Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Trong mười tám năm đời ma ngắn ngủi của Tức Mặc Xu, đây là lần đầu tiên nàng ấy cảm thấy thế này.
Như thể trái tim chợt bị ai đó bóp chặt, hơi thở trở nên gấp gáp, gương mặt nóng bừng không kiểm soát nổi. Cảm giác xa lạ này khó nắm bắt và kiểm soát tợn, nàng ấy không hiểu cớ đâu lại thế.
Có phải vì nhìn thấy người này...
Tức Mặc Xu nhìn xuống chàng quân tử khiêm tốn đứng bên cạnh “cọng hành to”, lòng rung động, lại nhìn thấy thanh kiếm đeo bên hông hắn – Hả? Sao lại là Kiếm tu? Bây giờ có nhiều Kiếm tu vậy sao?
Nàng ấy nhíu mày tỏ vẻ chê trách.
Hừ, Kiếm tu. Bình thường chẳng thấy đâu, một khi xuất hiện một tên là sẽ kéo theo cả đàn!
Trọng Trường Nghiêu cũng khẽ ngước mắt lên, nhìn người thiếu nữ diễm lệ trên không trung.
Đây chính là Tức Mặc Xu, đạo lữ tương lai của hắn, người sẽ phò tá hắn đi lên con đường đại đạo tối cao, cũng là thê tử duy nhất.
Lúc đầu đọc thoại bản, hắn còn chưa hài lòng lắm với người đạo lữ tương lai này. Dù rằng nhiệt tình như lửa đấy tuy nhiên bản tính ma vẫn khó sửa, đôi khi tính tình quá mức điêu ngoa ngang ngược, thích ghen tuông và nghĩ những điều viển vông. Nhưng bây giờ gặp được người thật, hắn lại hiểu đôi phần.
Một nữ tử xinh đẹp như vậy thì có chút tính khí cũng là lẽ đương nhiên.
Sự xuất hiện đột ngột của đám người Ma Giáo khiến cho mảnh đất nhỏ bé này thêm hỗn loạn. Con trâu yêu bên dưới người Tức Mặc Xu đi ra biến lại thành hình người, đứng sừng sững như ngọn núi sắt thép bên cạnh Thánh nữ.
Có vẻ như tuy ngoài miệng Tức Mặc Xu ghét hắn nhưng ngày thường vẫn đối xử với hắn khá tốt, suy cho cùng thì khi nào Thánh nữ cũng toát ra khí thế hung hăng dàng trời mây như vậy. Hắn vẫn lén lút dùng mũi chào hỏi Vân Nhàn.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn nhìn một chốc, Mị Yên Liễu cố nhiên đi theo sau đã biến mất một cách kỳ lạ, không biết nguyên do gì.
Phong Diệp đứng đựng ở đó, bị kẹp giữa mấy phía tới nỗi choáng váng hết người.
Tình hình hiện tại là thế này: Hai tông môn Bắc Giới cùng ra quân, rõ ràng Đao Tông tới vì nhè vào Vân Nhàn, muốn lấy lại thứ của mình. Rèn Thể Môn lại không muốn hợp tác với bọn y, thậm chí còn có vẻ đối lập. Dường như Tiết Linh Tú của Nam Giới và Trọng Trường Nghiêu có cùng chiến tuyến với Vân Nhàn, nhưng cũng không thể coi là có ý thiện, phần lớn họ làm vậy nhằm chọc tức Đao Tông. Ma Giáo... Ma Giáo trông không màng đến cỏ Cầm Máu, nhìn tư thế này sẽ thấy được họ chỉ đến để trả thù đơn thuần, hoặc là đi ngang qua đúng lúc thấy Vân Nhàn khó ưa quá bèn muốn đến tẩn cho mấy cái.
Hai bên đối đầu hai bên, thực lực đều ngang ngửa, mục đích khác nhau, kiềm chế lẫn nhau, nghi kỵ lẫn nhau, nhất thời không ai mang ý định hành động vội vàng.
Song có thể biết được, đoán chừng ba nguồn cơn cho mọi tội lỗi thuộc Đông Giới này là những kẻ cùi bắp nhất trong toàn trường. Mặc dù chưa từng thấy Vân Nhàn đánh nhau, tuy nhiên với tu vi là Kim Đan tầng 6, e rằng nàng chỉ cao hơn con trâu yêu kia một tí.
