Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Bão cát phô thiên cái địa, đất đá bay mù trời, không chỉ bao trùm toàn bộ tu sĩ trong khu vực đó mà còn khiến đá chiếu ảnh tối đen trong nháy mắt. Ngay sau đó là trời quang mây tạnh, tất cả mọi người đều biến mất không dấu vết.
Liễu Xương nhìn về phía hai giới Đông-Nam, buông một tiếng giễu cợt: “Vận may không đủ thì chịu thôi.”
Lê Phái chậm chạp nhìn sang, ông ta tưởng đâu Lê Phái lại muốn mồm mép với mình, đâu ngờ vị Y tu này có tính tình thật kỳ quặc, khi thật sự không vui thậm chí còn lười cãi cọ với ông ta: “Liễu tiền bối, ông im lặng được không?”
Liễu Xương: “...”.
Ông ta quen được tâng bốc khi ở Bắc Giới, hiện tại ở đây ngoại trừ Lê Phái ra không ai thèm quan tâm đến ông ta, hốt nhiên ông ta cảm thấy tức anh ách không nói nên lời.
Túc Trì nhìn vào đá chiếu ảnh trống trải đầy tuyết, mày nhíu nhẹ.
Ước chừng phải đợi một thời gian nữa mới bắt gặp lại hình ảnh của Vân Nhàn và đám người Tiết Linh Tú.
Đã là ngày thứ ba của Đại Chiến Tứ Phương, ấy nhưng có vẻ sự nhiệt tình của người dân trong thành không hề vơi đi chút nào, thậm chí còn tăng cao hơn trước. Nguyên nhân chẳng có gì khác, đơn giản là Đại Chiến Tứ Phương lần này diễn ra vô cùng gay cấn và bất ngờ.
Bắc Giới cố nhiên được đánh giá cao nhất lại thi đấu khá bình thường, nhớ lợi không nhớ đau, bị người ta bày mưu tính kế nhiều phen, đến giờ vẫn còn mệt nhoài. Nam Giới và Đông Giới vốn chẳng dắt dây gì đến nhau lại trông có vẻ tạm thời liên kết, chẳng hay sau khi hợp tác sẽ tạo ra kết quả như thế nào. Tây Giới thường ngày tầm thường nhất và tự tạo thành một môn phái thần bí lại vươn lên dẫn đầu, hiện tại trở thành đội có điểm cao nhất trên sân.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Sòng bài nọ trên đường Liễu Thanh không đóng cửa vào buổi tối mấy ngày nay, khèn nhạc hàng đêm, sáng như ban ngày, bắng nhắng có thừa, tỷ lệ cá cược trên bảng liên tục biến động, số tiền ngày càng tăng, trông khá hãi người.
Và bên ngoài Chúng Thành cũng có vô số gia tộc tu chân đang theo dõi cuộc tỷ thí mười năm một lần này, tin tức mới nhất bay đến các giới như những bông tuyết rơi. Có điều dù gì thư tín và ngựa xe của giới tu chân chậm chạp lắm, nên phải cho phép có dăm phần chậm trễ.
Thế là cuối cùng đám người Kiếm Các đã mong mỏi trông mong từ lâu cũng nhận được tin tức từ dị vực:
“Bắc Giới áp đảo quần hùng, Kiếm Các Đông Giới xuất hiện hai tiểu tướng mới, người nghèo chí không ngắn, thế như trúc xanh!”
“Bất ngờ, đáng tiếc, đáng tiếc thay! Mặt trời sắp lặn, không ngờ Đông Giới suy thoái đến mức này!”
“Báo lá cải độc quyền, theo lời khai của một tiểu thương Ma Giáo, Vân Nhàn của Kiếm Các từng dùng món đặc sản vỏ cây du để lót dạ, chẳng lẽ tất cả Kiếm tu đều nghèo đến vậy... Liêm khiết trong sạch? Khiến người ta không khỏi lo lắng về tình trạng sinh tồn của Kiếm Các!”
Vân Lăng: “...”
Tiêu Vu: “...”
“Bốn ngàn lượng rất ít ư?” Các trưởng lão Kiếm Các chen chúc nhìn từ đằng sau, không khỏi thắc mắc, “Đủ mua một thanh kiếm mới đấy.”
