Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 22: Đại Chiến Tứ Phương (9)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



Bản beta lại: 05/2025



………..



Trên đỉnh núi tuyết.



Bầy Tuyết Hiêu Hầu đông đảo bám trụ trên cành cây đá núi, cúi đầu cung kính, nghênh đón khỉ vương mới kế nhiệm trước mặt.



Trên nền tuyết trắng xóa còn lưu lại vết tích của trận chiến khốc liệt vừa qua, đây một mảng lông kia một vũng máu, vô cùng dữ tợn. Tân khỉ vương mưu mô xảo quyệt, chọn lúc bầy khỉ nghỉ ngơi để tập kích. Khỉ vương già sơ hở không kịp né tránh lại thêm tuổi tác đã cao, sức lực không bằng, đã bị đánh bại qua một hồi giao tranh ngắn ngủi.



Theo quy tắc của bầy khỉ, sau khi tân vương lên ngôi, tất cả khỉ đều phải đến bái yết, còn cựu vương sẽ bị trục xuất khỏi bầy đàn ngay tại chỗ, từ đây không được trở về.



Có con khỉ cái ôm con nhỏ đang say ngủ, không dằn lòng nổi đã liếc mắt nhìn theo một cách giống hệt con người.



Phải chăng đầu óc bọn khỉ đực này có vấn đề? Giữa đêm không ngủ bày đặt ở đây đánh nhau ầm ĩ, nhất là gần đây lại đúng vào kỳ mười năm một lần, đám tu sĩ xảo quyệt đáng ghét từ bên ngoài lại sắp tiến vào. Chọn thời điểm này để đổi khỉ vương quả thật ngu ngốc không thể tả. – Nó đã bắt đầu lo lắng cho trí thông minh của con trai mình sau này.



Khỉ lính từ xa nhảy vọt đến, trên đầu còn đội chiếc mũ quả chưa chẳng ra làm sao: “Chít, chít chít chít!”



Con khỉ cái nhìn về phía cựu khỉ vương già đang chần chừ trong khe núi sâu tại sườn núi nơi xa. Vết thương trên người nó vẫn chưa lành, máu hãy còn nhỏ giọt; vừa xuất hiện trong tầm nhìn của bầy khỉ, nó đã bị xua đuổi không thương tiếc.



Tuyết Hiêu Hầu không có trận âm thì chẳng được xem là có thực lực cao cường, nếu cựu khỉ vương già cứ tiếp tục thế này, hoặc nó sẽ tìm cách khiêu khiến một lần nữa để giành lại ngai vàng, hoặc là chết.



Nhưng chuyện này có liên can gì đến mình – con khỉ cái lo lắng nhìn về phía Tây Nam xa xôi.



Nơi đó tựa như toát ra một luồng ma khí thoang thoảng.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Bên ngoài bí cảnh, Lê Phái cũng chứng kiến cảnh tượng này và khẽ cau mày.



Như ai cũng biết, nhược điểm lớn nhất của Y tu chính là bản thân họ. Chuyên tâm vào y thuật tới đâu, nhiều nhất họ chỉ có khả năng kéo dài thời gian chống đỡ trong cuộc chiến tiêu hao, nhưng phải có tiền đề là đôi bên có thực lực ngang nhau. Ví như Tiết Linh Tú hiện tại, dù đã nữa bước tới Nguyên Anh, nhưng nếu thật sự chiến đấu tay đôi, có lẽ Vân Nhàn thừa sức thắng hắn.



Có lẽ chính Tiết Linh Tú cũng tỏ tường điều này mới thiết tha muốn có được quả Anh Kỳ. Bởi lẽ nếu hắn thành công tiến vào Nguyên Anh, khả năng tự bảo vệ bản thân sẽ tăng cường đáng kể.



“Đáng tiếc.” Liễu Xương vuốt râu nói lạnh lùng, “Chọn sai đường.”



Bất kỳ đệ tử nào bước vào bí cảnh Đại Chiến Tứ Phương đều có tu vi dưới Nguyên Anh. Khi truyền tin cho Đao Tông, Liễu Xương từng do dự giữa Thằn Lằn Băng Lớn và Tuyết Hiêu Hầu, song cuối cùng ông ta vẫn ép dạ cầu toàn.



