Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
………..
Vân Nhàn bị cành cây cuốn lấy, toàn thân mất hết sức lực, bị đưa lên không trung như diều và đối diện với khuôn mặt của Phật Đà Mặt Cười.
Khuôn mặt đó đã hoàn toàn không nhìn ra nửa phần bóng dáng của Minh Nhân, toàn là lệ khí không tài nào thoát ra và sự hăng máu tự kìm nén, méo mó phủ lên một tầng màu máu. Cành cây xoắn lại, biến thành một thứ vũ khí sắc bén, gào thét lao về phía linh phủ của Vân Nhàn. Vân Nhàn đưa tay ra đỡ, khốn nỗi lòng bàn tay bị đâm xuyên, đầu nhọn sắc bén ma sát qua da thịt, cuối cùng cũng từ từ dừng lại trước sắc mặt lập tức khó coi của mọi người.
Dừng lại có nghĩa là không đâm xuyên hẳn chứ nào phải không đâm vào, Vân Nhàn đau muốn chết, nghiến chặt răng mới không la thành tiếng. Nghe thấy người tí hon nguyên anh màu xanh lam trong linh phủ của mình hoảng sợ kêu la ngã chổng vó, nàng còn có tâm trạng cười: “... Thì ra ngươi còn biết phát ra âm thanh đấy?”
Phải nói cái đau này đau đến mức một hồi rồi cũng quen.
Thái Bình suy sụp: “Ngươi bớt nói vài câu đi! Ta thật sự bó tay rồi! Ta thà bị trấn ở Kiếm Các còn hơn là đi theo ngươi ra ngoài!!”
Câu này đã được nói một lần tại Đại Chiến Tứ Phương, lúc ở Đường Linh Quốc lại được nói một lần nữa, tuy nhiên đến bây giờ kiếm Thái Bình vẫn ngoan ngoãn nằm trên eo Vân Nhàn, theo đà này, có thể nó sẽ biến thành câu cửa miệng.
Tức Mặc Xu nghiến răng, lại một lần nữa thúc giục linh khí ít ỏi chẳng thừa lại bao nhiêu, ánh tím lóe lên trong một cái chớp mắt, nàng ấy miễn cưỡng đánh bật một cành cây nhưng lại bị cuốn vào.
Nàng ấy có sức đề kháng với ma khí, đã được xem như có tình hình khá khẩm hơn; những người khác bị quấn thành kén, cái kén của Cơ Dung Tuyết đang phát ra tiếng nện đập ầm ầm, Đại sư Minh Quang bên kia chẳng rõ sống chết. Đáy mắt lóe lên ánh sáng, nàng ấy siết chặt tay...
Phật Đà Mặt Cười đề phòng nàng ấy đi cứu Vân Nhàn mà nào có ngờ nàng ấy làm một động tác giả, cứ vậy cuốn lấy Minh Quang bên kia lại. Liễu Huy buông lơi tay, sợ hãi thốt lên: “Ngươi muốn làm gì?! Đừng nói ngươi muốn thải bổ* gì đó tại chỗ đấy?! Ta cảnh cáo ngươi Đại sư Minh Quang là linh vật duy nhất được chỉ định của Phật Môn...”
*thải bổ: nói vắn tắt cho cụm “thải âm bổ dương”
“Im miệng! Đầu óc ngươi có vấn đề à?? Ai thèm thải bổ với lão già!” Tức Mặc Xu sa sầm mặt mà rằng, “Muốn chết thì dùng hết Bát Tử Kim rồi hãy chết! Bây giờ chết thì quá có lợi cho ông ta!”
Nàng ấy đưa tay ra, hút khí đen mãi quanh quẩn trên mặt Minh Quang trở lại. Nhãn cầu Minh Quang khẽ động đậy đôi lần, nàng ấy làm xong việc lớn đã xẵng ngay ném lão lừa trọc này xuống đất và nhìn về phía Túc Trì đẫm máu toàn thân bên kia.
Tức Mặc Xu không quen Kỳ Chấp Nghiệp, song tốt xấu gì khi gặp mặt còn có thể không nói lý dẫn đến chửi rủa lẫn nhau nhằm duy trì chủ đề; còn đối với Túc Trì, nàng ấy thật sự không có gì để nói. Với ma hay với người, Túc Trì hoàn toàn có thái độ như nhau, cũng do quá bình thường thành thử Tức Mặc Xu có phần không thích ứng. Nàng ấy cất tiếng: “Đại sư huynh của ai đó, ngươi có lên không?”
Túc Trì hất vết máu trên mũi kiếm, im lặng gật đầu.
Hai người không cần giao tiếp quá nhiều, mũi chân chạm đất, dốc hết sức thoát khỏi sự trói buộc. Ánh sáng ma quỷ và ánh kiếm thoáng chốc đã bắn ra, đập nện vào cành cây đó...
Ngặt nỗi cành cây đó chớ hề nhúc nhích một mảy, hãy còn cắm ở đấy.
Chẳng hay từ lúc nào Phật Đà Mặt Cười đã dần dà co lại những cành cây đang bành trướng quanh thân, dồn hết linh lực được tiết kiệm còn lại vào cành cây trước mặt này, nắm chặt lấy Vân Nhàn không buông.
Bà ta thật sự quyết tâm, thà để những người khác chạy thoát cũng không muốn thả Vân Nhàn!
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cuối cùng Cơ Dung Tuyết tìm được cơ hội, đánh một phát vỡ cái kén, đôi mắt thú màu xanh biếc nhìn Phật Đà Mặt Cười và Vân Nhàn giữa không trung, từ từ nhíu mày đầy nghiêm nghị.
Phong Diệp cảm thấy thật thần kỳ, do đâu lại nhìn thấy được đôi lông mày nhíu lại trên mặt một con sư tử, tuy nhiên bây giờ không phải lúc xem cái này.
Không biết Vân Nhàn vắng số hay may mắn; vắng số vì bị nhắm vào; còn may mắn khi Phật Đà Mặt Cười trông như đã đâm một nhát vào linh phủ của nàng, nhưng ít nhất bà ta vẫn chưa có ý định giết nàng ngay lập tức.
Không ai đoán được Phật Đà Mặt Cười muốn làm chi, Vân Nhàn ở trong tay bà ta, tất cả mọi người đều bị kiềm chế. Pháp trượng Đông Cực vừa mở ra, Kỳ Chấp Nghiệp ngẩng đầu và nói: “Bà muốn làm gì?”