Người phụ trách truyền tin sững sờ, liếm môi bày tỏ: “Thời kỳ đặc biệt mà, ở đó mọi thứ đều không rẻ. Nhưng đừng lo, thật ra vỏ cây du khá ngon.”
Tưởng Tinh Dao lơ đễnh liếc nhìn nàng ta. Nói ra câu vỏ cây du ngon quả đúng là một tiểu Ma tộc đang ẩn náu.
Gan lớn thật, hên là tới Kiếm Các, chứ nếu đổi lại thành bất kỳ tông môn nào khác chỉ nàng ta đã bị bắt tại chỗ từ lâu.
Vân Lăng nhìn vào ba chữ “vỏ cây du”, ngón tay run rẩy, bi thương dâng trào, ông suýt khóc: “Con ta chịu khổ…”
Bình thường Vân Nhàn cứ phải ăn một con vịt quay mỗi ba ngày đấy! Giờ đây lại đi ăn thứ quỷ yêu này, tới Tịch Cốc Đan còn không mua nổi!
Tiêu Vu đẩy ông ra sau, nghiêm túc đọc những lá thư vụn vặt đề cập đến Đông Giới.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bên trong bí cảnh Tứ Phương đang đánh nhau, đương nhiên bên ngoài bí cảnh cũng đang đánh nhau; chẳng qua bên trong bí cảnh là đánh nhau bằng đao kiếm thật sự, bên ngoài bí cảnh là cuộc chiến giết người không thấy máu, không thấy ánh đao ánh kiếm. Ai mạnh ai yếu, ai không thể động ai có thể động, những điều này đều ẩn giấu trong những nét bút tưởng chừng không đáng chú ý là bao.
Tránh xa thế giới đã lâu, giờ đây Kiếm Các mới bắt đầu thu thập thông tin trở lại. Nhìn thấy Đông Giới đã bị bôi nhọ thành cục than ai cũng dẫm đạp được, Tiêu Vu trầm ngâm: “Đi, lấy bút mực giấy và nghiên đến đây. Lục Trưởng lão, ta nói, ông viết.”
Trước mắt, thực lực của Kiếm Các không đủ thật, vậy thì chuyên tâm tiến hành từ một hướng khác.
Vân Lăng vui vẻ mang tới bút mực, thấy Lục Trưởng lão cúi người sửa đổi một mớ nào là “con sói cô độc lạnh lùng thanh cao”, “kẻ độc hành khinh chơi thủ đoạn”, “Kiếm tu cuối cùng” này nọ thì ngớ cả người: “?”
“...”
Cùng lúc đó, con sói cô độc lạnh lùng thanh cao, kẻ độc hành khinh chơi thủ đoạn, Kiếm tu cuối cùng của bốn giới – Vân Nhàn, đang bán mạng kéo Tức Mặc Xu ra khỏi tảng đá kia.
Khiếm nhã chớ nhìn, Tiết Linh Tú đứng hơi xa.
“Ta muốn hỏi lắm.” Vân Nhàn vừa kéo tay áo nàng vừa hỏi, “Sao ngươi kẹt chính xác vào khe hở này được thế? Giờ để cho ta chui vào cũng không lọt nổi.”
Nhìn cái hình dạng này, đúng là được thiết kế riêng cho Tức Mặc Xu, người bình thường sẽ vướng không nổi.
Toàn thân Tức Mặc Xu đang chảy máu, nàng ấy bực bội: “Sao ta biết?”
Nàng ấy vừa mở mắt đã ở đây.
Cuối cùng cũng kéo được người ra, Tức Mặc Xu lảo đảo, suýt ngã xuống đất.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đúng là nàng ấy bị thương nặng lắm, gãy vài cái xương, giờ đây cổ họng vẫn đang trào lên vị tanh nồng. Tức Mặc Xu bình thản nuốt xuống ngụm máu đó, mắt nhìn sang Vân Nhàn.
Trọng Trường Nghiêu lăn đi mất, không ai cho nàng ấy quả Anh Kỳ để trị thương... Chết tiệt, biết thế đã lấy trước rồi mới tát chết hắn.
Tuy nhiên, giờ này thứ đó không ở trên người hắn nữa cũng nên.
“Nhìn gì?” Vân Nhàn xoa cằm, bất ngờ hỏi, “Vừa rồi ngươi đánh bay Trọng Trường Nghiêu làm gì? Hắn chọc ngươi à?”
