Cách linh hồ không xa, Liễu Thế đứng tại trung tâm trận pháp với vẻ mặt khó đoán.
Đây là trận Khóa Huyệt do mười mấy đệ tử Đao Tông bày ra, với khả năng phong tỏa sức sống linh mạch của yêu thú khi nó bước vào và cắt đứt nguồn cung cấp linh khí. Thằn lằn lớn vốn đã bị thương, khí huyết suy yếu, chỉ cần dụ nó ra khỏi hồ thành công tiếp đó dùng chiến thuật biển người dồn nó vào trận pháp, việc tiêu diệt nó chỉ còn là vấn đề thời gian.
Vấn đề hiện tại nằm ở chỗ dù yêu thú cấp Nguyên Anh chưa hiểu tiếng người, song nhận thức của nó không còn thấp. Mặc cho nó bị thương nặng khiến giác quan trở nên mơ hồ, tuy nhiên chỉ cần cảm nhận được hơi thở của con người bên ngoài hồ, há nó sẽ dễ dàng rời khỏi nơi ẩn náu để dưỡng thương?
Việc đánh đuổi nó ra ngoài càng bất khả thi. Linh hồ được nó tìm thấy theo bản năng vô cùng phù hợp với thuộc tính Thủy của nó lại được bảo vệ bởi rào cản tự nhiên của Thủy Linh Chi; chỉ cần nó không chịu ra ngoài, bằng trình độ tu vi của các đệ tử trong trận chiến, chỉ e không ai làm tổn thương được nó dù chỉ một mảy.
Xa xa gieo lên tiếng gió tiêu điều, cỏ cây lay động, Liễu Thế lia cái nhìn nhanh như chớp về hướng bên kia.
Chẳng có gì, chỉ là một lùm cỏ dại mà thôi.
Cũng đúng, trừ phi ăn gan hùm mật gấu, còn ai trong khu vực này dám đến lãnh địa của Đao Tông?
Y xua tan hình ảnh đôi mắt không hiểu sao hiện lên trong tâm trí. Liễu Lâm Song phụ trách sắp xếp trận pháp đi đến, cất lời với khuôn mặt nghiêm nghị: “Sư huynh, rễ Thổ Linh Chi đã chuẩn bị đâu ra đấy, khi nào chúng ta hành động?”
Hắn trông còn khá trẻ, sở hữu một đôi mắt to sáng ngời, đồng tử vừa đen vừa sáng – một đôi mắt mà khi cứ nhìn lăm lăm vào người khác, chỉ e sẽ khiến ai cũng thấy áp lực.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Liễu Thế quay đầu nhìn linh hồ gió êm sóng lặng, cho hay: “Chờ ta ra lệnh.”
Từ khi mọi người đến đây, hồ này luôn im ắng từ đầu đến cuối. Nếu không phải đã xác nhận thông tin của Liễu Xương chính xác, y suýt nghi ngờ liệu đáy hồ có thằn lằn lớn thật sự tồn tại hay chăng.
“Hiểu rồi.” Liễu Lâm Song đáp lời, giơ tay nhìn điểm số của các giới, viên đá chiếu ảnh cỡ nhỏ dần dà hiện ra bốn dòng chữ trên không trung. Hắn phớt lờ điểm 0 thuộc về Đông Giới, chỉ nhíu mày mà rằng: “Sư huynh, Rèn Thể Môn đã đạt được 1,000 điểm rồi.”
Vẻ mặt Liễu Thế trở nên nghiêm nghị rồi nhanh chóng giãn ra, y bảo: “Không sao, cứ mặc họ làm.”
“Nhưng nếu để Cơ đạo hữu vượt qua chúng ta, sau này nói không chừng đợt bàn bạc của Bắc Giới có khi…” Liễu Lâm Song lộ vẻ lo lắng.
“Cơ đạo hữu? Gọi thân mật thế làm gì?” Liễu Thế liếc xéo hắn, “Nếu Cơ Dung Tuyết có bản lĩnh ấy thì đã không có cảnh mãi tới hôm nay mới được đám già Rèn Thể Môn thả ra.”
