Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 11: Nghe nơi góc tường



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



Bản beta lại: 05/2025



………..



Dưới sự thuyết phục không ngừng nghỉ của Vân Nhàn, rốt cuộc Chưởng quầy cũng nhượng bộ, đồng ý với mức giá 1,000 lượng.



Trước tiên đưa 750 lượng, nếu như có thể bắt được yêu và hoàn thành nhiệm vụ, Chưởng quầy sẽ thanh toán 250 lượng còn lại. Nhìn vào vẻ mặt đen như than củi của Chưởng quầy khi hai người rời đi, có thể đoán định rằng con số này hẳn mang một ý nghĩa sâu xa nào đó.



Khi Vân Nhàn và Kiều Linh San trở về nhà với 750 lượng, Phong Diệp vẫn đang ngủ ngáy o o.



Gã khá vô tư, ngày hôm qua mới đến đây còn kêu ca ầm ĩ rằng quá bẩn đến mức không có chỗ đặt chân, giờ đây lại ôm đàn ngủ ngon lành trên chiếc ghế dài bẩn thỉu, chỉ thiếu mỗi chảy nước dãi mà thôi.



Chỉ có vỏn vẹn hai căn phòng nhỏ, Kiều Linh San tuyệt đối không chịu ngủ chung với Vân Nhàn, thành ra đương nhiên Phong Diệp đành uất ức ngủ ở đây.



Vân Nhàn không chút thương xót, đi qua lôi Phong Diệp dậy: “Dậy đi!”



Giọng nói như sấm sét bên tai khiến Phong Diệp bừng tỉnh ngay: “Cái gì? Cái gì?!”



“Chúng ta sẽ đi nhận tiền thưởng.” Vân Nhàn đi thẳng vào vấn đề, nói, “Có thể sẽ cần đến ngươi.”



“Tiền thưởng?” Phong Diệp hãy còn mơ màng, “Chúng ta thiếu tiền hả? Chỗ nào cần dùng tới tiền?”



Nghe xem thằng nhóc này hỏi gì kìa!



Tiền tệ phổ biến trong bí cảnh là linh thạch. Linh thạch có thể bổ sung khí của trời đất, tăng tốc độ tu luyện. Khi đã vào bí cảnh, dù mang theo bao nhiêu vàng bạc cũng chỉ là phế liệu, chẳng có tác dụng gì. Tuy nhiên linh thạch thì quý giá, nhiều người sẵn sàng dùng vàng bạc để đổi lấy linh thạch, thậm chí những viên linh thạch có màu sắc đẹp và nhiều linh khí còn vô giá. Mỗi tội, hiển nhiên hiện tại ngay cả vàng bạc mà họ còn không có thì huống gì là linh thạch.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Có lẽ Phong Diệp chỉ đến đây để du sơn ngoạn thủy, cả người tính đâu ra đấy chỉ có khoảng 500 lượng.



Trước đây Kiều Linh San chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ thiếu tiền dùng, để rồi giờ đây cũng bắt đầu buộc phải tính toán. Mua đủ Tịch Cốc Đan và thảo dược cần thiết trong bí cảnh, đồng thời Vân Nhàn và Kiều Linh San còn cần mang kiếm tới Chú Kiếm Sư để vá lại các khe nứt, mài giũa đánh bóng lưỡi kiếm trước khi tới đại chiến. Như vậy, cộng thêm phần thưởng 1,000 lượng bắt quỷ hấp tinh vẫn chưa đủ, họ cần ít nhất thêm 1,000 lượng nữa mới miễn cưỡng dư dả một mảy.



Nghèo, đúng là nghèo túng đến mức làm người ta căm phẫn, đặc biệt là khoản chi cho Chú Kiếm Sư chiếm phần lớn. Bảo sao nhiều Kiếm tu đổi nghề như vậy, tịnh không đủ khả năng chi trả đâu.



Cánh tay trái lại bắt đầu đau nhức không giải thích được, cứ tê buốt khó kham, Vân Nhàn cau mày, không nói gì, đợi cơn đau qua đi rồi mới bảo: “Đi. Đi ra phố Liễu Thanh xem nào.”



-



Ngõ làng chơi, náo nhiệt khôn cùng, khắp nơi là lầu son gác tía, tiếng người huyên náo.



Thông tin Chưởng quầy đưa ra quá rộng, chỉ nói là ở trên con phố này. Vân Nhàn đi đầu tiên, đeo mặt nạ, nhìn mà than thở: “Không ngờ đã phát triển đến mức này...”



