Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Trọng Trường Nghiêu nào ngờ nàng bất lịch sự đến thế, sắc mặt lập tức tối sầm. Hắn miễn cưỡng cười nói: “Vân cô nương, ta luôn muốn hỏi rõ ràng ta và cô không có mâu thuẫn, sao...”
Vân Nhàn đang từng bước bị kéo về phía thân cây: “Cớ gì nói ra lời này?”
“Ngay từ đầu ta đã nhận ra cô có ác cảm với ta.” Trọng Trường Nghiêu trả lời, “Có lẽ ta nghĩ nhiều, nhưng tại hạ vẫn muốn biết đến cùng mình đã mạo phạm giai nhân ở đâu?”
Vân Nhàn: “...”
Đâu phải dự dưng người này trở thành nam chính trong thoại bản. Mình sờ soạn lần mò hồi lâu trong bí cảnh hoang mạc tới mức bẩn như khỉ con mà hắn vẫn đủ sức đối mặt với mình, thốt ra hai từ “giai nhân” không đổi sắc mặt dẫu rằng mình đã được Tiết Linh Tú chỉnh đốn tàn nhẫn sao cho gọn gàng hơn đôi chút. Đúng là hắn miễn cưỡng xứng đáng được làm chạn vương.
Khuân mặt anh tuấn thêm phần buồn rầu, Trọng Trường Nghiêu đi đến gần nàng vài bước: “Vân cô nương?”
“Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi đấy.” Hắn đã hạ thấp thân phận đến mức này, Vân Nhàn vẫn không hề lung lay, chỉ nói, “Đừng tới đây.”
Chẳng vì lý do nào khác, nếu lại gần hơn, nàng sẽ không thể kiểm soát nổi tay trái của mình và rồi giáng cho Trọng Trường Nghiêu một tát đau điếng nhất.
Trọng Trường Nghiêu liên tiếp nhận hai lần “đóng cửa không tiếp khách” vô tình đã không thể giữ được vẻ mặt buồn rầu nữa, cứ vậy khuôn mặt sa sầm nghiêm trọng và hắn rời đi hệt như hứng chịu nỗi uất ức gì nặng nề lắm. Đương nhiên, đâu thể trách hắn trong chuyện này, trong “Nghịch Thiên: Quân tử vốn là vương”, tất cả các nhân vật nữ hắn khả dĩ nhìn thấy toàn là đối tượng để chinh phục hoặc đối tượng có tiềm năng để chinh phục. Dù hắn có vắt óc suy nghĩ cũng không nghĩ ra được Vân Nhàn chỉ đơn giản là không ưa hắn.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Khi bóng lưng hắn hoàn toàn biến mất sau thân cây, tay trái của Vân Nhàn mới được thả lỏng, trượt khỏi thân cây.
Không rõ rốt cuộc kiếm Thái Bình ghét Trọng Trường Nghiêu đến nhường nào tới nỗi bàn tay đầy chai sạn của Vân Nhàn đã bị nó làm cho ửng đỏ cả một mảng. Vân Nhàn “hít” một tiếng, rửa sạch bằng nước, giơ tay trái lên trước mắt: “Cuối cùng ngươi cũng ra rồi?”
Tròng mắt to tròn nhầy nhụa của kiếm Thái Bình xoay chuyển chút ít dưới lớp da lòng bàn tay nhưng không mở mắt.
Trông tà ma có thừa, thậm chí còn khá nổi loạn.
Trước đây Vân Nhàn đã muốn tìm cơ hội để trò chuyện cởi mở với nó, nói về lý tưởng sống, thơ ca và cõi xa xăm, về cách nào để trở thành một thanh kiếm tốt này nọ, thế mà mãi vẫn không có cơ hội riêng tư. Chưa kể kiếm Thái Bình có bản tính thận trọng bẩm sinh, ngoại trừ lúc nhả hạt táo có chút tiếng động, còn lại không bao giờ lên tiếng, không biết do sức lực không đủ hay đơn giản là lười nói.
“Nếu ngươi không nói, ta sẽ nói trước.” Vân Nhàn liếc nhìn quanh quất, phát hiện quả nhiên không có ai ở gần, “Lần đó khi truy bắt Mị Yên Liễu, chính ngươi đã cắt ngang lời cầu cứu của nàng ta, còn tự ý gọi Túc Trì đến?”