Thằn lằn lớn bị trì hoãn bằng trận pháp, mục tiêu đơn lẻ, thần trí còn hơi mơ hồ. Còn bầy súc sinh Tuyết Hiêu Hầu này đã có một tộc đàn với quy mô đáng kể trờ trờ đấy, thậm chí còn biết bày trận pháp, hành động nhanh nhẹn, khó công phá. Đừng nói đến những đệ tử mạnh nhất đã nửa bước tới Nguyên Anh, ngay cả những tu sĩ Nguyên Anh tầng năm thật thụ cũng chưa chắc làm gì được chúng.



Chỉ bằng mấy Kiếm tu đó, e rằng vừa bước vào lãnh địa đã bị phát hiện.



Lê Phái liếc nhìn ông ta, lạnh giọng mà rằng: “Xem chừng ông rất lo lắng cho sự an nguy của đệ tử Nam Giới nhỉ, trái lại bên Đao Tông vẫn đang bị con thằn lằn lớn truy sát đấy.”



Mặt già của Liễu Xương lại xanh xao: “...”



Thằn Lằn Băng Lớn này đúng là thứ “nhớ ăn không nhớ đánh”, sau khi cướp được rễ Thổ Linh Chi chữa lành thương thế xong, nó lại hùng hổ lên bờ tìm chỗ đánh nhau.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lúc đầu nó muốn tìm con yêu thú vô danh đã khiến mình trọng thương trước đây, khốn nỗi trên đường đi chợt trông thấy Đao Tông đi ngang qua nơi xa. Kia là dăm thanh đại đao quen thuộc, bộ não nhỏ bé như đầu kim của nó bỗng bùng lửa giận, lóe lên nhiều suy nghĩ trong chốc lát:



Nhân loại hèn hạ ô danh thấp hèn! Dám làm nhục nó! Lũ nhãi ranh, tụi bây dám ư!



Hả? Hình như không phải chúng nhỉ. Vậy là ai



Hừ, vậy thì thế nào! Nhân loại hèn hạ ô danh thấp hèn! Dám làm nhục nó! Lũ nhãi ranh, tụi bây dám ư!



Vấn đề nằm ở chỗ này, chỉ cần mọi người muốn chạy, nó sẽ không đuổi theo kịp. Ngặt nỗi mỗi khi Đao Tông bắt đầu đóng quân tại chỗ, cứ trong vòng một nén hương thằn lằn lớn sẽ chạy đến phá hoại hăng máu. Thành ra bấy giờ, đến cả việc dừng chân nghỉ ngơi ngắn ngủi họ cũng không làm được, đã rất lâu rồi không được nghỉ ngơi đàng hoàng.



Tơ máu trong mắt Liễu Thế còn nhiều hơn cả trên lưỡi đao Sát Lục, y nổi cơn tam bành.



“Túc Trì, ngươi có biết gì về Tuyết Hiêu Hầu này không?” Lê Phái cười vui xong đã tủm tỉm hỏi, “Ngươi du lịch nhiều năm, chắc đã từng gặp qua rồi nhỉ.”



“Ừ.” Túc Trì buông tấm vải che kiếm xuống, ngước mắt lên cho hay, “Trong Tây Cực cũng có một đàn.”



“Thật ư?” Lê Phái sững người, vội vàng truy hỏi, “Có cách nào giải quyết không? Thứ sóng âm này thật phiền phức.”



Túc Trì gật đầu: “Chỉ cần đánh ngất là được.”



Lê Phái: “...”



Thật là, một khuôn mặt đẹp trai thế này lại thốt ra một câu vô nghĩa.



Ai cũng biết đánh ngất còn khó hơn đánh chết đấy, ít nhất đánh chết không cần phải kiểm soát lực mạnh yếu!



Nàng ta cạn lời, chỉ nhìn về phía Đại sư Minh Quang. Mặc dù biết nhiều khả năng Đại sư Minh Quang vẫn chỉ đáp lại bằng câu “A Di Đà Phật”, tuy nhiên vẫn tốt hơn hai người kia, “Đại sư...”



