Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 108: Nghịch Sen lòng thanh tịnh (22)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



………..



Liễu Huy đến tuần tra theo định kỳ, phía sau còn đi theo một đám đệ tử Đao Tông đeo đao, bây giờ nhìn Vân Nhàn, hắn chỉ cảm thấy run lẩy bẩy.



Lúc đó bị một kiếm quét ngang qua, thiếu điều hắn đã ợ ra phát ngủm cù tèo luôn, sao không sợ?! Huống chi xem xét hiện tại, đâu ngờ người này lại tăng vọt thêm hai cấp, đây là người ư?! Người có tốc độ tu luyện đáng sợ như vậy ư?



Kiều Linh San: “Các ngươi còn dám đến, mau cút...”



Vân Nhàn nhanh tay lẹ mắt bịt miệng Kiều Linh San lại. Có thanh niên trai tráng thì mắc gì không dùng, trong tình huống này, dù chân muỗi có nhỏ thì vẫn là thịt. Nàng kêu: “Đừng sợ! Nhìn lên trên!”



Các đệ tử Đao Tông theo ngón tay nàng nhìn lên trên.



Lại nhìn về phía nàng một cách đờ đẫn.



Ừ, sau khi nhìn lên trên lại nhìn Vân Nhàn, họ thật sự đã hết còn sợ hãi như đã từng, chung quy xem ra ít nhất Vân Nhàn bây giờ vẫn còn nằm trong phạm trù của con người.



Liễu Huy nhìn thấy Tức Mặc Xu đã lập tức sững sờ, đoạn mới thốt lên: “Tốt lắm, đúng là Đông Giới các ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định hãm hại ta, bây giờ lại còn cấu kết với Ma... Đợi đã, Cơ đại tiểu thư, sao ngươi cũng ở đây?”



Kỳ Chấp Nghiệp bảo: “Ta cũng ở đây.”



Tiết Linh Tú: “Ta nữa.”



Tức Mặc Xu không kiên nhẫn mà rằng: “Ngươi bị đui à? Một cái cái đầu trọc to cỡ vậy còn không nhìn thấy? Có ma trách ma, không có ma cũng phải trách ma! Khó khăn lắm ta mới làm việc tốt một lần, còn phải để ngươi ở đây chỉ trỏ sao?!”



Phong Diệp yếu ớt mà rằng: “Thật ra đã làm rất nhiều việc tốt...”



Tức Mặc Xu: “Ngươi cứ việc hôn mê đi! Ta đã nói ta không quen ngươi!!”



Đại sư Minh Quang đứng bên cạnh, tay cầm Bát Tử Kim, râu bạc trắng khẽ động, ông ấy nói: “Liễu tiểu hữu, chuyện này là chuyện của Phật Môn chúng ta, ngươi tránh ra đi.”



Liễu Huy đã muốn chạy đi mất từ đời nào, mỗi tội phía sau có nhiều đệ đệ đang nhìn như vậy làm hắn sợ mất mặt. Giờ đây cuối cùng cũng nghe được câu này, hắn lập tức muốn xoay người rời đi, đâu ngờ phía sau có một trận gió gào thét thốc tới. Vân Nhàn trực tiếp khóa cổ họng hắn và nhẹ nhàng nói: “Chạy đi đâu. Mau chóng phát tín hiệu cứu viện, gọi mấy vị trưởng lão gì đó của Đao Tông các ngươi đến giúp! Gọi Liễu Xương cũng được. Liễu Xương và Đại sư Minh Quang có tu vi tương đương!”



Giọng điệu vô cùng khinh thường, động tác cực kỳ tàn nhẫn.



Mọi người: “...” Rốt cuộc ai mới là nhân vật phản diện vậy!!



Vân Nhàn tự nhận mình tham sống sợ chết, lấn yếu sợ mạnh, đương nhiên trước khi đánh nhau phải chuẩn bị càng nhiều càng tốt. Nàng thừa dịp Phật Đà Mặt Cười vẫn đang trong trạng thái ngủ say, không chỉ công khai bắt cóc con tin mà còn quyết đoán bẻ gãy cây trâm cài trên đầu, một huy hiệu Kiếm Các lập tức bay lên không trung.