Liễu Lâm Song còn muốn nói gì đó, Liễu Thế đã khoát tay, mất kiên nhẫn: “Đi xuống đi. Ta đã bảo rồi, chờ ta ra lệnh, đừng hành động vội vàng.”
Ba người Vân Nhàn lấm lét nằm gục ở đây nghe lén hồi lâu, eo nằm úp sắp thiếu điều tê liệt.
“Rễ Thổ Linh Chi?” Kiều Linh San quả là người đọc nhiều sách, lập tức nhận ra phương pháp Đao Tông muốn sử dụng. Nàng ấy truyền âm: “Thủy Linh Chi mọc ở trung tâm hồ nhưng bẩm sinh không có rễ. Giả như khả dĩ tìm ra rễ Thổ Linh Chi để kết hợp sử dụng, hiệu quả chữa bệnh còn tăng gấp đôi. Họ muốn dùng rễ Thổ Linh Chi để dụ thằn lằn lớn ra ngoài!”
Vân Nhàn đảo mắt, cũng bày tỏ: “Sau đó để đệ tử có tu vi kém nhất của Đao Tông phụ trách canh gác rễ Thổ Linh Chi...”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Dù rằng thằn lằn lớn biết có tu sĩ bên bờ hồ, ngặt nỗi tác dụng của rễ Thổ Linh Chi khiến nó bí quá hoá liều, huống chi “nguy hiểm” này có khi không quá nguy hiểm đối với nó. Đệ tử mắt to ngây thơ này chỉ mới đạt đến Kim Đan, xem như đụng độ Thằn Lằn Băng Lớn yếu ớt cũng không đủ cho nó nuốt một ngụm.
Phong Diệp băn khoăn: “Thằn lằn lớn không thể ngu ngốc đến nhường ấy được, rõ mười mươi có gian trá ở đây.”
“Khi ngươi đủ mạnh, việc có gian lận hay chăng đã không quan trọng.” Kiều Linh San đáp lời, “Tính tình của yêu thú cũng khác. Nếu đổi thành một con yêu thú có tính tình điềm tĩnh khác, có lẽ không thể thành công, nhưng con thằn lằn lớn…”
Vân Nhàn đoán chừng mình cũng nghĩ ra.
Từ xưa đến nay không gì là hoàn hảo. Yêu thú quá thông minh thì thực lực thường không cao, còn yêu thú quá mạnh lại ngu ngốc hơn cả. Nhìn Thằn Lằn Băng Lớn kia kìa, biết tỏng Đại Chiến Tứ Phương sắp bắt đầu mà vẫn không dằn lòng nổi phải đi đánh nhau với yêu thú khác. Đánh nhau thì cũng thôi, còn tự chuốc lấy trọng thương, quả là thông minh quá mức! Nhìn vào biết ngay chỉ số thông minh không cao lắm.
Trước cảnh thiên thời địa lợi nhân hòa như vậy, có lẽ Liễu Thế không may mắn đến thế, hơn non nửa y nhận được tin tức báo trước.
Gió lạnh lại thốc tới, thổi cho ba người thấy não bộ mát rượi.
Thấy sắp đến đêm rồi. Đêm tối trong bí cảnh là thời khắc hung hiểm nhất, tầm nhìn bị hạn chế, trăm thú nóng nảy; sức mạnh của tu sĩ bị suy yếu, còn yêu thú lại càng như cá gặp nước. Do đó nếu nàng là Liễu Thế, đại khái nàng sẽ chọn bắt đầu hành động chính thức vào giấc đêm.
Đúng như dự đoán, đầu bên này hãy còn bày trận, các đệ tử Đao Tông còn lại đóng quân tại chỗ, bắt đầu nghỉ ngơi hít thở, tăng cường tuần tra, chuẩn bị cho đêm tối.
Vân Nhàn vỗ vai Kiều Linh San, ra hiệu lui lại.
“Rút lui trước đã.”
“...”
