Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Ma Giáo vốn hành động tùy hứng, không quan tâm đến chính trực và phép tắc, nên việc Tức Mặc Xu muốn cướp bóc ngay giữa đường không khiến Vân Nhàn bất ngờ.
Thậm chí nếu Tức Mặc Xu không đến cướp, Vân Nhàn mới cảm thấy kỳ lạ. Đổi lại là Vân Nhàn, nàng cũng sẽ cướp, ai không cướp mới là kẻ ngốc.
Hai bên giằng co, quân số của Tức Mặc Xu lục tục quay trở lại. Có lẽ vì Ma Giáo ít khi xuất hiện trước mặt người đời thành thử người bên trong tha hồ phát triển là được. Họ có đủ mọi hình dạng, trông kỳ quặc thê thảm, ma khí phừng phừng, không khí quanh thân như bị bóp méo tới nơi.
Ngược lại, ba người bên Vân Nhàn lại tỏ ra khá yếu đuối, đáng thương và bất lực.
May mắn thay, cuối cùng nhóm cao thủ được Tiết Linh Tú thuê đã trở về kém một bước. Kiều Linh San trưng khuôn mặt nhỏ nhắn bị ám đen do đốt rừng, rút kiếm lao tới, và rồi ngạc nhiên thốt lên: “A? Lại là ả ma nữ này!”
Cuối cùng cũng có thêm người, Phong Diệp có chỗ thể hiện bản lĩnh. Gã vừa định rút cây đàn cổ sau lưng ra thì bị một luồng khí mạnh đến từ Mị Yên Liễu đánh cho ngã lăn quay từ xa.
Toàn là những gương mặt quen thuộc.
Tức Mặc Xu nói với Vân Nhàn: “Giao ra, ta tha mạng cho ngươi.”
Lúc này, Vân Nhàn lại đang đắm chìm trong mạch suy nghĩ về một chuyện khác.
Thật là hung hiểm. Kỳ lạ thay, dù rằng nàng hiểu sự tham gia của mình thay đổi cốt truyện trong thoại bản, nhưng hiện tại xem chừng mọi thứ thay đổi quá nhiều.
Dẫu rằng nàng đã thay thế vị trí của Trọng Trường Nghiêu, đại diện Đông Giới tham gia Đại Chiến Tứ Phương, song cuối cùng hắn vẫn đến đây, mọi thứ vẫn diễn ra theo nội dung, chỉ có một số chi tiết nhỏ khác biệt. Thực chất việc đại diện Đông Giới hay Nam Giới tham chiến không quan trọng đối với Trọng Trường Nghiêu, suy cho cùng Đại Chiến Tứ Phương khiến tên tuổi của hắn vang dội khắp nơi, người được tung hô là hắn chứ đâu phải Đông Giới.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hiềm một nỗi đối với Tức Mặc Xu, nàng ấy chỉ gặp Vân Nhàn một lần trước khi vào bí cảnh, rõ rành Vân Nhàn không nghĩ rằng mình đáng bị đánh đến mức này, tới mức đâm khiến nàng ấy cố tình truy sát.
Xem tình hình, Tức Mặc Xu không biết Vân Nhàn ở đây trước khi đến, vậy cơn cớ gì nàng ấy đột ngột thay đổi ý định?
“Vân Nhàn.” Giọng nói không mấy bình tĩnh của Tiết Linh Tú vang lên trong đầu, “Đừng có mơ màng vào lúc này.”
Sao tự dưng hồn vía lên mây như vậy?
Tức Mặc Xu cũng muốn biết. Nàng ấy không ngu ngốc, nhân vật phản diện tuyệt đối không nói nhiều. Với ánh mắt sắc bén, nàng ấy để dải lụa tím dính đầy cổ độc lao nhanh như chớp về phía Vân Nhàn, mang theo hương thơm ngọt ngào nhưng kỳ lạ. Đám Ma Giáo phía sau được huấn luyện bài bản theo sát, ồ ạt xông lên, áp bức dồn dập. Tiết Linh Tú rút Trảm Tình Châm, chưa kịp đối đầu đã nghe thấy Vân Nhàn ở phía sau bày mưu nghĩ kế, ra lệnh:
“Quỷ hấp tinh và trâu yêu giao cho ta và Kiều Linh San, Tiết huynh linh hoạt ứng phó, Phong Diệp nhắm mắt lại đừng ngất, những người khác tùy cơ ứng biến.” Nàng lưu loát rút Khi Sương, hào hứng nói với Trọng Trường Nghiêu, “Cuối cùng còn lại Thánh nữ giao cho ngươi xử lý! Tin tưởng ngươi nhất định làm được! Cố lên!”