Bên trái là lầu xanh ca múa, bên phải lại chia thành nhiều nhà thổ nam phong quán khác nhau. Trước cửa chỗ này có vài thiếu niên Yêu tộc đứng, đôi mắt long lanh như nước, thậm chí có một con hồ ly đã gãy đuôi; chỗ kia thì có mấy tu sĩ to con oai hùng, vạt áo mở bung, cơ bắp bóng loáng; mỗi người trong số họ đều có ngoại hình dáng người vượt trội.



Chẳng qua không biết sao nhìn tổng thể lại thấy có mùi mồ hôi.



Nữ tu sĩ thực sự thích dạng này ư?



Vân Nhàn vẫn thích kiểu khôi ngô tuấn tú hơn. Nàng vừa lia mắt đã thấy một phú bà nhét linh thạch vào thắt lưng của người đàn ông cường tráng ở phía trước.



Người đàn cường tráng kia còn muốn nửa chào nửa chối, giọng nói ồm ồm phát ra từ cuống họng: “Phu nhân xấu quá đi á!”



Vân Nhàn: “...”



Trời cao biển rộng bao la không thiếu cái lạ…



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Phong Diệp đang cố sức đọc tấm bảng gỗ trước quán, phiên dịch lại: “Bên dành cho tu sĩ nam lẫn nữ, bên dành cho nam tu sĩ và bên cho nữ tu sĩ… đều sẽ chọn khách, vô duyên xin chớ cưỡng cầu. Dám gây chuyện, cỏ mộ phần sẽ cao năm trượng… Ặc.”



Kiều Linh San không nói nên lời, cúi đầu đi một mạch.



Vân Nhàn nhìn thoáng qua đôi tai đỏ bừng của nàng ấy, thầm nghĩ, con bé này có da mặt mỏng quá, kiểu này không thể trực tiếp xông vào đại chiến được, xem ra nhận nhiệm vụ này là đúng bài.



Ba người chen chúc trong dòng người đông đúc, chuẩn bị đi tìm người bị hại trước để tìm hiểu tình hình.



Mọi người đang chen lấn ở đây đã nghe thấy tiếng vó ngựa xa xa. Một chiếc xe ngựa lộng lẫy dát vàng bạc trên khung chậm rãi tới từ xa rồi lại từ từ chạy đi mất. Tấm rèm che phía trên không gió mà bay, có in biểu tượng Linh Thảo Tơ Vàng.



Không hiểu do đâu Vân Nhàn lại có linh cảm: áng chừng người ngồi trên xe ngựa thuộc giới nam – người con trai ăn mặc hệt cọng hành lá tại Diệu Thủ Môn.



Rõ ràng có thể đi bộ đến nơi nhưng hắn ta nhất quyết phải đi xe ngựa qua một cách vênh váo, thật khiến người ta tức giận, khoe khoang đến phát rồ. Có người nhìn không nổi, lẩm bẩm mà rằng: “Tiết Linh Tú này phô trương quá.’”



Vân Nhàn nghe thấy cái tên này lần nữa.



Hóa ra người mua đầu trên cổ Liễu Thế với cái giá 100,000 lượng chính là vị Y tu này? Giữa hai người họ có mâu thuẫn gì sao?



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Gió nhẹ vô tình vén màn cửa sổ, ánh mắt Vân Nhàn bỗng chốc đông cứng.



... Nàng như đang ở bên cạnh Tiết Linh Tú và nhìn thấy bên mặt đẹp trai có phần âm u của Trọng Trường Nghiêu. Chỉ là nhìn thoáng qua, song thị lực của nàng hơn người đến mức không nên nhầm lẫn.



Quả nhiên.



Hắn vẫn tới.



Mỗi tội không biết làm sao hắn lại dính líu đến Nam Giới, chẳng lẽ cũng nhờ bộ dạng quân tử phiêu diêu kia?



“Vân Nhàn, tỷ đang nhìn gì vậy?” Kiều Linh San nhíu mày, tầm mắt nhanh chóng lướt qua “cảnh xuân tươi đẹp” và bày tỏ, “Có nhiều nơi như vậy, sao chúng ta biết lũ quỷ hấp tinh kia trốn đi đâu...”



Lời nàng ấy còn chưa dứt đã nghe thấy phía trước có tiếng ầm vang, mọi người giật mình – không, không phải hét lên, mà chỉ bình thản đổi hướng, né tránh một đống không biết là thứ gì nằm trên mặt đất.