Kiều Linh San thấy mình đã kinh qua quá nhiều cơn ba đào trong dăm ngày vừa rồi, giờ đây tâm trạng vẫn ổn định, thậm chí nàng ấy còn thì thầm hỏi: “Vân Nhàn, bây giờ cứ đứng nhìn thế ư?”
Vân Nhàn: “Muội có thể ngồi xuống xem.”
Kiều Linh San: “?”
Quả nhiên sân khấu còn chưa dựng xong đã có người nổi hứng muốn diễn. Liễu Thế mở lời trước, mặt đầy giận dữ: “Tiết Linh Tú! Cùng lắm bốn năm trước cướp mất một cây cỏ Linh Hoàng của ngươi, ngươi cần phải so đo đến tận bây giờ à?”
“Ồ? Trưởng tỷ ta nguy kịch, không có cỏ Linh Hoàng kia thì suýt nữa mất mạng, bây giờ ngươi bảo ta đừng so đo?” Tiết Linh Tú cười khẩy, “Vậy trước hết hãy tha cho cha ngươi giúp ta đi rồi hẵng nói.”
Hắn mang theo chút khẩu âm phương Nam, giọng nói mềm mại không thể nói là mạnh mẽ, vậy nhưng cách giãi bày móc mỉa lại thuộc hạng nhất, đúng là kiểu dùng con dao mềm đâm thẳng vào tim người ta.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Liễu Huy phụ họa: “Ngươi nói chuyện thì nói chuyện, kéo trưởng bối vào làm gì?”
“Trưởng bối?” Tiết Linh Tú vung quạt xếp lên, “Cha ngươi là cha ngươi, muốn hiếu thảo thì tự đi mà hiếu thảo, liên quan gì đến ta? Không mắng ông ta một câu lão già gân đã xem như ta giữ mình dữ lắm rồi đấy.”
“Tiết Linh Tú, ngươi!” Liễu Thế không cãi nhau với hắn nữa, chung quy cãi không lại, thế là y quay sang nhìn Rèn Thể Môn, “Cơ Dung Tuyết, ta và ngươi đều là người Bắc Giới, hiện nay điều quan trọng nhất không phải tranh thắng mà cần ưu tiên tình hình chung.”
Các đệ tử Rèn Thể Môn có mặt không nói một lời, cùng nhìn về phía Cơ Dung Tuyết đang đứng đầu.
Công pháp tu luyện của Rèn Thể Môn khác biệt do xuất hiện hình thái thú vật sau khi tu luyện đến một giai đoạn nhất định, chuyện này đâm khiến người ta dễ nhầm lẫn họ với Yêu tộc. Yêu tộc có hai dạng hình thái là người và thú, có thể chuyển đổi qua lại, mạnh mẽ vô song, mỗi tội họ không tu luyện được công pháp của Nhân tộc. Còn Rèn Thể Môn như lấy được điểm mạnh của Yêu tộc và kết hợp với sở trường tu luyện của mình.
Mỗi người có sở trường riêng, cũng có sở đoản riêng.
Vân Nhàn cứ nhìn, không rõ Cơ Dung Tuyết tu luyện công pháp của chủng tộc nào.
Cơ Dung Tuyết vẫn lạnh lùng, trả lời: “Nếu ưu tiên tình hình chung, ngươi cứ cho ta hết những thứ mình lấy được đi.”
Liễu Thế: “Mắc gì ta…”
“Bằng vào việc bây giờ Đao Tông của ngươi không có bất kỳ đóng góp nào.” Cơ Dung Tuyết cho hay, “Tình hình chung? Đó là tình hình chung của ngươi, không phải tình hình chung của ta.”
Nàng ấy nói chuyện ở phía trước, các đệ tử phía sau chớ hề có ý kiến, thậm chí không có ý định muốn thương lượng. Có lẽ do họ thật lòng đi theo nên nào có một mảy lòng riêng.
Liên tiếp vấp phải hai lần trở ngại, Liễu Thế không khỏi tức giận, nhìn về phía thiếu nữ kiều diễm trên không trung không biết rõ lai lịch – kẻ thù của kẻ thù là bạn, đạo lý đơn giản này vĩnh viễn không thể phá vỡ. Vì vậy, y mở lời: “Vị này...”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lúc đầu y hơi lúng túng.