Trong không khí đờ đẫn khó lòng xua tan, Phật Đà Mặt Cười phớt lờ tất cả những âm thanh khó chịu này. Đồng tử vằn vện tơ máu của bà ta nhìn Vân Nhàn, ánh vàng ánh đen đan xen bên trong lập lòe, cuối cùng bà ta chậm rãi mở miệng nói ra câu đầu tiên: “... Các ngươi đều nói ta sai rồi. Ta cũng rất muốn biết rốt cuộc ta sai ở đâu?”
Cuối cùng bà ta cũng mở miệng.
Có thể giao tiếp chứng tỏ ít nhất thần trí lúc này tương đối tỉnh táo, có điều...
Mọi người nhắm mắt, không đành lòng nhìn tột cùng.
Vì đâu lại bắt Vân Nhàn chứ! Ở đây, dù có bắt Tức Mặc Xu vẫn sẽ có đủ tư tưởng biện chứng hơn!
Máu trên bụng Vân Nhàn chảy ròng ròng, trước hết nàng giật mình, tiếp đó cụp mắt, nói với những người đang ôm lòng lo lắng tựa bị lửa đốt bên dưới: “Đừng lo lắng. Ta không sao! Chỉ là vết thương trí mạng...”
Tiết Linh Tú bị kéo ra: “Ngươi nghiêm túc được không?!”
“Ha.” Vân Nhàn thấy không khí quá căng thẳng mới muốn làm dịu bầu không khí. Nàng đưa tay nắm lấy cành cây, cứ thế đứng lên, trong lúc ấy sắc mặt tái nhợt, nàng nhìn thẳng vào Phật Đà Mặt Cười đồng thời vẫy tay với Túc Trì không chút dấu vết.
Đừng lại đây, đại sư huynh.
Cứ xem ta biểu diễn là được!
Bất chợt linh khí toàn thân Túc Trì tiêu tan, chàng dừng lại, trong mắt hơi kinh ngạc.
Tức Mặc Xu truyền âm hỏi: “Tại sao không đi??” Ở đây trừ Minh Quang ra, chỉ còn hắn ở tầng Phân Thần!
Túc Trì tra kiếm vào vỏ. Có lẽ chàng dùng hay không dùng kiếm đều như nhau, hoặc là không dùng kiếm còn mạnh hơn. Chàng bình thản đáp lời: “Ta sẽ không để muội ấy xảy ra chuyện.”
Nếu đến thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, chàng nắm chắc cứu được Vân Nhàn.
Nói thì nói vậy, tuy nhiên trong lòng Vân Nhàn không chắc chắn, nàng đứng thẳng người, thẳng thắn nói: “Bà Phật Đà ơi, là thế này. Ta ở trong Liên Tọa không học hành chăm chỉ, trước mắt chỉ nhớ được câu đầu tiên trong Kinh Kim Cang. Bà muốn bàn luận Phật pháp với ta, ta thật sự không nói được gì.”
Phật Đà Mặt Cười vẫn nhìn nàng chằm chằm, thờ ơ: “Nói cho ta biết, ta sai ở đâu.”
Xem ra thần trí chỉ tương đối tỉnh táo.
Vân Nhàn hỏi: “Nếu nói không ra thì sao?”
Phật Đà Mặt Cười lạnh lùng nhìn nàng, đáp án rõ ràng.
Nói không ra thì chết.
Đây là câu hỏi đưa mạng thật sự rồi.
“Ta quá tin tưởng vào nhân tính cho nên đã từng phạm rất nhiều sai lầm, hại chết rất nhiều người. Mỗi người ta đều nhớ, bọn họ đều chết vì sai lầm của ta. Cho nên ta đã sửa chữa.”
Thấy Vân Nhàn không nói gì, Phật Đà Mặt Cười liếc nhìn gia đình Phương Phỉ tại nơi hẻo lánh, ghét bỏ bóp nát ảo ảnh mình tạo ra, giọng điệu lạnh lùng: “Ta đã sửa chữa đồng thời không tái phạm nữa. Nhưng tại sao khi ta phạm sai lầm trước đây lại chưa từng có ai nói ta sai, còn một khi ta bắt đầu làm việc đúng đắn, ngược lại từng người từng người nhảy ra nói với ta rằng ‘ngươi sai, ngươi sai hoàn toàn’, muốn trấn áp ta, muốn siêu độ ta... Ta là người, không phải ma, tại sao phải siêu độ? Thật nực cười! Có công phu đó đến trấn áp ta, tại sao lúc đầu lại không thấy bóng dáng?”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Minh Nhân đã chết ở tuổi mười chín, Phật Đà Mặt Cười mãi mãi dừng lại trong cái bóng năm ấy, đến lúc lộ ra diện mạo chân chính, chẳng ngờ giọng điệu nói chuyện vẫn như thuở thiếu niên mười mấy tuổi, thậm chí nghe còn có vẻ ngây ngô khó tả.
Bà ta nhìn xuống mọi người bên dưới.
Trên mặt mỗi người toàn là biểu cảm không tốt. Sợ hãi, tức giận, cảnh giác, bi thương... họ cứ vậy nhìn bà ta, tựa như bà ta là một con quái vật, một kẻ sát nhân. Nhưng bà ta đang làm việc thiện trờ trờ, do đâu lại không được quả thiện?
Luôn là như vậy... Ngay từ đầu đã như vậy... Mấy chục năm qua chớ hề thay đổi. Con người vẫn xấu xa hệt thế, nhưng không sao, tất cả mọi người đều như nhau trong mắt bà ta. Bà ta đối xử bình đẳng, chỉ giữ lại mặt tốt, cuối cùng hắc ám của thế gian này sẽ bị quét sạch.
Trong im lặng, Vân Nhàn mở miệng: “Bà thật sự sai rồi.”
Trái tim của mọi người ở đây lập tức thắt lại.
Đến nước này, Vân Nhàn muốn sống sót như thế nào chỉ đành xem nàng có nói ra lời đối phương muốn nghe hay chăng – mỗi tội nghĩ cũng đủ biết, sao Phật Đà Mặt Cười muốn nghe câu trả lời này?