Gần đây trên con phố này luôn có dăm người bị ném ra ngoài, mọi người đã quen. Cũng không chỉ riêng con phố này, suy cho cùng khi nào trong Chúng Thành này không có đánh nhau? Bốn phía đều đang đánh nhau, tài không bằng người cho nên đánh thua bị ném ra đường cái là chuyện không thể bình thường hơn. Ai có quan hệ tốt thì có bạn bè đi nhặt, ai không có thì tự mình bò dậy, không chết người đã là may.



Tuy nhiên Vân Nhàn phát hiện ra điều gì đó không ổn bèn đi lên xem xét. Tên nam tử bị ném ra ngoài này có khuôn mặt trắng như tờ, gầy gò xác xơ, vẻ ngoài kiệt sức, trông bộ dạng là đèn đã cạn dầu, song trên người hắn lại không có vết thương ngoài, quan trọng nhất là cả người dẹp lép. Nàng lập tức nghiêm mặt thốt lên: “Do quỷ hấp tinh làm. Nhìn kìa, hệt Chưởng quầy nói, như bị xe ngựa cán qua.”



Phong Diệp nhìn thấy vết hằn sâu như xe cán trên mặt người này, hết nói nổi: “Vân Nhàn, hắn trông như bị cán qua thật.”



Kiều Linh San: “Chính là cỗ xe vừa mới đi qua đó.”



Vân Nhàn: “...”



Này, người giàu các ngươi thật sự coi trời bằng vung!



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Ba người họ đút cho hắn ăn viên nhân sâm để hắn không chết, đoạn tốt bụng kéo người đàn ông từ giữa đường sang bên đường, chờ đợi người nhà hoặc bạn bè của hắn tới đón.



Vân Nhàn lại trầm tư.



Vì Trọng Trường Nghiêu đã đến, điều đó cho thấy mặc dù có một số khác biệt nhưng thế giới nhìn chung vẫn đang tiếp diễn theo thoại bản. Vân Nhàn quan tâm đến quỷ hấp tinh như vậy, trước tiên tất nhiên là vì không có tiền ăn; thứ hai, cũng là vì nàng muốn xem thử phải chăng mình có thể gặp lại Trọng Trường Nghiêu và sau đó hắn sẽ giải thích với Tức Mặc Xu như thế nào.



Rành rành quỷ hấp tinh là thuộc hạ đắc lực của Tức Mặc Xu nhưng cuối cùng lại giải độc cho Trọng Trường Nghiêu trong bí cảnh, thậm chí vào giây phút sống còn đã truyền cho người ta công lực suốt đời, cưỡng ép nâng tu vi của Trọng Trường Nghiêu lên hai tầng, đột phá thẳng đến Nguyên Anh. Trong một thời gian dài sau đó, nàng ta trở thành một tồn tại hệt người trong mộng đậm sâu nơi trái tim của Trọng Trường Nghiêu.



Nàng nghĩ mãi mà không hiểu, vì đâu Tức Mặc Xu không màng tới.



Ngay cả khi không xét từ góc độ tình cảm nam nữ vẫn đủ khiến người ta khó chịu. Đây chính là thuộc hạ của mình, sao cùi chỏ ngoặt ra ngoài được cơ chứ?



Một đợt qua đi một đợt khác lại tới, bên cạnh phố Liễu Thanh là sòng bạc lớn nhất Chúng Thành. Hôm nay là ngày đặc biệt, dường như có một ván cược lớn nào đó đang được mở, lại là một bầu không khí náo nhiệt. Trong tiếng ầm ã la uống, Vân Nhàn nhạy bén nghe được phần quan trọng:



“Ngươi ngu à, đặt cược Nam Giới? Nam Giới đầy rẫy Y tu, ngươi nhìn Tiết Linh Tú hôm nay kìa... Có lượm lặt chỗ tốt cũng không biết lượm lặt thế nào!”



“Ta thấy Tây Giới vẫn đáng tin cậy hơn.”



“Tây Giới đáng tin cậy cứt, ngươi muốn đặt cược Tây Giới thì thà đi đặt cược Đông Giới còn hơn. Đám hòa thượng có tài nữa cũng không thoát khỏi bị ngu đâu. Lần nào bị lừa là lần đó dính bẫy, ra tay thì nhẹ nhàng, dễ gì giành được hạng nhất?”



“Bảo ta cược Đông Giới sao ngươi không cược đi?”



“Ngươi cho rằng đầu óc ta có vấn đề đấy, ném tiền thẳng vào hố nước tốt xấu gì còn nghe được tiếng vang kia kìa!”



