Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Vân Nhàn rời khỏi đại điện, cũng không thử ngự kiếm bay đi nữa, chẳng qua nàng đi ra ngoài trong nỗi trầm tư.
Trên đài Yên Vân có đệ tử đang luyện kiếm. Khi thấy nàng đi ngang, họ đều hỏi: “Sư tỷ Tiểu Vân, tỷ tới nhà ăn à?”
“...” Vân Nhàn luôn cảm thấy hình ảnh của mình đang dần dà sụp đổ trong đám lời đồn thổi bậy bạ hết lần này đến lần khác, “Đêm hôm khuya khoắt còn tới nhà ăn gì nữa? Ta đã dùng Tịch Cốc từ sớm rồi!”
Đệ tử khác phá lên cười.
Chung quy đã là con gái Chưởng môn, dẫu người ta có dễ gần đến mấy cũng khó tránh khỏi có sự ngăn cách đối với các đệ tử cùng trang lứa. Tuy nhiên Vân Nhàn thì khác, nàng thật sự rất lười cũng như không có ý định can thiệp vào chuyện của môn phái, chút thông minh nho nhỏ của nàng đều dùng vào việc nghĩ cách xuống núi ăn vụng cũng như thiền định và ngủ ngon, trông nàng càng giống linh vật hơn cả. Song dù là vậy, đúng như Vân Lang đã nói, tư chất của nàng quá tốt.
Cứ thế tu luyện bữa đực bữa cái, nàng đã bất giác đi tới Kim Đan khi các đệ tử ngoại môn khác vẫn đang hì hục cố gắng ở Trúc Cơ.
Lẽ ra dễ dàng có được như thế sẽ thu hút thù hận, có điều các đệ tử đều tỏ con đường đại đạo dài đằng đẵng, nào có ai nói chắc được ai sẽ vượt lên ai. Lại nói, còn có người sinh ra đã mang linh nguyên bẩm sinh ắt sẽ thành Hợp Thể. Ghét tới ghét lui, bộ ngươi rảnh tới như vậy ư? Không bằng đi tập kiếm cho rồi.
Tất nhiên, không phải ai cũng nghĩ như vậy.
Còn chưa đi về cửa đại điện của mình, nàng đã nghe thấy giọng nói cáu kỉnh của Kiều Linh San: “Không phải muội bảo Vân Nhàn vẫn đang bế quan à? Sao vừa rồi ta nghe thấy tiếng của tỷ ấy?”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Anh Lạc đứng đó với vẻ mặt nghiêm nghị, làm “lợn chết không sợ nước sôi”: “Sư tỷ, tỷ nghe nhầm đấy.”
“Nhầm thế nào được!” Kiều Linh San uy hiếp, “Có hóa thành tro thì ta vẫn nghe được giọng của tỷ ấy!”
Cô nương này lại tới nữa.
Kiều Linh San là con gái của Lục Trưởng lão, có tướng mạo xinh xắn đáng yêu, tư chất và ngộ tính đều xuất sắc, cũng là người chịu khó chăm chỉ. Chẳng qua không biết vì đâu nàng ấy mãi có một nỗi ám ảnh phải dính lấy Vân Nhàn, lúc nào cũng muốn tranh hơn thua với nàng.
Vân Nhàn lười tới độ chẳng muốn nhúc nhích thì còn hơi sức đâu đấu võ với nàng ấy? Vì vậy lần nào nàng cũng nhanh chóng tìm đủ mọi cớ, lần nào lần nấy đều qua mặt thành công, mỗi tội mấy tháng sau nàng ấy lại tới.
Ngay khi Anh Lạc muốn giả vờ mắc bệnh về tai đột ngột, mắt nàng ấy sáng lên và nàng ấy kêu: “Vân Nhàn đã trở lại!”
Vân Nhàn đặt bội kiếm xuống, duỗi người, nghiêng đầu, biết tường còn cố ý hỏi: “Kiều sư muội tìm ta có việc?”
Thanh kiếm của nàng được bọc một cách tùy qua loa hệt bản thân nàng, chuôi kiếm có màu vàng đen đồng nhất. Đấy là thanh kiếm do mẹ nàng – Tiêu Vu – tặng khi nàng mười tuổi. Tới giờ nàng vẫn dùng đến thanh kiếm trông bé tí đó, đúng là cũng khó cho nàng.