“Ngươi hỏi hắn làm gì?” Tức Mặc Xu cảnh giác hỏi, “Ngươi có quan hệ tốt với hắn lắm hay sao?”
Quá xui! Người Ma Giáo có hình thù kỳ quái, nàng ấy vất vả tợn mới gặp được một kẻ ưa nhìn, nào ngờ đấy lại là Trọng Trường Nghiêu? Cút xa ra, đi chết quách đi!
Vân Nhàn đáp: “Cũng không tốt lắm. Chả phải khi trước ngươi có ấn tượng tốt với hắn à, sao giờ lại đột ngột thế?”
Tức Mặc Xu: “Tên hắn xúc phạm đến tên húy tổ tiên ta.”
Vân Nhàn truy hỏi không ngừng: “Tổ tiên nào của ngươi? Sao ta không biết?”
“? Ngươi biết mới là lạ đấy.” Tức Mặc Xu xù lông, “Liên quan gì đến ngươi! Hỏi linh tinh gì thế!”
Cả hai đều tự cảm thấy đối phương không ổn, cứ làm thầy bói xem voi, ếch ngồi đáy giếng, thăm dò tới lui trong chuyện này, Tiết Linh Tú đứng bên cạnh nghe hồi lâu mà chẳng hiểu gì sất.
Suy cho cùng Tức Mặc Xu là Thánh nữ Ma Giáo, lập trường của nàng ấy đối lập với hai người từ đầu, trước đây còn có mâu thuẫn nhỏ. Mỗi tội xuất phát từ tinh thần ra ngoài mang vẻ mộc mạc cứu giúp người bị thương mình gặp, sao Tiết Linh Tú thấy chết không cứu cho được.
Nhưng vừa rồi hắn nhìn thấy nàng ấy trực tiếp đánh bay Trọng Trường Nghiêu ra xa hàng dặm không chớp mắt, chuyện này đã đơn giản cắt nghĩa cho cụm từ “mừng vui thất thường” đến cực điểm. Nói không chừng có khi hắn cứu người này sẽ chôn xuống hậu họa không nhỏ.
Tuy nhiên, cuối cùng lời truyền âm kín đáo của Vân Nhàn vẫn thuyết phục được hắn.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Tiết huynh à, ngươi có phát hiện ra không, Tức Mặc Xu suốt ngày nói ‘bà đây giết chết ngươi’, rồi gì mà ‘lột da ngươi’ này nọ là thế, nhưng nghĩ kỹ lại thì hình như thành tích của nàng ta hiện tại vẫn là con số không.” Vân Nhàn trầm ngâm, “Hơn nữa, chắc chắn xung quanh đồng bằng có kha khá yêu thú cấp cao, chỉ với hai chúng ta cam đoan không thể chống đỡ được. Mang nàng ta theo, nói không chừng còn tạm thời tăng thêm sức chiến đấu cũng nên.”
Tiết Linh Tú không hiểu: “Ngay cả khi thêm nàng ta vào, gặp phải yêu thú Nguyên Anh cũng phải chạy chứ.”
“Đúng vậy.” Vân Nhàn nói như điều dĩ nhiên, “Trước đây ngươi cần chạy nhanh hơn ta, còn bây giờ chỉ cần chạy nhanh hơn nàng ta là được.”
Tiết Linh Tú: “...”
Mỗi lần nghe Vân Nhàn nói chuyện đều cảm thấy bản thân đang tổn hại một ít công đức.
Thấy Tức Mặc Xu vẫn nhìn chòng chọc vào mình không tha, Vân Nhàn chắc mẩm được phần nào suy nghĩ trong lòng nàng ta, thế là thẳng thắn nói: “Sẽ không chữa thương cho ngươi đâu, đừng mơ tưởng.”
Không chữa khỏi đã hung hăng cỡ này, chữa khỏi rồi có khác nào tự mình chuốc họa vào thân?
Tức Mặc Xu mím môi: “Ta biết ngươi có ba quả Anh Kỳ.”
“Có chứ.” Vân Nhàn nói, “Một quả luộc nước, một quả hấp, một quả kho, ngươi thích vị nào?”
Tức Mặc Xu chưa kịp mở miệng, Vân Nhàn nói tiếp: “Chỉ hỏi thôi, không cho ngươi đâu.”
Tức Mặc Xu: “?”
Điên hay gì! Phiền chết đi!!