Đại sư Minh Quang thở dài thườn thượt: “A Di Đà Phật.”



Lê Phái: “?” Thở dài cái gì?



Lúc trước Tây Giới hoàn tàn không có sự hiện diện là mấy. Nhìn khuôn mặt từ bi của Đại sư Minh Quang giờ đây lại nhíu mày nhăn trán, đầy vẻ u ám, Lê Phái không khỏi tò mò nhìn về phía trước mặt ông ấy, nơi hiển thị tình hình hiện tại của các giới.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đông Giới vẫn là 3,000, Bắc Giới 2,000, Nam Giới 1,000, Tây Giới...



Ở góc khuất không ai chú ý, Tây Giới đã leo lên đến 6,000 điểm. Kỳ Chấp Nghiệp như vào vùng đất không người, từ đầu đến giờ không ngơi nghỉ, chỉ e đã giết yêu thú tới mức xác chất thành núi.



Giết này giết này!



“.” Lê Phái muốn câm nín: “Lần này các đệ tử Phật môn tàn sát trên diện rộng thật đấy.”



Câu nói này đâm khiến cả Liễu Xương khựng lại. Phật môn và tàn sát bừa bãi đặt cạnh nhau nghe sao mà quái đản.



Cuối cùng Đại sư Minh Quang nhắm mắt, thở dài: “A Di Đà Phật!”



...



Bên này, Vân Nhàn vẫn ì trong xe ngựa, không đi xuống.



Phải nói Tiết Linh Tú biết hưởng thụ tợn, cả đời này Vân Nhàn chưa từng sờ vào chiếc đệm mềm mại ngần ấy, mỗi tội sắc mặt Tiết Linh Tú ngày càng khó coi.



“Nếu ngươi thích thật thì cứ lấy đi.” Tiết Linh Tú nói.



Vân Nhàn: “Sao vậy?”



Tiết Linh Tú mỉa mai: “Dù sao nếu ngươi không lấy thì ta cũng phải vứt đi.”



Vân Nhàn hét chiếc đệm vào nhẫn trữ đồ của mình một cách nhanh gọn không hề áy náy, đoạn đặt mông ngồi phịch xuống đất. Tiết Linh Tú hít vào một hơi thật sâu, nghiến răng dời tầm mắt đi chỗ khác.



Xem ra tật xấu này không sửa được.



Mắt không thấy thì tâm không phiền.



Nhóm người dừng lại ở đây, chỉ một lát sau, Trọng Trường Nghiêu đã ngự kiếm nhanh nhẹn quay về, thuật lại những gì hắn khám phá ra.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Vừa hay đụng phải lúc đổi khỉ vương nên cả bầy đàn đều ra ngoài?” Tiết Linh Tú chống quạt xếp vào ngón tay, hơi dùng lực, ý cười trên mặt vẫn chưa đổi tuy nhiên giọng nói mang theo vẻ không vui, “Ta xui thật.”



“Không hẳn vậy.” Trọng Trường Nghiêu có tâm trạng rất tốt, ngay cả khi đối mặt với Vân Nhàn – người đã làm hắn mất mặt trước đó – cũng mỉm cười mà rằng, “Chính vì tất cả khỉ đều tập trung ở đỉnh núi, một số cung đường hẻo lánh sẽ thiếu con canh gác, vậy thì chúng ta tìm cơ hội lẻn vào.”



Tiết Linh Tú: “Lẻn vào cũng không sao, mỗi tội cây Anh Kỳ mọc ở đỉnh núi, có bầy khỉ canh gác, chúng ta phải lấy đồ kiểu gì?”



Đây mới là vấn đề then chốt.



Thấy Vân Nhàn cũng ngẩng đầu lên với bộ dạng chăm chú học hỏi, Trọng Trường Nghiêu mỉm cười, tự tin bày tỏ: “ “Điệu hổ ly sơn, giương đông kích tây.”



Trọng Trường Nghiêu kể lại kế hoạch của mình một cách êm tai.