Trọng Trường Nghiêu: “?!!”
Ở đây Tức Mặc Xu là người mạnh nhất phải không?! Hắn biết đây là Tức Mặc Xu, Tức Mặc Xu hiện tại còn chưa được hắn cứu viện, đôi bên chưa nói chuyện được mấy câu, một Kim Đan tầng sáu như hắn đánh lại người nửa bước tới Nguyên Anh kiểu gì?!
Chiến trường thay đổi chóng mặt, không cho phép hắn suy nghĩ nhiều. Nghe hai chữ “còn lại” này, Tức Mặc Xu khẽ cười gằn, nhìn hắn bằng đôi mắt đẹp: “Giao cho ngươi xử lý? Ta muốn xem ngươi cừ đến mức nào.”
Trọng Trường Nghiêu hết cách, chỉ đành cười khổ: “Cô nương này, ta thật sự không muốn làm tổn thương cô...”
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thật là một phong thái quân tử ngay thẳng. Ngặt nỗi lời nói còn chưa dứt, hắn thiếu điều bị dải lụa tím bám dính như giòi trong xương kéo ngã nhào, cả người lộn ba vòng trong không trung, suýt mất ý thức.
Trên ngọn núi tuyết mênh mông, rốt cuộc hai phe đánh giáp lá cà, chiến trường rối ren, thế đánh kịch liệt cùng cực!
Xem chừng trâu yêu khá thích Vân Nhàn, cứ lao thẳng về phía nàng. Cặp sừng của hắn mọc kỳ dị, cứng cáp và thô kệch, cứ vậy mọc cong queo trên đỉnh đầu, nhìn không giống sừng trâu mà càng hệt sừng thú ma quỷ. Với phần chóp nhọn như lưỡi dao, nếu né không kịp, e rằng trên người sẽ bị đâm hai lỗ máu be bét.
Yêu tộc không thể tu luyện công pháp của Nhân tộc, hoàn toàn dựa vào bản năng chiến đấu và thể chất trời phú, Vân Nhàn không thể chủ quan. Khi Sương hiện trước mắt, va chạm ngắn ngủi với sừng thú...
Nàng lại bị đẩy lùi một bước.
Vân Nhàn không bất ngờ, một Kiếm tu thành thục cần biết điểm mạnh và điểm yếu của bản thân. Lực và tốc độ khó đi đôi, từ nhỏ thể chất của nàng đã không tốt thành thử nàng thiên về tốc độ, kiếm pháp biến ảo khôn lường, còn sức mạnh chính là điểm yếu. Nếu cứ va chạm sức mạnh một cách trực diện như vậy, hiển nhiên nàng sẽ không có lợi thế.
Mắt trâu yêu đỏ ngầu, Vân Nhàn nói với hắn: “Ngươi không nói dăm câu mở đầu à? Ví dụ như cái người kế bên nói ‘cô nương, ta không muốn làm tổn thương cô thật’ gì đó, nghe sẽ dễ chịu hơn đấy.”
“Thánh nữ đã bảo tên nào nói nhiều là chết nhanh nhất.” Trâu yêu chất phác cho hay, “Vả lại ta thật sự muốn làm tổn thương ngươi.”
Vân Nhàn vô cùng cảm động: “Lâu rồi ta chưa thấy một đối thủ trung thực đến thế!”