Ba người lùi lại đôi dăm bước, may mắn tìm được một đống đá sập, vừa vặn tạo thành một không gian nhỏ để ngồi xếp bằng.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cuối cùng đã được nghỉ ngơi. Kiều Linh San nhíu mày, lấy ra viên đá chiếu ảnh, nhìn vào điểm số của các giới và rồi khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt: “Vẫn là 0!”
Có thể nói đây là một kỷ lục. Dù sao cũng đã qua hồi lâu mà không có bất kỳ thành tích nào thì đúng là không lấy gì làm đẹp mặt.
Phong Diệp gãi đầu, nói: “Đoan chắc những người bên ngoài đang cười chúng ta.”
“Đúng vậy! Cam đoan đại sư huynh cũng... “ Kiều Linh San vừa định nói rằng cam đoan đại sư huynh cũng thất vọng, bối rối, xấu hổ này nọ, song mới thốt được một nửa lại thấy không ổn, thế là nàng ấy đổi hướng, “Cũng rất chú ý đấy.”
Hai người còn lại im lặng một chốc, không mấy đồng tình.
Mặc dù chỉ mới gặp nhau một lần nhưng không hiểu vì đâu Vân Nhàn lại cảm thấy ngay cả khi điểm của họ vẫn là 0 tới khi ra ngoài, khuôn mặt xinh đẹp của Túc Trì vẫn không có bất kỳ biến động.
Kiều Linh San thấy Vân Nhàn ngồi đó với tư thế không đứng đắn bèn tiến đến kéo nàng, bảo: “Tỷ nói gì đi.”
“Không vội, không vội.” Vân Nhàn an ủi, “Vừa nhìn thấy điểm 0 là lập tức nghĩ đến kết quả không tốt, lập tức nghĩ đến việc bị chế giễu, rồi lập tức nghĩ đến việc không thể làm rạng danh tông môn. Mới bắt đầu thôi mà, đừng tưởng tượng xa xôi vậy.”
Kiều Linh San: “... “
Vậy nếu không thì sao!! Chắc chỉ có tỷ mới không nghĩ vậy thôi!!
Lúc đầu nàng ấy còn hơi căng thẳng, mỗi tội tới lúc nhìn thấy Vân Nhàn ngồi vắt vẻo, hốt nhiên sự căng thẳng đó tan đi phần nào.
Tiếng gió thổi từ nơi xa, Vân Nhàn nhanh chóng lướt mắt nhìn quanh quất, xác nhận không có gì bất thường bèn lười biếng quay lại. Nàng đi sang bên cạnh nhặt một cành cây nhỏ, vẽ đâm trên cát, cụp mắt cất lời: “Tình hình hiện tại chủ yếu là thế.”
“Để giành chiến thắng, ít nhất chúng ta cần có một chút lợi thế mà người thường không có. Hãy nghĩ xem, ngoài bộ óc thông minh của ta, chúng ta còn có lợi thế gì khác?”
Kiều Linh San hỏi dò: “Chạy nhanh?”
Phong Diệp: “Trơ trẽn!”
“Chính xác.” Vân Nhàn vui mừng kêu, “Cả hai đều đúng.”
Kiều Linh San: “... “ Thôi, lười phản bác.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn chọc gậy, vẽ trên cát hai hình người nhỏ nhảy lên cầm kiếm và một Cầm tu đang hôn mê, đoạn giãi bày tiếp: “Ngay cả khi đi giết yêu thú, không nói đến việc khả dĩ tìm được con yêu thú đi lạc hay chăng, ba chúng ta hợp sức chỉ miễn cưỡng đối phó với một con Kim Đan tầng 9; dù thành công cũng khó giữ được yêu đan. Huống hồ không nên để lộ tu vi của chúng ta. Hiện tại không biết vì sao Liễu Thế còn có chỗ dè chừng ta, giả mà để đám người Đao Tông kia biết được thực lực thật sự, chỉ e họa về sau khôn lường.”
“Có một người tổ tiên từng nói ‘có sắc sảo mà không lộ ra ngoài, đó là giấu dốt. Không có sắc sảo mà lừa dối được mọi người, đó là trí tuệ’.”
Phong Diệp khiêm tốn xin học hỏi: “Vậy nếu lừa không được thì sao?”
