Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 18: Đại Chiến Tứ Phương (5)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



Bản beta lại: 05/2025



………..



Bấy giờ nhóm Vân Nhàn đang gào to rao bán.



Chính xác mà nói chỉ có Phong Diệp rao bán, vừa làm pháp truyền âm thanh của mình đi xa hơn vừa thở dài: “Không ngờ rằng ta tu luyện công pháp bấy lâu nay hóa ra là để làm chuyện này...”



Vân Nhàn ngồi khoanh chân trước quầy hàng tạm bợ che bằng vải, nghe vậy không khỏi tò mò: “Chẳng phải người ta nói Cầm Phường các ngươi cũng có tâm pháp lấn công là chính ư? Sao ngươi không học?”



“Ta đã học, nhưng...” Phong Diệp muốn nói lại thôi, “Không giỏi lắm.”



Rảnh rỗi thì cũng rảnh rỗi, Vân Nhàn nói: “Không sao, cứ tung ra thử xem.”



Phong Diệp thẹn thùng ôm đàn cổ ra. Một phen thao tác mãnh liệt như hổ, từ dây đàn bay ra một luồng khí nhẹ, thành công đánh rụng một chiếc lá bên kia.



Chỉ một chiếc, không có hơn.



“...” Vân Nhàn lấy ra một trái táo khỏi nhẫn trữ đồ, kêu: “Lại đây gọt vỏ giúp ta một chút.”



Phong Diệp thấy bị xúc phạm: “Vân Nhàn, sao ngươi lại thế!”



“Đừng cãi nhau!” Kiều Linh San bên kia sắp soạn cỏ Cầm Máu hết lần này đến lần khác, bực bội sự ồn ào của gã, “Dù gì làm loa phóng thanh còn tốt hơn gọt táo.”



Có thể cãi nhau với Vân Nhàn dăm câu nhưng với Kiều Linh San thì không vì sợ bị đánh, Phong Diệp đành uất ức tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của mình – rao hàng.



Thực ra gã không ồn ào, chủ yếu là do tâm trí bản thân Kiều Linh San rối như tơ vò, thành thử đương nhiên nàng ấy nghe gì cũng thấy ầm ã.



Như Liễu Thế đã nói, nàng ấy vui mừng lắm lúc mới nhận được cỏ Cầm Máu, tuy nhiên niềm vui chẳng tày gang, sầu lo đã ập tới ngay. “Mang ngọc có tội”, hai người mang theo nhiều loại dược thảo quý chẳng khác nào trẻ nhỏ cầm vàng đi chợ trong bí cảnh. Hơn nữa đây mới chỉ là lo xa, lo gần chính là tính cách có thù ắt bào của Liễu Thế. Thù mới hận cũ cộng lại, liệu y có thật sự dễ dàng từ bỏ không?



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiều Linh San thử đặt mình vào vị trí của người khác và nhận ra rằng giả như nàng ấy là Liễu Thế, nàng có khi đã đi bóp cổ Vân Nhàn từ lâu.



... Thật sự rất đáng ghét!



Nhưng quả nhiên, từng bước đi của Vân Nhàn đều nằm ngoài dự đoán.



“Dùng cỏ Cầm Máu đổi điểm.” Kiều Linh San càng nghĩ càng thấy không ổn, “Cho dù là ta, ta cũng nhất định sẽ đổi. Nhưng mà này, không phải họ hoàn toàn có thể cướp trực tiếp bây giờ à?”



Điểm còn kiếm lại được chứ cỏ Cầm Máu dùng rồi rất khó bổ sung. Theo đặc tính ẩn giấu khi nó sinh trưởng, chỉ có Y tu mới tìm thấy. Chả lẽ Y tu còn chê nhiều dược thảo? Không chỉ Y tu, người bình thường cũng không bày cỏ Cầm Máu ra để đổi một cách ngạo mạn đến vậy.



Vân Nhàn đang gặm táo, giãi bày hơi mập mờ: “Ừ, muội nói đúng.”



Lời thô nhưng lý không thô, cướp được thì cớ gì phải đổi.



Kiều Linh San siết chặt tay: “Vậy...”



“Một môn phái tới hoàn toàn có thể cướp đi.” Vân Nhàn ăn hết trái táo trong hai lần cắn, mặt không đổi sắc lén lút nhét hạt vào lòng bàn tay trái và nói, “Nhưng có hai môn phái trở lên thì sẽ khác.”



Thái Bình: “Cứt!”



Kiều Linh San như hiểu ra, Phong Diệp thì vẫn mơ hồ. Nói vậy thì sao được, một môn phái đã cướp được, hai môn phái càng người nhiều hơn, chả lẽ còn không cướp đi?



“Đừng dừng lại.” Vân Nhàn thúc giục, “Dùng hết năng lượng hô to lên!”