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ngoài miệng nói vậy nhưng đầu ngón tay nàng hốt nhiên dùng sức, đẩy trâu yêu ra, đoạn lách mình ra sau, kéo dài khoảng cách, tay tạo kiếm quyết. Khi Sương khẽ rung động, bề mặt phủ một lớp sương giá lạnh. Xui làm sao, rõ ràng đây là thanh kiếm thuộc tính hỏa trong khi nơi này lạnh đến mức chuôi kiếm run lên, nó hoạt động chậm chạp, sức mạnh giảm đi kha khá.
Trâu yêu bày thế trận chờ quân địch, Vân Nhàn nào tấn công tới ngay, ngược lại còn ân cần hỏi: “Ngươi là bò vàng, là trâu hay bò sữa?”
Trâu yêu cảnh giác: “Ta là trâu cày.”
Vân Nhàn nhìn chằm chằm vào hắn trong giây lát, bất ngờ ném sang một nửa chiếc yếm đỏ.
Cái gì đây? Tầm nhìn của trâu yêu không thể kiểm soát được, cứ vậy lia theo đó trong một thoáng. Giật mình thấy có điều không ổn, song hắn đã gặp gian nan trong di chuyển: “?!”
“Được.” Trong lúc ngắn ngủi mất tập trung, Vân Nhàn đã tạo kiếm quyết, mỉm cười dịu dàng với hắn, “Bây giờ ngươi là bò tót.”
“...”
Cùng lúc đó, Mị Yên Liễu và Kiều Linh San cũng đang chiến đấu sục sôi ngất trời, ngặt nỗi trông cả hai như không yên lòng.
Mị Yên Liễu nhìn Tức Mặc Xu, nghĩ:
Thánh nữ sao thế? Vì đâu nương tay với người đó? Chẳng lẽ ngoài ngoại hình ra hắn còn điểm gì đặc biệt? Theo tu vi này, rõ ràng chỉ cần dăm cái tát là đủ tiễn hắn lên trời!
Kiều Linh San nhìn Vân Nhàn, nghĩ:
Vân Nhàn sao thế? Trong nhẫn trữ hết chỗ để cất thảo dược và bảo vật trái rồi mà vẫn có chỗ để cất cái yếm? Mà còn nhiều thế nữa?!
Đằng sau trận hình, Tiết Linh Tú tịnh không bị thương mảy may dưới sự bảo vệ sát sao của các cao thủ.
Lúc nãy khi bàn giao, Vân Nhàn đã đưa cả ba quả Anh Kỳ cho hắn. Hắn đang ở phía sau tìm kiếm cơ hội và âm thầm quan sát cách chiến đấu của mọi người.
Tiếp đó hắn phát hiện ra trên trận chiến chỉ có ba Kiếm tu nhưng mỗi người lại có phong cách hoàn toàn khác nhau.
Kiều Linh San tương đối đúng quy củ, kiếm khí bùng nổ, sắc bén vô cùng, quả thực trông giống như một Kiếm tu chính thống; Trọng Trường Nghiêu lại luôn tránh né một cách kỳ lạ mỗi độ lâm vào nguy hiểm, không hiểu vì sao; còn Vân Nhàn... xin đừng phá hoại môi trường tuyết núi nữa được không? Sau này mọi người nhìn thấy đầy rẫy yếm đỏ sẽ nghĩ gì?
Tự cho mình là công tử danh giá, Tiết Linh Tú thật sự không cách gì nhìn thẳng.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ma Giáo có thực lực mạnh mẽ, mặc dù giằng co trong chiến cuộc, tuy nhiên dưới sự giằng co tinh vi ấy, bên Tiết Linh Tú dần lộ ra xu thế suy sụp. Tuy nhiên mọi người chớ hề hoảng loạn, vừa chiến đấu vừa rút lui, dự định che chở cho Tiết Linh Tú trốn thoát. Ngay lúc này, trên đầu mọi người hốt nhiên vang lên tiếng nổ thật to.
Bất kỳ ai có mắt cũng nhìn ra rằng đây đâu phải là âm thanh do tu sĩ tạo ra. Bí cảnh vốn đã rạng sáng tự dưng u ám hẳn, nào có phải vì biến đổi thiên văn, đang là ban ngày trờ trờ cơ mà. Vẻ ám tối này do cát sỏi đá tảng ập đến che kín mọi không gian, sức gió mạnh mẽ đang thốc về phía đám người bằng tốc độ hãi hùng!