Vân Nhàn bình tĩnh trả lời: “Đó là lý do tại sao ông ta trở thành tổ tiên.”
Phong Diệp: “?”
Nói chuyện được một lúc thì trời đã tối đen như mực, gió thốc mạnh từ xa, thổi qua cát đá nghe như tiếng quỷ khóc ma gào thảm thiết, xen lẫn là tiếng gầm rú của yêu thú không biết từ đâu vọng về. Khí trời thoắt đổi chóng mặt kéo theo nhiệt độ ngày càng lạnh giá, thậm chí cỏ cây cũng đóng một lớp sương mỏng.
Đã đến giờ Dậu, khu vực an toàn rải rác tạm thời mở ra, màn đêm nguy hiểm của bí cảnh hoang mạc bắt đầu.
Đây là thông tin Vân Nhàn nghe được từ người qua đường đen đủi nọ. Mỗi độ đêm xuống, thỉnh thoảng trong bí cảnh sẽ xuất hiện những khu vực an toàn tạm thời, xung quanh khắc dấu ấn của những đệ tử tham gia đại chiến qua các thời kỳ.
Vân Nhàn đưa tay quét cát sỏi, bóp nát cành cây, xóa đi mọi dấu vết còn sót lại và đứng dậy tổng kết: “Binh đi nước hiểm, điểm số phải lấy từ người khác.”
Kiều Linh San không nhịn được phủi bụi bẩn trên mông giúp nàng.
“Vậy nên bây giờ chúng ta... “ Vân Nhàn tịnh không bị ảnh hưởng, ngẩng đầu trông vời nơi xa xăm, “Phải dụ con thằn lằn lớn ra khỏi hồ trước khi Đao Tông bày xong trận.”
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thời gian đã đến, Liễu Thế dời tầm nhìn cuối cùng, xoay người đi về phía bờ hồ.
Để tránh làm con súc sinh kia cảnh giác, thành ra đã đêm muộn nhưng nơi đóng quân vẫn chưa từng đốt bất kỳ đống lửa nào. Đưa tay không thấy được năm ngón, dù rằng năm giác quan của tu sĩ đã khá nhạy bén nhưng y hãy còn cảm thấy một nỗi bất an vô cớ.
Và cả áp lực mờ nhạt truyền đến từ đáy hồ.
Xem ra nào chỉ có y ngồi không yên, con thằn lằn lớn dưới hồ cũng bắt đầu bồn chồn.
Liễu Lâm Song lại đến, Liễu Thế chỉ cảm thấy trước mắt loáng một cái đã hiện ra một hàm răng trắng toát trong bóng tối, vô cùng sáng chói: “Sư huynh, đã đêm rồi, trăm thú xao động, bao giờ chúng ta mới hành động?”
“... “ Liễu Thế thật sự không thể chịu nổi tên ngốc nghếch này nữa, “Trận chưa bày xong, hành động thế nào? Ở đây có ta là được, ngươi lập tức quay về đi.”
Trận Khóa Huyệt này có khả năng vượt cấp ngăn chặn một con yêu thú Nguyên Anh trọng thương, vẫn thấy được chút ít sự ảo diệu trong đó. Đao Tông không phải là Tinh Diễn Tông, không nhẵn về trận pháp, bày ra trận pháp này cùng lắm chỉ là học vẹt mà thôi. Trước đây từng xảy ra việc ngoài ý muốn, một người vô tình mắc sai lầm khiến họ phải làm lại toàn bộ trận pháp từ đầu, thành thử kéo dài thêm một thời gian.
Chỉ còn một chút nữa là hoàn thành việc bày trận.
Liễu Lâm Song nhận được tin tức, ngoan ngoãn ôm rễ Thổ Linh Chi về vị trí. Mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ, mỗi tội chẳng hiểu vì đâu sự bất an trong lòng Liễu Thế càng lúc càng thêm nặng nề.
Ngay lúc này, cách đó không xa văng vẳng một tiếng đàn ngắn ngủi!
