Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 15: Đại Chiến Tứ Phương (2)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



Bản beta lại: 05/2025



………..



Đại chiến vừa mới bắt đầu, khi đa số mọi người hãy còn đang loay hoay thích nghi với môi trường, một mình Vân Nhàn đã dẫn đầu, sau lưng có một đám đệ tử Đao Tông cực kỳ hung ác bám riết.



May mắn thay linh khí trong bí cảnh vận hành chậm chạp khiến bước chân của bọn chúng chậm lại đôi chút, ngược lại tạo cơ hội cho Vân Nhàn - vốn có thiện về tốc độ - càng thêm nhanh như gió vào bấy giờ và chạy vút đi.



Người phía sau gào lên: “Dừng lại! Đừng chạy!”



Vân Nhàn: “...”



Nàng hốt nhiên thấy lời phàn nàn của Mị Yên Liễu trước đây thật có lý. Hiềm một nỗi hai câu nói này đã ăn sâu vào linh căn người ta như thể không hét lên hai câu thì không thể chính thức mở màn cho một đợt rượt đuổi.



Vừa cắm đầu chạy trốn, Vân Nhàn vừa liếc mắt quan sát bốn phương tám hướng. Nàng đi qua nhiều đệ tử tu sĩ tự do và những người qua đường không hiểu chuyện chi, thậm chí còn khiến những người này tưởng đâu đằng sau có yêu thú cấp Nguyên Anh nào đó đang đuổi theo. Thế nên họ cũng táng đởm, hấp tấp bỏ chạy: “Sao vậy sao vậy? Là cái gì vậy?”



Đây đâu phải là thời điểm thích hợp để đánh nhau chứ!



“Không sao.” Vân Nhàn thản nhiên trả lời, “Có người trả thù thôi.”



Tên tu sĩ tự do liều lĩnh quay đầu nhìn lại, thấy Liễu Thế đang đuổi theo phía sau, bèn nổi lòng tôn kính trong thoáng chốc: “Ngươi ghê thật đấy.”



Thù oán cỡ nào để tới yêu thú còn không thèm đánh đã đuổi theo đập nàng ta, chẳng lẽ là lừa gạt tình cảm người ta?



Vì mục tiêu của đám người kia là Vân Nhàn, hắn không cần phải chạy trốn nữa cho nên đã dừng bước. Kết quả là không lâu sau, Vân Nhàn lại thấy hắn ta hoảng hốt chạy đến với y phục lộn xộn: “Bọn họ có hiểu lầm gì không vậy, sao đuổi theo cả ta nữa?!”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn hiểu ra, lại nhìn ra sau: “Không phải đâu.”



Từ đầu nàng đã thấy kỳ lạ. Tuy đầu óc không được sáng sủa lắm, song Liễu Thế đâu ngu cỡ này. Hiện giờ người nàng không có bảo vật gì, không có lợi ích, muốn xử nàng sau này có nhiều thời gian để xử, giờ thật sự không cần thiết để ra tay với nàng.



Vậy thì đã truy đuổi ráo riết bằng ấy nhất định có âm mưu chi đó.



Hồ nước hiếm có phía sau có khả năng cao chứa thứ gì đâm khiến Đao Tông muốn nhanh chân tới trước, giờ đuổi người đi nhằm dọn dẹp chướng ngại vật. Thây kệ là thiên tài địa bảo, hoặc là yêu thú cấp cao, kết hợp thêm địa hình sẽ giúp họ dễ đối phó hơn. Liễu Thế chắc mẩm sẽ tiêu diệt được thứ ấy tại đây.



Chờ đã, hồ nước...



Vân Nhàn nỗ lực nhớ lại, tuy nhiên chẳng hồi nhớ được liệu trong thoại bản có đề cập đến yêu thú nào bên hồ hay chăng. Thôi được rồi, cho dù là có thật đi chăng nữa, nàng vẫn không nhớ nổi. Suy cho cùng thì sau này sẽ xuất hiện một đống gì mà Bói Trời Ra Mèo Gió Đá, Trăm Chồn Hừng Hực Lửa Tuyết, ba hoa chích chòe, ai nhớ cho nổi.



Đúng rồi, thoại bản.



Liễu Thế đang đuổi theo phía sau bỗng dưng nhìn thấy Vân Nhàn tại đằng trước lật tay lấy ra một quyển bí tịch võ học khỏi nhẫn trữ đồ… Không, y nhìn kỹ, không phải là bí tịch gì cả, là một quyển thoại bản tên “Ma nữ ngây thơ nóng bỏng”!