Nay kết giới của Liên Tọa đối với bên ngoài đã biến mất, Túc Trì không còn bị cản trở, hoàn toàn đủ khả năng đi vào. Tuy rằng đã qua không ít thời gian kể từ khi mọi người tiến vào Liên Tọa, nhưng Vân Nhàn có một cảm giác khó hiểu và đó chính là nhất định đại sư huynh sẽ không rời khỏi vùng phụ cận.



“Đúng rồi, Đại sư Minh Quang.” Vân Nhàn tranh thủ hỏi, “Phật Đà Mặt Cười muốn ai vào thì người đó sẽ vào được kết giới này sao? Có trường hợp nào lối vào sẽ tự động tránh né không?”



“Người sống có thể vào.” Minh Quang nhìn Phật Đà Mặt Cười đang nhắm mắt giữa không trung, nghiêm nghị trả lời, “Trường hợp Vân tiểu hữu nói sẽ có một khả năng đấy là nó không nhận ra người trước mặt là người sống. Không thể nói là tránh né, nó chỉ không dừng lại thôi.”



Vân Nhàn: “...”



Ý gì vậy? Đại sư huynh không phải người sống??



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Đừng gọi thêm người đến nữa.” Đầu ngón tay Minh Quang khẽ nhúc nhích, rốt cuộc Liễu Huy bị khóa cổ họng đã không còn lơ lửng nữa, ông ấy nói, “Càng ít người bị liên lụy vào chuyện này càng tốt.”



“Đại sư Minh Quang, xét về mặt tình cảm, ta thấy ông nói đúng.” Vân Nhàn chỉ vào đám đông chen chúc bên dưới, bày tỏ, “Tuy nhiên xét về mặt lý trí thì vẫn phải gọi thêm vài người đến, dù chỉ để giải tán đám đông. Trước mật độ dày đặc như vậy, bây giờ Phật Đà Mặt Cười còn đang khống chế thì không sao, giả dụ buông lỏng sự khống chế bất thần, lại có người nào đó căng thẳng kích động, âu đội hình sẽ rối loạn, người giẫm lên người chen lấn nhau, hậu quả cực khủng khiếp.”



Tai bay vạ gió, cuối cùng người bị hại vẫn là người bình thường.



Minh Quang không nói nữa, chỉ thở dài một tiếng, Bát Tử Kim uy nghiêm xuất hiện!



Ngay cả với tu vi của ông ấy, sử dụng pháp khí này khá phí sức. Ánh vàng bùng nổ, trong nháy mắt xua tan sương máu, cuối cùng những người bát nháo bên dưới trở nên mơ màng ôn hòa, chẳng còn giãy giụa, đứng yên, bắt đầu lũ lượt rời đi ra bên ngoài.



Hiềm một nỗi, dễ gì Phật Đà Mặt Cười trơ mắt nhìn ông ấy cắt đứt nguồn linh khí của mình, cành nhánh đỏ máu lại co giật ngọ nguậy một trận, đám đông một lần nữa tê dại quay trở về.



Hai bên bắt đầu giằng co trong gian nan. Tu vi của Minh Quang vốn không bằng Phật Đà Mặt Cười, bây giờ đủ sức giằng co là nhờ sử dụng Bát Tử Kim vượt cấp mạnh mẽ. Lập tức, đám đông đen kịt bên dưới liên tục chuyển đổi giữa hai trạng thái một cách chóng vánh:



“Ơ? Vì đâu ta lại ở đây... Tam giới tựa lò lửa! Luyện Ngục Phật Đà... Ơ? Vì đâu ta lại ở đây?”



Mọi người: “...”



Không được, cứ tiếp tục thế này đầu óc sẽ bị tẩy não! Sẽ biến thành kẻ ngốc mất!



Mặc dù bây giờ ít nhất Phật Đà Mặt Cười vẫn tuân theo một nguyên tắc, đó là không dễ dàng ra tay giết người, tuy nhiên bà ta đã hoàn toàn nhập ma, ai biết nguyên tắc của bà ta còn duy trì được bao lâu? Với tu vi của mình, bà ta muốn giết người sẽ nhanh đến mức không thể ngăn cản!



“Nếu bà ta muốn, hoàn toàn đủ sức hút khô tất cả những người này.” Kỳ Chấp Nghiệp nghiêm nghị nói, “Phải giải quyết chuyện này trước khi bà ta phát cuồng triệt để!”