Gọi “đại sư huynh” không quen, Túc Trì vừa đi, Vân Nhàn bắt đầu gọi thẳng tên.
Kiếm Thái Bình vẫn im thin thít. Giả chết.
“Nếu chặn được, cam đoan thực lực của ngươi cao hơn ta.” Vân Nhàn dùng ngón tay chọc nó, đoạn ra lệnh một cách hùng hồn, “Nghỉ ngơi thật tốt, đợi đến lúc ta đi lên núi có Tuyết Hiêu Hầu, ngươi ra tay giúp đỡ. Hiểu chưa?”
Kiếm Thái Bình: “?”
Nó còn đang chờ Vân Nhàn hỏi nó “tại sao ngươi ở đây”, “tại sao lại biến thành thế này”, “làm sao ngươi mới tha cho ta”, sao tự dưng ra lệnh rồi? Nó có nói đồng ý đâu?
Vân Nhàn chọc thêm cái nữa: “Nghe được thì trả lời.”
Kiếm Thái Bình rống lên: “Cút!”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiếng quát này mang theo ý kiếm ào ào, hung hãn tợn, tuy nhiên nếu giọng nói không the thé hệt giọng trẻ con thì ý chừng sẽ có sức uy hiếp hơn nhiều.
“Sao hung dữ thế?” Vân Nhàn nhàn nhã dựa vào thân cây, tĩnh trí mà rằng, “Hiện tại ngươi đang sống nhờ trên người ta, có việc cầu cạnh ta mà sao còn bảo ta cút? Không phải ta cút rồi thì ngươi cũng phải lẽo đẽo theo à?”
“Hừ, cầu ngươi? Nực cười.” Kiếm Thái Bình ngạo nghễ, “Thái Bình ta tuyệt không cầu cạnh bất kỳ ai!”
Vân Nhàn thò đầu ra kêu: “Này, Trọng Trường Nghiêu, có việc tìm ngươi...”
Kiếm Thái Bình: “Ngươi làm gì thế?!!”
Nó ghét cái con Vân Nhàn này lắm. Chưa nói tới chuyện lâu thế kia mới phát hiện ra sự hiện diện quý giá của nó, bây giờ còn dám lấy người khác ra uy hiếp nó? Nếu không có chút đề phòng theo trực giác với Trọng Trường Nghiêu, nó đã không bao giờ theo Vân Nhàn ra khỏi Cõi Đao Kiếm.
Nó rành rành là kiếm trấn phái, dẫu hiện tại thực lực không bằng xưa nhưng đánh mấy đứa nhóc con miệng còn hôi sữa vẫn dễ như bỡn, thế mà Vân Nhàn lại sử dụng nó như cái thùng rác! Cho ăn thì cũng phải cho ăn táo, chứ ai thích ăn hạt táo thế!
“Ta đã nói rồi, không phải chúng ta sống chung hòa bình sẽ tốt hơn à.” Vân Nhàn thấy con mắt đỏ to như viên châu tròn kia lăn qua lăn lại, trông khá bất mãn, thì bày tỏ, “Ngươi là kiếm của Kiếm Các, ta là Thiếu Tông chủ Kiếm Các, có duyên lắm chứ? Giúp người là niềm vui, lưu danh muôn đời.”
Kiếm Thái Bình: “Ta ghét bàn đạo lý!”
“Ngươi ghét bàn đạo lý? Vậy ta đổi cách nói khác.” Vân Nhàn rất biết điều bèn đổi cách nói, “Ngươi xem cạnh bên có thanh đao Sát Lục của Liễu Thế kia, nó tuổi trẻ chí cao đã ra ngoài kiếm cơm, họ phối hợp ăn ý lắm đấy. Ngươi nhìn người ta rồi lại nhìn bản thân mình xem.”
Kiếm Thái Bình: “?”
Vân Nhàn: “Ta cho ngươi ăn, cho ngươi mặc, vất vả nuôi nấng ngươi từ đồng đến sắc, ta chưa từng làm gì có lỗi với ngươi đâu? Tại sao ngươi cứ không chịu hiểu nỗi khổ tâm của ta?”