Đây là sự sỉ nhục cỡ nào!



Sắc mặt Liễu Thế cuối cùng trở nên tối sầm. Người con gái này khiêu khích mình hết lần này đến lần khác, xem chừng không biết thế nào là sợ hãi. Đã không biết trời cao đất rộng thì y sẽ nói cho nàng ta biết.



Vân Nhàn ở phía trước gắng sức đọc nhanh, hai mắt nhìn vào hai nơi khác nhau, ước gì mắt trái canh gác mắt phải đứng gác. Cuối cùng nàng tìm thấy một vài lời mô tả mơ hồ trong đấy. Từ góc độ của Tức Mặc Xu khả dĩ miễn cưỡng biết được: trong bên hồ nước hiếm hoi tại bí cảnh hoang mạc có một con yêu thú tầng Nguyên Anh thật. Tuy nhiên nó mới đánh nhau với một con yêu thú khác cách đây không lâu, đánh tới độ bị thua thiệt khiến cho sức lực và cơ thể bị tổn thương, chỉ phát huy được tám phần sức mạnh. Hiện nó đang ẩn náu trong hồ nước hòng chữa lành vết thương.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trong thoại bản, nó thật sự bị Đao Tông bày trận mượn sức chém giết, một viên yêu đan cấp Nguyên Anh đủ sức đổi được 10 ngàn điểm, tạo nền tảng và lợi thế cực kỳ mạnh mẽ cho giai đoạn sau.



Có được tin tức, Vân Nhàn nhẩn nha cất thoại bản lại trước sự ngỡ ngàng của người qua đường với vẻ mặt “ngươi điên rồi, đang làm gì vậy”. Nàng thầm nghĩ:



Tầng Nguyên Anh, phát huy được tám phần sức mạnh thì cũng ít nhất là Kim Đan đỉnh.



Thật sự là một kẻ khó chơi hiếm thấy.



Trong lúc sơ sẩy, Liễu Thế sau lưng giậm chân lách mình vọt lên trước. Đao khí lướt qua cổ nàng suýt để lại một vệt máu, Vân Nhàn phản ứng cực nhanh nghiêng đầu né tránh, liếc mắt thấy một cảnh tượng hoang tàn trùng điệp.



Một đoàn người bất tri bất giác đi ra khỏi phạm vi hồ nước, thấy sắp vào hoang mạc đến nơi.



Liễu Thế nhận thấy điều này rõ mười mươi, ánh mắt chợt lóe lên.



... Không thể đuổi theo nữa, y phải nhanh chóng quay về hội họp và bày trận cùng các đệ tử Đao Tông khác, chậm trễ sẽ sinh biến, phải chú ý toàn cục.



Nhưng nếu thật sự để Vân Nhàn toàn vẹn rời đi, y lại có chút không cam tâm.



Lưỡi đao như chim nhạn một lần nữa tấn công Vân Nhàn. Lần này Vân Nhàn không còn né tránh, nàng giơ tay đón được lưỡi đao của y từ trực diện và chớ hề ngoảnh đầu lại: “Đến đây là được rồi chứ? Nên quay về thôi.”



Giọng điệu khẳng định, như thể đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng y.



Liễu Thế chợt khựng lại, cau mày. Chẳng lẽ người này biết được kế hoạch của Đao Tông? Không thể nào, đây là tin tức mà ông nội Liễu Xương âm thầm truyền đến, người ngoài dễ gì có được kênh thông tin này?



Một đệ tử khác ở phía sau cũng khẽ giọng thúc giục trong nôn nóng: “Liễu sư huynh, chúng ta cần phải quay về!”



Tình hình không cho phép y cân nhắc tới lui, so với Vân Nhàn, rõ ràng con yêu thú Nguyên Anh trong hồ nước quan trọng hơn gấp trăm lần.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Liễu Thế mặt lạnh tanh, cuối cùng vẫn dừng bước quay người, trước khi đi y còn nhẹ nhàng để lại một câu: “Lần sau gặp lại ta, ngươi sẽ không may mắn như vậy.”



“Thật sao?” Ai mà không biết hâm dọa, Vân Nhàn cũng mỉm cười đáp lại, “Ta chờ ngươi.”