Nói là phải giải quyết chuyện này tuy nhiên làm thế nào để giải quyết? Hiện tại có một phương pháp bày sẵn trước mắt đấy là Minh Quang dùng Bát Tử Kim siêu độ Phật Đà Mặt Cười, cái giá lớn phải trả là cùng chết. Đây là phương pháp bất đắc dĩ nhất, cũng là phương pháp cuối cùng; còn một phương pháp nữa, đấy là cắt đứt nguồn linh khí của bà ta, từ từ dùng chiến thuật biển người tiêu hao hết linh khí dự trữ của bà ta.



Không thể để lĩnh vực của bà ta khuếch trương thêm.



“Liễu Huy! Ngươi dẫn đám người này đến biên giới, vạch ranh giới cảnh báo, trong vòng mười dặm cấm bất kỳ ai bước vào, những cư dân còn nán lại đều phải sơ tán trước!” Vân Nhàn nhìn Phật Đà Mặt Cười đang từ từ mở mắt giữa không trung, quyết đoán thật nhanh, “Những người khác chuẩn bị vũ khí kỹ càng!”



“Ngươi dựa vào đâu để sai khiến ta?” Liễu Huy vừa nói đoạn đã bị nàng lạnh lùng trừng mắt, hắn lập tức nhìn trợ thủ đắc lực trong đội của mình, “Nghe thấy chưa, ngươi đi đi.”



Người nọ: “...”



Đầu óc có vấn đề hay gì! Như vậy sẽ khiến ngươi trông có mặt mũi hơn chắc?!



Mạng người quan trọng, y không dám chậm trễ, lập tức đi ngay.



Trước tiên phải cắt đứt dòng người bên ngoài, cô lập lĩnh vực này, không thể để nhiều người bị liên lụy hơn.



Cả đám Vượng Tài đã tỉnh lại trong chậm chạp và sợ ngây người khi nhìn thấy cảnh tượng giữa không trung.



Vân Nhàn nhíu mày, kêu: “Vượng Tài! Lại đây! À, không phải, Tiết huynh, ta không gọi ngươi.”



Tiết Linh Tú hoàn toàn không muốn để ý đến nàng: “?”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mỗi tội trì hoãn nữa cũng không trì hoãn được bao lâu. Đôi mắt của Phật Đà Mặt Cười hoàn toàn mở ra, vừa mở mắt, phía sau đầu lần nữa mọc ra vô số cành nhánh đỏ máu, gào thét lao về phía nhóm Vượng Tài!



Cơ Dung Tuyết phản ứng cực nhanh, lăn mình một vòng ôm mấy đứa nhóc còm nhom đi, cành nhánh quất xuống đất, một cái hố lớn xuất hiện, bụi bay mù mịt.



Nếu không cẩn thận ứng phó sẽ chết ngay.



Để Phật Đà Mặt Cười tiếp tục hấp thu linh lực và hồi phục âu tình hình chỉ càng tệ hơn, Vân Nhàn quyết đoán kêu: “Cùng lên!”



Ban đầu nàng còn đang nghĩ đợi Túc Trì đến rồi hãy đánh, ngặt nỗi trước tình hình bây giờ, nàng đã không đợi được nữa.



Khi ý nghĩ của Vân Nhàn chợt lóe, từ ngoài trời có một luồng ánh kiếm sắc bén bay đến, Túc Trì đạp kiếm đến, cái nhìn rơi xuống khuôn mặt nàng, rõ ràng lại bị mức bẩn thỉu của Vân Nhàn làm cho ngạc nhiên.



... Tại sao mới mấy ngày không gặp đã bẩn rồi.



Nhưng đại sư huynh chính là đại sư huynh, người tàn nhẫn ít nói, thậm chí Vân Nhàn không cần giải thích rõ tình huống với chàng, Chước Nguyệt đã ra khỏi vỏ, phát ra tiếng kêu leng keng kéo dài, chém đứt một dãy lớn các cành nhánh đang ngọ nguậy trong nháy mắt. Những người trong phạm vi đó tỉnh lại, lăn lộn chạy trốn sang hai bên.