Kiều Linh San thấy thậm chí hai người bọn họ còn không chịu lừa mình bèn tức giận tới nỗi lỗ mũi bốc khói: “Kiếm đồng* của tỷ nói dối lừa ta, tỷ không dạy bảo một chút gì à?”
*Kiếm đồng: người mang/xách (phụ tá) kiếm cho người khác.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn liếc mắt nhìn Anh Lạc rồi gõ nhẹ xuống đầu nàng ấy: “Tốt.”
Kiều Linh San: “...”
Anh Lạc: “...”
Tốt, qua loa thật tốt.
“Quên đi. Ta tới đây muốn vì nói cho tỷ nghe thế này.” Kiều Linh San dằng xuống cơn nghẹn ắng, hất cằm lên, “Ta quyết định sẽ tới Đại Chiến Tứ Phương, tỷ đừng có mơ tranh giành với ta.”
Vân Nhàn nhíu mày.
Trong thoại bản, Vân Lang dự định chỉ cử một người đi thật. Kiếm Các đã ở ẩn nhiều năm, không nắm rõ tình hình bên ngoài, cho nên ông mới muốn phái một đệ tử ra ngoài va chạm, xem như một chuyến du ngoạn. Nhưng sau khi Mộ Thanh đến, ông đã thay đổi ý định, chuẩn bị chọn hai đệ tử ưu tú.
Một người là Trọng Trường Nghiêu nằm ngoài dự tính, người còn lại là Kiều Linh San.
Thật chất thực lực của nàng ấy trong trận đại chiến không tệ, thậm chí có thể được coi là đứng đầu, tiếc rằng Bắc Giới đã có ý định ám sát từ trước bèn bày ra cạm bẫy. Kiều Linh San phát giát được có điều không đúng, mỗi tội khi ấy người kia đã ở trong cảnh ruột xuyên bụng nát, mạng sống như sợi chỉ mành, nàng ấy phải mau chóng đi qua cứu người…
Nàng ấy thiếu điều không thể quay trở về.
Trọng Trường Nghiêu ở bên cạnh nàng ấy không đuổi theo kịp, thật sự bất lực, đành trơ mắt nhìn nàng ấy bị thương nặng.
Kiều Linh San khiêu khích hồi lâu nay gặp cảnh Vân Nhàn – người vốn sẽ đấu võ khẩu với nàng ấy từ lâu – im lặng tới vậy, không khỏi khiến nàng ấy hoang mang.
Chuyện gì đang xảy ra? Hôm nay dễ nói chuyện vậy?
Trước khi nàng ấy kịp lên tiếng, Vân Nhàn đã bảo: “Ta cũng muốn.”
Ngon! Quả nhiên! Kiều Linh San suýt chút nữa nhảy dựng lên, thốt ra lời hung ác: “Tỷ cho rằng mình mạnh tới thế sao! Còn định đi nữa, nói cho tỷ biết, tỷ không có cửa đâu!”
Anh Lạc đứng bên cạnh nàng, cứ thấy trông nàng ấy hăng hái trờ trờ kia kìa.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn cứ vậy nhìn nàng ấy nhảy nhót. Kiều Linh San bày tỏ xong mà chẳng có ai đáp lại, thay vào đó là cơn gió lạnh lặng lẽ thổi qua. Nàng ấy tĩnh trí và nói tiếp: “Nhìn khuôn mặt xám xịt của tỷ kìa, đừng nói là tỷ đi ra ngoài bị heo ủi đấy nhé.”
“Ta không chú ý, bất cẩn rơi xuống vách đá.” Bởi vì thoại bản, Vân Nhàn vẫn có chút lòng tốt hiếm hoi với nàng ấy, “Buồn cười đúng không? Cười đi, cứ cười đi, lần này để cho muội cười.”
Chẳng ngờ mặt Kiều Linh San lập tức đỏ bừng, nàng ấy nổi đóa: “Tỷ dùng việc này giễu cợt ta hả?!!! Ta đã nói rồi! Đó là tai nạn thôi!!”