Phong Diệp buộc phải gào lên: “Cỏ Cầm Máu... một trăm điểm một cây...”



Vừa dứt lời có tiếng rít vẳng từ xa, cát vàng bốc lên cuồn cuộn theo gió, ngoài tầm mắt là một hàng bóng người màu nâu quen thuộc mang theo sát khí lạnh thấu xương cấp tốc đến gần. Người đi đầu chính là Liễu Thế với khuôn mặt đầy ám tối.



Cây đại đao sau lưng cũng đã dần hiện ra màu máu rùng rợn.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Có vẻ như y không thể giả vờ làm ngơ được nữa rồi, xem chừng nhóm nàng đã gây hấn thật rồi. Thây kệ mức độ đóng góp điểm của Đao Tông đối với Bắc Giới hiện nay ra sao, họ đã xách đao chạy đến ngay khi vừa nghe thấy động tĩnh, ắt muốn cho Vân Nhàn một bài học.



Liễu Lâm Song đi theo sau, mặt đầy khó xử.



“Lại gặp nhau rồi.” Liễu Thế đứng cách vài bước trước mặt Vân Nhàn, chậm rãi nghiên đầu, “Có lúc ta thật sự không hiểu rốt cuộc ngươi lấy đâu ra lá gan này?”



“Lúc mẹ sinh ra ta đã có.” Vân Nhàn trả lời, “Ngươi không có à?”



Kiều Linh San lại bắt đầu thở dồn dập, nàng ấy luôn là vậy, hễ làm chuyện xấu là lại căng thẳng hơn ai hết.



“Miệng lưỡi bén nhọn đấy, đúng là biết cả khua môi múa mép nữa.” Mỗi lần nói chuyện với nàng, Liễu Thế đều không thể nói quá qua ba câu đã bắt đầu bốc lửa giận, “Đã không hiểu, hôm nay ta sẽ dạy ngươi một điều... đó là, đừng chọc người không nên dây vào.”



Vân Nhàn mỉm cười với y, cũng bảo: “Thật trùng hợp? Ta cũng có một điều muốn dạy ngươi.”



Nàng không chút e dè đối mặt với người ta. Ngay khi Liễu Thế rút đao, chợt có tiếng vó ngựa vang vọng rõ ràng từ xa, cùng với đó là tiếng tạp âm xe ngựa lăn bánh trên cát sỏi. Trong thoáng chốc, một cỗ xe ngựa quen thuộc nhưng không hẳn quen thuộc xuất hiện trước tầm mắt mọi người.



Nói không quen thuộc là vì họ chưa từng thấy nó, trông đơn giản hơn và chẳng sang trọng bằng cỗ xe của Tiết Linh Tú trước đây; nói quen thuộc là do... tại sao lại có xe ngựa ở đây??



Cái kiểu làm dáng cầu kỳ và xa hoa này quá đỗi quen thuộc.



Quả nhiên, dưới sự hộ tống của hai hàng cao thủ, cỗ xe từ từ dừng lại trước hai nhóm người. Rèm cửa bị một đôi tay trắng nõn thon dài vén lên, khuôn mặt tuấn tú mềm mỏng của Tiết Linh Tú hiện ra trước mắt mọi người. Thậm chí không thèm ngước mắt, hắn đã nói một cách đương nhiên: “Ai kêu to đấy? Đừng kêu nữa, ta lấy hết.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mọi người đã lăn lộn trong hoang mạc cả ngày, ngay cả người yêu thích sạch sẽ nhất cũng không thể gọn gàng, thế mà chiếc áo trường bào màu xanh lục của hắn chớ hề dính bụi như thể hắn chưa hề bước xuống từ cỗ xe không biết xuất hiện từ đâu.



Sắc mặt Liễu Thế bỗng chốc biến đổi, y hung ác gằn: “Tiết Linh Tú!”



“Hả?” Tiết Linh Tú nghe tiếng quay đầu nhìn y, một lúc sau mới cười lên, “Ồ, người quen nha.”



Mí mắt hắn mỏng manh sắc bén nhưng các đường nét ngũ quan khác lại ôn hòa. Bình thường không nhận ra hắn có thần thái gì đặc biệt, bây giờ hắn vừa cười lại khiến người ta cảm thấy như thể đang tắm mình trong gió âm trước một người “miệng thơn thớt dạ ớt ngâm là hắn.



Số lượng người hắn mang tới và đệ tử Đao Tông tương đương nhau, giờ đây đôi bên lại lờ mờ có thế giằng co, tình hình hết sức căng thẳng.



“Ngươi xem, ta đã nói rồi.” Vân Nhàn lên tiếng, “Đôi khi đừng nói quá nhiều, nói nhiều dễ làm hỏng việc.”