Vân Nhàn: “...”



Kiều Linh San: “...”



Phong Diệp giận nhưng không dám nói gì: “Cũng, cũng không tệ đến mức đó đâu... !”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Xem ra hiện giờ người dân ngây thơ ở Chúng Thành có ấn tượng rập khuôn về Đông Giới là một chú gà con yếu ớt. Không cần nhìn cũng biết tỷ lệ đặt cược của Bắc Giới thấp nhất, Đông Giới cao nhất. Dù sao kỳ trước Bắc Giới có khí thế vô cùng hùng mạnh, cho nên như vậy cũng dễ hiểu.



Hơn nữa, quy tắc của Đại Chiến Tứ Phương là có ưu đãi cho bên thắng. Bắc Giới chiến thắng, số lượng đệ tử Đao Tông có thể đến sẽ nhiều hơn, kéo theo số lượng tông môn nhỏ tự do ngoại trừ Đao Tông cũng nhiều hơn Đông Giới rất nhiều. Lần trước Vân Nhàn rỗi rãi đếm số lượng người Đông Giới tham gia thi đấu ở Chúng Thành, trừ ba người nàng ra, chỉ có khoảng một hai trăm người. Bắc Giới thì khỏi cần nhắc, ít nhất vượt qua gấp đôi.



Bảy ngày còn lại trước đại chiến này không chỉ dành cho các đệ tử tham chiến, nói không chừng còn dành cho những người các cược này nữa. Chính vì hòng để họ có thể quan sát kỹ mạnh yếu của các môn phái, sau đó mới đưa ra quyết định.



Không nghi ngờ gì nữa, hiện giờ hai bên có danh tiếng nhất là Đao tu và Y tu, chẳng qua một bên dựa vào ngang ngược, một bên dựa vào giàu có.



Ba người lại ngồi xổm nghe lén một lúc nữa nơi góc tường và nhận ra: đúng là những con hẻm nhỏ là chỗ thu thập được tin tức địa phương tốt nhất.



Phía sau họ là cửa sổ của một cái lầu xanh, lần này những gì họ nghe được còn chi tiết hơn, thậm chí trực tiếp nhắc đến Kiếm Các và vị Đại sư huynh Túc Trì bí ẩn mà họ đã nghe nói đến nhiều lần.



“Túc Trì vẫn chưa đến? Lần trước vô tình gặp hắn ở rừng rậm Tây Bắc trừ yêu diệt ma, mới thoáng nhìn thôi, ta thề rằng đời này mình chưa từng thấy nam tử nào tuấn tú như vậy.”



“Nghe nói năm nay tông môn của hắn cũng tham chiến? Ta thấy Chưởng quầy ôm hy vọng dữ lắm, thậm chí bà ta đã bỏ ra 500 lượng bạc để đặt cược Đông Giới thắng. Ôi trời, rõ mười mươi kỳ trước Đông Giới bị đánh đập thảm hại...”



“Ta hiểu nỗi lòng của Chưởng quầy. Mặc dù chưa từng nghe đề cập, nhưng với một người tài hoa xuất chúng như vậy, chắc hẳn tông môn dạy dỗ ra hắn cũng không tầm thường được.”



“Hợp lý. Nghe tên Kiếm Các, ngươi đã thấy loáng thoáng có cảm giác ghét ác như kẻ thù, cũng như tốt đẹp không nhiễm bụi trần hay không?”



“Đúng, đúng vậy! À, ta còn nghe nói Túc Trì lạnh lùng như sương giá, không gần nữ sắc, một lòng chỉ có kiếm thuật, hơn phân nữa vẫn là đứa con nít…”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thấy những đề tài trên kia ngày càng không phù hợp cho trẻ em, Kiều Linh San ho đôi tiếng, giọng nói ấy dừng lại, cửa sổ đó sóng sập kêu một tiếng “cạch”.



Kiều Linh San nhíu mày, nhìn Vân Nhàn, Vân Nhàn cũng nghiêm túc nhìn nàng ấy.



Hai người giao tiếp bằng mắt, mỗi người đều hiểu ra điều gì đó, cuối cùng Vân Nhàn chậm rãi mở miệng, trịnh trọng hỏi: “Đại sư huynh năm nay bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?”



Kiều Linh San thốt lên: “Tỷ nghe nãy giờ mà chỉ nghe có mỗi câu cuối cùng thôi á?! A!!”