Đúng như dự đoán, tại chớp mắt tiếp theo, Phật Đà Mặt Cười cười khẩy một tiếng, chất vấn: “Ta sai rồi?! Quả nhiên các ngươi mãi mãi chỉ nói những lời giống nhau. Ta hỏi ngươi, rốt cuộc ta sai ở đâu?? Ta đúng. Tuyệt đối không có lỗi! Sự thật cũng chính là vậy! Liên Tọa trải dài ngàn dặm, cưu mang vô số người, chưa từng xảy ra bất kỳ tranh chấp, bất kỳ chiến tranh nào. Nếu năm đó hai nước Pháp Hỉ và Hoành Nguyện có thể thế kia thì dễ gì có chuyện khai chiến? Mọi chuyện không được ngăn chặn từ ngọn nguồn thì chi bằng đừng ngăn chặn!”
“Nhưng rốt cuộc ngọn nguồn nằm ở đâu?” Vân Nhàn bày tỏ, “Cái tát của bà là ngọn nguồn ư? Chuyến đi của Trụ trì đến Pháp Hỉ là ngọn nguồn sao? Hay là cái cuốc được vung lên là ngọn nguồn? Tính xa hơn nữa, sự phân tách của Già Lam là ngọn nguồn sao? Không phân tách ắt sẽ không có chuyện thế này! Tính xa tiếp nữa đi, nếu lão Hoàng đế không nghẹn chết vì cái màn thầu, nếu hai Quốc chủ không được sinh ra, nếu ngay từ đầu Già Lam không tồn tại, có phải những chuyện sau này sẽ không xảy ra không?! Truy tìm ngọn nguồn hoàn toàn không có ý nghĩa.”
“Ngươi không hiểu.” Phật Đà Mặt Cười lắc đầu, nói, “Không hiểu về truy tìm căn nguyên. Phần lớn những sự việc thảm thương trên thế gian này đều do ác ý trong lòng sinh ra. Không liên quan đến cái cuốc, không có cuốc, vẫn sẽ có búa, kéo, rìu; sát ý không tiêu tan chỉ sẽ liên miên bất tuyệt, thù hận lan tràn mới gây ra chiến tranh và đó mới là ngọn nguồn!”
Liễu Huy nói: “Cảm thấy có lý đấy.”
Kiều Linh San: “...” Một đệ tử Đao Tông như ngươi nói chó má gì vậy!
Vân Nhàn: “Hầy, Thái Bình, hình như bà ta nói đúng đấy.”
Thái Bình thật sự đâu ngờ một thanh kiếm như mình lại kiêm luôn chức vụ người biện hộ thứ hai của phe ta: “Hình như đúng cục cứt!! Cho dù đúng thì việc nói rất đúng với việc bà ta làm đúng là hai chuyện khác nhau có được không?!”
Không chịu nổi nữa rồi!
“Bà nói đúng, nhưng việc bà nói đúng với việc bà làm đúng là hai chuyện khác nhau!” Sắc mặt Vân Nhàn nghiêm lại, nàng giải bày, “Chỉ xét hành động không xét đến mục đích, nhân tính phức tạp, chỉ dựa vào ác ý trong lòng đã khép tội, do đâu như vậy không được tính là một dạng lạm sát kẻ vô tội?”
Phật Đà Mặt Cười: “Chẳng lẽ phải đợi bọn chúng giết người, phóng hỏa, mọi chuyện lắng xuống và kết thúc rồi mới đến trừng phạt? Vậy những người vô tội chết dưới tay đám kẻ ác này làm sai điều chi mà phải gặp tai bay vạ gió? Đợi đến thời điểm chiến tranh bùng nổ, không cách gì đình chỉ cũng như không chết không thôi mới chịu bắt kẻ cầm đầu khép tội... Có ích không?! Nhân tính vốn ác, những kẻ đó không đáng được đồng tình, rất đáng chết! Chẳng qua ta làm để bọn chúng giác ngộ hướng thiện, chỉ vậy thôi. Người là Phật chưa giác ngộ, Phật là người đã giác ngộ, chỉ cần hướng thiện, khắp nơi là đào nguyên.”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“... Không.” Đầu óc Vân Nhàn sắp xoay đến bốc khói, nàng nói, “Hòa bình mới ngắn ngủi. Chẳng lẽ có chiến tranh chỉ vì một bên có ác ý đối với bên kia ư? Không! Chỉ cần có lợi ích, chỉ cần có phân chia không đều, sẽ có xung đột, sẽ có chiến tranh lớn hoặc nhỏ, đó mới là ngọn nguồn, là quy luật lịch sử không tài nào thay đổi!”
Liễu Huy bừng tỉnh ngộ: “Cảm thấy cũng có lý đấy.”
Kiều Linh San: “... Ngươi có thể ngậm miệng lại nghe không?”
Phật Đà Mặt Cười cười lạnh nói: “Lợi ích? Người trong Liên Tọa hoàn toàn sẽ không...”
Vân Nhàn cắt ngang lời bà ta: “Bà đã thử chưa?”
Phật Đà Mặt Cười: “... Thử cái gì?”
“Bà nuôi nhốt những người này trong Liên Tọa, có cơm ăn, có nước uống, ngày ngày hòa thuận vui vẻ. Đương nhiên bọn họ sẽ không có xung đột để sinh ra ác ý. Cho dù có, cũng bởi không thắng được cơn sợ hãi trước trời phạt, cho nên họ không dám sinh ra ác ý.” Vân Nhàn tiến lên một bước, nói tiếp, “Bà đã thử chưa? Nếu như đặt bọn họ ở trong một hoàn cảnh tồi tệ, hơi chút không làm lụng sẽ không có cơm ăn sẽ bị đói chết, bị đánh thuế nặng, trên đất trồng được mỗi năm trái bắp mà mình chỉ được ăn nửa trái, hệt người dân Pháp Hỷ Hoành Nguyện năm đó. Bà cảm thấy bọn họ ngu xuẩn ác độc, đầu cơ thấp kém, tuy nhiên giả như ở trong cùng một hoàn cảnh, người trong Liên Tọa vẫn còn được như thế ư?”
Phật Đà Mặt Cười sững người.