Không thể nghi ngờ đây là sự khiêu khích đối với Phật Đà Mặt Cười. Cành bị chém vẫn có thể mọc lại, bà ta nghỉ ngơi một lát, lại sắp ra tay, song ánh vàng của Bát Tử Kim bên dưới vẫn luôn âm thầm đối kháng.



Minh Quang đang chống đỡ bên dưới, mồ hôi lạnh đã túa ra nơi thái dương.



Mọi người nắm bắt cơ hội, những người bình thường đang sơ tán đang cố gắng hết sức sơ tán; những người khác ở giữa không trung, pháp khí công pháp đều bay ra sạch, linh khí đủ màu sắc rực rỡ, tiếng nổ vang lên liên tiếp.



Ở đây có hai người tầng Phân Thần, hai tầng Xuất Khiếu, những người còn lại kém nhất vẫn là nửa bước tới Nguyên Anh, dù Đại sư Minh Quang phải phân tâm trấn áp thì đội hình này đã được coi là đáng sợ.



Phật Đà Mặt Cười bị đánh đến mức không tìm được thời cơ ra tay, nhất thời liên tục bại lui. Chẳng có người mới tiến vào lĩnh vực, nguồn linh lực cũ thì bị Minh Quang trấn áp, ánh sáng ma quỷ trên người bà ta bắt đầu suy yếu dần. Tuy nhiên cành nhánh sau lưng bà ta lại như ma quỷ múa may, không ngờ đã làm bị thương liên tiếp vài người. Vân Nhàn rút kiếm đỡ cành cây sắp đâm vào cổ Tiết Linh Tú, nói: “Tiết huynh! Ngươi sang bên cạnh nghỉ ngơi trước đi!”



Chung quy Y tu không thể được xem như đủ sức tung đòn đến cùng, lát nữa mới là lúc hắn thể hiện tài năng.



Suy cho cùng nếu thật sự nói về sức tấn công, Tiết Linh Tú tương đương với nửa thanh Thái Bình.



“...” Tiết Linh Tú đi xuống với mặt mày tái mét, ngồi cùng Phong Diệp, bị ép nghe đàn.



Dường như mọi chuyện diễn ra quá thuận lợi, mọi người cứ thế thừa thắng xông lên, ép Phật Đà Mặt Cười lùi lại đôi thước. Thấy cường độ của cành nhánh ngày càng yếu, hình như Kỳ Chấp Nghiệp nhận ra điều gì đó không đúng.



Gã nhìn xuống phía dưới, Đại sư Minh Quang đang nỗ lực để mọi người rời đi, đồng tử gã co rút lại: “Sư phụ!”



Thực lực của Phật Đà Mặt Cười tuyệt đối không thể yếu bằng này, bà ta yếu ớt ở phương diện này chỉ có thể nói bà ta đã dồn phần lớn linh khí vào Minh Quang – người nguy hiểm nhất đối với bà ta. Dẫu gì Bát Tử Kim của Minh Quang là pháp bảo thật sự có thể làm bà ta bị thương!



Khoảnh khắc tiếp theo, đất rung núi chuyển!



Minh Quang nhất thời không chú ý, bị linh khí tích tụ âm thầm phản kích chực sóng thần, pháp bảo mất ổn định, lập tức cắn trả, thất khiếu ông ấy chảy máu ngay, sắc mặt xám xịt, con mắt đỏ ngầu!



Máu tươi rơi xuống cành cây, bị hút vào theo tiếng sột soạt.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đa số quần chúng là người ở các thành trấn lân cận, đâu thấy được trận chiến cỡ này chỗ nào, lập tức có tiếng khóc cầu cứu không dứt. Ấy nhưng họ đã Phật Đà Mặt Cười xâm nhập lần nữa, thành thử cả nơi này tràn ngập một sự yên tĩnh quái đản trong thoáng chốc.



Vân Nhàn ở gần Minh Quang nhất, nàng theo bản năng muốn đỡ lấy, đúng lúc này một cành cây mang theo gió mạnh đánh về phía sau lưng nàng và bị Túc Trì chặn lại.



Túc Trì đứng giữa không trung, lạnh lùng như băng, trong chớp mắt đã đánh nhau với Phật Đà Mặt Cười mười mấy chiêu, cả bọn hoàn toàn không thấy rõ, chỉ nhìn được những đợt dư ảnh.