Vân Nhàn: “?”
Kiều Linh San chạy đi: “Tỷ cứ chờ đó cho ta!!”
Vân Nhàn: “...”
Hóa ra người rơi xuống vách núi tháng trước tới mãi đến hôm qua mới bò lên được chính là ngươi à!
-
Thật lâu sau, Vân Nhàn lấy ra cuốn “Ma nữ ngây thơ nóng bỏng”, một lần nữa xác nhận lại các chi tiết.
Đến nay không rõ cứ điểm Ma giáo của Tức Mặc Xu ở đâu. Theo mô tả trong thoại bản, nó chực một tòa thành bí mật bay lơ lửng, được thủ thuật che mắt và thuật không gian che giấu. Nàng ấy được phái đến Đại Chiến Tứ Phương, mang theo nhiệm vụ bí mật là lợi dụng hạt giống ma hòng hạ cổ người phe chính phái. Khốn nỗi vừa làm đã không thuận lợi, nàng ấy gặp Trọng Trường Nghiêu ngay từ đầu và đương nhiên quên béng nhiệm vụ.
Còn về Trọng Trường Nghiêu...
Thoại bản chủ yếu xoay quanh Tức Mặc Xu, nhiều điểm bất thường về Trọng Trường Nghiêu đều được tóm lược. Nói thẳng ra, Vân Nhàn đã lật qua lật lại lâu như vậy mà nàng chỉ nhớ mỗi độ Trọng Trường Nghiêu xuất hiện, hắn sẽ “đẹp trai vô cùng”, “khuôn mặt như tạc tượng”, thậm chí còn có sức mời hoa dẫn bướm siêu việt, nơi có hắn thường xuất hiện “mỹ nữ tót vời ngàn năm khó gặp” với “dung nhan ẩn sau lớp che mặt chưa từng được người khác nhìn thấy”... Chờ chút đã.
Điểm đáng chú ý là bội kiếm của hắn không có vỏ, mà hắn cũng chẳng mấy khi dùng đến kiếm. Về sau, hắn có rất nhiều bảo vật quý hiếm, đến cả tiên khí cũng phải xếp hàng chờ người ta sử dụng, thanh kiếm kia càng chẳng có cơ hội xuất hiện.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nào phải mỗi một Kiếm tu đều có dắt dây tới Kiếm Các, có rất nhiều tu sĩ tự do hoặc đệ tử thoát ly khỏi tông môn, một mình xuống núi bôn ba. Dầu rằng mối quan hệ giữa Trọng Trường Nghiêu và Kiếm Các trong thoại bản này nhìn như chỉ diễn ra trong việc tuyển chọn cho Đại Chiến Tứ Phương, từ đó về sau không còn liên quan gì nữa, tuy nhiên hẳn kết cục của Kiếm Các không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Nhóm người không rõ giết vào tông môn mặc áo choàng lửa, trên người Trọng Trường Nghiêu cũng xuất hiện biểu tượng y như thế.
Vân Nhàn bắt chéo chân nhìn về phía đó, Anh Lạc ở bên cạnh muốn nói lại thôi.
Chưởng môn yêu cầu nàng tịch thu cuốn sách kia, nhưng sao nàng dám? Mà cuốn sách này… có đọc được không vậy? Liệu Vân Nhàn có học theo những điều xấu xa trong đó không?
Bấy giờ Vân Nhàn không biết suy nghĩ nàng ấy xoay chuyển trăm bề. Cất đi thoại bản, nàng vén chăn lên chuẩn bị ngủ. Ngay lúc trước khi nằm xuống, đột nhiên lương tâm của nàng trỗi dậy, nàng đứng dậy tạo ra một chiêu kiếm quyết.
Lâm trận mới mài gươm, dù không sắc thì cũng sáng!
Kiếm khí sắc bén bao quanh thân nàng, phát ra âm thanh ào ào xuyên qua tán tuyết tùng ngoài cửa sổ. Cuối cùng Anh Lạc không nhịn được, lên tiếng hỏi: “Vân Nhàn, tỷ muốn đi tới đại chiến kia thật?”
Vân Nhàn gật đầu: “Ừ.”