Tại thời khắc sắp rối loạn này, cuối cùng cách đó không xa có một nữ tử đi đến và dừng lại trước mặt ba người họ.



Nữ tử này vận một chiếc váy lụa mộc mạc, trên mặt không trang điểm, lông mày thanh mảnh, môi nhỏ, vẻ mặt ảm đạm buồn rầu, từng bước chân loạng choạng khi đi trên đường. Vừa nhìn thấy người đàn ông bẹp dí không biết sống chết ra sao nằm bất động ven đường, nàng ta thảng thốt kêu lên và nhao đến liều mạng lắc hắn: “Tướng công! Tướng công đáng thương của thiếp!”



Mắt Vân Nhàn khẽ cử động.



Hả? Sao phản ứng không giống như những gì nàng hình dung? Tướng công không làm chuyện chính mà đi dạo tới lầu xanh, không vả chát chát cho sưng miệng thì thôi sao còn khóc nữa?



Người phụ nữ nức nở khóc xong, lau nước mắt, ôm lấy tên nam tử, đoạn quay sang nói lời cảm ơn với ba người: “Cảm ơn ba bạn trẻ. Nếu không có các vị ra tay cứu giúp, e rằng tướng công của ta đã không sống nổi.”



“À này.” Vân Nhàn gãi gãi má, chỉ vào khuôn mặt xanh xám của tướng công nàng ta mà rằng, “Đại khái tướng công của cô bị quỷ hấp tinh hút nguyên dương nên mới thành ra như vậy.”



“Ta đã biết.” Nữ nhân hít sâu một hơi, cả giận cho hay, “Ta thề ở đây, thù này tất báo!”



Ba người: “?”



Nghiêm túc hả??



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Cô...” Phong Diệp thận trọng hỏi, “Cô không tức giận sao?”



“Ngươi đang ám chỉ điều gì?” Nữ tử bối rối ngước mắt lên, cuối cùng cũng hiểu ra ý của cả bọn bèn mỉm cười dịu dàng, “Sao phải tức giận? Tướng công nuôi gia đình vất vả bao nhiêu, ta lại không thể san sẻ gánh nặng cho chàng, chàng muốn thư giãn một chút là chuyện đương nhiên. Hơn nữa, những nữ tử này khác với ta, là để giải khuây mà thôi, ta cần gì phải so đo cao thấp với họ?”



Kiều Linh San há hốc miệng.



Kinh ngạc!!



Có vẻ nữ tử hứng chí nói tiếp, còn muốn bày tỏ thêm suy nghĩ của mình, thì đúng lúc đó tên nam tử hôn mê trong lòng nàng ta khẽ cục cựa, mở mắt ra



Nữ tử không kịp đề phòng, sắc mặt đột ngột thay đổi.



Tên nam tử nhìn thấy nàng ta như nhìn thấy quỷ, run rẩy khắp người, đưa lên một ngón tay run run: “Ả… chính là ả… hút… hút hút ta…”



Vừa dứt lời, nữ tử đã ném hắn xuống đất như đống rác, lách mình thoát đi, tốc độ nhanh như chớp. Sự tình thay đổi đột ngột, Kiều Linh San và Phong Diệp chưa kịp phản ứng, cứ cất bước đuổi theo, vừa đuổi vừa vô thức nhìn về phía Vân Nhàn: “Vân…”



Vân Nhàn đã biến mất rồi.



Ở tận cuối ngã tư đường, nàng bám sát sau lưng nữ tử như ma quỷ, tay áo bay phần phật trong gió, hai người chỉ cách nhau cùng lắm một bước chân.



“Muốn so tài tốc độ với ta ư?” Vân Nhàn vỗ lên chuôi kiếm, kiếm khí tỏa ra khắp nơi, nàng nhếch miệng, “Nếu để cho ngươi chạy thoát, hôm nay ta sẽ viết ngược lại tên mình ngay.”



………..



Lời tác giả:



Thấy rất nhiều độc giả nghi hoặc nên giải thích một chút. Đại Chiến Tứ Phương không chỉ có vài người tham gia như vậy, các nhân vật như nhân vật chính và Liễu Thế chỉ là đại diện cho từng giới.



Cứ tưởng tượng như trong một kỳ thi thể thao, cô ấy chỉ là tuyển thủ cầm bảng hiệu cho Đông Giới, phía sau còn có một đoàn dài những tu sĩ tự do và các tông môn khác. Việc không viết cụ thể không có nghĩa là không có ai, chỉ đơn giản là họ không phải là nhân vật chính mà thôi.

------oOo------