Y hừ lạnh một tiếng, dẫn theo các đệ tử Đao Tông quay người rời đi, hoang mạc trong chốc lát trở nên trống trải chỉ còn lại những tu sĩ vừa bị truy đuổi một mạch. Cuối cùng họ cũng có thể dừng lại thở hổn hển, nơi này lập tức vang lên một tràng than vãn:



“Đao Tông hành xử ngang ngược quá!”



“Bộ người đông là ngon lắm hả...”



“Xui quá, bình thường lúc này đã kiếm được ít nhất mười điểm rồi, chứ giờ chỉ toàn chạy là chạy.”



“Chịu đựng thôi, còn cách nào khác đâu.”



Tu sĩ tự do vừa chạy theo Vân Nhàn một mạch nhìn Vân Nhàn đầy khâm phục: “Ngươi dễ dàng đỡ được một đòn của Liễu Thế?!”



Rõ ràng tu vi trông như ở Kim Đan tầng 5 thế mà! Chỉ có thể khen xứng danh là Kiếm tu, lời đồn về võ công cao cường vượt xa mức trung bình là sự thật.



Vân Nhàn cười giả lả: “Cũng bình thường thôi, không khoa trương đến vậy.”



Tay tê rần thật đấy nhưng nàng tuyệt không thể để lộ ra mảy may.



“Chớ khiêm tốn.” Tu sĩ tu sĩ tự do khẽ đụng vào cánh tay Vân Nhàn, dường như muốn kết bạn, “Tuy tu vi của ta không cao nhưng tin tức khá nhanh nhạy, nếu ngươi muốn biết chuyện gì có thể hỏi ta trước.”



“... .”



Cuối cùng, Vân Nhàn cũng tìm thấy Kiều Linh San và Phong Diệp đang cảnh giác trong một hang động ở hoang mạc. Tổ ba người Đông Giới đã hội ngộ thành công.



Hiện tại tình trạng của cả hai đều tương đối ổn định, không có vết thương nào trên người. Chẳng qua Vân Nhàn sờ lên mũi Phong Diệp lại thấy gã hít vào nhiều mà thở ra không bao nhiêu bèn ngạc nhiên: “Gã sao thế?”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Đừng nhắc đến nữa!” Kiều Linh San nói đến là bực bội. Hai người vừa mới truyền tống đến cùng nhau, Phong Diệp bám riết nàng không buông, còn nói rằng mình tuyệt đối không kéo chân sau và rất hữu ích. Kết quả vừa hay đụng phải hiện trường yêu thú ăn yêu thú đẫm máu, gã trợn trắng hai mắt ngất lịm ngay tại chỗ.



Ngất ngay đấy! Nàng ấy còn chưa ngất cơ mà!



Nàng ấy khổ sở kéo Phong Diệp đến một hang động an toàn tạm thời. Người khác còn tưởng đâu nàng ấy dữ dội lắm, vừa vào đã giết người chôn xác, trời xui đất khiến làm cho chả có ai dám đến quấy rối.



Nào ngờ Phong Diệp lại yếu đuối bực này, ngay cả Vân Nhàn cũng không còn gì để nói: “...”



Tựa hồ Phong Diệp tịnh không biết sự náo động bên ngoài, vẫn nhắm mắt nhắm mũi một cách yên bình.



“Thôi thì gã đã vậy, cứ để gã ở đây nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Vân Nhàn xoa cằm, “Sau này đừng mang theo gã nữa, phiền phức lắm.”



Phong Diệp bắt đầu khoan thai vươn tay gẩy đàn bên cạnh, gảy ra bản nhạc chiến tranh với khí thế hùng hồn, đủ sức khêu ra ý chí chiến đấu của đại quân, đánh đâu thắng đó.



Vân Nhàn quay sang hỏi: “Ý chí chiến đấu có hăng hái lên chưa?”



“Hăng rồi hăng rồi.” Kiều Linh San trả lời, “Hăng tới mức muốn tát gã một cái thôi.”



Phong Diệp mang bệnh sắp chết hoảng hồn bật dậy: “...!”



Sau cùng ba người cũng bước ra khỏi hang động, Vân Nhàn kể cho Kiều Linh San nghe chuyện bị đệ tử Kiếm Tông truy đuổi. Kiều Linh San lập tức cau mày: “Vậy sao tỷ không đến tìm chúng ta sớm hơn?”



“Tìm các muội để làm gì.” Vân Nhàn nhìn về phía xa, hỏi, “Biến từ một người bị truy đuổi thành ba người bị truy đuổi à?”



Kiều Linh San không tài nào phản bác.



Chủ, chủ yếu là đối phương đông người quá!