Cơn gió này kỳ lạ quá đỗi, lao đến đâu đá tảng lập tức hóa thành bột mịn; vài yêu thú ở tầng Trúc Cơ bị cuốn vào trong, thậm chí không kịp phát ra tiếng đã lặng lẽ biến mất hút.
“Cái gì?!” Tức Mặc Xu liếc mắt nhìn sang trong lúc giao tranh, gương mặt diễm lệ c bỗng dưng nhuộm nỗi ngạc nhiên, “Tại sao...”
Vân Nhàn đứng trên đỉnh núi tuyết, lần đầu tiên cảm nhận được cảnh tượng táng đởm của tám chữ ngắn ngủi “đất trời tối tăm, nhật nguyệt ảm đạm” trong thoại bản hiện ra tại hiện thực, nàng cau mày.
Đây là...
Bão cát xuất hiện ngẫu nhiên trong bí cảnh!
Bốn bề bí cảnh cách biệt với thế giới bên ngoài, những gì sống sót ở đây đều là kỳ thú độc cổ. Bão cát trông như hiện tượng tự nhiên, song thực tế từng hạt cát đều là một con Trùng Cát nhỏ đến mức không tài nào phân biệt. Từng con Trùng Cát bé tí đâu còn chỗ để nhét thêm não, gặp thú ăn thú, gặp người ăn người, khi đã nuốt chửng máu thịt có linh khí, bầy đàn sẽ không ngừng tăng trưởng và sinh sôi.
Tu vi càng cao, tu sĩ càng sống sót lâu hơn trong cơn cuồng phong này, với điều kiện tiên quyết là đừng quá vắng số. Trùng Cát không có não, suốt ngày tuần tra trong bí cảnh, nếu liên tục va vào bốn năm lần e là tới thần tiên cũng không cứu nổi.
Tức Mặc Xu chính là người xui xẻo gặp chúng gần chiến trường viễn cổ mới bị thương nặng và rồi được Trọng Trường Nghiêu cứu.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nhưng Vân Nhàn nhớ rõ rằng chiến trường viễn cổ cách tộc đàn Tuyết Hiêu Hầu ít nhất mười dặm, hai nơi tịnh không liên quan đến nhau, vậy do đâu bầy côn trùng này lại xuất hiện?
Thời gian suy nghĩ chỉ thoáng qua chốc lát, đã chẳng còn kịp nữa. Bão cát hùng hổ ập đến, trời tối đen, cát bay đá chạy, hoàn toàn không nhìn rõ được con đường phía trước. Đôi bên giao chiến giơ tay ra năm lần thì ít nhất cũng đánh trúng đồng đội ba lần, thế nên họ đành không bàn mà hẹn, cùng ngừng tay.
Đúng lúc túng quẫn, bầy Tuyết Hiêu Hầu trên núi bị cướp mất một nửa kho báu xuất hiện, gào thét chửi bậy. Quả đúng là toàn dân làm lính, cành cây, xẻng, đá nhỏ, đều có đủ, đi đầu dẫn dắt bầy khỉ là khỉ vương cũ và mới. Hai con đều mang bộ dáng sưng mặt sưng mũi, tức sùi bọt mép, xem chừng đã bắt tay làm hòa, tạm thời quyết định chung sức chống lại kẻ thù bên ngoài.
Bọn nhân loại thấp hèn! Bọn tu sĩ nhân loại thấp hèn!
Tình cảnh quá bát nháo, muốn nói chuyện phải gào to lên.
“MỌI NGƯỜI RÚT LUI…” Vân Nhàn chỉ huy, “TÌM CHỖ TRỐN TRƯỚC…”
Tức Mặc Xu hừ lạnh, vô tình miệng nuốt đầy cát: “NGƯƠI SỢ RỒI?”
“NGƯƠI CÒN KHÔNG SỢ?” Vân Nhàn vừa tất bật di tản mọi người vừa còn sức tranh cãi với nàng ấy, “NẾU GẶP THỨ NÀY MÀ CÒN KHÔNG BIẾT SỢ THÌ ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ DŨNG CẢM MÀ LÀ NGU NGỐC …”
Tiết Linh Tú lần đầu nói lớn tiếng như thế: “MỌI NGƯỜI Ở ĐÂU? ĐỪNG CHẠY LUNG TUNG!”
