Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Bỗng chốc bên trong Huyền Bảo Các im ắng đến lạ thường.
Bị đôi mắt hung ác nham hiểm của Liễu Thế nhìn chòng chọc, người bình thường đã sớm né tránh và chuồn lẹ, huống chi trước mặt chỉ là một thiếu nữ gầy nhom. Tuy bảo mặt nạ trâu che khuất phần lớn khuôn mặt của nàng song nhìn từ làn da trắng mịn ở tai và cằm, có thể thấy tuổi tác của nàng còn khá non trẻ, chừng đâu 18 tuổi hoa.
Liễu Thế ném tờ giấy vàng khó hiểu đó đi, cười khẩy: “Ngươi đang đùa ta à?” Giọng nói mang theo chút âm u.
“Huyền Bảo Các vốn là nơi nhận nhiệm vụ.” Thiếu nữ nọ không né tránh, giọng điệu thong thả, “Ta bắt quỷ hấp tinh, có gì xung đột đến Liễu đại hiệp?”
Hai người như đang nói chuyện phiếm nhưng bầu không khí lại đối chọi gay gắt.
Trong sự im lặng chết chóc, Liễu Thế nhìn lăm lăm vào mắt nàng. Vừa định đưa tay ra, y nghe lão già áo bào đen truyền âm bí mật lần nữa, lần này không còn ôn hòa như trước mà còn có chỗ vội vàng: “Thiếu Tông chủ, chúng ta phải đi thôi!”
Ông ta đã muốn ngăn cản khi Liễu Thế khiêu khích người khác từ sớm. Ngay cả khi ông ta ở tầng Hợp Thể, chẳng lẽ Chúng Thành thiếu cao thủ chắc, thậm chí còn có rất nhiều người tài ba kỳ lạ, lẽ nào ông ta có năng lực che chở cho Liễu Thế nghênh ngang bốn bề?
Còn thiếu nữ này...
Ông già nhìn vào cánh tay trái của nàng qua đôi mắt sâu hoắm. Rõ ràng chỉ là Kim Đan tầng 5, tu vi không tính là cao thâm, vậy mà nơi cánh tay có hơi thở loáng thoáng khiến tới ông ta cũng run rẩy đầy khó hiểu.
Phải có cái gì đó ẩn giấu.
Mặc dù có kiêu ngạo tuy nhiên Liễu Thế nào ngu ngốc, y nhanh chóng nhận ra ý đồ của Trưởng lão và sắc mặt lập tức thay đổi. Cuối cùng y vẫn không liều lĩnh ra tay ngay tại Huyền Bảo Các.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Nhìn trang phục của ngươi, ngươi là đệ tử của phái nào?” Trước khi đi, Liễu Thế thuận miệng hỏi thử chứ không có ý định thực sự muốn biết câu trả lời, y cười gằn, “Thôi, bất kể là ai, tốt nhất cứ lẩn cho kỹ trong đại chiến. Nếu bị ta nhìn thấy… Ta chưa từng thương hoa tiếc ngọc đâu, tự cầu phúc đi.”
Đoàn người trùng trùng biến mất tại ngoài cửa hệt khi họ đến.
Sau cùng hơi thở gần như trì trệ của Kiều Linh San cũng được giải tỏa, mặt nàng ấy đỏ bừng Vân Nhàn nhấc một góc mặt nạ trâu sang, liếc mắt nhìn nàng ấy: “Thở đều nào, đừng nôn nóng.”
“Ta không nôn nóng, tỷ mới nôn nóng đấy!” Kiều Linh San cũng lớn lên trong tông môn từ bé, dẫu suốt ngày đòi đánh đòi giết nhưng trên thực tế đây là lần đầu tiên nàng ấy gặp cảnh này, thiếu điều không thở nổi, “Không phải Mộ Tiền bối đã dặn đừng nên va chạm với họ sao?! Lỡ ra tay thật thì tính sao đây?”
Có trời mới biết vừa nãy nàng ấy còn đang nghĩ mình sẽ cầm cự nổi nhiều nhất bao nhiêu giây bằng cách rút kiếm xông lên.