Gọi là gì nhỉ? Tiên nữ? Nhìn bộ dạng ma khí ngập tràn này, có liên quan gì đến tiên nữ không. Gọi là đạo hữu? Đạo hữu là người cùng chí hướng, đương nhiên y và ma nữ này khác đường lối. Hay là cô nương? Xưng hô này quá thuần khiết, trông thế nào cũng không phù hợp.
Chưa kịp nghĩ ra, Tức Mặc Xu đã đột ngột bừng tỉnh, nhíu mày dời mắt khỏi Trọng Trường Nghiêu và hỏi: “Có chuyện gì?”
Liễu Thế hỏi: “Ngươi cũng có ân oán với người này? Chẳng lẽ...”
Lời tiếp theo chưa kịp thốt lên, Tức Mặc Xu đã cắt lời y: “Vị này? Ta quen ngươi à?”
Liễu Thế: “...”
Kiều Linh San nhọc nhằn lắm mới kìm nén được nụ cười không đúng lúc, nay cảm thấy Vân Nhàn bên cạnh nhẹ nhàng kéo vạt áo mình: “Nhìn cầu vồng kìa.”
“Cầu vồng?” Kiều Linh San nhìn lên trời, không thấy ánh sáng bảy đã hỏi lại đầy nghi hoặc, “Đâu?”
Vân Nhàn: “Trên mặt Liễu Thế.”
Liễu Thế đang cảm thấy mất mặt thì nghe thấy đầu kia truyền đến một tiếng “phụt” bật cười nhịn không nổi. Y bất thình lình nổi đóa, lớp mặt nạ vốn không hoàn hảo vỡ vụn: “Các ngươi...”
Hắn tức điên, gân xanh nổi lên, đã không thể chịu đựng được nữa, nhất là khi y thấy Vân Nhàn còn dám ngồi đó ăn táo?! Song đúng lúc này, Liễu Huy vội vàng rỉ thầm bên tai y: “Thiếu Tông chủ, người giám sát vẫn đang nhìn đấy.”
Câu nói này như gáo nước lạnh dội xuống, dội cho y lạnh thấu tim trong nháy mắt.
Nếu y thật sự ra tay, Tiết Linh Tú tuyệt không bỏ lỡ cơ hội này; nhìn thái độ của Rèn Thể Môn là biết sẽ không giúp đỡ, không lén mong y chết là tốt lắm rồi; còn có thái độ mơ hồ của Ma Giáo nữa, y càng không thể nắm bắt được.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Y có tư lợi. Lúc đến đây, mục đích đầu tiên của y là đàn áp Đông Giới, thứ hai là không thể để Rèn Thể Môn lấn át danh tiếng, cho nên…
Đúng vậy, bây giờ không phải lúc y tranh giành hơn thua. Thây kệ đối mặt với chuyện gì, y phải ưu tiên tình hình chung, học cách nhẫn nhịn.
Liễu Thế nào ngờ được ví dù để Vân Nhàn hay về hoạt động trong nội tâm này của y, nàng sẽ cười đến rụng răng mất. Nhẫn nhịn, nhẫn nhịn cái gì? Đối với y, cùng lắm chỉ bị hắt hủi đôi lần, không được mọi người vây quanh tung hô như trước, vậy mà y đã xem chúng như một kiếp nạn to lớn, cần phải nhẫn nhịn. Nghĩ lại mới thấy đúng là chưa trải qua sự tàn khốc của giới tu chân.
Mọi người không hẹn mà cùng tụ tập thành một chỗ, con người thuộc hỏa, khí nóng bốc lên hiển nhiên sẽ thu hút một số yêu thú không ngừng tiến đến gần. Giả mà tiếp tục giằng co như thế nữa, nói không chừng sẽ có tình huống không thể kiểm soát phát sinh. Không ai muốn chủ động nhượng bộ, tuy nhiên ngay từ đầu ai cũng hiểu thầm rằng: xuống tay là chuyện tuyệt đối không thể.
Vân Nhàn ngồi trước quầy hàng rách, thấy mọi người đã nói hết những lời hung ác, lườm nguýt nhau chán chê, nàng mới cắn xong trái táo, ném hạt táo vào lòng bàn tay trái, phủi nước táo, rồi cất tiếng: “Vậy bây giờ quyết định như thế nào?”