Trên đường đi nhặt được một Tức Mặc Xu, họ nhìn thấy bầu trời bí cảnh lại có dấu hiệu sắp tối sầm xuống, cát vàng xa xa lần nữa nhấp nhô. Lo lắng bão cát lại ập đến, ba người đành phải đứng dậy tiếp tục lên đường.
Trước đây Tiết Linh Tú còn cho rằng không có sự kết hợp nào phi lý hơn mình và Vân Nhàn, giờ đây sự thật đã cho hắn biết, vẫn còn.
Đông Giới, Tây Giới, lại thêm một Thánh nữ Ma Giáo. Hắn đi với Vân Nhàn còn tạm ổn, ít nhất bảo là hợp tác hai giới; còn đi cùng Tức Mặc Xu, chẳng lẽ còn nói muốn hòa hảo với Ma Giáo ư?
Tuy nói không cần kiêng kỵ thứ gì tại Chúng Thành, song bốn giới còn lại hãy còn bài xích Ma Giáo ra mặt.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hơn nữa cái nhìn của Tức Mặc Xu... Tiết Linh Tú không hề nghi ngờ, nếu thể tấn công của nàng ta không bị tổn thương nghiên trọng, việc đầu tiên nàng ta làm sẽ là rút đao ép buộc hắn chữa trị, khỏi cần phải nghĩ.
Thiếu gia vẫn lo lắng trong khi Vân Nhàn lúc nào cũng tỏ ra đon đả, dọc đường tìm kiếm dấu vết của những người còn lại.
Bão cát thổi bay mọi người, tuy nhiên khoảng cách sẽ không quá xa. Đúng thật là vậy, rất nhanh, nàng nhìn thấy một dấu vết móng trâu rõ ràng trên đồng bằng, là dấu một bên chân mang giày, một bên không.
“Này.” Vân Nhàn nói với Tức Mặc Xu, “Trâu yêu của ngươi.”
Mắt Tức Mặc Xu khẽ chuyển động, như thể nàng ấy thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đi thêm một đoạn nữa, Vân Nhàn lại phát hiện một biểu tượng hình thanh kiếm được khắc trên cây khô, là một cây kiếm nhỏ không mang vỏ kiếm. Trước đây nàng còn thắc mắc, về sau mới nhận ra biểu tượng đại diện cho Kiếm Các là kiếm Thái Bình.
Vân Nhàn nhìn cánh tay trái của mình, Thái Bình im lìm, con mắt to tròn không thấy đâu.
Phải nói “con” kiếm này ngỗ ngược tột cùng, nói không giúp là không giúp. Trước đây nàng đánh nhau với trâu yêu long trời lở đất, nó thờ ơ lạnh nhạt như thường, không đánh rắm một tiếng. Chả rõ nó khinh thường hay đơn giản là không muốn, tương đối kiên định.
Có vẻ cây kiếm nhỏ này do Kiều Linh San khắc lên, không biết Phong Diệp có đi cùng nàng ấy hay chăng.
Đi thêm một chặng nữa, Vân Nhàn thành công tìm thấy dấu vết bánh xe ngựa mờ nhạt trên mặt đất, cuối cùng tìm được nhóm người. Khốn nỗi cảm giác kỳ lạ trong lòng nàng lại càng không thể xua tan.
Nếu nhóm người ba bên đều ở trên vùng đồng bằng này, cộng thêm ba người bọn nàng đã là người của bốn giới, đâu có lý gì đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng của bất kỳ ai. Theo lẽ thường phải sớm gặp nhau mới đúng.
Quả nhiên, ba người đi thêm một đoạn, một lần nữa nhìn thấy dấu vết móng trâu rõ rành kia – kích thước giống hệt nhau, tuyệt đối do cùng một con trâu yêu để lại.
Và có lẽ cũng không có con trâu yêu thứ hai đi giày.
(P6)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn: “...”
Tiết Linh Tú cau mày: “Bí cảnh cũng có ma đưa lối à?”
“Tiếp tục đi như thế này thì trời tối cũng không tìm được người.” Vân Nhàn dùng Khi Sương vẽ một cây cỏ Cầm Máu ở bên cạnh dấu vết móng trâu để làm dấu. Nàng gãi đầu, hiếm hoi nghiêm mặt, “Chưa kể chúng ta đã đi lâu mà vẫn không gặp được một con yêu thú nào. Vậy thì sẽ có ba trường hợp. Một là may mắn thôi, nhưng việc này là không thể, loại trừ. Hai là chúng ta đã xâm nhập vào lãnh thổ của một con yêu thú cấp cao nào đó, không tìm được mắt trận ắt không thể ra ngoài. Khả năng cuối cùng đó là những con yêu thú ở đây đã chết hết từ lâu.”