“Ta đâu có va chạm, ai biết y hẹp hòi tới vậy.” Giả đấy, thực chất từ nhỏ Vân Nhàn có tật xấu là không ưa nhìn người khác làm màu. Nàng hứng chịu những ánh mắt đầy vẻ khó tin của đủ mọi loại người, lại kéo mặt nạ trâu xuống thật chặt, “Nếu bị đánh, ta sẽ nói mình là người bên Cầm Phường.”
Kiều Linh San: “...”
Cầm Phường đâu có chọc tỷ!
“Vậy giờ tính sao đây?” Kiều Linh San nhặt lên bảng giấy vàng đã được lột xuống, cau mày bảo, “Đã bóc là sẽ có hiệu lực, không hoàn thành nhiệm vụ sẽ phải nộp phạt.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đã nói rồi, ta không cố ý gây chuyện.” Vân Nhàn cầm lấy bảng giấy vàng, cẩn thận đọc bút tích trên đó rồi ngước mắt lên nhìn tầng cao nhất của Huyền Bảo Các. Có ánh mắt mơ hồ đang nhìn lên khuôn mặt nàng đầy hứng thú, chừng như không có ý định giấu giếm.
Ngay từ đầu nàng đã biết Các chủ ở trên đó, giả sử Liễu Thế thật sự ra tay, nàng sẽ không chết ngay tại chỗ, nhưng tuyệt đối cũng bị thương cân động cốt lột da.
“Đi, chúng ta tới đây nhận nhiệm vụ.” Vân Nhàn xoay người lại, ra hiệu cho Kiều Linh San đuổi theo, chậm rãi phân tích, “Muội xem nhiệm vụ này đi. Trước hết, mục tiêu là năm tên quỷ hấp tinh. Phải biết tính công kích của quỷ hấp tinh không cao cho lắm; thứ hai người thuê trả hậu hĩnh, tận 500 lượng, chưa kể giọng điệu còn khẩn trương tợn, nói không chừng được tăng gấp đôi lần nữa...”
Kiều Linh San: “Tỷ biết rõ quá, tại sao một nhiệm vụ ngon ăn như vậy lại treo ở chỗ cấp Địa và mãi chưa có ai nhận.”
Vân Nhàn: “...”
Kiều Linh San cao giọng: “Vân Nhàn!”
Vân Nhàn huýt sáo như không có chuyện gì xảy ra.
Kiều Linh San thấy mình lao lực quá độ.
Đúng vậy, Vân Nhàn nói không sai. Thật chất quỷ hấp tinh không có tu vi cao cũng như không mạnh lắm trong số đông đảo Ma tộc, cũng không gây nguy hiểm đến tính mạng con người. Song thật sự muốn bắt giữ bọn họ thì nào có dễ?! Chung quy Ma tộc khác con người, quan niệm đạo đức mỏng manh, quỷ hấp tinh càng nổi danh là khó chơi, chạy trốn thượng thừa không từ thủ đoạn, đầy ba mươi sáu kế khó lòng phòng bị, trơn trượt như cá trạch, tịnh không thể bắt được. Cho dù may mắn chặn được bọn họ thì cũng là tình cảnh “chân đất không sợ mang giày”. Liệu ngươi có dám nhìn khi các nàng bắt đầu cởi bỏ y phục không? Dám nhắm mắt thì chờ cảnh tay trắng trở về; không nhắm mắt còn bảo trong đầu mình chả có vướng mắc, để người khác nghe được cũng thấy quái đản.
Nói chung muốn bắt giữ các nàng, không chỉ tốn nhiều tâm sức hơn tưởng tượng mà còn luôn đối mặt với nguy cơ bị tổn hại danh tiếng.