Tiếng đàn hùng vĩ vô song, thậm chí còn tạo ra dị tượng trời đất, mây đen kéo đến, đổ mưa tựa trút nước.
Con ngươi Liễu Thế đột nhiên co rút.
Có Cầm tu đến!
Bình thường Cầm tu sẽ không đơn đả độc đấu, tiếng đàn của họ chỉ phát huy hiệu quả cao nhất khi càng có nhiều người. Với quy mô này, sẽ là ai đến? Chẳng lẽ là Rèn Thể Môn? Hay là Nam Giới? Tiết Linh Tú thần kinh kia cố nhiên có thù với y, dễ thường sẽ đến quấy rối...
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Càng nghĩ sâu Liễu Thế càng không thể ngồi yên, y quắc mắt, bảo: “Liễu Huy, trông ở đây, ta đi một chút sẽ về!”
Liễu Huy – người trước đây cùng hắn uống rượi ở quán rượu – lách mình ra đáp lời: “Đã rõ.”
“... “
Vào đêm đen u tối quỷ quyệt này, Liễu Huy ôm đại đao đi tuần tra khắp nơi trong vô định, tuy nhiên thực chất nội tâm không mấy cảnh giác.
Suy cho cùng đây là nơi gần linh hồ nhất, trừ khi thật sự có thân pháp phi phàm, lén lút qua được muôn trùng phòng thủ của những người canh gác, hoặc là từ đầu đã ở đây, bằng không hắn cho rằng ngay cả một con muỗi cũng khó bay lọt.
Hơn nữa hắn chẳng mấy lo lắng nếu có người thật sự xông vào thì đã sao. Chẳng lẽ còn có thể tìm ra được gốc Thổ Linh Chi thứ hai tại bí cảnh này?
Bí cảnh không trăng không sao chực một nhúm mực đen bao trùm bầu trời và đè nặng xuống. Liễu Huy vừa ngước nhìn đã nghe thấy có thứ gì đó rơi xuống đất cách đó không xa, phát ra tiếng “phịch” nhẹ.
Hắn nhíu mày, nhìn lại.
... Hả? Mặt nạ trâu quen thuộc? Sao lại ở đây? Hai ả đàn bà trơ tráo kia đâu?
Liễu Huy chưa kịp phản ứng, sau lưng đã có người bám dính như ma, hà hơi yếu ớt vào gáy hắn: “Chào ngươi.”
“Ai?!” Hắn cảm thấy lạnh gáy, nổi da gà khắp người. Cấp tốc xoay người rút đao nhưng nào ngờ phía sau còn có người phục kích tung một đao quất ngay vào cổ mình, Liễu Huy lập tức mềm nhũn hôn mê.
Bờ hồ yên tĩnh bỗng chốc tràn ngập tiếng thở dốc dồn dập.
Vân Nhàn tử tế đặt đầu Liễu Huy về phía tảng đá ven đường để hắn dễ dàng ngửi thấy hương thơm ngát từ nước tiểu của yêu thú đi qua, đồng thời thắc mắc: “Sao muội căng thẳng thế?”
“Cho, cho tới bây giờ...” Tim Kiều Linh San đập như sấm, nàng ấy lắp bắp, “Cho tới bây giờ chưa từng làm chuyện mất tính người như vậy...”
Thì ra là thế, lương thiện quá. Vân Nhàn vỗ nhẹ vào cánh tay Kiều Linh San, an ủi: “Không sao, sau này còn nhiều cơ hội khác.”
Kiều Linh San: “?”
(P7)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hai người cho rằng có lẽ Phong Diệp đã chạy đủ xa, không biết Liễu Thế đã phát hiện ra hay chưa. Nói dông dài cũng vô ích, chậm thì sinh biến, Vân Nhàn và Kiều Linh San lén lút đến bên bờ hồ, nhìn vào mặt nước hồ xanh như băng.
Trong hồ nước có hơi thở khi có khi không gì đấy, Vân Nhàn hoài công nhìn xuống qua mặt nước, chỉ thấy một tảng đá khổng lồ mang hình dạng kỳ quặc. Song, tiếp đó nàng phát hiện hình như nó là một trong những con mắt nhắm nghiền của con thằn lằn lớn.