Ba mươi cây cỏ Cầm Máu này rơi vào tay ai cũng khiến họ không được yên ổn tợn, mỗi tội vẫn có người tranh nhau cướp lấy củ khoai nóng bỏng tay này.
Khi ấy trong làn gió tĩnh lặng vang lên một giọng nói lảnh lói bất thình lình.
“Chư vị.” Trọng Trường Nghiêu bước ra khỏi hàng ngũ dưới những ánh mắt nhìn lại đầy đủ sắc thái, mang theo nụ cười ba phần nho nhã, ba phần kiên định xen lẫn chút bẽn lẽn, hắn giãi bày, “Không biết có thể nghe tại hạ nói đôi lời?”
Vân Nhàn quá quen thuộc kiểu mở đầu này, cả người hắn đã hiện lên dòng chữ lớn “tránh xa ra, ta bắt đầu ra vẻ đây”.
Thấy ai nấy đều bặt thinh, Trọng Trường Nghiêu cười rạng rỡ, nói châm chước: “Các đạo hữu cũng hiểu giả như tiếp tục giằng co như vậy, không những không có lợi ích gì mà còn dẫn đến một đợt yêu thú. Ta và Tiết huynh từng điều tra khi vừa đến đây, đằng Đông có một tổ Kiến Yêu Sắt đang di chuyển và tiến về hướng này.”
Sắc mặt mọi người khẽ biến.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kiến Yêu Sắt, nghe thì có vẻ liên quan đến loài kiến, mà sự thật cũng đúng là như vậy, mỗi tội kích thước của chúng... khác với thằn lằn lớn ở mỗi chỗ không có thêm từ “lớn”, trông có vẻ thiếu khí thế hơn mà thôi.
Mặc dù bị chúng bám lấy không đến mức bị thương, tuy nhiên vẫn khá phiền phức.
“Gặp nhau là có duyên.” Khi nói câu này, Trọng Trường Nghiêu cố tình nhìn Tức Mặc Xu và bảo tiếp, “Hay là thế này, cứ chia đều ba mươi cây cỏ Cầm Máu theo môn phái, thế nào?”
Đao Tông mười cây, Rèn Thể Môn mười cây, cộng thêm phe Tiết Linh Tú cũng mười cây.
Trọng Trường Nghiêu không tính Tức Mặc Xu vì hắn tự tin rằng nàng ấy sẽ không cần. Ngay cả khi cần, của nàng chẳng phải là của mình ư, có gì khác biệt.
Nhìn biểu cảm trên mặt mọi người, ai cũng không hài lòng với cách giải quyết này, nhưng không hài lòng cũng chẳng làm được gì, đó đã là cách giải quyết trung lập và tối ưu nhất.
Ban đầu, Phong Diệp và Kiều Linh San căng thẳng có thừa, khốn nỗi sự căng thẳng này chực như dây cung, căng quá dễ chùng, đặc biệt là khi nhìn ba môn phái lần lượt cử người đến thương lượng với Vân Nhàn, tiền trao cháo múc, họ càng cảm thấy cảnh tượng trước mắt đầy hoang đường khó tả.
Nguyên bản còn những tưởng sẽ là cảnh đao kiếm sáng loáng, đánh đến mưa máu gió tanh, mờ trời tối trăng, máu tươi nhuộm đỏ cả đất, tất cả mọi người giết đỏ cả mắt, đất trời tối ám không phân biệt được địch ta, kết quả là bây giờ...
Thật là một khung cảnh thân mật đầy hơi thở cuộc sống, nào giống như đang ở trong bí cảnh hoang mạc đầy rẫy nguy hiểm, hệt đi chợ mua thức ăn lúc giờ Mão, thậm chí bà chủ cửa hàng còn nhiệt tình cố nhét cho ngươi nửa cái bắp cải, không lấy tiền rồi còn giận lẫy lại ngươi.
Xem chừng không chỉ mỗi Kiều Linh San nghĩ vậy, bởi lẽ sau khi mọi người đưa điểm song, họ im lặng đứng tại chỗ rất ăn ý.
Ừ.
Vậy thì...
Vậy thì giờ nên kết thúc ra làm sao?