Kiếm Thái Bình: “??”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn: “Nếu ngươi còn không ngoan ngoãn, ta sẽ vứt ngươi đi, tìm thanh kiếm ngoan hơn để nuôi. Ngươi biết kiếm hoang không ai màng sẽ thảm hại như thế nào không? Có khi bị nấu chảy để làm đũa đấy.”
Kiếm Thái Bình: “???”
Vân Nhàn còn muốn nói thêm nhưng tự dưng cánh tay trái của nàng bừng sáng rực rỡ, trong chớp mắt một cảm giác bứt phá mạnh mẽ lan truyền từ tứ chi đến ngũ tạng lục phủ, xông thẳng vào đan điền, dữ dội quét sạch toàn bộ linh khí tích trữ của nàng, tiếp theo đó là tiếng nổ kinh hoàng vang trời…
Một luồng ánh kiếm phách lối khôn cùng bùng nổ, khu rừng cây khô héo tối tăm che khuất bầu trời xung quanh ngay lập tức bị san phẳng thành bình địa, không còn dấu vết tàn dư.
Đúng là san phẳng thành bình địa, thậm chí Vân Nhàn còn thấy được một tổ Thỏ Tám Đuôi hoảng hốt chạy ra khỏi hang không xa.
Một kiếm này cương trực cùng cực, không phải cường giả Nguyên Anh sẽ không thi triển nổi.
Động tĩnh quá lớn, Kiều Linh San vốn đang chợp mắt lập tức mở choàng mắt: “Chuyện gì xảy ra vậy?!”
Ánh kiếm tan biến, Vân Nhàn chưa kịp mở lời đã mềm nhũn toàn thân, cứng đơ ngã xuống, suýt chút nữa úp mặt xuống nền đất trơ trụi xinh đẹp này. Nàng nói trong cơn yếu ớt khôn cùng: “... Không phải ta nói chứ... Ít nhất ngươi cũng nên chừa lại cho ta một chút...”
Muốn đánh thì cũng nên dành sức đánh con khỉ đây này, cái cây này chọc gì ngươi?
“Hừ, đáng đời.” kiếm Thái Bình khẽ hừ một tiếng, xem ra lời khuyên nhủ hồi nãy của Vân Nhàn chả có tác dụng gì với đứa nghịch tử này, “Muốn ta ra tay? Ngươi nghĩ hay quá!”
Nói xong, nó vô tình ẩn mình, Kiều Linh San đến kịp thời đỡ Vân Nhàn dậy, cứu nàng khỏi số phận ngậm một miệng đất.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiếng nổ kinh hoàng vang dội ảnh hưởng vô số, nhóm yêu thú nhỏ ở tầng Trúc Cơ nhao nhác tựa chim muông. Vân Nhàn nhìn về khu đóng quân của mọi người lúc nãy, quả nhiên, những người đã “tèo” hồi lâu cũng bị chấn động tới tỉnh dậy, ngay cả Tiết Linh Tú còn thò đầu ra khỏi xe ngựa, cau mày nhìn về phía này.
Và rồi họ nhìn thấy một Vân Nhàn mềm oặt.
Không còn có sự che chắn của khu rừng nhỏ, đôi bên nhìn nhau đầy ngượng ngùng.
Mọi người: “...”
Vân Nhàn: “...”
Chỉ qua mấy khắc, sao con người này biến bản thân mình ra nông nỗi như thế?
“Nghiên cứu kiếm phổ quá nhập tâm, bất cẩn tẩu hỏa nhập ma, ha ha.” Vân Nhàn nhợt nhạt cho hay, “Kiếm tu đấy mà, các ngươi cũng hiểu.”
Cái nhìn của mọi người lập tức tỏ vẻ đầy tôn kính.
Đúng là Kiếm tu, ngay cả tẩu hỏa nhập ma cũng nói dối một cách bình tĩnh. Xem ra bình thường hay bị tẩu hỏa nhập ma, buồn vui lẫn lộn thế này lắm đây. Tinh thần ham học hỏi võ học thật đáng làm người ta ngưỡng mộ.
Vô hình trung, ấn tượng kỳ lạ về Kiếm tu lại thêm sâu đậm.
Người khác không hay chứ Kiều Linh San và Phong Diệp vẫn biết cái tật nói dối như hát hay của Vân Nhàn. Hai người vây quanh, lo lắng hỏi: “Rốt cuộc có chuyện gì vậy?”