Kiều Linh San không muốn phá hỏng nhưng vẫn thầm nghĩ, rõ ràng trong số những người có mặt chỉ có tỷ nói nhiều nhất...



Cũng không biết giữa hai người có thù hận gì, mỗi tội đã đến mức treo thưởng, nguyền rủa nhau tới chết, vậy mối quan hệ chắc hẳn khá tệ hại. Mang theo khuôn mặt u ám, Liễu Thế nói với Tiết Linh Tú: “Khuyên ngươi chớ xen vào chuyện người khác, cỏ Cầm Máu này vốn thuộc về Đao Tông.”



“Xen vào chuyện của người khác? Ngươi vẫn trơ tráo như xưa.” Tiết Linh Tú giả vờ ngạc nhiên mở to mắt, “Người ta bày ra để trao đổi rõ ràng, ngươi há miệng nói ngay là của ngươi rồi?”



Liễu Thế hiếm khi nói thật: “... Má nó, cái này vốn dĩ là của Đao Tông được chưa??”



Tiết Linh Tú: “Ngươi nói thế là thế?”



“Bắt nạt kẻ yếu, quá ngông cuồng.” Tiết Linh Tú thở dài quay đầu, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Vân Nhàn và nói, “Không sao, ta nói lấy là lấy, ngươi đừng lo lắng.”



Nhìn thế này thì có vẻ rất chính nghĩa nếu bàn tay của hắn không lơ lửng cách quần áo Vân Nhàn một tấc. Đoán chừng không ưa việc trên người nàng có cát.



“Ta nói lại một lần nữa.” Sắc mặt Liễu Thế nặng nề như nước sâu, xem chừng thật sự đã tức giận, y cùng rút đao với đám người sau lưng, “Ngươi xoay người rời đi ngay, ta chỉ nhắm vào nàng ta.”



“Ồ, oai phong ghê!” Tiết Linh Tú vung tay, hai hàng cao thủ kia cũng bày thế trận chờ quân địch, “Ta không đi thì ngươi làm gì được ta? Hơn nữa, ta mới nhớ ra mình và vị Kiếm tu này coi như có chung ngọn nguồn, đương nhiên phải ra tay tương trợ. Đúng không, Trọng Trường Nghiêu?”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cuối cùng Trọng Trường Nghiêu – người chưa từng xuất hiện – cũng bước xuống từ phía bên kia cỗ xe.



Vừa xuống xe, chưa kịp chắp tay chào hỏi, hắn đã phát hiện ra Phong Diệp đang nhìn lăm lăm vào một bộ phận nào đó trên người mình: “?”



Rốt cuộc tại sao cứ phải nhìn vào chỗ dưới của hắn??



Trọng Trường Nghiêu đơ cả mặt nhưng mau chóng khôi phục lại bình thường, thoải mái đáp lời: “Đúng vậy. Tại hạ có quen biết cô nương Vân Nhàn.”



Chẳng qua quá trình quen biết không được đẹp đẽ cho cam.



“...”



Bầu không khí thinh lặng trong chốc lát.



Liễu Thế thầm đánh giá chênh lệch thực lực của đôi bên, nhận ra thật sự không cách gì xuống tay. Tên ẻo lả Tiết Linh Tú chết bầm này thích chọc tức y, bất kể thế nào cũng phải đi ngược lại y. Trong thâm tâm y tỏ tường tổn hao ở đây không phải là một quyết định sáng suốt, khốn nỗi thật sự không thể nuốt trôi cơn tức này. Lần này nếu lại để Vân Nhàn – một người trơn tuột như lươn –trốn thoát, y sẽ không biết nàng ta lại trốn tới đâu.



Mà đúng lúc này lại có một nhóm người khác dần à xuất hiện.



Đất rung núi chuyển, những bước chân nặng nề đạp lên cát sỏi, im ắng nhưng vẫn có tiếng động, mang theo một nỗi uy hiếp lờ mờ bao trùm.



Vân Nhàn xem xét và nhận ra người con gái lạnh lùng đi đầu không có vẻ gì vui, đuôi tóc mang theo màu đỏ rực rỡ chói mắt. Hóa ra chính là Cơ Dung Tuyết từ Rèn Thể Môn Bắc Giới!



Tiết Linh Tú nhíu mày, Liễu Thế lại quát lên: “Đến đúng lúc lắm! Cơ Dung Tuyết, tạm thời hợp tác với ta, ta chia cho ngươi một nửa cỏ Cầm Máu, thế nào?”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Một nửa?” Cơ Dung Tuyết liếc y nhưng không có nhiều thiện ý, lạnh lùng cho biết, “Ta có thể lấy hết thì tại sao phải chia cho ngươi một nửa?”