Trọng Trường Nghiêu bị Tức Mặc Xu đánh đến mức không thốt thành lời.
Mị Yên Liễu gầm lên giận dữ: “CON TRÂU YÊU CHẾT TIỆT ĐẦU NGƯƠI CÓ VẤN ĐỀ À! ĐỪNG THẤY ĐỎ LÀ LAO VÀO ĐƯỢC KHÔNG?!”
Giọng nói của Kiều Linh San vang vọng từ xa: “VÂN NHÀN! CẨN THẬN!”
“LINH SAN, MUỘI CŨNG CẨN THẬN!” Vân Nhàn vung tay theo hướng giọng nói của nàng ấy, cố gắng truyền lời sang bên ấy, “NẾU LẠC NHAU, BỎ PHONG DIỆP LẠI CŨNG KHÔNG SAO, AN TOÀN CỦA BẢN THÂN LÀ QUAN TRỌNG NHẤT!”
Phong Diệp òa khóc tại chỗ: “TẠI SAO! CẦM PHƯỜNG KHÔNG CÓ NHÂN QUYỀN À?!”
“...”
“...”
“...”
(P6)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Dường như đã rất lâu lại chừng như chỉ trong thoáng chốc, cơn bão cát tàn nhẫn quét qua làm liên đới tới cả những mảng cỏ xanh tươi còn sót lại, nay chúng biến thành bột phấn đen hù, phủ lên nền tuyết trắng tinh khôi. Tuyết điên cuồng xoay tròn bay tán loạn theo đà, hóa thành từng chấm sáng trắng. Trong khung cảnh dị tượng giữa trời đất đầy hoang đường này, Vân Nhàn mở mắt không ra, bên tai chỉ vẳng tiếng gió hú dữ dội. Bàn tay và khuôn mặt trần trụi của nàng đã bị cứa ra từng đường máu, à mà không, nàng nào có thời gian để cảm nhận cơn đau trong cơ thể, vì vậy nàng chỉ biết gắng sức nắm lấy thứ rắn chắc nhất trong tay. Kế đó đôi mắt nàng tối sầm, nàng bay lên không trung.
Chỉ mới một nháy mắt đen trũi là thế, khi Vân Nhàn mở mắt ra đã không biết mình đang ở đâu.
Đừng nói núi tuyết, xung quanh còn chả có lấy một hòn đá. Đây là một đồng bằng rộng lớn trải dài tít tắp, thậm chí nhìn xa xa còn trông thấy đường chân trời mờ ảo.
Đến cùng. bão cát tan đi để lộ ra bầu trời quang đãng. Mông Vân Nhàn đặt phịch xuống đất, đau nhói một cách kỳ lạ. Nàng đứng dậy xoa xoa, lắc lư đôi lần vì thoát lực, rồi lại bắt đầu nhảy nhót, mất một phen sức lực thật lớn mới gạt hết cát bụi bám trong tai.
Bốn bề trống không, chỉ có một bóng người nằm úp sấp cách đó không xa.
“Tốt.” Vân Nhàn đặt tay lên Khi Sương, xác nhận vỏ kiếm không bị rơi thì nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng, “Để xem ai may mắn bị thổi đến đây cùng mình.”
Nàng bước tới, lật người đó lại.
Hóa ra là Tiết Linh Tú.
Giờ đây vị đại thiếu gia ưa đẹp này cũng đầy bụi đất y như nàng, trên má có vài vệt máu nhỏ, cau mày nhắm mắt, dường như hãy còn chếnh choáng. Vân Nhàn tốt bụng giúp hắn kiểm tra một lượt, quạt xếp và hộp kim châm buộc ở thắt lưng đều ổn cả, ừ, sờ vào tay áo thì thấy rơi ra mấy viên linh thạch thượng phẩm.
Trước tiên cứ tạm giữ cho hắn vậy, bình thường Tiết Linh Tú hay vứt đồ bừa bãi, Vân Nhàn không yên tâm lắm.
