Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 3: Kiếm Các (2)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



Bản beta lại: 05/2025



………..



Tin tức sư tỷ Tiểu Vân chuẩn bị tham gia Đại Chiến Tứ Phương đã lan truyền khắp toàn bộ môn phái chỉ sau một đêm, toàn bộ tông môn nổ tung tức thì… náo nhiệt hẳn.



Dù sao trước nàng, rất nhiều Kiếm tu không hứng thú là bao trước trận đại chiến.



Nguyên nhân rất đơn giản, tuyệt nào phải cơn cớ lắng lo việc chém giết sẽ làm mình bị thương. Nếu không bị dán cái nhãn “tuyển thủ Đông Giới” lên người trong trận đại chiến, ắt hẳn bọn họ đều vui vẻ tham gia tột cùng.



Họ nào hay trong đó có gió nổi mây vần, càng chẳng rõ tình hình Đông Giới hiện tại, hãy còn tưởng đâu vẫn là một cuộc diễn tập không có gì cay cấn như trước. Kiếm tu đã quen với việc lẻ loi, hai người cũng là tu luyện, một người cũng là tu luyện, đóng cửa luyện kiếm không tốt hay gì? Mỗi một cử động của bọn họ trong đại chiến đều sẽ ảnh hưởng tới phe mình, dẫu đó là ưu hay nhược điểm, họ vẫn cần phải suy nghĩ trước sau, lo lắng đủ điều. Chuyện này đâm khiến nhóm Kiếm tu đã quen với tự do thực sự cảm thấy khó chịu hệt bọ chét bò lên khắp người.



Khó. Không làm nổi!



Huống hồ dù Vân Nhàn có lười tới đâu thì cũng là con gái duy nhất của Chưởng môn, miễn cưỡng được xem như một tên công tử… bột ăn chơi, chủ yếu tối đến nhà ăn ăn vụn, nấu thêm đùi gà, rút kiếm lớn đuổi ngỗng, toàn làm các chuyện vô thưởng vô phạt. Nhìn dáng vẻ của Chưởng môn, dường như ông ấy không có tham vọng gì đối với đứa con gái mà qua bao trăm cay nghìn đắng ông ấy mới có được. Nào ngờ sư tỷ Tiểu Vân không có động tĩnh gì còn tốt, vừa cục cựa đã long trời lở đất thế này.



Ban đầu tất cả ai nấy bán tín bán nghi trước thông tin này, mãi đến đại hội tông môn hàng tuần, Lục Trưởng lão hiếm khi tìm được cơ hội, cứ vậy đứng ở phía trên nhân cơ hội dạy bảo: “Đừng tưởng rằng việc này dễ dàng! Đó là một trận chiến sinh tử! Mấy đứa trẻ tuổi như bọn con đã từng kinh qua được sự khó khăn nào? Nhớ năm đó khi ta luyện kiếm, ta đã phải leo lên ba ngọn núi, đi qua 10 dặm đường từ nhà ta tới môn phái, mỗi ngày mỗi một đôi giày cỏ đều muốn nát!”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lần đầu tiên đám đông trông thấy Vân Nhàn đứng ở phía trước đội ngũ, cái ngáp của nàng còn to hơn cả mặt. Ngày nào nàng cũng có bộ dạng mệt nhoài như vậy, không biết ban đêm đã đi trộm gà hay sờ chó. Song hôm nay cho dù có ngáp đến mức trật khớp quai hàm, nàng vẫn kiên cường đứng tại vị trí đầu tiên làm người ta gai mắt, đâm khiến Lục Trưởng lão nổi đóa tới nỗi lỗ mũi bốc khói tới nơi.



Ơ, chẳng lẽ tham gia thật?



Bọn họ hết nhìn Vân Nhàn lại ngẩng đầu nhìn Vân Lang. Chưởng môn đứng trên băng tuyết, phong thái ung dung tựa gió nhẹ mây bay, thông thả thản nhiên, có phong độ của cao nhân.



Chẳng lẽ do Chưởng môn yêu cầu? Hơn nữa dù gì ông ấy cũng là người đứng đầu một tông, nhìn xa trông rộng, có đưa ra quyết định gì cũng có lý riêng, chẳng qua các đệ tử vẫn còn non nớt nên chưa hiểu mà thôi.