Dù nói thế nào đi nữa, đuổi theo một đám quỷ hấp tinh chạy trốn nơi nơi cũng không thể xưng là “dũng mãnh vô song”, “tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến”; đệ tử chính phái sẵn sàng trừ gian diệt ác sẽ không muốn nhận, chỉ đành đến lượt những kẻ không màng đến danh tiếng và không có đạo đức gì ra tay – mỗi tội, bộ những kẻ bất cần đời ấy thiếu công việc kiếm tiền ngon lành hơn bắt quỷ hấp tinh chắc? Hiển nhiên chẳng có mấy ai ghé mắt nhìn nhiệm vụ.
Hỡi ôi, Kiều Linh San nghĩ, đúng là gây nghiệp rồi!
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
-
Nhận nhiệm vụ, dưới sự giật dây của Quản sự Huyền Bảo Các, rất nhanh hai người đã gặp được người ủy thác.
Người kia là chưởng quầy của một quán rượu, mặt vàng râu dài, đội mũ đen, ông ta đang thong thả lau sạch chén ngọc bằng miếng vải. Nhìn thấy hai người, ông ta hỏi mang theo vẻ mặt đầy hoài nghi: “Chỉ có hai người các cô thôi sao?”
Trông không giống người làm được việc lắm nhỉ?
“Đúng vậy.” Vân Nhàn đáp, “Chỉ có chúng tôi.”
Kiều Linh San bổ sung: “Có thể còn thêm một Cầm tu.” Mặc dù không có tác dụng lớn nhưng cũng coi như thêm được nửa cái đầu người.
“Lỗi của tôi, tôi quên bổ sung. Chuyện này không đơn giản như các cô nghĩ đâu.” Chủ quán rượu nhìn vào tờ treo thưởng do họ mang đến, thở dài mà rằng, “Thứ này vốn do con trai tôi viết, ngày hôm qua nó vào y quán, đến giờ vẫn chưa tỉnh.”
Quỷ hấp tinh không hiếm, mỗi tội trước giờ hành tung của chúng bí ẩn, chưa từng nghe tới chuyện cùng nhau đi săn mồi. Mấy ngày trước con trai ông ta đi nghe hát nhạc dân gian như thường lệ, ngày hôm sau bắt đầu không ổn.
“Tông sư nói cái gì cũng có nguyên nhân, quỷ hấp tinh hấp thu nguyên dương để tu luyện, thường chỉ vừa đủ là dừng, không gây hại đến tính mạng.”
Chưởng quầy quán rượu kể thật sinh động: “Nhưng đám quỷ hấp tinh này như muốn liều mạng đấy, chúng hút tới cạn, không chừa lại tí nào! Sau này tôi mới biết nhờ có chút tu vi nên con trai tôi mới cầm cự được mười ngày. Từ khi Thánh nữ Ma Giáo gì đó đến đây, đã có thêm dăm trường hợp bị hút khô và vứt ra đường. Ôi chao, cái thứ đó xẹp lép, đáng sợ lắm, tôi còn tưởng bị xe ngựa cán ba vòng nữa đấy chứ.”
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thấy ông ta giãi bày sinh động như thật, thậm chí có chút hả hê, xem ra tên con trai này chẳng quan trọng đối với ông ta gì cho cam.
Kiều Linh San: “...” Khả năng gợi hình tốt đấy.
Vân Nhàn thì đang thầm nghĩ: Tới rồi!
Trong thoại bản, Trọng Trường Nghiêu đã rút kiếm giúp đỡ khi đi ngang qua, giải cứu một trong những con quỷ hấp tinh đang chạy trốn. Hắn lầm tưởng rằng quỷ hấp tinh là nữ tử bị cưỡng ép bèn làm chuyện tốt tới cùng, hộ tống nàng ta một mạch đâu ra đó. Từ đây chị gái quỷ hấp tinh đã thầm cảm mến hắn.