Về phần bị ai giết? Ai cũng có khả năng. Yêu thú cấp càng cao càng giống như vị vua cai quản một phương, chắc chắn nó sẽ không cho phép những yêu thú khác bước vào lãnh thổ của mình, cần giết thì giết.
Vừa dứt lời, hai người còn lại bàng hoàng.
“Đây không phải cảnh ảo.” Tức Mặc Xu từ tốn cho hay, “Ta không cảm nhận được hơi thở của cảnh ảo.”
Vân Nhàn cãi cọ một cách chuyên nghiệp: “Cho ngươi cảm nhận được thì sao nó lăn lộn được nữa?”
“?” Tức Mặc Xu tức giận, “Đừng tưởng rằng tất cả mọi người đều không có tài cán gì như Kiếm tu các ngươi! Cảnh ảo được Ma Giáo chơi chán rồi, sao ta không nhìn ra nổi?”
Vết thương của nàng ấy vẫn chưa được chữa trị, máu chảy ròng ròng dọc đường đi, nhìn mà táng đởm. Tiết Linh Tú đã nhiều lần chờ đợi nàng ấy mở lời, chung quy vẫn phải xử lý trước. Ngặt nỗi Thánh nữ này kiên cường khôn cùng, không rên một tiếng, cứ mặc máu chảy như thể hoàn toàn không cảm thấy đớn đau.
Vì vậy, Tiết Linh Tú đã nhìn Vân Nhàn nhiều lần và phát hiện ra vết thương Vân Nhàn có từ trước cũng không được chữa trị. Hai người cách nhau một khoảng không xa không gần, dòng máu như suối nhỏ chảy ào ào, họ chực hoàn toàn không bận tâm, vô cùng cứng đầu.
Bảo sao mùi máu tươi sực thật nồng, cứ dai dẳng không tiêu tan.
“Không ổn.” Vân Nhàn hít mũi, nhíu mày, “Mùi máu tươi ở đâu ra?”
Tức Mặc Xu càng nhạy cảm với mùi vị này hơn, sắc mặt bỗng nặng nề.
Màn trời sắp tối, gió thốc phần phật, gió từ từ mang theo mùi hương kỳ lạ từ xa. Vị sắt rỉ như tơ như sợi, bám dính từng chút một vào ngũ quan của con người tựa giòi trong xương, đặc dính bướng bỉnh, không tài nào xua đi.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ba người đi thêm hồi lâu, cuối cùng lờ mờ nhìn thấy ranh giới giữa đồng bằng và hoang mạc. Bấy giờ chốn đó chất đống xác thú cao như núi, đủ loại, tầng tầng lớp lớp, mùi máu xộc tận trời cao.
Nhện Huyền Điểu, xem não người là thức ăn, thích ký sinh trong cơ thể tu sĩ, thích trình diễn trò hay về cảnh một đám người tự giết lẫn nhau và xung đột nội bộ giữa người thân.
Ám Ngưng Lang, đi theo bầy đàn, lén lút tấn công và xé xác người vào ban đêm, sẽ nhìn thấy vô số tứ chi và thi thể trong hang.
Huyết La Ưng, ăn xác thối, thường săn mồi cùng với các loại yêu thú khác, vô cùng nhạy cảm với linh khí của tu sĩ, chịu trách nhiệm cảnh báo.
Mà bấy giờ, những con yêu thú hung tàn đều dừng lại ở đây. Vân Nhàn nín thở dấn bước tới trước, tìm được ánh vàng công đức chói lọi và di tích trận pháp thuộc về Phật Thôn, bên cạnh đống yêu thú kia hãy còn rất nhiều dấu vết mới của một cuộc chiến.
Người ta mới rời đi không lâu, có lẽ việc mọi người bị ảnh hưởng trước đây có nguyên nhân bắt nguồn từ trận pháp này.
Vân Nhàn xem xong cảm thấy có chỗ lạ, nhìn kỹ thêm… bên cạnh trận pháp có dấu vết khắc lên của đợt pháp sự siêu độ, tro hương bay lảng bảng, hương thơm thừa lại thoang thoảng, bám đầy mặt nàng.