Lời nói kiêu ngạo cùng cực, thậm chí không có ý định hợp tác chút nào.



Liễu Thế bị nghẹn họng triệt để, cả giận: “Cơ Dung Tuyết, ngươi!”



“Ta làm sao?” Cơ Dung Tuyết vẫn lạnh đanh, “Dù sao còn tốt hơn là đến bây giờ vẫn chưa có gì.”



Trong một hồi tình hình đã thay đổi chóng mặt.



Trước quầy hàng rách nát của Vân Nhàn có một thế chân vạc mơ hồ, một bầu không khí nặng nề trước cơn bão. Ai nấy im lặng, lòng ôm những toan tính riêng.



Xuống tay? Hay không xuống tay? Tuyệt đối không thể chịu thiệt. Mình nhất định phải có được cỏ Cầm Máu này, ví dù không có được thì mình cũng phải phá hủy nó!



Vân Nhàn đứng đó chờ đợi, lòng không hề dao động một mảy, thậm chí còn muốn để Phong Diệp giúp gọt thêm một trái táo.



Nhốn nha nhốn nháo làm gì trước chuyện cỏn con này.



Cùng lúc đó bên ngoài bí cảnh cũng xôn xao.



Chuyện gì vậy? Sao tự dưng lại lao vào đánh nhau?? Đúng lý ra không phải các ngươi sẽ bắt đầu nội chiến vào một tuần sau à, mắc gì giờ lại có bầu không khí hỗn chiến giành giải nhất vào cuối kỳ vậy! Cùng lắm chúng chỉ là một đống cỏ Cầm Máu mà thôi!!



Nhìn đội hình này, Đông Giới có, Bắc Giới có, Nam Giới cũng có, chỉ còn lại Tây Giới đã không có nhiều cảm giác tồn tại từ lúc đầu, là chưa xuất hiện. Khi mọi người kêu bạn dẫn bè tới và nghĩ đã đến mức này rồi, không thể có thêm nhóm người nào khác đến được nữa...



Đột nhiên, cát bay đá chạy, sắc trời thay đổi!



Vân Nhàn cử động, chợt đứng dậy rút kiếm, kéo Kiều Linh San ra sau lưng. Một luồng ánh sáng tím sẫm từ trên trời giáng xuống đây bị Khi Sương chặn lại, tạo ra một vài rãnh sâu trên mặt đất.



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đúng là không nói dông dài đã xuống tay thẳng thừng!



“Linh San, cẩn thận!” Vân Nhàn đổi tay trái cầm kiếm, lắc lắc cổ tay phải hơi tê, ánh mắt hốt nhiên trở nên sắc bén, ý kiếm tuôn trào ra khắp mặt, không còn chút lơ là nào. Nàng bày tỏ nặng nề: “Nhắm vào chúng ta.”



Như thể bỗng dưng biến thành một người khác.



Kiều Linh San bị chắn ứ sau vai nàng, chớp mắt chậm rãi, đoạn lập tức đỏ mặt từ cổ đến tai sau khi hoàn hồn.



Có bệnh ha gì! Bây giờ còn chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân đẹp trai gì nữa!!



Trên không trung, giọng nói mời giọi nương theo hương thơm quen thuộc lan tỏa, Tức Mặc Xu cưỡi trâu yêu xuất hiện, hừ lạnh một tiếng: “Hừ, cuối cùng cũng tìm được các ngươi rồi, nhìn ta... Này, ngươi đỏ mặt làm cứt gì?!”



Ý gì cơ? Đấy là Ma Giáo cơ mà! Là Ma Giáo giết người không chớp mắt đấy nhé! Nàng ta đủ gan để đỏ mặt hả??



Tức Mặc Xu ra tay xong mới phát hiện ra còn có nhiều người ở dưới, mỗi tội nàng ấy chỉ ngạc nhiên đôi chút rồi lại nhanh chóng đanh mặt: “Hóa ra chính phái thích đùm túm lại chơi trò nhà chòi…”



Giọng nói của nàng ấy đột ngột dừng lại, cứng nhắc có thừa.



Mọi người nhìn theo tầm mắt của Tức Mặc Xu, thì ra là Trọng Trường Nghiêu với vẻ mặt khó đoán. Còn tưởng hai người này có mối thù sâu oán nặng, nào ngờ sau một cái chớp mắt, cả đám trơ mắt nhìn Tức Mặc Xu trên không trung từ từ đỏ mặt.



Vân Nhàn: “...”



Mọi người: “...”



Ngươi mới là cái thứ “đỏ mặt làm cứt gì đấy”!!



………..



Lời tác giả:



Lời nói của nhân vật phản diện không đại diện cho tam quan của tác giả, hy vọng tất cả đàn ông trên thế giới đều mềm yếu hơn một chút (chắp tay).

------oOo------