Xem ra hắn đã dùng phương pháp này trong thoại bản: chia người thành nhiều đội nhỏ, mỗi đội đốt núi, khiêu khích khỉ vương, giảm thiểu tối đa ảnh hưởng của sóng âm từ trận âm; đoạn hắn sẽ lẻn lên đỉnh núi thừa dịp nhốn nháo trộm quả Anh Kỳ bằng tốc độ nhanh nhất, tiếp đó cùng nhau rút lui trước khi bầy khỉ quay lại.



“Ý chừng đến lúc đó sẽ phải phiền đến nhóm Vân cô nương.” Trọng Trường Nghiêu bày tỏ vẻ áy náy với Vân Nhàn, “Dù thế nào đi nữa, khỉ vương sẽ không rời đi. Khi đó xin cô cố gắng thu hút sự chú ý của khỉ vương, chúng ta không thể gây ra xung đột quy mô lớn trừ khi cần thiết.”



Kiều Linh San hỏi: “Nhưng chỉ có một mình ngươi đi, chẳng phải sẽ quá nguy hiểm sao?”



Trọng Trường Nghiêu cười nho nhã: “Không sao cả, ta đã quen rồi.”



Kiều Linh San khựng lại, chậm rãi thốt lên: “... Ta hiểu.”



Vân Nhàn ở bên cạnh lắng nghe, cũng hiểu ra.



Đến rồi! Sau “ta mạnh nhất trong khiêu khiến hơn cấp”, đây là quy tắc giả vờ thứ hai của tên họ Trọng Trường: “chuyện nguy hiểm do các ngươi ôm, ta sẽ nhận lấy công lao vinh quang sau cùng”!



Vì đâu trước đây nàng nói làm đàn em của Trọng Trường Nghiêu là một việc rất bi thảm? Nguyên nhân không gì khác ngoài: Nhìn vào toàn bộ thoại bản, tuy Trọng Trường Nghiêu có vẻ rơi vào hung hiểm nhiều lần, nhưng thực tế lần nào hắn cũng thoát thân được. Nghĩ theo cách này, có vẻ như những việc nguy hiểm nhất đều không phải do hắn làm, mỗi lần xảy ra chuyện đều do người bên cạnh tính. Thế nhưng về sau chót, những cảnh tượng thu hút mọi sự chú ý đều chỉ có tên mỗi Trọng Trường Nghiêu.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nếu không nhớ nhầm, Kiều Linh San và đệ tử khác đã dẫn khỉ vương đi thật, ngặt nỗi cũng vì vậy mà cả hai đều bị nội thương, mãi đến sau này chẳng khỏi hẳn, chôn vùi mầm tai họa cho việc bị Liễu Thế làm cho trọng thương sau này. Tuyết Hiêu Hầu đâu ngu ngốc như mọi người mường tượng, biết là kế dụ hổ rời sơn nên chúng mau chóng trở về vị trí. Kế hoạch của Trọng Trường Nghiêu bại lộ, hắn vẫn lấy được một quả Anh Kỳ trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, mọi người không khỏi thán phục.



Trời ơi, vốn tưởng kế hoạch đã thất bại mà hắn lại có năng lực xoay chuyển tình thế, quả xứng danh là Trọng Trường Nghiêu!



Trời ơi, tới vậy còn thoát thân không ảnh hưởng tới cả lông tóc, quả xứng danh là Trọng Trường Nghiêu!



Thậm chí Trọng Trường Nghiêu chẳng hề xước da, hiển nhiên quả Anh Kỳ đó thuộc về hắn.



Phải nói sao nhỉ, kế hoạch rất tốt chẳng qua hơi tốn đồng đội.



“Vân Nhàn.” Tiết Linh Tú gõ quạt xếp vào bậu cửa sổ, nhẹ nhàng hỏi, “Ngươi thấy thế nào?”



Vân Nhàn nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ lạ. Đúng rồi, lần này khác, lần này có Tiết Linh Tú ở đây, dù Kiều Linh San có bị thương cũng có hắn hỗ trợ chữa trị, vì vậy không cần phải lo lắng quá nhiều.