Chưởng Môn Nhìn Xa Trông Rộng ho nhẹ một tiếng, thầm nghĩ:



Không thể nào, chẳng lẽ tham gia thật!



Vân Nhàn chán nản nhìn bộ râu trắng tung bay theo gió của Lục Trưởng lão, suy nghĩ bay đi đâu đâu, tưởng tượng ra cảnh ông ấy vừa vất vả leo núi vừa phí sức bệnh giày cỏ. Tiếp đó, một cái nhìn sắc lẹm khác lao tới sau tai làm nàng đoái trông nhìn lại, Kiều Linh San đang dùng sức em bé bú sữa mẹ trừng mắt với nàng.



Không biết thù sâu oán nặng ở đâu ra.



Tới đúng lúc lắm, nàng đang chán lắm đây!



Vân Nhàn tỏ vẻ hớn hở với nàng ấy, không những không tức giận mà còn làm mặt quỷ; nào có gánh nặng chi, muốn xấu xí bao nhiêu là xấu bấy nhiêu.



Kiều Linh San: “...”



Vậy là ở đây có hai cha con với lỗ mũi bốc khói.



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đương nhiên đâu phải Vân Nhàn không có việc gì làm, nàng thừa dịp Trọng Trường Nghiêu còn chưa tới bèn nhờ người điều tra lai lịch của hắn. Hôm qua người kia truyền thư bằng con ngỗng bay của nàng, quả nhiên có thu hoạch.



Trọng Trường Nghiêu sinh ra trong một gia tộc tu chân xuống dốc, là con trai út trong nhà, bên trên còn có hai người chị, không tính là giàu có nhưng cũng không lo ăn mặc. Người kích thích hắn chính thức bước vào con đường tu tiên là vị hôn thê được đời trước quyết định làm thông gia từ bé. Do cảm thấy khoảng cách giữa hai người khá xa, thế là họ mới đến nhà Trọng Trường muốn hủy hôn ước… Hả? Vì đâu kịch bản này nghe quen tai thế nhỉ?



Vân Nhàn xem tới xem lui mới nhận ra vị hôn thê kia đâu tới nhà hắn một cách diễu võ dương, thay vào đó người ta tự mình tới, thậm chí còn nói năng sự thật vô cùng khách sáo. Tuổi thọ của người tu chân và người phàm cố nhiên đã khác nhau, đối với nàng ta, hôn sự này là vô nghĩa, hiển nhiên nàng ta muốn đến thảo luận về việc từ hôn. Ai dè lại vô tình chạm vào lòng tự ái nói thẳng không vô nào đó của Trọng Trường Nghiêu, hắn điên tiết tới độ lập lời thề ngay tại chỗ:



“Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm ở Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo! Một ngày nào đó, Trọng Trường Nghiêu ta nhất định sẽ làm ngươi quay đầu cầu cạnh ta lập hôn ước một lần nữa!”



Sau khi nhận được tin tức, Vân Nhàn cấp tốc đi xem thoại bản một lần nữa, phát hiện thiếu nữ hôn thê khó lòng thoát khỏi một kiếp này đã xuất hiện thật. Hiềm một nỗi cảnh nhà nàng ta đã suy tàn, nàng ta bất đắc dĩ chỉ phải xin Trọng Trường Nghiêu giúp đỡ. Tức Mặc Xu rất lo lắng, rốt cuộc nàng ấy cũng vòng vo hỏi một câu trong đêm triền miên trong thoại bản: “... Dù có ra sao, ta mãi vẫn là chính cung của chàng đúng không?”



Xưa nay Vân Nhàn khỏe mạnh tợn, chưa bao giờ gặp bất kỳ bệnh tật chi, hễ thấy đau đầu nóng óc toàn là lúc nhìn thấy mấy lời này trong thoại bản.



Cuối cùng đã tan đợt hội họp, Anh Lạc ở bên ngoài trông mong hồi lâu nay vui vẻ chào đón: “Sao rồi?”