“Bà nói người trong Liên Tọa đều hướng thiện là bởi vì bà đã rút ra mặt ác của bọn họ. Những người được bà thí nghiệm đã thay đổi tính tình cực lớn, bởi vậy bà cảm thấy mình thành công rồi.” Vân Nhàn, “Không, bà chưa bao giờ thành công. Nếu không tại sao những người được bà thả về vẫn bị trời phạt mà chết dầu chưa đến tuổi trờ trờ? Chẳng phải bọn họ đã hướng thiện rồi sao? Tại sao vẫn sinh ra sát ý đối với người khác?”
“Một niệm thiện ác, bà muốn dùng cái này để xét xử một người như thế nào!”
Hiện trường yên tĩnh một lát, sắc mặt Phật Đà Mặt Cười biến đổi, càng thêm dữ tợn, bà ta: “Buồn cười!! Nói xằng xiên!! Ngươi đang tìm lý do cho kẻ ác hả?! Tất cả mọi người đều như thế, do đâu Phương Phỉ không xuống tay với đồng loại?? Cuộc sống của nàng ấy tốt hơn người khác nhiều lắm chắc?”
“Ta không tìm lý do cho bọn họ. Kìa người lương thiện, kìa người ác thuần túy, sẽ có được bao nhiêu người? Đa số người bình thường chỉ đành xuôi theo dòng nước vì muốn tự bảo vệ mình, nói thiện chắc chắn không phải, nhưng nói ác, lại không tính là cực ác.” Vân Nhàn lắc đầu mà rằng, “Cho dù chốn đào nguyên tươi đẹp bằng nào vẫn sẽ có người mang ác ý, cho dù là vũng bùn sâu đến đâu vẫn có người mang thiện niệm. Trước kia bà là đệ tử Phật Môn, chẳng lẽ còn không biết ư.”
“Trước kia ta là... đệ tử Phật Môn...” Trước mắt Phật Đà Mặt Cười như lóe lên điều chi, bà ta cười thảm một tiếng, “Ta thà rằng mình chưa từng như vậy.”
Đầu ngón tay Kỳ Chấp Nghiệp hơi cong lại.
Nét mặt tựa người hiếm thấy của Phật Đà Mặt Cười chỉ bộc lộ trong nháy mắt rồi lại mau mắn bị băng giá bao phủ, bà ta: “Ác ý và sát ý khác nhau. Nếu như có người vượt qua ranh giới cuối cùng ấy, hắn không thể xưng là người, xứng đáng chịu trời phạt.”
“... Nhưng sát ý và sát ý cũng không giống nhau.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn như có chỗ do dự, cuối cùng vẫn tránh không đề cập đến: “Có một khoảng cách quá xa giữa sát ý và biến nó thành hành động. Chẳng hạn thây kệ cơn cớ trước đó ra sao, ta có sát ý với một người và định xuống tay để rồi hôm đó dừng tay vì bỗng dưng thấy song thân già yếu của mình và từ đấy cảm thấy không thể làm thế. Đây là sát ý. Hoặc giả, ta đã chuẩn bị thời gian đâu ra đấy cũng bày sẵn kế hoạch, tuy nhiên đến giây phút cuối cùng ta nhớ tới có khi hắn sẽ rất đau, sẽ chảy máu tới chết, ta cảm thấy không tài nào chịu đựng được nên ta dừng tay. Đây là sát ý. Thậm chí, ta đã xuống tay, hắn bị thương, nằm trên mặt đất rên rỉ, ta giật mình nhận ra mình đã làm gì, vội vàng chữa thương cầm máu cho hắn và đi tự thú – đây vẫn là sát ý. Nhưng cái nào đáng chết, cái nào lại không đáng chết?”
Phật Đà Mặt Cười lập tức bị chọc giận, bà ta rống lên: “Chẳng lẽ trên đời này còn có sát ý cần được tha thứ ư?!!”
“... Tiền bối Minh Nhân.” Sắc mặt lẫn môi đều hoàn toàn trắng bệch, Vân Nhàn nhìn Phật Đà Mặt Cười, dùng giọng nói cực thấp, “Vậy tại sao lúc lệnh đường muốn giết bà, bà lại không cảm thấy sát ý?”
Lúc ấy Phật Đà Mặt Cười đã nhập ma, nếu mẹ của bà ta thật sự có sát ý, làm gì còn đợi đến khi vào cửa, đáng lẽ người mẹ ấy đã chết bất đắc kỳ tử trong tích tắc nảy sinh suy nghĩ này.
Có lẽ mẹ đã ấp ủ suy nghĩ này. Khi cái gối đó đè lên mặt bà ta, nó chực vô số cái chạm nhẹ nhàng thời thơ ấu. Nước mắt của mẹ nào bộc bạch nỗi mừng vui, từng giọt từng giọt tựa hạt sương rơi xuống mu bàn tay cứng đờ của bà ta.
“Nhuận Đức... không thể tiếp tục như vậy nữa...”
“Mẹ không thể để con tiếp tục như vậy nữa... Tha thứ cho mẹ...”
Lực tác dụng trên gối run rẩy, có lẽ vì tuổi già, có lẽ vì không nỡ. Muốn dùng cách này giết chết một người tu chân, quả thực khờ dại đến buồn cười. Ấy nhưng Phật Đà Mặt Cười mở to mắt, trong lòng không chút gợn sóng, có chăng là một suy nghĩ hắc ám đang gào thét bất lực trong thâm tâm...
“Bà ấy thật sự muốn giết mình. Bà ấy thật sự muốn giết mình!!”
Phật Đà Mặt Cười có thể tiếp tục kiên trì không nhìn thấy vết thương rõ ràng do mình gây ra như cũ, có thể tiếp tục kiên trì bảo là trời phạt như cũ, cưỡng ép bỏ qua tất cả những chỗ nối tiếp không hợp lý, song vào đúng lúc này, bà ta dấy lên một suy nghĩ bay bổng.
Có lẽ mẹ muốn giết bà ta, nhưng cũng có lẽ mẹ càng muốn là giết chết bản thân mẹ hơn.
Sao mẹ không biết bà ta sẽ phát hiện, tại sao phải nói những lời đó, chẳng lẽ đang cầu xin bà ta tỉnh lại, chẳng lẽ đang cầu xin bà ta kết thúc nỗi dày vò này chăng?
Bởi vì bà ta đã làm tất cả những điều này cho nên cái chết đối với bọn họ là một sự giải thoát?
Phật Đà Mặt Cười cứng đờ giữa không trung, trong lúc nhất thời chẳng nói nên lời.