Có Y tu bên cạnh tốt thật, ra ngoài đi lại đã thấy sống lưng thẳng thêm mấy phần.



Vân Nhàn nhìn đắm đuối vào Tiết Linh Tú. Dù rằng khuôn mặt nhỏ trông bẩn thì có bẩn đấy, nhưng chung quy cũng là một mỹ nhân thanh tú. Ngặt nỗi Tiết Linh Tú chớ hề niềm nở, thậm chí còn nổi da gà: “... Nhìn gì vậy? Chả phải lúc trước ngươi bảo có một kế hay à? Nói nghe thử xem.”



Vân Nhàn ngoan ngoãn dời tầm mắt, suy tư. Tuy nhiên nàng sẽ không để Kiều Linh San bị thương. Hơn nữa với tính cách xảo trá của Trọng Trường Nghiêu, để hắn đi lấy quả một mình thì đố ai biết hắn lấy bao nhiêu quả?



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Rốt cuộc dưới sự chú ý của mọi người, nàng xoay người nhảy ra khỏi khoang xe, gọi tới cả Khi Sương, chắp tay ra với Tiết Linh Tú, trông cũng ra dáng này nọ: “Ta đi một chút rồi sẽ về.”



Thật là lịch sự.



Tiết Linh Tú câm lặng: “Rõ ràng bên cạnh có cửa, tại sao nàng ta phải trèo cửa sổ?”



“Bình thường tỷ ấy làm việc có hơi... có hơi phóng khoáng, nhưng khi làm việc chính thì rất đáng tin cậy.” Người một nhà mỉa mai nhau còn được chứ người khác thì không, Kiều Linh San cố gắng che chở cho Vân Nhàn, “Thật đấy, bình thường chúng ta rất tin tưởng tỷ ấy.”



Phong Diệp cũng cuống quít gật đầu: “Ừ ừ đúng vậy.”



Lời nói yếu ớt của hai người tan vỡ khi Vân Nhàn quay về.



Tốc độ của nàng cực nhanh, chỉ đi ra ngoài một chốc, chưa đầy nửa nén hương đã quay lại, trên kiếm đã có thêm một con Tuyết Hiêu Hầu với bộ lông còn dính máu. Nó nhe răng ngoác miệng điên cuồng giãy giụa mỗi tội đã bị trói gô, không cách gì cử động, trong miệng còn bị nhét ba trái táo. Nó đành phát ra tiếng kêu tức giận mơ hồ: “Chít chít!! Chít chít chít chít!!”



Ngay cả khi mọi người không hiểu tiếng khỉ, chỉ bằng ngữ điệu này cũng nhận ra đa phần là chửi rất bậy.



“...” Tiết Linh Tú thật sự hết nói nổi.



Vân Nhàn bấm một chiêu kiếm quyết, Khi Sương nhanh chóng trở lại trong vỏ kiếm. Con Tuyết Hiêu Hầu lăn ra đất định bỏ chạy đã bị nàng tóm lấy gáy xách lại, ôn hòa nhã nhặn kêu: “Khỉ vương già, đến đây...”



Khỉ vương già bất lực và tức giận: “Chít chít chít! Chít chít!!”



Cả bọn: “...”



Đến thì đã đến, sao còn mang theo đồ... Không phải, sao ngươi bình tĩnh thế nhỉ?? Làm thế nào bắt được nó vậy??



Trọng Trường Nghiêu không ngờ sẽ xuất hiện cảnh tượng này, lớp mặt nạ hoàn hảo vỡ vụn: “Vân cô nương, rốt cuộc cô muốn làm gì? Nếu như đây là đòn đánh rắn động cỏ, kế hoạch sẽ tiến hành ra sao”



“Ngươi nói kế hoạch của ngươi, ta nói kế hoạch của ta, không mâu thuẫn.” Vân Nhàn nhìn về phía Tiết Linh Tú, “Tiết huynh, đúng chứ?”



Tiết Linh Tú đã bắt đầu hối hận nhưng trên mặt hãy còn giữ vẻ điềm tĩnh: “Nói đi.”



