cong ngón tay, cảm nhận linh khí thuần khiết trong cơ thể.
Mắt vàng gã khẽ cử động, đầu ngón tay đụng về phía kết giới, cố gắng bù đắp nó, ngặt nỗi gã phát hiện hình như không làm được.
Trong dự liệu.
“Kỳ Chấp Nghiệp” dứt khoát trực tiếp phá vỡ kết giới này, nhắm mắt, thúc giục linh lực!
Tại ngoại ô một thôn làng, cánh cửa Liên Tọa xuất hiện một lần nữa.
Tiểu Đào đang giặt y phục, thấy ngay cánh cửa đó xuất hiện không xa. Nàng ta vừa cảm thấy kỳ lạ, muốn nói với người bên cạnh đã thấy người này đứng dậy, ném y phục trên tay xuống, bước về phía cánh cửa một cách vô hồn.
“Nhị Hoa, ngươi làm gì vậy? Bộ ngươi không cần y phục của mình nữa hả?” Tiểu Đào giật mình, vừa định đuổi theo thì chợt thần sắc cứng đờ.
Chớp mắt tiếp sau, hai người cùng với mọi người trong làng từ bốn phương tám hướng cùng nhau bước về phía cánh cửa ấy.
Không hẹn mà gặp, im lặng không nói.
.............
Lời tác giả:
Người tí hon màu lam là Nhàn, màu đỏ là Cơ, màu lục là Tiết, màu hồng là Linh San, màu trắng không quan trọng.
Lý Hương hiền không phải do Phật Đà Mặt Cười bịa đặt, tình hình thực tế đúng là như vậy, thật sự vì cơn cớ này Minh Quang mới ngăn cản hai người gặp mặt. Tuy nhiên không phải ông ấy biết rõ tên này nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật mà vẫn để mặc. Bọn sơn tặc lẩn trốn, quan phủ không bắt được người, ông ấy đến hiện trường sau khi sự việc xảy ra, hoàn toàn không biết bắt ở đâu, bắt như thế nào; lần nữa gặp lại tên Lý thì y đã là tên tài đức khắp làng (Hương hiền) họ Lý, không cho gặp mặt là kết quả sau khi cân nhắc. Đây chính là cách xử lý thường thấy của Phật Môn, liên quan đến chuyện của Minh Nhân năm xưa cũng vậy.