Tại cuộc gặp gỡ thứ hai của hai người, hết thảy đã là “cảnh còn người mất”. Trọng Trường Nghiêu và Tức Mặc Xu gặp nhau trong Đại Chiến Tứ Phương, lại phát hiện ra người mà hắn hằng lầm tưởng là cô gái tốt thực chất là thuộc hạ đắc lực của Tức Mặc Xu. Lòng đau đớn, hắn thấy mình không nên thân, trao nhầm lời chân thành. Từ đó hai người thành người xa lạ, chẳng ao nhắc lại một lần duyên phận trước đây.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, sau đó trong một sơn động nào đó tại bí cảnh Đại Chiến Tứ Phương, Trọng Trường Nghiêu đột nhiên trúng độc lạ, xung quanh trong phạm vi trăm dặm không có lấy một Y tu, chỉ có quỷ hấp tinh với công lực dùng thân giải độc kỳ lạ. Do đó, trong sơn động tù mù, hai người buộc phải làm một số chuyện không thể thốt thành lời.
Sau khi xong việc, toàn bộ độc lạ đã được chuyển vào trong cơ thể quỷ hấp tinh. Nàng ta nằm thoi thóp trong vòng tay của Trọng Trường Nghiêu, vuốt ve khuôn mặt đau buồn của hắn và thốt lên: “Nghiêu quân đừng buồn, có thể thân mật với chàng tới mức này xem như đời này của thiếp không uổng…”
Đoạn, miệng phun máu tươi, nàng ta tắt thở bỏ mình.
Ngoài lề, cần bổ sung thêm phần lồng tiếng về bối cảnh: Loài quỷ hấp tinh khác với những gì mọi người hằng tưởng, mặc dù trông như đã kinh qua trăm trận nhưng thực chất toàn dùng mị thuật mê hoặc đối phương. Đây vẫn là lần đầu tiên của nàng ta.
Chà, thực là gượng ép tới cùng cực, cách tiếp cận khác nhau nhưng kết quả tương tự như “kỹ nữ kết hôn lần bốn có cả con nhưng bản thân vẫn còn trinh trắng”.
Chuyện xảy ra trong lúc cấp bách, không còn lựa chọn nào khác. Dù rằng Tức Mặc Xu đã biết chuyện này nhưng nàng ấy có thể nổi giận chắc? Tất nhiên là không thể, suy cho cùng Trọng Trường Nghiêu bị buộc phải làm, hắn có muốn đâu.
Nàng ở chỗ này tự suy nghĩ viễn vông, Kiều Linh San ở đằng kia vẫn đang xác nhận, làm đúng phận sự của mình: “Vậy Chưởng quầy này, ông còn tin tức gì khác không? Giống như lần cuối cùng họ được nhìn thấy ở đâu?”
“Chuyện này… tôi không biết.”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vả lại, việc này đâu phải là chuyện hai tiểu cô nương đủ sức quản lý, tới tầng Nguyên Anh còn chưa có thì bắt người bằng gì. Chưởng quầy liếc nhìn họ một cái: “Được rồi, cực mấy cô đi một chuyến, để tôi mời các cô cuống chén trà đi.”
Lời đuổi khách rõ rành, da mặt Kiều Linh San mỏng, nàng ấy xấu hổ không muốn nài nỉ thêm lần nữa, chưa kể ngay từ đầu nàng ấy không hề muốn đi bắt quỷ hấp tinh. Nay Vân Nhàn đã lấy lại tinh thần bèn hỏi: “Chưởng quầy không tin tưởng nhóm chúng tôi?”
Này, sao nói thẳng thế, Chưởng quầy ngượng ngập: “Không phải, chẳng qua…”
“Có lẽ Chưởng quầy chưa biết.” Vân Nhàn cười thờ ơ và nói vang dội, “Thật ra chúng tôi là tuyển thủ tinh anh của Đại Chiến Tứ Phương năm nay.”
Kiều Linh San: “...”
Những ngón tay nàng ấy để dưới gầm bàn bắt đầu lén co rúm lại.
Chưởng quầy sững sờ một lát, càng không tin: “Cô, mấy cô?”
Khuôn mặt của thiếu nữ đầu trâu trước mắt bị che kín mít bởi chiếc mặt nạ, không thể nhìn rõ biểu cảm, nhưng lại toát ra một cảm giác tự tin và phóng khoáng từ bên trong. Đoạn, nàng lấy ra tờ văn tự qua cổng, nhẹ nhàng đặt lên bàn; lúc lấy đồ vạt áo khẽ động, qua khe hở nơi cổ tay áo lờ mờ thấy vỏ kiếm đen vàng đang lấp lánh ánh sáng âm u và ảm đạm.