Minh Quang bị thương, nay không tài nào động đậy, phần lớn áp lực đều đặt lên người chàng. Một mình chàng đủ sức chống đỡ lâu ngần ấy trước mặt cao thủ tầng Hợp Thể đã rất đáng nể.



Hiềm một nỗi đáng nể nào có nghĩa đã đủ khả năng đảo ngược cấp bậc. Ngay chiêu cuối cùng, Túc Trì bị một cành cây đánh lui, lông mày dài nhíu lại, chàng nghiêng người dùng đốt ngón tay lau sạch vết máu tràn ra bên khóe miệng.



“...” Tại sao cùng là đánh nhau, Đại sư Minh Quang thì chảy máu thất khiếu còn huynh ấy lại hộc máu đẹp trai thế này, Vân Nhàn kêu lên: “Đại sư huynh, hình như lần nào ta cũng để huynh khiêu chiến vượt cấp.”



Tên Ma tu lần trước cũng vậy, tuy nhiên lần này còn quá quắt hơn.



Túc Trì nói: “Không sao.”



Ngoài miệng nói không sao, đây mà là không sao ư! Sự tiêu hao vừa rồi hoàn toàn không đáng kể trên người Phật Đà Mặt Cười bấy giờ. Hai người chủ lực lần lượt bị thương, những người khác chẳng kém gì tôm tép dưới tay Phật Đà Mặt Cười, thậm chí còn không chịu nổi hai cái tát.



Liễu Huy càng là kẻ xui xẻo hơn, đi đến tuần tra mà bị đánh đến mức suýt rụng mất hai cái răng, bây giờ chỉ biết nằm bên cạnh thở hổn hển.



Khuôn mặt Minh Quang vẫn còn ma khí, ông ấy loạng choạng đứng dậy, Bát Tử Kim phát ra ánh sáng le lói.



Lúc này Vân Nhàn mới phát hiện hình như từ đầu đến cuối Phật Đà Mặt Cười chưa nói một lời nào. Ngoài việc phát ra tiếng kêu chói tai không giống nhân loại, có vẻ bà ta đã mất khả năng giao tiếp.



Hết cách.



Nhưng tuyệt đối không thể để bà ta rời khỏi đây.



Giả như hôm nay để Phật Đà Mặt Cười rời đi, lại trà trộn vào biển người, với khả năng ẩn náu của Liên Tọa và mức độ hỗn loạn của Phật Đà Mặt Cười, hậu quả về sau tuyệt không thể đo lường. Mọi người đứng dậy, nắm chặt vũ khí, ánh mắt dần trở nên lạnh đanh.



Đôi mắt không nhìn ra cảm xúc của Phật Đà Mặt Cười nhìn sang, hình như bị thứ gì đó đâm vào, xoay đi một chút, lại mau mắn xoay trở lại.



Bất chợt, mọi người di chuyển!



Chỉ cần còn sức lực phải hạn chế người này tại đây. Ít nhất phải kéo dài đến khi cứu viện chạy đến!



Khốn nỗi dù có ra sao, Phật Đà Mặt Cười chưa từng lùi lại dù chỉ một tấc.



Bà ta cũng đang bị thương, cũng đang chảy máu, làm bị thương người khác và người khác cũng đang làm bà ta bị thương. Cảnh tượng nhốn nháo hơn, song trong đôi mắt bà ta lại chứa thêm nỗi chán ghét.



Không giết được bà ta, bà ta cũng không muốn ra tay giết ai nữa.



Kết thúc sớm. Thây kệ là gì.



Ngay một thoáng tiếp theo, vô số cành nhanh bao trùm lấy mọi người, quấn thành hình dạng như cái kén, kiên cố cùng cực, vào không xong ra không thể. Túc Trì và Tức Mặc Xu xé rách kén cây, sắc mặt nặng nề.



Chỉ bị trì hoãn trong thời gian một hơi thở là thế, Phật Đà Mặt Cười đã thành công nắm lấy mục tiêu ngay từ đầu của bà ta!



Người bị bắt lên nào phải Minh Quang, cũng chẳng phải Kỳ Chấp Nghiệp, mà là...



Vân Nhàn!