Vân Nhàn: “...”
Giết xong rồi siêu độ, dịch vụ trọn gói ư? Đây chẳng hóa ra là A Di Đà Phật đáng yêu đó sao?
“Vân Nhàn.” Tiết Linh Tú phát hiện ra điều chi tại đằng kia bèn nhíu mày gọi nàng qua, “Dấu vết ở đây do đao Sát Lục để lại. Lúc nãy Đao Tông cũng ở đây.”
Vân Nhàn khựng lại, lấy đá chiếu ảnh từ trong ngực ra xem. Quả nhiên, điểm số của Tây Giới vốn luôn cao ngất ngưởng đã có xu thế thay đổi nhỏ, điểm Bắc Giới lại tăng thêm kha khá. Xem chừng, Đao Tông thấy Tây Giới mang thế mạnh cỡ đó nên không thể mặc kệ. Thế là chúng lại ngứa đòn và đuổi theo chăng?
Tuy nhiên đây không phải là chuyện nàng có thể xen vào lúc này.
Nàng đang cân nhắc, nếu ba người đụng độ bất kỳ bên nào với tình trạng hiện tại, e rằng đều không có kết cục tốt đẹp. Hơn nữa, khả năng Tức Mặc Xu phản bội cũng rất cao.
Sức mạnh Kim Đan tầng 6 vẫn thấp lắm, tới thời điểm cần dùng sẽ ước gì tu vi cao hơn, có nuôi Thái Bình cũng không đủ yên tâm để dưỡng già.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tức Mặc Xu bất thình lình xuất hiện sau lưng nàng, cất lời: “Vân Nhàn.”
Phải nói khi nàng ấy không hung hăng thì giọng nói vẫn rất êm tai, dịu dàng và kiên định, ngữ điệu nhẹ nhàng, mang theo sức mạnh mê hoặc.
Vân Nhàn quay lại, ra hiệu cho nàng ấy nói.
“Ta không đến đây để các ngươi chữa thương cho ta, ta muốn quả Anh Kỳ.” Tức Mặc Xu nhìn nàng lăm lăm, mở lời, “Ta biết các ngươi muốn gì, ngươi cũng biết ta muốn gì. Trong tình trạng này các ngươi có nó cũng không thể hấp thụ được. Để thăng lên Nguyên Anh phải vượt qua lôi kiếp, ở đây ư, các ngươi dám không?”
Nếu không vượt qua được sẽ là cảnh đổ sông đổ biển, nếu có người phá đám giữa chừng, nói không chừng còn bị tổn thương thể tấn công.
Ở đây có ai hộ pháp? Tiết Linh Tú là Y tu, tu vi của Vân Nhàn eo hẹp, chính nàng ấy cũng cần hấp thụ quả Anh Kỳ mới vượt qua ngưỡng hỗn chiến, bằng không dù nàng ấy thông minh đến đâu cũng vô dụng.
Vân Nhàn xoa cằm: “Ban đầu có một quả thuộc về Trọng Trường Nghiêu, nhưng ngươi muốn đổi bằng gì?”
“Đưa cho hắn làm gì chi. Chung quy hắn là người sắp chết.” Tức Mặc Xu dấm dằng và nhìn Vân Nhàn, giọng điệu mang theo sự khẳng định rắn rỏi, dường như tỏ tường nàng nhất định sẽ đồng ý, “Ta biết vị trí khu an toàn rải rác.”
Vân Nhàn khựng lại.
Tức Mặc Xu mỉm cười, khuôn mặt dính đầy máu vẫn diễm lệ tót vời: “Sao hả, cảm thấy hứng thú rồi chứ?”
“Đúng vậy.” Hiệu suất là trên hết, Vân Nhàn không nói nhảm, móng tay bẩn của nàng bôi lên vai nàng ấy, “Đi thôi, giao dịch thành công.”
“...”
“Vân cô nương, hình như ta mới là chủ nhân của quả Anh Kỳ nhỉ.”
“Ôi chuyện này không quan trọng đâu!”
………..
Lời tác giả:
Tuy không ai để ý nhưng thực ra bé Nhàn có thiết lập xuyên vào thai nhi, có đề cập trong chương đầu tiên, cũng có nói cô ấy mang tư duy rất hiện đại.
------oOo------