Hai người này thật sự là Kiếm tu!
“Đông Giới, Kiếm Các...” Chưởng quầy quán rượu nhận ra chữ viết tay và huy hiệu, sắc mặt thay đổi, ông ta ngạc nhiên ngước lên hỏi, “Chẳng lẽ các cô là đồng môn với vị Túc Trì kia?!”
Xem ra danh tiếng của đại sư huynh chúng ta lừng lẫy khắp Chúng Thành. Kiều Linh San vừa toan xác nhận thì Vân Nhàn đã phủ nhận trước: “Không có.”
Chưởng quầy: “Vậy thì...”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Kẻ hèn bất tài.” Vân Nhàn dừng một chút, sau đó hơi nghiêng đầu cho hay, “Chỉ là sư muội thân truyền mà thôi. Vì có một ít chuyện nên đã lâu rồi tôi và đại sư huynh không gặp nhau.”
Chưởng quầy nổi lòng tôn kính: “Không ngờ lại có quan hệ như vậy...”
Kiều Linh San: “???”
Lâu rồi không gặp nhau là sao chứ!! Chưa bao giờ gặp nhau mà!! Đại sư huynh có biết tỷ ở đây kéo mối quan hệ bừa bãi không!!
“Đúng vậy.” Nhíu mày, Vân Nhàn chính trực mà rằng, “Lũ quỷ hấp tinh kia hành động ngang ngược, đã chạm đến điểm mấu chốt của việc làm quỷ. Quá đáng! Tôi tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra lần nữa!”
“Đúng là Kiếm tu! Trừng phạt kẻ ác, giúp đỡ người yếu, ghét ác như thù, cương trực công chính. Thật là đồng lòng một tông, nề nếp thanh liêm. Là lão phu đã nhìn nhầm.” Chưởng quầy vuốt ve bộ râu dê của mình, cuối cùng cũng thả lỏng người, mở lời khen ngợi, “Vậy thì chuyện này tôi giao cho hai cô!”
Kiều Linh San vui mừng khôn xiết: “Cảm ơn Chưởng quầy!”
Mặc dù nàng ấy không biết mình đang mừng rỡ vì điều chi, rõ ràng lúc đầu nàng ấy đâu có muốn đi.
Ba người họ nhìn nhau, trên mặt đều nở nụ cười nhã nhặn. Trong bầu không khí hòa hợp này, Vân Nhàn từ tốn mở lời: “Khoan đã.”
Chưởng quầy: “Khoan? Sao thế? Cô cứ nói là được.”
Hiện giờ đã biết thân phận của hai người, trong lòng ông ta vô cùng vui sướng, thậm chí ông ta nhìn hai chiếc mặt nạ đầu trâu xấu xí kia cũng thấy thanh tú hẳn lên.
“Không phải chuyện gì to tát.” Vân Nhàn khẽ gật đầu, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, nghiêm túc đáp, “Chẳng qua chúng tôi mới đến đây chưa quen thuộc địa hình lắm, gặp trở ngại rất nhiều, đó là chưa kể con trai của Chưởng quầy vẫn đang hôn mê. ‘Chuyện gấp phải tòng quyền’, không thể trì hoãn, cần phải giải quyết nhanh chóng...”
“Nói chí phải.” Chưởng quầy bối rối, “Chúng ta cần phải vượt qua khó khăn thật, vậy ý cô bạn nhỏ là?”
“Ý tôi là.” Vân Nhàn vẫn giữ vẻ thanh tao, chính trực như trước, đưa một bàn tay nhỏ gầy guộc về phía Chưởng quầy, đầu ngón tay mang theo vết chai mỏng do luyện kiếm và nói khí phách, “Có thể tăng thêm tiền không?”
………..
Lời tác giả:
Gì cũng được nhưng phải thêm tiền!