Mọi người đều im bặt, chỉ có đám người bên dưới vẫn đang chen chúc, ánh vàng của Bát Tử Kim lại sáng lên, Minh Quang phun ra máu tươi, chậm rãi ngồi dậy.
Từ nhỏ đến lớn, Kỳ Chấp Nghiệp chưa từng thấy sư phụ có biểu cảm thế này. Thỉnh thoảng Đại sư Minh Quang sẽ nổi giận, tuy nhiên đa số thời điểm toàn là bộ dáng vững vàng không vui không buồn. Trong lòng hậu bối, trưởng bối luôn luôn kiên cường bất khuất, là thành lũy đủ sức che mưa chắn gió. Lần đầu tiên gã nhìn ra nỗi bất lực.
Hệt như Minh Nhân nhìn thấy nỗi bất lực trên mặt Trụ trì lần đầu tiên. Gã giật mình.
“Là lỗi của ta.” Minh Quang nói, “Minh Nhân, là lỗi của ta.”
Phật Đà Mặt Cười hờ hững bảo: “Đừng gọi ta bằng cái tên này.”
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“...” Minh Quang thốt lên, “Là ta không phát hiện sớm, là ta quá nhu nhược. Nhận thức được bản thân không có năng lực là một chuyện rất tàn khốc. Năm ấy ta đã biết trước ta không bằng muội, ta chẳng có bất kỳ tài năng nào để thống lĩnh Phật Môn. Cho nên, Trụ trì bảo ta làm gì ta liền đi làm cái đó, bảo ta đi cứu viện, ta liền đi cứu viện; bảo ta về núi, ta liền về núi; bảo ta đi tới Đại Chiến, ta liền đi tới Đại Chiến; bảo ta ở lại Phật Môn, ta liền ở lại Phật Môn. Giả như lúc đó ta có mặt, giả như ta đuổi theo, giả như ta tìm được muội, vậy mọi chuyện có phải sẽ không...”
“Liên quan gì đến ngươi?” Chẳng tỏ vì cơn cớ gì mà Phật Đà Mặt Cười nổi giận, “Liên quan gì đến ngươi!!”
Lông mày trắng như sương của Minh Quang hơi nhíu lại, ông ấy cầm Bát Tử Kim lên và nói: “Là lỗi của ta.”
Trong lời nói lại lộ ra một dạng kiên quyết.
Kỳ Chấp Nghiệp: “SƯ PHỤ!”
Giữa màn sương máu, ảo ảnh Phương Phỉ vốn nên tan đi lại xuất hiện trong tầm mắt của Phật Đà Mặt Cười.
Mấy chục năm nay, bà ta cứ để ba ảo ảnh này tan rồi lại ngưng, ngưng rồi lại tan. Mỗi lần nhìn thấy bọn họ, Phật Đà Mặt Cười cảm nhận ngay một trận đau nhói như bị khoét tim. Thậm chí bà ta không cách nào hóa ra hình dạng bình thường của Phương Phỉ, chỉ cần nhớ đến thì chính là bộ dạng thê thảm khi chết; hết lần này tới lần khác, tựa bị tùng xẻo. Khốn nỗi bà ta quá cô độc, bà ta cần có người bầu bạn.
Bà ta quá muốn Phương Phỉ còn sống, đôi khi bà ta còn trò chuyện với ảo ảnh.
Thần thức vốn nên dần ổn định lại bắt đầu hỗn loạn, bà ta vung tay xua tan ảo ảnh, mỗi tội chực có ma quỷ mê hoặc, Phương Phỉ với sắc mặt tái nhợt xuất hiện trước mắt bà ta một lần nữa.
Phật Đà Mặt Cười hỏi: “Muội muốn nói gì?”
Phương Phỉ mở miệng, đáp: “Là lỗi của ta.”
Không hiểu thấu!! Phật Đà Mặt Cười bóp nát nàng ta. Nhưng một Phương Phỉ biến mất, một Phương Phỉ khác lại xuất hiện, lại mở miệng nói “là lỗi của ta”. Trong lòng Phật Đà Mặt Cười như có lửa đốt, bà ta bóp nát hết người này đến người khác, song mỗi một người đều đang nói “là lỗi của ta”. Rốt cuộc bà ta không khống chế nổi đã gào lên: “MUỘI CÓ LỖI GÌ?! LIÊN QUAN GÌ ĐẾN MUỘI?? A???”
Phương Phỉ yên lặng nhìn bà ta chực cười chực khóc, sống động như người thật: “Ta nên liên lạc với tỷ từ sớm. Tượng gỗ tỷ đưa cho ta, ta không nỡ đập vỡ. Giá như ta có thể sớm gặp tỷ thì tốt rồi. Giá như có thể nói thêm một câu với tỷ thì tốt rồi.”
“Muội đang nói lời ngốc nghếch gì vậy?” Phật Đà Mặt Cười nói, “Cho dù ta có đến sớm hơn, muội nghĩ muội sẽ không chết sao?! Đã chết khối người, khối kẻ vô tội thế kia...”
“Nếu sớm nhìn thấy tỷ.” Phương Phỉ lẳng lặng bày tỏ, “Ta có thể tự mình nói với tỷ đây không phải là lỗi của tỷ.”
Phật Đà Mặt Cười ngây người.
Có một nháy mắt, thần sắc vặn vẹo của bà ta dường như muốn rơi lệ.
(P6)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Phương Phỉ vẫn đang lặp lại: “Là lỗi của ta.”, “Nếu có thể sớm nói với tỷ.”, “Là lỗi của ta...” Phật Đà Mặt Cười đánh không được, xua không tan, chỉ biết bịt tai lại, la lên: “Muội đang nói gì vậy... Muội đang nói gì vậy!! Phương Phỉ! Rõ ràng, rõ ràng có liên quan gì đến muội đâu!!”
Chuyện này liên quan gì đến muội!!
Muội chỉ một người bình thường, là một người vô tội nhất, muội hoàn toàn không có năng lực để ứng phó với tất cả những điều này, dựa vào đâu mà nói là lỗi của muội?!
Cành cây điên cuồng múa may, trong tầm nhìn mơ hồ, giọng nói lúc ẩn lúc hiện của Vân Nhàn truyền đến: “Cho nên tiền bối Minh Nhân, bà dựa vào đâu mà cảm thấy đây là lỗi của bà?”