Tất cả những thứ đen sì dưới đáy hồ mà họ hằng tưởng là đồ dưới đáy phải là cơ thể cuộn tròn của nó.
“... “ Vân Nhàn cảm thán, “Nó to quá!”
Còn phải nói, Kiều Linh San quắt mắt nhìn nàng: “Đã gọi là thằn lằn lớn rồi!”
Lòng vẫn hoảng loạn, có điều hiện giờ nàng ấy đang cố gắng giữ bình tĩnh. Rễ Thổ Linh Chi ư, chắc chắn các nàng không có, nhẫn trữ đồ thì bị kiểm tra trước khi vào bí cảnh, ngay cả thảo dược cũng không được mang quá ba cây. Nếu không ai thông báo trước, sẽ có ai cố tình mang theo thứ này? Thằn lằn có tập tính ưa nước, ăn sống, nhất là thịt người, nhưng mà bọn nàng không có thói quen hiến tế người, thậm chí tới thịt sống còn không có. Cuối cùng cả bọn chỉ có đành tìm ra vài miếng thịt nai nướng trong nhẫn trữ đồ của Vân Nhàn.
Sư tỷ Vân Nhàn bình thường khá luộm thuộm, vứt đồ lộn xộn trong nhẫn trữ đồ rồi lập tức quên bén, thành ra thịt nai nướng trông có vẻ tệ... Ừ, là rất tệ. Đừng nói thằn lằn không muốn ăn, ngay cả Kiều Linh San nhìn cũng chả muốn ăn lắm.
Thôi được rồi, ví dù không được thì rút lui, nói chung thử cũng đâu chết.
Với suy nghĩ đó, Kiều Linh San cung kính đặt thịt nai nướng lên bờ hồ, chồng thành hình tháp.
Xung quanh hoàn toàn im ắng chỉ có gió lạnh lùa qua, mặt hồ không một gợn sóng.
Có vẻ như thằn lằn không thích lắm.
Kiều Linh San lại lấy Nhân Sâm Đất do Phong Diệp cống hiến ra xếp lên. Không có rễ Thổ Linh Chi nhưng có vài nhánh Nhân Sâm Đất, chẳng qua ăn nhiều dễ bị chảy máu cam vì bổ quá.
Thằn lằn vẫn chẳng hề có động tĩnh gì.
Thôi nào, chỉ còn cách sử dụng tuyệt chiêu cuối cùng thôi... Hai người nhìn nhau, Kiều Linh San nghiến răng chịu đau đặt viên Hoắc Hương Chính Khí Đan do Lục Trưởng lão đưa cho lên trên. Nghe bảo loại đan dược này có phạm vi sử dụng rất rộng, thây kệ tẩu hỏa nhập ma hay trọng thương hấp hối đều đủ sức chữa trị tạm thời, không biết dùng thuốc gì thì cứ nhét cho trước một viên này đã, giá trị quý giá cùng cực.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tuy nhiên mặc dù vậy, mặt hồ kia vẫn tĩnh lặng như tờ, từ đầu đến cuối chớ hề có bất kỳ động tĩnh.
Ba lần đều thất bại, Kiều Linh San không thể che giấu được sự thất vọng.
Từ lâu nàng ấy đã biết với một yêu thú cấp bậc bằng này, Thằn Lằn Băng Lớn há có thể bị mấy vật này hấp dẫn, hoàn toàn chẳng thèm quan tâm. Người khác có chuẩn bị chu đáo còn chưa chắc đã thành công, huống hồ gì nàng lại chẳng có lấy một mảy, nếu mà như ý thì mới đúng là gặp ma.
“Vân Nhàn, đi thôi.” Kiều Linh San kêu, “Đã lâu lắm rồi, Liễu Thế sắp quay lại.”
Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, từ xa vẳng tiếng đệ tử Đao Tông hỏi thăm sư huynh, tên Liễu Huy xui xẻo ở sau lưng kia cũng dần tỉnh lại và lẩm bẩm: “Mẹ nó mùi gì…”
Vân Nhàn không vội vàng rời đi, tựa hồ đang nhíu mày suy nghĩ gì đó.