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Xem chừng Cơ Dung Tuyết đã chọn cách đột ngột nhất, nàng ấy không nói gì thêm, lấy cỏ Cầm Máu xong đã xoay rời người đi, dẫn theo cả đám Rèn Thể Môn rầm rộ sau lưng.
“Thánh nữ, còn đánh nữa không?” Trâu yêu thấy Tức Mặc Xu có điệu bộ không muốn rời đi đã khàn khàn nói, “Vừa rồi chạy gấp tới đây đã để Huyết Ba Hầu cho Mị Yên Liễu chống đỡ, nếu không quay lại thì e nàng ta sẽ chết.”
“... Hừ. Mặc kệ nàng ta có chết không.” Tức Mặc Xu nhíu mày, “Nếu dễ dàng chết như vậy, còn xứng làm thuộc hạ của ta à?”
Nàng ấy giãi bày vậy thôi chứ hành động lại đúng đắn phải biết. Suy cho cùng, Vân Nhàn chỉ gây hấn với nàng ấy, sau này còn nhiều thời gian tính sổ, còn Mị Yên Liễu chết là hết. Vì vậy nàng ấy trừng mắt nhìn Vân Nhàn một cái lại nhìn Trọng Trường Nghiêu một cái, luyến tiếc, đoạn hóa thành một vệt sáng màu tím lóe lên và biệt tăm.
Cuối cùng chỉ còn lại ba phe lúc đầu: Vân Nhàn, Tiết Linh Tú và Liễu Thế.
Tiết Linh Tú khẽ phẩy quạt, đứng mỉm cười với điệu bộ đường hoàng ra dáng cách Vân Nhàn không xa, xem ra muốn tiếp tục chọc tức Liễu Thế đến cùng.
Liễu Thế xiết chặt chuôi đao, hung tợn bảo: “Vân Nhàn, ngươi cứ đợi đấy cho ta...”
“Ta biết.” Vân Nhàn thâm tình ngắt lời y, “Ta sẽ đợi ngươi, dù sao ta đã đợi ngươi lâu thế rồi.”
Liễu Thế: “?”
Liễu Huy không nhìn nổi nữa: “Ngươi nói chuyện cho đàng hoàng được không? Tự dưng hủy hoại thanh danh của người khác!”
“Cũng đúng.” Vân Nhàn xuôi theo, “Ta không nên tàn nhẫn với bản thân.”
Liễu Thế: “...”
Lúc y đang nghiến răng nghiến lợi, tự dưng một ý nghĩ thầm nảy sinh trong đầu.
Có vẻ như mỗi khi gặp Vân Nhàn, y không bẽ mặt tại chỗ cũng bẽ bàng trên đường, ê chề nối tiếp ê chề, còn Vân Nhàn vẫn bình an vô sự, thậm chí còn không rụng nổi một sợi tóc.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cuối cùng Liễu Thế vẫn không nói gì, chỉ nhìn Vân Nhàn một cách nặng nề, đoạn dẫn theo những đệ tử mặt trắng bệt rời đi.
Rốt cuộc trên trận này chỉ còn Tiết Linh Tú, Trọng Trường Nghiêu và một số cao thủ hắn mang theo.
Tiết Linh Tú quét phù ngọc của mình qua phù ngọc của Vân Nhàn hòng truyền điểm số. Thấy vẻ mặt bình thản của nàng khi đưa cho hắn cỏ Cầm Máu héo úa – héo úa do khi nãy Kiều Linh San vô tình dùng lực quá mạnh vì quá căng thẳng lúc thu dọn – hắn kinh ngạc nhướng mày.
Không vì lý do gì khác. Mặc dù ý định ban đầu của hắn chẳng phải vậy nhưng chung quy hắn tốt xấu gì cũng đã bảo vệ nàng, người bình thường không tặng thẳng mặt cũng ít nhiều gì bày tỏ đôi lời chứ?
Tiết Linh Tú càng thấy thú vị, cúi đầu hỏi nàng một cách hứng thú: “Ngươi làm mất lòng Liễu Thế vì lý do gì?”
Hai người đã đối đầu nhau lâu ngần ấy, hắn chưa từng thấy Liễu Thế tức giận như lúc nãy.
“Không có gì, chỉ do y hẹp hòi thôi.”