Vân Nhàn ôm kiếm, ra hiệu cho nàng ấy đi theo, đừng lạc mất trong đám đông: “Hai vòng tuyển chọn, hai người có thực lực mạnh nhất sẽ đi.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Chỉ có hai người?” Trái lại Anh Lạc là người chuyện gì cũng tỏ, “Nhưng trong tông môn có khoảng mười người mang tu vi cao hơn tỷ, năm đệ tử nội môn trong đó đã xuống núi săn bắn chỉ còn lại năm người, chưa kể vài đệ tử của tông môn nhỏ dưới núi cũng muốn choáng một suất, cạnh tranh lắm đấy.”



“Không,” Vân Nhàn bảo, “Chắc chắn ta sẽ đi được.”



Anh Lạc: “Ồ!”



Vân Nhàn: “Muội không tin?”



Trong vòng cuối cùng, tất cả mọi người sẽ bước vào Cõi Đao Kiếm, trước hết phải có được sự chấp thuận của kiếm linh trông ải mới khả dĩ tiến lên, ai xông qua xem như thành công. Trước mắt người đạt được trong thời gian ngắn nhất chính là đại sư huynh Túc Trì với kỷ lục giữ vững trong một nén hương.



Vân Nhàn cần một vị trí, vậy thì nàng sẽ cần một thành tích áp đảo khiến bản thân đi đầu không còn chỗ chối cãi.



Nàng trầm ngâm nghĩ suy.



Anh Lạc khẽ giật mình: “Hiếm khi thấy tỷ có biểu hiện nghiêm túc vậy nha.”



“Đúng ha?” Vân Nhàn lại cười, vẻ nghiêm trang đột ngột biến mất, ánh mắt vô cùng sáng ngời, nàng bảo, “Muội cứ chờ xem.”



-



Nàng không để Anh Lạc chờ đợi quá lâu, ngày hôm sau, cửa hông của Kiếm Các lặng lẽ mở ra.



Cứ mười năm một lần, cửa hông lại mở ra để đón tiếp các đệ tử ưu tú được cử đến từ các tông môn nhỏ lẻ và tông môn tự do. Dù rằng thực lực của Kiếm Các mấy năm nay có phần sa sút, tuy nhiên tóm lại nó vẫn là tông môn thủ hộ cho một khu vực nhỏ này, cho nên cũng được xem là thủ lĩnh.



Người phụ trách mở cửa là một đệ tử nội môn. Thấy mọi người đều long đong mệt mỏi, gã trước hết nhận lấy vật phẩm bọn họ mang theo rồi giải thích: “Năm nay đại trận bảo hộ tông môn được tăng cường, liên kết nối với kiếm trận tông môn, không dễ di chuyển, vì vậy chỉ có thể đi vào từ cửa hông, xin lỗi mọi người.”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Giọng điệu của gã thẳng thắn, không có bất kỳ chỗ nào cho dàn xếp. Lời truyền lại trong Kiếm Các luôn súc tích, số từ càng ít càng tốt, trong mắt người ngoài đấy là một sự lạnh lẽo cứng rắn khó tả.



Nói đoạn gã gật đầu ra hiệu cho mọi người đi theo, xong xoay người rời đi ngay, bóng người nhanh chóng biến mất trong gió tuyết.



Các đệ tử của môn phái nhỏ nhìn nhau một hồi, có điều khó chịu.



“Chúng ta leo thang mây lâu cỡ đó, không đi xuống núi để đón đã đành, còn không cho đi qua cửa chính? Xem thường ai thế?” Ai đó phàn nàn nho nhỏ, “Còn vách đá kia nữa, không có một mảy che chắn. Lỡ như trượt chân rơi xuống thì tính sao đây, chẳng lẽ lại tự mình bò lên? Ta không tin họ cũng làm như vậy với các đệ tử của mình.”



Trong đám người, một giọng nam ấm áp vang lên: “Trương Đào, nói năng cẩn thận.”



Người lên tiếng mặc đồ trắng, đôi mắt tối tăm như núi sâu, chưa từng nói cười. Mặc dù trên người không có nhiều vật phẩm quý giá nhưng quanh thân đã có phong thái riêng vấn vít của thuở ban sơ, làm người ta nghĩ đến một câu thơ:



Người xinh tựa ngọc trên đường, tót vời quân tử một đường vô song.