“Không sao.” Vân Nhàn kiệt sức trả lời, “... Ta chỉ… đột nhiên nghĩ ra một cách.”
Kiều Linh San cau mày: “Cách? Cách gì?”
“Yên tâm, đừng suy nghĩ quá nhiều.” Vân Nhàn – người thân tàn nhưng chí thì kiên định – được dìu sang bên cạnh nghỉ ngơi, vẫn không quên an ủi Kiều Linh San, “Chắc chắn là một cách nham hiểm cực.”
Kiều Linh San: “...”
Bỗng nhiên nàng ấy chẳng còn muốn biết nữa.
...
Vì sự cố đột ngột vừa rồi, con ngựa nhỏ của Vân Nhàn được nhường cho Phong Diệp, nàng nằm ườn trong khoang xe ngựa của Tiết Linh Tú, mặt mũi tràn đầy vẻ điềm tĩnh.
Bí cảnh đã về khuya, ai nấy đang tăng tốc tiến về phía dãy núi có Tuyết Hiêu Hầu chiếm giữ.
Tuy xe ngựa này được ghép tạm bợ nhưng khoang xe vẫn rộng rãi có thừa, hai ba người ngồi không có vấn đề gì, thậm chí bên trong còn đốt huân hương thoang thoảng. Không, hình như không phải huân hương. Vân Nhàn cẩn thận phân biệt một phen mới phát hiện đó là mùi thơm nhuộm trên áo bào của Tiết Linh Tú, nền nã thẩm thấu, lưu hương mãi.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tu sĩ đã không cần ăn và giữ mình từ lâu, có bẩn cũng không bẩn tới nỗi nào, thêm vào việc toàn nhà Vân Nhàn đều là Kiếm tu, mẹ Tiêu Vũ càng không làm chuyện này. Hiện tại hít một hơi thật sâu chỉ ngửi thấy mùi tiền.
Người có tiền quá đáng sợ, cái gì cũng làm được.
“Tẩu hỏa nhập ma?” Tiết Linh Tú nhẹ nhàng dùng ngón tay ấn lên cổ tay Vân Nhàn qua một lớp khăn, hơi nhướng mắt, giọng điệu không rõ ý, “E không phải vậy đâu.”
Vân Nhàn đổi sang tư thế thoải mái hơn, liếc nhìn chiếc khăn tay, sảng khoái đáp lời: “Tiết huynh đừng cố kỵ nam nữ chung phòng, cứ trực tiếp bắt mạch là được.”
Tiết Linh Tú: “Chẳng qua ta chỉ thấy hơi bẩn mà thôi.”
Vân Nhàn: “?”
Nàng còn chưa đủ sạch sẽ?! Lúc vào nàng còn cố ý để Kiều Linh San lau mặt và tay đấy!!
Dẫu Tiết Linh Tú dở hơi lại thích móc mỉa nhưng là một Y tu, hắn lại đáng tin cậy phải biết. Không chỉ đáng tin cậy, thậm chí cứ trông như hai người khác nhau. Khi cầm lấy bộ Trảm Tình Châm nọ, thái độ của hắn đã thay đổi nhiều lắm.
So với bình thường, có lẽ đó là sự khác biệt giữa “như gió xuân ấm áp” và “như gió độc lạnh lẽo”.
“Suy nhược, thiếu hụt linh tới mức trống không, nếu những triệu chứng này xuất hiện trong thời gian tham chiến sẽ rất nguy hiểm.” Tiết Linh Tú bắt mạch xong bèn vứt chiếc khăn tay, ôn tồn nói, “Trước tiên hãy hấp thụ một ít linh lực. Nhớ rằng chỉ dùng một nửa sức mạnh bình thường là được. Kinh mạch của ngươi vừa mới bị kéo căng, hiện tại không thể chịu thêm gánh nặng nữa. Nào, giơ tay ra.”
Lời này dành cho Vân Nhàn, Vân Nhàn giơ tay phải ra ngay.
Màu da tay nàng không đồng đều với màu da mặt, tay sẫm màu hơn và cũng thô ráp hơn nhiều.
Tiết Linh Tú: “Cả hai tay.”