“Kể ta nghe thử xem?”
Vân Nhàn lười giải thích bèn để Phong Diệp giúp đỡ. Quả nhiên, điểm cười của mọi người đều không thể thoát khỏi ba điều dung tục*, vừa nghe đến “trên dưới đều không ngóc nổi đầu” là Tiết Linh Tú cười đến thở không ra hơi: “Tuyệt, tuyệt vời!”
*Ba diều dung tục: tục tằn, dễ thương, gợi dục
Hắn cười không quên lấy quạt che mặt, thật là vô cùng tinh tế.
Vân Nhàn đang lấy đá chiếu ảnh ra xem điểm số.
Chỉ trong một lần hành động, Đông Giới đã dẫn trước đáng kể với 3,000 điểm, tạm thời xếp hạng thứ hai trong bốn giới. Bên đứng đầu là thần long thấy đầu mà không thấy đuôi – Tây Giới, hiện tại đã âm thầm đạt được 4,000 điểm. Bị lừa 2,000 điểm, nay Bắc Giới chỉ còn hơn 1,000 điểm. Nam Giới chẳng khá khẩm hơn Bắc Giới là bao.
Đã tụt hậu nhưng nhìn sắc mặt Tiết Linh Tú lại chớ hề lo lắng.
Cũng đúng, với một kẻ có hai hàng cao thủ đi theo như hắn, 1,000 điểm ở giai đoạn đầu đối với hắn chỉ là chuyện nhỏ, không ảnh hưởng gân cốt đáng kể.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kiều Linh San không rõ Vân Nhàn sẽ toan làm gì tiếp theo. Nhìn bộ dáng cứ mãi bình chân như vại của nàng khi cứ nằm ườn ra đó, chân không đặt ngay ngắn, ngồi không ra ngồi, nàng ấy không khỏi cau mày.
... Mà thôi, số là lần trước nàng ấy cũng thử nằm ườn thế kia, thoải mái thật.
Đã đến lúc rời đi, Tiết Linh Tú nhìn sang Trọng Trường Nghiêu bên cạnh, phát giác tầm mắt hắn vẫn hướng về chỗ Tức Mặc Xu vừa rời đi, Tiết Linh Tú đã hỏi với nỗi nghi ngờ: “Ngươi quen ma nữ kia?”
“Không quen.” Trọng Trường Nghiêu lấy lại tinh thần, khẽ nhếch môi trả lời, “Chỉ thấy hơi tiếc, chưa kịp hỏi tên nhau.”
“Ngươi nói Tức Mặc Xu hả?” Nhớ lại khuôn mặt hung dữ ngập trời của Tức Mặc Xu lúc nãy, Tiết Linh Tú không khỏi rùng mình, “Thôi thôi. Rốt cuộc Ma tộc cũng khác con người, khi vui khi giận, tâm trạng cực đoan. Yêu thì thích người ta sống, ghét thì muốn người ta chết, nếu không muốn tự chuốc họa vào thân thì tốt nhất nên tránh xa nàng ta ra.”
Cẩn thận nào ngày nào đó nàng ấy không vui, lột da ngươi treo lên sừng trâu để thị chúng.
Trọng Trường Nghiêu lắc đầu: “Sẽ không đâu. Ta khác.”
Tiết Linh Tú: “...”
Hắn liếc nhìn Trọng Trường Nghiêu, đoán chừng trong lòng đang nghĩ sao một chàng trai tốt thế này lại tự tin thái quá cỡ đó.
Thôi kệ, nào liên quan gì đến mình. Tiết Linh Tú vỗ quạt vào lòng bàn tay, quyết định quay về. Bấy giờ, Vân Nhàn – người đang đếm điểm tới mức chuột rút – lên tiếng tại sau lưng hắn: “Tiết đạo hữu, ngươi định đi đâu?”
Tiết Linh Tú khựng lại: “Sao?”
Vân Nhàn thoải mái đề nghị: “Hay là cùng đi?”
Vừa dứt lời, ngay cả Kiều Linh San và Phong Diệp cùng ném sang cái nhìn ngạc nhiên.
Đây là... chủ động hợp tác? Nhưng ngữ điệu này đâu có giống như nhờ người ta.