Dựa vào đâu mà cảm thấy đây là lỗi của bà?
Phật Đà Mặt Cười đáp: “Nếu như ta có thể sớm phát hiện...”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Chiến tranh vẫn sẽ xảy ra.”
Phật Đà Mặt Cười: “Nếu như ta không đánh ra một chưởng đó...”
Cơ Dung Tuyết: “Chiến tranh vẫn không kết thúc.”
Phật Đà Mặt Cười không biết làm sao: “Nếu như... Nếu như...”
Kiều Linh San: “Nhưng mà, trên đời này không có nếu như.”
Tiết Linh Tú: “Nói có lỗi, mọi người đều có lỗi, nói không có lỗi, mọi người đều không có lỗi.”
“...”
“Cái gì mà Phật là người đã giác ngộ, người là Phật chưa giác ngộ?” Tức Mặc Xu cười khẩy một tiếng, bày tỏ, “Nói bậy bạ chó má gì đấy! Mở mắt nói mò! Phật chính là Phật, người chính là người! Người cần phải ăn cơm, cần phải sinh tồn, cần phải liều mạng, hễ sơ sẩy là sẽ chết, Phật thì cần hả?! Phật chỉ cần ngồi trên đó nghe mấy con lừa trọc gõ mõ cả ngày là được rồi! Đương nhiên há miệng ra thì cái gì cũng nói được! Bà dùng tiêu chuẩn của Phật để yêu cầu người?! Ta cũng không nhìn nổi nữa, bà hãy coi người như người để xử sự đi!”
Phật Đà Mặt Cười khàn giọng: “Các ngươi biết cái gì?! Các ngươi biết cái gì!!!”
Mặc cho thế nào, bà ta vẫn không thể nghe, không thể tiếp thu! Bởi vì, bởi vì bọn họ nói không đúng! Nếu như đúng, vậy chuyện bà ta làm những năm này... những năm này sẽ được tính là gì?!!
“Tiền bối Minh Nhân, hãy coi người như người để xử sự đi, hãy coi chính mình cũng như người để xử sự.” Sao Thánh nữ đại nhân lại cướp lời thoại, thôi mặc kệ cứ nói tiếp! Mặt ngoài, Vân Nhàn không lộ vẻ gì, cứ vậy nói, “Là con người, ắt có những điều không thể làm được, ắt có những việc bất khả kháng. Nói đúng hơn, trong đời người những việc bất khả kháng còn nhiều hơn những việc như ý muốn. Ngay cả Phật còn không dám nói muốn cứu vớt thế giới. Sức người có hạn, cứu được là tốt nhất, nhưng không có năng lực cứu được, chả lẽ lại tính do bà hại chết ư?!”
“Hay! Nói thật hay!” Phật Đà Mặt Cười cười ha hả, “Vậy ta hỏi ngươi! Theo ngươi thấy cách làm của Phật Môn là đúng sao?! Là tốt nhất sao?! Cách làm của ta là sai, là kém sao?!”
Thần sắc Minh Quang đột nhiên cứng lại.
... Đúng là cuối cùng vẫn là quay về chuyện này.
Nút thắt trong lòng Minh Nhân mấy chục năm qua vẫn nấn ná. Rốt cuộc ai đúng ai sai, phải làm như thế nào mới đúng, lại rốt cuộc làm ra sao mới đủ sức xoay chuyển tình thế?
Phật Môn muốn bà ta không được đánh trả, bà ta đánh trả. Phật Môn muốn bà ta không được xuống núi, bà ta xuống núi. Nhưng mỗi một lần kết quả cho ra toàn là kết quả tồi tệ nhất.
Lời tên ma nói với Minh Nhân đêm đó như làm lòng bà ta chết đi. Ma nói với Minh Nhân trước có biển khổ sau có Phật, chẳng lẽ không thấy người đi chùa thắp hương bái Phật nhiều hơn trong thời gian chiến tranh bao nhiêu ư? Nếu như thái bình thịnh thế, liệu còn có người thờ phụng Phật không? Còn cần xây chùa miếu không? Ma nói với Minh Nhân hãy suy nghĩ cho kỹ, rốt cuộc là ai mới là người không muốn chiến tranh kết thúc nhất...
Trước những lời hoang đường bực ấy, có lẽ Minh Nhân không tin; có lẽ tin một chút. Nhưng sau đó nào ai hay biết, bởi vì bà ta đã biến thành Phật Đà Mặt Cười.
Trong một mảnh yên tĩnh, hốt nhiên Vân Nhàn bảo: “Không phải đúng nhất, cũng không phải tốt nhất. Chẳng qua luôn phải có dạng người thế kia.”
Tức Mặc Xu xoay đầu nhìn nàng một cái “vút”. Cái gì, nàng ấy đủ sức nói ra lời như vậy... Chờ đã.
Túc Trì nhìn chăm chú trông lộ liễu quá rồi đấy! Cứ đảo qua đảo lại tròng mắt đi chứ!
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chính bản thân Vân Nhàn cũng bị mình dọa cho sợ, nàng chưa soạn sẵn lời trong đầu, song đành cắn răng tiếp tục nói: “Thật không giấu giếm gì, từ Đại Chiến Tứ Phương ta đã biết cách làm của Phật Môn là thế. Nếu như không có Kỳ đạo hữu, phỏng chừng nhóm đại sư huynh còn không muốn giết cả một con rùa đen, mắc kẹt trong hố siêu độ binh linh, đủ sức siêu độ mấy ngày mấy đêm. Tới khi bị Đao Tông chửi là đám lừa ngu sau lưng ngày ngày, họ chỉ cười trừ cho qua. Chuyện tốt không nhận, chuyện xấu toàn tự mình gánh, cả ngày bị người mình giúp đỡ đâm sau lưng, dạy mãi không sửa, dẫn đến việc liên tiếp nhiều năm liền giành được vị trí đầu tiên trong cuộc thi môn phái có số người tham gia ít nhất...”
Mặt Kỳ Chấp Nghiệp và Liễu Huy đều xanh lét: “...”
Minh Quang lễ phép nhắc nhở: “Vân tiểu hữu, năm nay là Kiếm Các.”