Thế là Vân Nhàn chắp hai tay lại với nhau, đoạn nhìn Tiết Linh Tú lấy ra một nắm lớn linh thạch thượng đẳng đầy màu sắc khỏi nhẫn trữ đồ rồi đặt vào lòng bàn tay nàng. Với giọng điệu như đuổi trẻ con đi sang một bên ăn kẹo, hắn vẫy tay bảo: “Đi đi.”
“?” Vân Nhàn ngớ ra, “Cho ta?”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Chứ không thì sao?” Cất châm đi, thái độ của Tiết Linh Tú trở nên tệ hại, hắn cau mày mất kiên nhẫn, “Ở đây còn ai khác nữa à?”
Vân Nhàn: “...”
Nàng nắm chặt miếng linh thạch, lần đầu tiên cảm thấy xấu hổ vì ôm mưu đồ phá người khác.
Thật ra chưa chắc người giàu nào cũng xấu.
Tiết Linh Tú nào ngờ tới hợp tác chưa được bao lâu, bản thân lại phải xem bệnh cho người ta trước. Vừa nảy sinh ý nghĩ thấy hơi phiền phức rồi lại thấy Vân Nhàn ngồi đó cứ cầm linh thạch không có ý định rời đi, hắn đành nhẫn nại hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
Vân Nhàn dùng tay vuốt ve linh thạch, từ từ hấp thụ linh khí, ngả người trên đệm lót, đột ngột hỏi: “Tiết huynh và Trọng Trường Nghiêu quen nhau như thế nào? Chẳng lẽ không thấy có gì kỳ lạ sao?”
“Trọng Trường Nghiêu?” Tiết Linh Tú nhíu mày, vặc lại, “Ngươi và hắn đều là người Đông Giới, sao không đi hỏi hắn?”
Vân Nhàn thành thật: “Vì quan hệ không tốt.”
“Trái lại ăn ngay nói thật đấy.” Tiết Linh Tú chế giễu.
Cùng với những lời qua lại giữa hai người, đoàn người đã đến gần núi tuyết bao la. Địa hình trong bí cảnh không hợp với lẽ thường, rõ ràng nửa đầu là hoang mạc hoang tàn ảm đạm, nhưng chỉ thoáng chốc đã thấy tinh thể băng trên mặt đất tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
Một đoàn người dần dà bước qua chân núi, âm thầm di chuyển dưới bầu trời đen như hũ nút.
“Từ trước đến nay Vân Nhàn ta luôn chân thành đối xử mọi người.” Mắt Vân Nhàn trong bóng tối u ám này sáng ngời như đá quý, nàng lăn lăn người, đoạn ngồi ngay ngắn hơn. “Chẳng lẽ Tiết huynh không hỏi ta vừa rồi sao ta lại ‘tẩu hỏa nhập ma’?”
Tiết Linh Tú với khuôn mặt tuấn tú nhìn ra bên ngoài, lấy làm thản nhiên: “Giống như câu hỏi trước của ngươi, chỉ thấy không quan trọng.”
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Không sao cả, đương nhiên hắn biết Trọng Trường Nghiêu không phục hắn, cũng biết đối phương chưa chắc đã thật lòng muốn đoạt giải nhất cho Nam Giới. Tuy nhiên có sao đâu, chỉ cần đối phương có mưu đồ ắt hắn có chỗ kiềm chế. Chỉ là hư tình giả ý lợi dụng lẫn nhau mà thôi, hà tất phải quá quan tâm đến những chi tiết vụn vặt.
Nhưng sao Vân Nhàn này cứ trò chuyện với hắn? Hai người mới gặp nhau hôm nay thôi, chẳng lẽ thân thiết lắm rồi?
Vân Nhàn hấp thu hết những viên linh thạch đó, vỗ sạch đống tro bụi trong lòng bàn tay và thốt lên: “Tiết huynh yên tâm, ta và Trọng Trường Nghiêu khác nhau.”
Ồ? Đây là đang… biểu lộ lòng trung thành? Tiết Linh Tú thầm cười khẩy trong lòng nhưng lại hỏi: “Thật sao?”
Vân Nhàn: “Ta thật lòng muốn lợi dụng ngươi.”
Tiết Linh Tú: “...”
Hả?