Vân Nhàn tiện thể nhấc con Tuyết Hiêu Hầu đang vùng vẫy lên, dùng giọng điệu y hệt Trọng Trường Nghiêu trước đó, tự tin giơ một ngón tay: “Kế ly gián!”



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Khỉ vương già bị trục xuất khỏi bầy khỉ sẽ nhất định sẽ tìm trăm phương ngàn kế quay trở lại. Ngặt nỗi khỉ vương mới vừa giành được chức vương, dễ gì chịu chắp tay nhường lại? Trừ phi khỉ vương già quang minh chính đại khiêu chiến, chế ngự và đánh bại khỉ vương mới, chừng đó con mới này sẽ mãi mãi không thể trở về tộc đàn, chỉ có nước chờ chết.



Hiềm một nỗi bấy giờ khỉ vương già đang bị thương nặng, đoan chắc chính nó cũng rõ điểm này. Đừng nói đến có thương thế, ngay cả khi ở thời kỳ đỉnh cao, chắc gì nó thắng nổi, bởi vậy mới luôn dấm dúi quanh quẩn dưới chân núi tìm kiếm cơ hội.



Kết quả đã bị Vân Nhàn mang thẳng đến.



“Chúng ta giúp ngươi chữa thương, còn cho ngươi một số thứ mà loài người hèn hạ sử dụng.” Vân Nhàn trang nghiêm nói với khỉ vương già, “Thuốc tê liệt yếu gân hữu hiệu đối với người và khỉ. Ta sẽ dạy ngươi, lên trên đó bôi đầy mặt nó, không phải sẽ thắng chắc à?”



Khỉ vương già: “Chít chít chít!!”



Vân Nhàn: “Quả Anh Kỳ mười năm mới ra một lần, mỗi lần chỉ ra sáu quả, điều này rất hữu ích cho đám khỉ các ngươi, ta biết chứ. Có điều yêu thú không thể hái linh quả trực tiếp, phải đợi đến khi nó tự rụng xuống, nhiều nhất chỉ dùng một quả. Ngươi đâu có muốn thực lực của những con khỉ khác vượt qua mình nhỉ? Thứ chúng ta muốn rất đơn giản. Trước tiên chúng ta giúp ngươi lấy lại chức vương, ngươi giải tán bầy khỉ, đến lúc đó chúng ta lén vào còn ngươi cứ làm ngơ là được. Ngươi ba quả chúng ta ba quả, thấy sao?”



Khỉ vương già: “Chít chít chít!!”



Mặc kệ Vân Nhàn nói gì, khỉ vương già này trưng ra bộ dáng cáu kỉnh khó chơi, chực như hoàn toàn chẳng hiểu nàng đang nói gì.



“Vân cô nương, đủ rồi. Cô quá chủ quan.” Trọng Trường Nghiêu nhíu mày với điệu bộ “cô đừng đùa nữa”, giãy bày nặng nề, “Tuy Tuyết Hiêu Hầu mới có trí tuệ ban đầu của con người nhưng sao nó hiểu được những lời phức tạp thế kia? Nói với yêu thú những điều này thật là nực cười.”



Dù đám người không tỏ vẻ nhưng đều nghĩ vậy.



Vân Nhàn khựng lại, cụp mắt nhìn khỉ vương già: “Ngươi nghe không hiểu?”



Khỉ vương già vẫn hung dữ nheo mắt với nàng: “Chít chít!”



“Keng” một tiếng, Khi Sương ra khỏi vỏ, Vân Nhàn thoải mái cầm chuôi kiếm, lưỡi kiếm sắc bén kề bên cổ Khỉ vương già, kiếm khí gọt đi vài sợi lông vốn đã thưa thớt.



“Bây giờ đã hiểu chưa?” Vân Nhàn hỏi, “Hiểu rồi thì nhanh chóng nằm xuống ngửa bụng lên, bằng không ta sẽ giết ngươi.”



Khỉ vương già: “!!!”



Gió nhẹ thổi qua, cái nhìn của nó bỗng chốc trở nên hiền lành hơn nhiều, nó cứng đờ nằm xuống đất im thin thít, để lộ ra phần bụng trắng ởn: “Chít.”