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trên hoang mạc mênh mông không có lấy một ngọn cỏ, phóng tầm mắt nhìn xa xăm nào thấy bóng người. Khi này đã gần nửa ngày sau khi vào bí cảnh, điểm của Đông Giới vẫn là con số 0 tròn trĩnh.



Yêu thú ở tầng Trúc Cơ không ngu ngốc, đời nào ngoan ngoãn đứng yên cho các nàng đánh, đương nhiên chúng biết cách tìm lợi tránh hại, hễ thấy người là lẩn xa.



Kiều Linh San đứng giữa chốn hoang vu này nhất thời không biết nên làm gì, có phần hoang mang.



Đi tìm dấu vết yêu thú ư? Tốt xấu gì nàng ấy và Vân Nhàn cộng thêm một nửa người vẫn đủ sức hạ được một con yêu thú tầng Kim Đan, ngặt nỗi hẳn giờ những con yêu thú có tên có tuổi đã bị người khác nhanh chân đến trước hết rồi.



Hay là đi tìm linh thảo phòng thân trước?



Mỗi tội dù có ra sao, thành tích này không thể tiếp tục là con số 0, bên ngoài có bao người đang theo dõi, không thể làm mất mặt Kiếm Các.



“Vân Nhàn.” Kiều Linh San vô thức hỏi ý kiến của nàng, “Bây giờ chúng ta nên làm gì?”



Vân Nhàn thành thật đáp: “Ta không biết nữa.”



Phong Diệp yếu ớt bảo: “Hay là đi tìm cỏ Cầm Máu trước...”



“Mặc dù không biết nhưng ta hiểu một đạo lý.” Vân Nhàn bí ẩn giơ một ngón tay lên, “Cứ đi trước đã.”



-



Bên ngoài bí cảnh.



Cặp mắt trũng sâu sắc bén của Liễu Xương nhìn chăm chú vào bóng dáng Liễu Thế trong đá chiếu ảnh. Khi phát hiện y đã thành công dụ dỗ mọi người ra khỏi vòng vây, đóng quân bên hồ và bắt đầu kết trận, ông ta hốt nhiên thả lỏng đầu ngón tay cứng còng.



Tốt lắm, với bước đệm này, việc Bắc Giới giành vị trí quán quân chỉ là chuyện sớm muộn.



“Hồ này...” Lê Phái của Nam Giới cau mày, dường như nhận ra điều gì đó, “Tứ bề sương mù, duy chỉ có trung tâm tinh khiết như băng, là nơi sinh trưởng của Thủy Linh Chi. Thủy Linh Chi chắc chắn sẽ đi kèm Thằn Lằn Băng Lớn. Nhưng đến nay nó vẫn chưa xuất hiện, xung quanh có dấu vết chiến đấu lờ mờ...”



Túc Trì nói thẳng: “Thằn lằn lớn đang dưỡng thương ở dưới đáy hồ.”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lê Phái bỗng chốc biến sắc, nom không dễ nhìn lắm.



Ôi chao, vốn dĩ Bắc Giới người đông thế mạnh đã chiếm ưu thế, giờ đây lại may mắn đến mức đụng trúng yêu thú Nguyên Anh đang bị thương ngay từ đầu? Lấy sức Kim Đan để lấy điểm Nguyên Anh, quả là cơ man lợi thế.



Tuy nhiên, thằn lằn lớn này có tính tình hung dữ dễ nổi giận, cho dù bị thương và sức mạnh giảm sút cũng không khiến bọn họ chiếm được nhiều lợi thế, chỉ mong mấy đệ tử Đao Tông này không có kết quả tốt, công cốc, thậm chí bị người khác âm thầm phá hoại...



Nàng ta nhíu mày, nhìn sang những người bên Nam Giới, đoạn đôi lông mày mau chóng giãn ra.



Tiết Linh Tú và người đệ tử trẻ tuổi đồng hành tên Trọng Trường Nghiêu có vận may khá tốt, thuận buồm xuôi gió đến mức khó tin. Đầu tiên là tìm thấy Bích Hoàng Nhục có công dụng giải độc cổ, tiếp đó tình cờ gặp một con yêu thú tầng Kim Đan sắp chết, cộng với yêu đan do tu sĩ tự do thu thập lẻ tẻ, điểm số hiện tại đã đạt hơn 2,000.



Đại sư Minh Quang vẫn đang nhắm mắt tụng kinh.