Có phải đột nhiên hắn mắc bệnh về tai không vậy??
Mành xe bị vén lên, Tiết Linh Tú vừa định cau mày đã nghe thấy ngay lời truyền âm bí mật của một trong những cao thủ, giọng nói mang theo nỗi bối rối: “Tiết công tử, chúng ta đang tiến về sườn núi, nhưng mà bầy Tuyết Hiêu Hầu này trông như không nghỉ ngơi, thay vào đó chúng còn đang cử hành một nghi thức gì đấy.”
“Nghi thức?” Tiết Linh Tú nói nhẹ, “Không thể đánh rắn động cỏ, tạm thời dừng lại ở đây.”
Cao thủ đáp ứng, nhanh chóng lui ra.
Vân Nhàn trèo dậy vén mành xe cứ như đã quen, quả nhiên nàng thấy bầy Tuyết Hiêu Hầu giữa một dãy núi tuyết trắng xóa. Giống hệt như ghi chép trong thoại bản, tu vi của bầy khỉ đều ở vào khoảng kỳ đầu Kim Đan, trẻ có già có, đực có cái có, thậm chí có con còn ôm khỉ con, hễ ra ngoài đều đi theo nhóm ba con trở lên; ngay cả những con khỉ lính tuần tra dường như cũng đi theo từng cặp, tuyệt đối không đi một mình.
Bởi vậy nếu có kẻ thù đột kích, chúng có khả năng tạo ra trận âm thanh hòng chặn đứng kẻ đến bằng tốc độ nhanh nhất.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Có vẻ như bầy khỉ này đã có trí thông minh ban sơ, trừ việc không thể nói tiếng người, hành vi giao tiếp của chúng chẳng khác gì con người.
Nói vậy vào thời điểm này, Tuyết Hiêu Hầu chỉ cử lính ra ngoài canh gác đóng giữ, nhưng nhìn vào mức độ sôi nổi hiện tại thì khắp nơi trên núi đều là bộ lông trắng muốt, chực như cả đàn đang dốc hết sức tham gia một sự kiện quan trọng nào đó.
Chẳng lẽ Tuyết Hiêu Hầu cũng đi chợ sớm?
Trọng Trường Nghiêu tự nguyện nhận nhiệm vụ, chắp tay: “Ta sẽ đi điều tra trước một phen.”
“Đi đi. Cẩn thận đấy.”
“...”
Trong sự im lặng lạ kỳ, Vân Nhàn tự dưng mở miệng trông buồn bã làm sao: “Tiết huynh, ngươi có biết tại sao Kiếm tu lại nghèo không?”
“?” Dù Tiết Linh Tú giỏi kềm chế tới đâu cũng hết kham nổi, “Sao ngươi còn chưa xuống? Muốn ngủ ở đây qua đêm hay gì?”
Vân Nhàn vẫn thành thật: “Vì mặt ta dày.”
“...” Tiết Linh Tú tĩnh trí lại, thầm niệm ba lần “đây là người bệnh”: “Ngươi nói đi.”
“Đan tu biết bán thuốc, Phù tu biết bán phù. Cầm phường biết đi biểu diễn văn nghệ, thợ rèn kiếm biết đi phụ rèn kiếm. Hòa thượng biết làm pháp sự, chùa miếu còn bao ăn ở. Rèn Thể Môn và Đao Tông là gia tộc đầu rồng lũng loạn, có quyền thế.” Vân Nhàn nói, “Nhưng Kiếm tu chỉ biết dùng kiếm, cao lắm chỉ biết bán sức mạnh, án cả tháng trời có khi còn không bằng sửa một lần kiếm quý.”
Tiết Linh Tú càng nghe càng thấy kỳ quặc nhưng không biết cụ thể chỗ nào kỳ lạ: “Vậy nên?”
“Ngoài những người cừ nhất, vũ lực là thứ không đáng giá nhất.” Vân Nhàn nhìn một cách quái đản vào con khỉ đực bí ẩn đi lang thang trong khe núi xa xa, giọng điệu không giấu được sự may mắn, “May thay ta còn có một bộ óc thông minh.”
“Ta có một kế hoạch, không biết nên nói hay chăng?”
Tiết Linh Tú nhìn nụ cười quen thuộc của nàng, bỗng rùng mình.