Đây là Trọng Trường Nghiêu.



Hắn và nhóm đệ tử này chỉ mới quen biết được mấy ngày, lúc này tất cả mọi người đều ngầm ôm tâm thế để hắn dẫn dắt. Đôi môi mỏng của Trọng Trường Nghiêu khẽ mở, hắn bày tỏ tiếp: “Có lẽ còn có nguyên nhân khác, nền tảng của Kiếm Các thâm hậu tới vậy, không thể làm chuyện hợm hĩnh được.”



Hắn chưa giãi bày đỡ còn tốt, chứ vừa thốt ra câu này, Trương Đào lại càng hiểu lệch sang hướng bên kia là phường nịnh hót, y càng khó chịu: “Nền tảng thâm hậu? Không biết đã xuống dốc tới cỡ nào từ lâu!”



Chưởng môn Vân Lang còn có chút tiếng tăm bên ngoài, hiện tại phỏng chừng còn chưa biết nên đi đâu tìm người thừa kế cũng nên.



“Đúng vậy đấy, huynh nghĩ về bọn họ quá đơn giản.”



“Không phải tất cả Kiếm tu nào cũng giống như huynh, còn nói gì mà đại đạo đơn thuần nhất, té ra đầu óc tính toán còn nhiều hơn bất kỳ ai.”



“Xem thường tông môn nhỏ… Nếu chúng ta có được một vị trí, xem chừng nở mày nở mặt thật đấy!”



“Trọng Trường Nghiêu, trông cậy vào huynh.”



Khuôn mặt tuấn tú của Trọng Trường Nghiêu đỏ bừng, hắn liên tục xua tay: “Không dám nhận, Trọng Trường mỗ chỉ biết lượng sức để làm.”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Đừng khiêm tốn thế chứ!” Thậm chí Trương Đào còn cười đùa bá lấy bả vai hắn, “Nếu con gái của Chưởng môn Kiếm Các chú ý tới huynh, không biết về sau địa bàn này sẽ thuộc về ai nữa.”



Người bên cạnh cười ha hả: “Đâu nói vậy được, ví dù quá xấu thì thôi cho rồi!”



Trọng Trường Nghiêu cũng câu khóe môi, kéo tay y xuống không để lại dấu vết, nơi đáy mắt là cả vùng hời hợt, không có ý cười gì cả.



Kiếm Các?



... Tầm nhìn cũng chỉ đến thế mà thôi.



Trọng Trường Nghiêu đang vui vẻ thu nạp em trai, Vân Nhàn và Anh Lạc ngồi xổm trên đỉnh núi trông mòn con mắt, buồn chán tới mức bắt đầu đếm kiến.



Kiếm Các là một nơi keo kiệt và cần kiệm, bình thường không thể ăn ngỗng quay nếu không phải là ngày lễ (bao gồm cả Chưởng môn), ấy vậy mà hôm nay lại cố ý cải thiện cơm nước vì chiêu đãi khách. Chưởng môn đang nói chuyện với Mộ Thanh ở đại điện, trong khi hầu như những Trưởng lão còn lại đều có mặt, ngay cả khách khanh Trưởng lão Tưởng Tinh Dao xuất quỷ nhập thần cũng tới.



Tưởng Tinh Dao là khách khanh Trưởng lão trẻ tuổi nhất trong Kiếm Các với thân phận và tuổi tác đều là một ẩn số. Bề ngoài gã trông như một thiếu niên khôi ngô, trong mắt là ánh cười, như có làn gió mát lướt qua giữa hàng lông mày. Gã có rất nhiều nghiên cứu về thiên văn, giả như trong tông môn có chuyện lớn quan trọng, họ sẽ mời gã tính toán một phen, biết được cát hung đại khái.



Gã chẳng đứng thẳng tắp tựa Trưởng lão khác, thay vào đó cứ dựa vào tường. Anh Lạc nghe thấy giọng nói thì ngẩng đầu nhìn gã và rồi bỗng dưng đỏ mặt.