“Được rồi cái này không quan trọng!” Vân Nhàn nghẹn lời, lại nói, “Tóm lại, vẫn luôn là thế. Cho nên những năm gần đây thực lực họ bắt đầu dần có xu hướng suy yếu, có lẽ sau này sẽ có cải thiện... Đây là chuyện ngoài lề. Ừm, ý của ta là, không thể nói là sai, cũng không thể đánh giá là đúng, có chăng đây là lựa chọn của Phật Môn, đã là lựa chọn sẽ không hối hận khi gánh chịu hậu quả. Có thể chế giễu bọn họ ngu ngốc, lòng tốt không được báo đáp, lòng tốt gây ra chuyện xấu, ngày ngày bị người ta lừa gạt... chung quy hòa thượng sẽ không cãi lại. Thế nhưng, cho dù là ai cũng đều hy vọng khi mình rơi vào vũng bùn không biết làm sao, sẽ có dạng người phấn đấu quên bản thân kéo mình lên đấy.”
Vân Nhàn nhìn vào mắt Phật Đà Mặt Cười, nói: “Giống như một chưởng bà đánh ra năm đó. Đấy là cạm bẫy, là âm mưu, là chiêu kết liễu nhắm vào Minh Nhân mười chín tuổi, nhưng bà đang cứu người, bà không sai.”
Phật Đà Mặt Cười nhìn nàng, ngơ ngác: “Chẳng một ai sai...?”
Vậy rốt cuộc phải làm sao mới là đúng?
“Bà có thể là Minh Nhân, cũng có thể là Nhuận Đức. Phật Môn không phải là trách nhiệm của một mình bà, bà có thể lựa chọn gánh vác, đương nhiên cũng có thể lựa chọn buông bỏ.” Vân Nhàn nói hùng hồn, “Ta là Kiếm tu, ta không có học vấn. Ta không hiểu rốt cuộc ai đúng ai sai, có lẽ không ai đủ sức hiểu tỏ tường. Chung quy ta chỉ biết đạo bất đồng, mưu cầu khác nhau!”
Như gió mát thổi qua ma chướng, lần đầu tiên trong sự im lặng lâu dài, nó thổi bay căn bệnh trầm trọng che kín tâm trí.
Trong tâm ma dây dưa mấy chục năm, vô số điểm nút lựa chọn bắt đầu hỗn độn, hình ảnh từng chút từng chút dịch lên phía trước, bóng người tán loạn. Vân Nhàn hỏi Minh Nhân một câu, là câu hỏi trước đây nàng đã hỏi Kỳ Chấp Nghiệp: “Nếu như có thể làm lại, bà vẫn sẽ làm như vậy sao?”
Hình ảnh dừng lại ở khoảnh khắc cuối cùng, thiếu nữ Minh Nhân lau khô nước mắt trên mặt, chôn cất thi thể Phương Phỉ, bà ta vẫn mang theo túi thơm ấy.
Bà ta vẫn chạy lên bậc thang dài vô tận của Phật Môn, nhìn thấy Trụ trì dần già đi.
Trụ trì hiện rõ vẻ mệt mỏi, nói với bà ta: “... Minh Nhân, là lỗi của ta.”
Minh Nhân lại lắc đầu, nói với Trụ trì: “Xin lỗi.”
Bà ta bỏ qua những lời ma chú ám ngữ rì rầm bên tai, thay vào đó rời khỏi cửa chùa, đối diện với tượng Phật từ bi hùng vĩ không nhìn rõ, cuối cùng dập đầu ba cái, đứng dậy, cởi bỏ chiếc áo cà sa đang khoác trên người, nhẹ nhàng đặt lên tay của ông cụ.
Minh Nhân: “Nhuận Đức xin tự ý rời khỏi sơn môn.”
Lui một bước trời cao biển rộng, Trụ trì nhìn bà ta, nước mắt dần dâng lên nơi đáy mắt nhưng vẫn mỉm cười: “... Đi thôi!”
Đại đạo thế gian muôn ngàn, bà ta tự hỏi lòng không thẹn.
Không lâu sau, trong hai nước xuất hiện một vị đại hiệp trẻ tuổi thần bí. Đại hiệp luôn che mặt, một thân công pháp như rồng bay, ánh mắt như sấm như sét, cứu không ít người, đương nhiên, cũng giết không ít người.
Từ Pháp Hỷ đến Hoành Nguyện, rồi đến sau này là Già Lam, đại hiệp mười chín tuổi, thân vẫn nhẹ nhàng, tay vẫn vững vàng, trầm lặng ít nói, bình tĩnh như nước, chỉ có lúc trước khi ra tay sẽ sờ vào túi thơm cũ kỹ bên hông.
Có người nói đại hiệp sẽ mua bánh quẩy cho cha mẹ làm bữa sáng. Có người nói không ngờ đại hiệp uống rượu lần đầu tiên. Có người nói đại hiệp sẽ khóc khi nhìn thấy hoa thơm thảo mộc* vào mùa xuân. Cũng có người nói đại hiệp sẽ cười, mỗi tội nhìn lại không giống cười trên nỗi đau của người khác...
*Hoa thơm thảo mộc cùng cách viết và phát âm với Phương Phỉ (芳菲)
“Ta nói này, Pháp sư Minh Quang của Phật Môn đi khuyên can lại bị đánh nữa!”
“Ồ! Lại bị đánh?! Tháng này là lần thứ mấy rồi? Ta thấy thứ người Phật Môn luyện không phải là Lồng Chuông Vàng, mà là luyện mai rùa đấy!”
“Cười cái gì mà cười? Sức chịu đòn của người ta cỡ nào các ngươi có biết không, ta núp trong áo cà sa của ông ấy, nhiều người mà chả có quyền nào đánh trúng... A Di Đà Phật thiện tai thiện tai! Cảm tạ Pháp sư Minh Quang, ngày mai lại đi thắp hương!”
“...”
Hình ảnh hốt nhiên vỡ vụn, hóa thành chấm chấm ánh sáng, chiếu sáng khuôn mặt Minh Nhân. Giờ đây khuôn mặt tựa thiếu niên kia chậm rãi chảy nước mắt, cười nói: “Nhưng mà, tất cả đã muộn.”