Xem ra Chưởng môn đã đưa ra quyết định mới dán bố cáo, ít ngày nữa sẽ tổ chức một cuộc thi tuyển chọn.
Không biết các môn phái khác như thế nào chứ trên thực tế không cần thiết phải đánh nhau trong đợt tuyển chọn của Kiếm Các. Sức phá hoại của Kiếm tu lớn bực này, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể chém đá phá núi. Như vậy nếu thêm chi phí sửa chữa ắt bên ngọn núi lo hậu cần sẽ điên lên, tới nhà ăn chẳng còn thịt để cắn. Nguyên bản Kiếm Các rất nghèo, làm sao họ chịu được cảnh giày vò thế này.
Thành ra nghĩ cũng biết hơn non nửa là kiểm tra xem chiêu kiếm có thành thạo hay không, nắm vững được bao nhiêu kiếm phổ... Coi như muốn đánh thì sẽ đánh tới đủ điểm là dừng, không dùng thương thật đao thật tiến hành trận chiến sinh tử; cùng lắm Ngũ Trưởng lão sẽ phát cho một cái que gỗ, đứng bên cạnh nói mát “bắt đầu nào”.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Cũng được đấy.” Đương nhiên Anh Lạc không muốn nàng đi, nguy hiểm lắm, song nàng ấy không nói ra, thay vào đó đã đổi chủ đề, “Muội nghe nói người giám sát bên Đông Giới trong trận đại chiến này là đại sư huynh.”
Hòng đảm bảo tính công bằng, mỗi địa giới sẽ có một người giám sát trong trận đại chiến. Vân Nhàn biết điều này, nàng hỏi Anh Lạc: “Túc Trì?”
“Đúng vậy.” Anh Lạc lộ vẻ mê say, “Muội vẫn chưa gặp đại sư huynh nữa. Nghe nói huynh ấy đã đi du lịch bên ngoài tám năm, chỉ còn cách cấp Phân Thần vẻn vẹn một bước. Những người từng gặp huynh ấy đều nói huynh ấy có một vẻ đẹp hiếm thấy trước giờ, không biết có phong thái thần tiên nào nữa…”
“Phân Thần?” Với loại chuyện này, Vân Nhàn giật mình than thở, “Ghê thật!”
Anh Lạc: “...”
Khi quay lại bẩm báo với Chưởng môn, nàng ấy sẽ bảo: có lẽ không cần phải lo lắng tỷ ấy học theo điều xấu xa gì đâu.
Hiện tại Vân Nhàn không bận tâm trước chuyện này. Gặp Túc Trì cũng chỉ là chuyện sớm muộn, không cần phải gấp rút trong thời gian này. Lại nói huynh ấy có đẹp trai hơn nữa thì đã sao? Đâu phải là đạo lữ của nàng, càng không thể đổi lấy cơm ăn.
Nàng đang suy nghĩ chuyện khác. Từ không tham gia cuộc thi tuyển chọn càng không đi đến Đại Chiến Tứ Phương trong thoại bản, nay nàng thay đổi hành động, không biết liệu có thể chuyển vần tình tiết tiếp theo hay chăng.
Anh Lạc vừa quét rác vừa suy nghĩ linh tinh, lê bụi bặm khắp mặt đất. Nàng ấy lớn lên cùng Vân Nhàn từ khi còn nhỏ, ngặt nỗi linh căn yếu ớt, rất khó hấp thu linh khí. Nàng ấy là đứa mê trai chính cống và cũng chính là thiếu nữ bị vẻ ngoài khôi ngô của Trọng Trường Nghiêu bắt lấy trái tim trong thoại bản.
Nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, hai ngày tới Vân Nhàn sẽ nhìn thấy Trọng Trường Nghiêu, gặp được Tức Mặc Xu trong Đại Chiến Tứ Phương. Theo thoại bản, Tức Mặc Xu là một người trông có đầu óc nhưng lại không biết dùng não. Đa phần có đầu óc ở chỗ sử dụng nó trong bày mưu tính kế với đại tỷ tỷ quỷ hấp tinh, hay với mấy nữ thích khách gợi cảm này nọ, đủ loại chiêu lạ chồng chất, hoa cả mặt; đương nhiên nàng ấy mất não là khi chọn tha thứ cho Trọng Trường Nghiêu. Quả là rạch ròi, tách biệt rõ ràng.