“Sư muội Tiểu Vân, muội cũng tới chờ người?” Tưởng Tinh Dao trông như đã quen, nháy mắt với nàng, “Tính một quẻ không?”



Từ trước tới giờ gã không câu nệ chuyện xưng hô vặt vãnh với người khác, Vân Nhàn gọi gã là Trưởng lão, gã lại gọi Vân Nhàn một tiếng sư muội, mỗi người tự gọi theo cách riêng, không có gì xung đột.



Chung quy nhàn rỗi cứ hoài nhàn rỗi, Vân Nhàn ở tư thế ngồi xổm đã dịch tới, hỏi: “Có thể tính ra gì chứ?”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Mệnh cách, cát hung, kiếp số, tướng mạo, muội muốn tính cái gì?” Tưởng Tinh Dao phất tay áo, ngồi xuống bên cạnh nàng, “Tu vi càng cao càng mơ hồ, tuy nhiên mấy chỗ râu ria thì vẫn đủ sức tính ra một hai.”



Vân Nhàn: “Kiểu như mấy chuyện phiếm linh tinh chắc là tiện lắm đúng không??”



“Cũng tạm, cũng tạm. Miễn cưỡng biết một chút.” Tưởng Tinh Dao máy ngón tay, cho hay, “Tình kiếp của Chưởng môn đã qua, cung Phu Thê hài hòa suôn sẻ, cùng nhau sống quãng đời còn lại tới khi đầu bạc; Lục Trưởng lão có tính tình quá thối lại ưa dài dòng sẽ làm đạo lữ chạy mất dép; Ngũ Trưởng lão thì thảm hơn, xem ra đời này không có đạo lữ nào chọn ông ấy…”



Vân Nhàn: “?”



Anh Lạc: “?”



Cái này mà gọi là miễn cưỡng biết một tí?? Nếu bảo chính xác hơn không lẽ còn biết hôm nay Lục Trưởng lão mặc quần ngủ màu gì?



“Tiểu sư muội này, nếu muội đi tới Đại Chiến Tứ Phương gặp Túc Trì, nhớ kỹ thay ta chuyển lời cho hắn.” Sau chót Tưởng Tinh Dao cũng lộ ra mục đích hiểm ác khiến gã tới chỗ này ôm cây đợi thỏ, hả hê ra mặt, “Nói ‘tiểu tử gặp tai vạ đến nơi, tình kiếp tới rồi kìa!’ là được.”



Anh Lạc hãi hùng: “Đại, đại đại đại sư huynh?”



Không phải chứ? Người đẹp trai như đại sư huynh mà vướng tình kiếp??



Tưởng Tinh Dao chỉ mỉm cười không nói thêm.



Đúng lúc này trước điện lớn truyền đến tiếng ồn ào, cuối cùng các đệ tử tinh nhuệ dưới núi đã đến. Trong đám tu sĩ tự do mộc mạc bơ phờ lấm lem bùn đất có thanh niên dẫn đầu vận áo trắng với đầu tóc gọn gàng, hình dáng sáng ngời, lưng thẳng vai rộng, phong thái ngời ngời, vừa xem đã biết là hạc giữa bầy gà, quả là xuất chúng.



“Tại hạ là Trọng Trường Nghiêu.” Hắn ngước mắt lên, không kiêu ngạo không tự ti mà rằng, “Hôm nay đến theo lời hẹn, đặc biệt tới thăm viếng!”



Hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có giọng nói trong của hắn vang vọng trong không khí.



Trái tim của các trưởng lão thắt lại, ngay khi ý nghĩ “tên này không đơn giản” vừa lóe lên, Vân Nhàn ở bên cạnh đã cũng đứng dậy, phủi phủi ống tay áo và giãi bày bằng âm lượng đủ gần đủ xa: “Tưởng Trưởng lão, thật ra ta cũng có nghiên cứu rất sâu về tướng mạo.”



(P7)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Dám ở trước mặt mình nói có nghiên cứu sâu, xem ra rất tự tin, Tưởng Tinh Dao cảm thấy hứng thú bèn hỏi: “Ý muội là sao?”