Vân Nhàn im lặng nhìn bà ta, mím chặt môi.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ta rất muốn được ăn thêm một cái bánh quẩy với mẹ. Nếu ta lớn hơn một chút nữa, có thể đã trở thành đại hiệp lừng lẫy nổi danh có một không hai, đương nhiên, cũng có thể vẫn nhớ cuộc sống Phật Môn, quyết định quay lại làm Trụ trì, để Phật Môn rạng rỡ dưới sự quản lý của ta! Chung quy Minh Quang sẽ không cướp được với ta. Ta nhất định sẽ không để Minh Nhân thứ hai xuất hiện. Thôi, ai mà biết được chứ? Có lẽ sẽ luôn có người hoàn thành nguyện vọng của ta.”
Giọng điệu của Minh Nhân trở lại như thuở thiếu niên, vui vẻ hoạt bát, đây là tính cách chân thật nhất của bà ta, khốn nỗi khuôn mặt đang lão hóa đi với tốc độ kinh người. Bà ta bộc bạch: “Có điều càng hồi tưởng lại càng đau khổ, càng đau khổ càng tự thôi miên chính mình, một khi bước vào vực sâu, ta đã không còn là ta của ngày xưa nữa.”
Muộn chính là muộn. Trên đời không có nếu như, xưa nay tàn khốc thế đấy; đi nhầm một bước, một ý nghĩ sai lầm, sau đó chính là vạn kiếp bất phục.
Cuối cùng Minh Quang cũng rơi lệ: “Nhuận Đức...”
Minh Nhân nói: “Cái bánh màn thầu vàng kia! Chuyện tâm ma vừa rồi cho ta xin lỗi. Nhưng ngươi cũng phải tự kiểm điểm lại bản thân, sao dễ dàng bị ta dẫn đi thế?”
Kỳ Chấp Nghiệp cười khổ: “Tiền bối Minh Nhân...”
Cành cây từng chút từng chút đứt gãy co lại, tượng trưng cho linh khí của bà ta đang nhanh chóng suy yếu.
Trong khoảnh khắc tỉnh ngộ, Minh Nhân mang trong lòng ý định đi chết.
“Được rồi! Đừng khóc nữa, ca, huynh xấu thật đấy. Huống chi bây giờ huynh đã già, nhìn càng xấu hơn.” Minh Nhân, “Ta đã không nhớ rõ những năm này ta đã giết bao nhiêu người, ý thức mơ hồ, nhất nhất hành động theo bản năng. Nhưng ta nhớ tên ma đó tên là Xi Vưu.”
“Xi Vưu?” Tức Mặc Xu vội hỏi, “Còn đặc điểm nào chi tiết hơn nữa không?”
“Có.” Minh Nhân trầm ngâm đáp, “Y ăn mặc rất mát mẻ.”
Mọi người: “...”
Đây là đặc điểm vô dụng nhất đấy?! Còn nữa, không ngờ Ma Giáo đã bắt đầu có truyền thống không mặc y phục từ 80 năm trước?!
Thấy mọi người mang vẻ mặt như ăn phải phân, khuôn mặt đã già nua của Minh Nhân lại nở nụ cười, bà ta nói: “Nói đùa thôi. Trên tai phải của y có một chỗ hở.”
Vân Nhàn thật sự không tài nào tin nổi: “Không phải chứ, lúc này rồi mà bà còn nói đùa sao?!”
Mọi người điên tiết: “Ngươi có tư cách gì mà nói bà ta!!”
Cành cây đã héo rút lại một lần nữa phồng lên, bắn thẳng tắp về phía mọi người. Vân Nhàn giật nảy mình, không kịp né tránh, chỉ thấy cành cây lóe ánh vàng này chui vào trong linh phủ của mình trong tích tắc, bắt đầu rót linh khí!
Đây có lẽ là tặng quà cuối cùng.
Túc Trì “xoẹt” một tiếng đến ngay bên cạnh nàng, rút kiếm nhìn quanh đầy hoang mang.
Vân Nhàn: “...”
Túc Trì: “...”
“Mọi người đều bị cắm cành cây, vì đâu không cắm cho huynh?” Vân Nhàn hỏi, “Đại sư huynh, rốt cuộc huynh là thứ gì?”
Túc Trì nói: “Ta chẳng rõ.”
Cành cây mới rót được hai lần, Vân Nhàn phát hiện ngay có gì đó không đúng, nàng cảm thấy trong đầu dần dần lóe ánh vàng, một vài đoạn “Kinh Kim Cang” mà nàng có liều mạng vẫn không học thuộc nổi đã thoáng hiện, suýt chút nữa dọa nàng ngất xỉu. Nàng la lên: “... Đợi đã!! Tiền bối Minh Nhân! Bà Minh Nhân ơi!! Linh khí mà bà rót còn kèm theo đại trí tuệ Phật Môn sao?! Ta là Kiếm tu! Một ngày Kiếm tu cả đời Kiếm tu, ta không muốn đi cạo đầu gõ mõ đâu!!”
“Chuyện này thì có sao? Kết hợp một chút thôi mà! Phật Ma mà còn kết hợp được, chỉ là chuyện nhỏ nhặt đối với ngươi thôi.” Minh Nhân muốn vui vẻ trong giây phút cuối cùng, hiếm khi nói chuyện với người khác lâu như vậy, “Để ta nói này, Phật Kiếm nghe hay hơn nhiều so với Cẩu Cẩu Kiếm đấy!”
“Không phải, cái đó không thể so...” Bỗng đâu Vân Nhàn mở mắt, “Không phải chứ bà?! Bà ngày thường tẩu hỏa nhập ma mà còn không quên đọc báo lá cải hả?!”
Chờ đã, chắc chắn không thể xem báo lá cải được.
Đoan chắc Minh Nhân là đã xem tâm ma của nàng. Chết, Vân Nhàn hoàn toàn không có lòng tin với tâm ma của mình, cam đoan bên trong ô uế cùng cực!
Đúng như dự đoán, dưới ánh mắt muốn chết của Vân Nhàn, Minh Nhân nhìn về phía Túc Trì bên cạnh nàng, bà cụ lại vui vẻ.
“Đại sư huynh mỹ nhân này.” Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi biến mất, Minh Nhân hô lên vô cùng vui vẻ, “Ngươi có biết không? Sư muội của ngươi đang ôm lòng làm bậy với ngươi...”
Cả bọn: “...”
Đại sư Minh Quang không biết nên hay không nên lau nước mắt.
...........
Lời tác giả:
Phó bản tiếp theo “Tuyết Sư Cuồng Tình “của Cơ Dung Tuyết.