Tiếng động càng lúc càng gần, Kiều Linh San kéo vạt áo Vân Nhàn, lo lắng: “Nhanh đi, ta đi sau tỷ!”
“Đợi một chút.”
Trên thực tế, Vân Nhàn thấy vẫn còn cứu vãn được.
Thằn Lằn Băng Lớn mang tính tình hung bạo nóng nảy cùng cực, lại bốc đồng, sức mạnh lớn vô cùng, nên tránh va chạm chính diện với nó. Điểm yếu của nó nằm ở là hành động bất tiện, tốc độ chỉ ở mức trung bình trong số yêu thú, gần như không thể bắt được tu sĩ Kim Đan chạy dốc hết sức.
Liễu Thế chạy một hơi vô ích đã biết có gì đó không ổn, y cấp tốc chạy cuồng điên trở về. Khi nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc, cơn điên tiết lộ cả trên lông mày, y nghiến răng nghiến lợi gằn: “Vân Nhàn, lại là ngươi...”
“Rộp rộp rộp.” Vân Nhàn lấy ra một trái táo đã bị gặm một nửa khỏi nhẫn trữ đồ, tùy ý ném xuống hồ, “Này, ăn đi.”
Giọng điệu tùy ý có thừa, động tác cực kỳ thành thạo, ước chừng không kém gì lời kêu gọi cậu Vàng tham lam bên nhà cách vách. Nửa trái táo sa xuống hồ đánh một tiếng “tõm” và nổi trên mặt nước.
“...”
Xung quanh im lặng một thoáng.
Lập tức sau đó.
Bỗng chốc trời long đất lở!
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thằn Lằn Băng Lớn im lìm từ nãy giờ từ từ trồi lên khỏi mặt hồ, thân hình như một ngọn núi hùng vĩ tương đương toàn bộ cái hồ nước ập đến, toàn thân màu xanh băng giá, mí mắt và con ngươi lại có màu đỏ như máu đầy tàn nhẫn, chiếc lưỡi đen hẹp dài đang cuộn tròn phẫn nộ.
Với trí thông minh khi có khi không lại còn mù mặt, nó tịnh không phân biệt được đám thú hai chân trên bờ là ai, thế là dứt khoát không phân biệt nữa. Cái đuôi khổng lồ thô ráp đập mạnh xuống đất, trong nháy mắt, mọi người cùng nhau bị đẩy lùi năm bước, mặt đất run chuyển theo đó!
Bụng thằn lằn có một vết thương sâu hoắm tới xương vẫn đang rỉ máu. Rõ ràng nó ở trạng thái suy yếu nhưng lại bày ra uy thế cỡ ấy, đâm khiến đầu óc mọi người trống rỗng, chỉ nghĩ ra đúng một từ “chạy”.
Liễu Thế còn chưa kịp chém xuống đao cầm trong tay, Vân Nhàn và Kiều Linh San đã lao ra ngoài hơn hai thước.
Sinh động minh họa cho câu thế nào là “chạy nhanh hơn chó”.
“Rút lui, rút lui!” Trận chưa bố trí xong mà thằn lằn lớn đã xuất hiện. Nếu nhất định phải chống chọi, ít nhất phải hy sinh hơn năm đệ tử ở đây, không đáng. Phải chạy, cũng chỉ còn cách chạy... Tuy nhiên nó không ngu đến mức không có thuốc chữa để bị lừa lần thứ hai. Kế hoạch thất bại triệt để. Bỏ lỡ cơ hội tốt nhường này, tim Liễu Thế như muốn rỉ máu và y đành gào lên: “Nhanh rút lui!! Chạy!! Liễu Lâm Song, ngươi không sao chứ? Cho nó rễ Thổ Linh Chi đi! Ngươi còn định tranh với nó hả?!!”
Trong lúc rối ren, Liễu Thế tóm lấy Liễu Huy lao ra ngoài, nghiến răng trèo trẹo.
Vân Nhàn, ngươi chờ đó cho ta!!