Thôi cũng được, đám hòa thượng Tây Giới có bao giờ quan tâm đến điểm số đâu. Người có năng lực thật sự trái lại không muốn tranh giành, hiện tại Phật Thôn nổi tiếng là nhân nghĩa, chẳng ai dại gì mà ăn chưa no đã đụng tới bọn họ ngay cả khi có khả năng.



Lê Phái nghĩ vậy, nhìn sang Tây Giới — Hả??!



Ở đâu ra 3,000 điểm? Sao có thể??



Lê Phái nhìn sang Túc Trì càng thêm khiếp sợ.



Đâu ra con số 0... Không, Túc Trì, ngươi nhìn con số 0 chướng mắt này mà vẫn đủ sức ngồi lạnh nhạt thế ư? Đông Giới chỉ có ba đệ tử đến từ tông môn lớn, tuy nhiên chung quy vẫn có tu sĩ tự do; đám tu sĩ đó bắt dăm con thỏ đem đi hầm cũng đâu tới nỗi 0 điểm chứ!



Nhưng rất nhanh, nàng ta đã tỏ tường.



Xứng danh là Kiếm tu, không màng danh lợi, không sợ lời đàm tiếu của người khác.



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thắc mắc ban đầu của nàng ta cũng xuất hiện tại vòng ngoài thành.



Mọi người nhìn vào Đông Giới im hơi lặng tiếng, đa số đều vui mừng và đương nhiên cũng có người âu sầu.



“Không thể nào, mười năm không gặp, Đông Giới đã sa sút tới mức này?”



“Có nghe bảo hình như mấy chục năm qua Đông Giới gặp vấn đề gì đó, số mệnh hao tổn nặng nề, mấy năm mới ra được một Túc Trì.”



“Trước đây tôi còn nghe người ta nói thực chất người bên cạnh Tiết Linh Tú cũng là Kiếm tu, vốn là người Đông Giới, kết quả Đông Giới không cho hắn đến, giờ thì vô tình bị Nam Giới nhặt được của hời. Hiện tại chắc Đông Giới hối hận điên...”



“Toi rồi, tôi còn nghĩ đợt này có kết quả bất ngờ, đặt cược 800 lượng cho Đông Giới!”



“Đáng tiếc 800 trăm lượng đủ mua một cỗ quan tài tốt nhất.”



Mà tại thời khắc này.



Bầu trời bí cảnh dần tối sầm, ánh tà dương đỏ quạch như máu, gió thét cuồng nộ, gió cát đập vào thảm cỏ xanh cứng cỏi cách hồ nước trăm thước khiến ba người mai phục run lên.



Cách bờ trăm thước, những đệ tử Đao Tông mặc đồ tông môn màu nâu trưng ra bộ mặt lạnh như băng, trật tự sắp soạn thứ gì đó, ý chừng đang bày trận; dưới hồ nước không có dấu hiệu sức sống nào.



Chẳng mấy ai ngờ ba người Vân Nhàn vòng trở lại!



“Vân Nhàn này,” Phong Diệp run rẩy giãi bày, “Mặc dù trước đây Linh San đã hỏi mắc gì không gọi nàng ấy, nhưng điều đó không có nghĩa là muốn trải nghiệm cảm giác ba người bị truy đuổi cùng lúc thật sự...”



“Cất đàn cẩn thận nào.” Vân Nhàn khẽ khàng dặn dò, “Đít đàn lộ ra rồi kìa!”



Phong Diệp nín thở hấp tấp nhét đít đàn vào trong hơn.



Kiều Linh San không hiểu rõ cụ thể cần phải làm gì, nhưng nàng ấy nghĩ bị truy sát chung cũng chẳng sao. Nói chung Vân Nhàn có thể không biết gì khác chứ chạy trốn là số một. Nàng ấy khó nhọc vùi mặt xuống thêm, tiện thể nghiêm nghị đè đầu hai người kia xuống, lần nữa lúng túng truyền âm: “Vân Nhàn, chúng ta về đây làm gì? Lúc nãy tỷ nói mình biết tường một đạo lý, rốt cuộc là đạo lý gì?”



“Hai câu hỏi này có thể được trả lời trong một câu.” Vân Nhàn tĩnh trí để lộ một đôi mắt tinh ranh từ dưới đất, điềm tĩnh đáp, “ Giả dụ thật sự không biết phải làm gì, rảnh rỗi thì cũng rảnh rỗi mà, cứ đi gây khó dễ cho đối thủ thôi.”