(P6)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vậy có vẻ nàng không cần đi tới can thiệp.
Nếu không thì thử bắt rùa trong rọ, tung ra một đấm, thừa dịp Trọng Trường Nghiêu đến Kiếm Các… Quên đi, đợi tới lúc đó thì hẵng tính, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, có quẳng tới đâu cũng không quẳng chết được.
Cứ lo việc tuyển chọn trước đã.
Vân Nhàn cuộn trong chăn bông, ngủ mất.
“...”
Tại một nơi khác trong đêm khuya.
Hình như chốn này không thích thắp đèn, khắp nơi đều có đống lửa nhập nhèm, thứ gì cũng nhuốm màu xanh lét, mặt người và đống lửa cùng tạo sắc xanh làm tôn thêm vẻ âm độc trên khuôn mặt người bên cạnh vốn trông không đủ hiền lành cho cam. Vừa nhìn đã biết ngay nơi này không phải địa phương tốt lành.
“Thánh nữ đâu?”
“Đọc thoại bản rồi, đã đọc 10 ngày, không nhúc nhích một mảy.”
“Thoại bản gì mà hay dữ vậy? Xuân cung đồ? Không đúng, người này mới 17, đã qua cái tuổi tò mò, vậy sao vẫn còn đọc.”
“Không hiểu. Nhưng ta liều mạng đi qua nhìn lén, hình như tên sách là ‘Lên trời xuống suối vàng, ta cùng đi với cùng chàng’. Dài ghê, hên sao ta biết chữ.”
“Xuống suối vàng? Xuống suối vàng gì cơ? Trong Ma giáo có con suối này?”
“Trời ơi, đọc thêm, đọc thêm sách đi cái tên này!”
Thấy cuộc ẩu đả sắp bắt đầu, thiếu nữ trên thánh đàn nghe lọt cả thảy tiếng vang nhưng vẫn không nhúc nhích như cũ.
Nàng vận một lớp áo mỏng màu tím nhạt lên toàn thân, có con linh xà trắng nõn đang chậm rãi bò trên người, chỗ cần che chắn tịnh không che lấy, cảnh xuân chợt… lồ rộ ra hết. Song, tựa như người đi qua thấy mãi thành quen, thậm chí đôi mắt đều không liếc sang bên cạnh dẫu là một chút.
Chung quy những người khác cũng không ăn mặc bình thường gì nổi, có tên còn đội cả sừng thú cả người trần truồng làm con trâu yêu. Người này bảo dù có ra sao, hắn cảm thấy mình chính là con trâu, có con trâu nhà nào mặc quần áo khi đi cày ruộng không?
Nghe cũng có lý, chẳng qua nó thực sự gây ra chướng ngại cho tầm nhìn của người ta tợn, sau chót cả bọn hợp sức bắt hắn tốt xấu gì cũng phải dán một miếng vải ngay háng, tránh để cả bọn đau mắt.
Thiếu nữ run tay lật thoại bản đến trang cuối cùng, tiếp đó đóng nó lại.
Run rẩy đâu phải do vui sướng, cũng nào vì sầu não, mà nó đến từ sự thúc đẩy nguyên thủy nhất – tức giận.
Cả đám bên kia hô hào ăn uống đánh đấm thành một cụm, bỗng dưng họ nghe Thánh nữ hét lên một tiếng như sấm rền: “CÓ BỆNH À!!”
Khủng khiếp quá, mọi người nhất thời nghiêm chỉnh đồng loạt dừng tay, khủng hoảng hỏi: “Có bệnh? Bệnh gì?? Ai bị bệnh??”
Sao đột ngột như vậy!
“Ta có bệnh.”
Tức Mặc Xu xé thoại bản khuyết tật trí tuệ thành bột mịn trong vài phát, trên khuôn mặt trắng nõn mỹ lệ là sát khí lồ lộ, nàng nghiến răng nghiến lợi.
Trọng Trường Nghiêu đúng không?
Bà đây sẽ lột da ngươi ra!