“Lời này có ý gì?” Tiết Linh Tú chớ hề tỏ ra tức giận, ngược lại quay đầu với niềm hăng hái và nhẹ giọng, “Ngươi lo lắng Đao Tông sẽ đến trả thù nên muốn dựa vào Nam Giới nhằm tìm sự che chở? Vân cô nương, sao ngươi biết ta chắc chắn sẽ đồng ý?”
“Không phải tìm sự che chở.” Vân Nhàn chớp mắt, “Mỗi người lấy thứ mình cần, chẳng phải là vậy ư?”
Nàng chơi xấu là thế mà hãy còn nét hồn nhiên của tuổi trẻ, Tiết Linh Tú nghiêm nghị, nhìn về chiếc xe ngựa của mình.
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hai hàng cao thủ bên cạnh chiếc xe ngựa vẫn đứng lặng lẽ, song Tiết Linh Tú biết đã nhận tiền của người ta làm việc cho người ta đâu có nghĩa là bọn họ bằng lòng liều mạng vì hắn vào thời điểm quan trọng, chung quy tiền chỉ có ích khi còn mạng để tiêu.
Hắn là Y tu, một tay châm pháp Trảm Tình xuất thần nhập hóa, mỗi tội so ra hắn khó tránh khỏi ở thế yếu khi chiến đấu với người khác. Trước mắt, người hắn thật sự có thể sử dụng và tin tưởng chỉ có mỗi Trọng Trường Nghiêu, vẫn còn quá ít.
Với tình trạng nhân tài héo mòn tại Đông Giới hiện nay, ý chừng Vân Nhàn không có hy vọng giành được giải nhất. Hiện tại nàng ấy chìa cho hắn cành ô liu chưa chắc vì muốn tìm nơi nương tựa. Đông Giới và Nam Giới gần nhau, nếu bọn họ hợp tác thỏa đáng trong Đại Chiến Tứ Phương, từ đó xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, biết đâu lúc đó Bắc Giới cũng sẽ e dè một hai. Hơn nữa, Tiết Linh Tú chỉ có thể chọn người Đông Giới do họ có cừu oán lớn với Bắc Giới; trong khi đám lừa trọc Tây Giới lại chỉ biết “lòng mang thiên hạ”, trước giờ toàn đối xử đôi bên như nhau, tuyệt không thiên vị. Vì vậy...
Hắn càng nghĩ càng xa, càng nghĩ càng rộng mở, càng nghĩ càng thấy được; quả đúng là “mỗi người lấy thứ mình cần”, đôi bên cùng có lợi, Vân Nhàn nói không sai.
Trong lúc Tiết Linh Tú suy tư, Vân Nhàn cứ thế thong dong đứng đó, cho đến khi sắc mặt hắn dịu lại, nở nụ cười nhàn nhạt, thì nàng mới hỏi: “Thế nào?”
“Nói chuyện với người thông minh thật nhẹ nhàng.” Tiết Linh Tú khẽ đặt ngón tay thon dài lên cán quạt, kêu gọi, “Đi thôi, Vân cô nương. À, còn hai người đằng sau kia nữa?”
Họ: “...” Cảm ơn ngươi đã nhớ đến chúng ta.
Vân Nhàn vỗ lên vai hắn: “Huynh đài cần gì khách sáo.”
Sắc mặt Tiết Linh Tú thoắt đổi, có điều hắn vẫn giữ thể diện, không đánh cho rụng cái cái móng làm mình bẩn của người ta. Hai người nhìn nhau mỉm cười, đúng là “một phái cùng chung chí hướng”, khách sáo tột cùng. Hắn thầm nghĩ:
Hừ, muốn đôi bên cùng có lợi đâu có dễ vậy. Từ trước đến nay chỉ có Tiết Linh Tú ta lợi dụng người khác, nàng ấy có thể kiếm chút lời nhỏ nhưng mình vĩnh viễn không lỗ.
Bên kia, Vân Nhàn hiền lành có suy nghĩ đơn giản hơn nhiều…
Tên ngốc nhiều tiền.
Bị lừa nhanh ghê!
………..
Lời tác giả:
“Mạng nhỏ quan trọng, trước tiên khóa chặt Sữa* đã rồi quay lại.”
*Sữa: một thuật ngữ chơi game chỉ người có kỹ năng bu|| máu, mana hoặc những thuộc tính hỗ trợ.