“Anh Lạc.” Vân Nhàn nhìn Trọng Trường Nghiêu, hỏi, “Muội nghĩ sao về người này?”



Anh Lạc lắp bắp: “Ôn… ôn tồn lễ độ, phong thái bất phàm, cũng… cũng khá đẹp trai.”



“Thật ra đúng là như vậy.” Không biết Vân Nhàn lấy ra một cái túi da đựng rượu ở đâu để uống một hớp thấm giọng rồi bảo, “Ta thấy trán rộng, bằng phẳng, trông rõ mồn một; kết hợp với tai, mũi, miệng, mắt, sơ lược rút ra rằng ngày sau người này không chỉ có thành tựu nhất định mà còn lại là rồng trong loài người, thành tựu tuyệt không chỉ giới hạn tại Đông Giới.”



Tưởng Tinh Dao khựng lại, ánh mắt đùa cợt đông cứng.



Gã thoáng nhìn thấy một luồng long khí nhỏ bé lạ lẫm quanh thân thể Trọng Trường Nghiêu thật. Tuy nhiên quá kỳ lạ, theo lý mà nói tu vi tên này kém xa gã nhưng gã chỉ có thể nhìn thấy đường nét mơ hồ, biến ảo khó lường, vẫn không đào sâu thêm được nữa. Trái lại Vân Nhàn có khả năng chỉ thẳng ra ư?



Tưởng Tinh Dao: “Ừ, tiếp tục.”



Vân Nhàn: “Dái tai trái tròn đều, kề sát gò má, chứng tỏ người này giành lấy tài vận, kỳ ngộ rất nhiều, số mệnh tốt cực, nhất là khi hắn gặp tình huống giở sống giở chết… không phải, là khi cửu tử nhất sinh dưới đáy vực sâu hoặc ở giữa hồ, hắn càng có khả năng đạt được thiên tài địa bảo.”



Không hẹn mà khớp với nhận thức mơ hồ của mình, Tưởng Tinh Dao không thể ngồi yên: “Chi tiết thế này, không tệ! Tiếp tục đi.”



Các trưởng lão âm thầm vểnh tai lên nghe, nghe say mê.



Giả như khả dĩ thu tên này vào tông môn, phần nhiều sẽ là một điều tuyệt vời.



Vân Nhàn bày tỏ tiếp dưới cái nhìn chăm chú của mọi người: “Đương nhiên, số đào hoa của người này cũng cực thịnh vượng. Một đời tình kiếp trải rộng, sẽ sinh ra thật nhiều vướng mắc với các nữ tu sĩ, nhưng cuối cùng vẫn giữ tấm lòng son sắt. Có lẽ đạo lữ sẽ có thân phận trái ngược với hắn.”



Ngay cả lớp này cũng tính tới, Tưởng Tinh Dao không khỏi vỗ tay tán dương: “Đúng vậy! Không sai, muội nói hoàn toàn chính xác. Có điều rốt cuộc muội học được thuật xem tướng này ở đâu vậy?”



Vân Nhàn không trả lời, chỉ thở dài thườn thượt.



Trái tim của mọi người suýt bị nàng bóp nghẹt.



“Đáng tiếc, thật đáng tiếc quá.” Ánh mắt tràn đầy nỗi tiếc nuối, Vân Nhàn đáp, “Người này còn chưa tới tuổi xây dựng sự nghiệp đã thụ thương ngoài ý muốn khiến cho thận tinh* tổn thương, dương thua thể hư, từ đây không thể giao hợp được nữa!”



Tưởng Tinh Dao: “Đúng, đúng… Hả???”



*Thận tinh: Theo Đông Y, tinh được hiểu là vật chất cơ bản của hoạt động sống. Gồm tinh sinh dục để duy trì nòi giống và tinh từ đồ ăn thức uống – tinh của lục phủ ngũ tạng. Tinh được tàng trữ ở thận được gọi là thận tinh hay thận âm. Tác dụng của thận thận tinh (thận khí) quyết định sự sinh dục và phát dục của cơ thể từ khi còn nhỏ cho đến lúc già ví dụ như quá trình mọc răng, dậy thì, sinh sản và lão hóa.