“Ưm...”
Tiết Linh Tú khẽ rên rỉ, nhíu mày từ từ tỉnh dậy.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hắn tỉnh dậy đã mắt lớn trừng mắt nhỏ với Vân Nhàn, đoạn ngượng ngùng quay mặt đi: “... Đến gần quá, đi ra.”
Vân Nhàn: “Tiết huynh, trước tiên ngươi muốn nghe tin tốt hay tin xấu?”
Tiết Linh Tú có vẻ hung hăng: “Vân Nhàn, ngươi còn tâm trạng?”
“Tin tốt là chúng ta không bị lạc, ta còn có thể bảo vệ ngươi.” Vân Nhàn khá vui vẻ, không biết vui do đâu, “Tin xấu là xe ngựa và cao thủ của ngươi đều bị lạc hết, bây giờ chỉ có ta mới bảo vệ được ngươi.”
Tiết Linh Tú: “...” Ngươi vui cái nỗi gì hả!
Hắn hít một hơi thật sâu, kiên nhẫn nhìn quanh, phát hiện ra lần này Vân Nhàn đã nói thật.
Bão cát cuốn hai người đến một nơi không biết tên, những người khác không có mặt, giữa trời đất thênh thang chỉ có hắn và Vân Nhàn là sinh vật sống, hoang vu tột độ.
Tiết Linh Tú ôm trán, ắng tiếng.
Giờ đây hắn không biết nên nói gì cho phải.
Nếu hiện tại hắn và Vân Nhàn cùng đi, ý chừng đám người bên ngoài sẽ phải kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
Đây là đội ngũ kỳ quặc gì vậy? Tổ hợp hoang đường gì đây?
“Đứng lên trước đã.” Vân Nhàn vẫn tĩnh trí như thường, “Ít nhất cũng phải biết đây là đâu rồi mới tính đến chuyện tụ hợp lại. Ta nghĩ mọi người không đến nỗi bị cuốn đi quá xa.”
Cả hai đều tự để lại một số dấu vết trên đường, chỉ cần tìm kiếm cẩn thận ắt sẽ phát hiện ra.
Tiết Linh Tú đứng dậy, nhìn thấy quần áo bẩn thỉu dính cát của mình bèn lập tức lộ ra vẻ mặt còn đau khổ hơn cả lúc phát hiện bên cạnh chỉ có Vân Nhàn: “...”.
“Chịu đựng đi.” Vân Nhàn lại bôi “móng vuốt” bẩn lên vai hắn, “Chịu đựng một chút là qua thôi.”
Tiết Linh Tú gắng sức vỗ sạch cát bụi, đoạn đứng thẳng người nhìn Vân Nhàn. Mí mắt của hắn rất hẹp cũng rất mỏng, giờ nhìn thẳng vào người khác thế này trông không được thân thiện cho lắm. Hắn cười nhưng trong lòng thì không: “Vậy thì phải nhờ Vân cô nương bảo vệ cẩn thận rồi.”
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hắn luôn cảm thấy mỗi lần Vân Nhàn bôi tay bẩn lên quần áo mình là cố ý.
Vân Nhàn cũng cười giả lả: “Đương nhiên.”
Đúng vậy, cố ý đấy.
Rốt cuộc hai người nói xong, cứ như vậy lúng ta lúng túng đi tìm kiếm về hướng Bắc.
Trước mặt Tiết Linh Tú, Vân Nhàn không tiện lấy quyển “Ma nữ ngây thơ nóng bỏng” ra khỏi nhẫn trữ đồ để xem, nàng vừa đi loạng choạng ung dung vừa tập trung nhớ lại.
Đồng bằng... Vậy là đang ở trung tâm bí cảnh.
Hệt thế giới bên ngoài, những khu vực đất đai màu mỡ, nước ngọt dồi dào, sẽ thuận lợi cho việc sinh sôi nảy nở của các loài động vật với số lượng và chủng loại phong phú. Yêu thú cũng không ngoại lệ, lẽ ra yêu thú phải ở đây rất nhiều mới đúng, đâu đến nỗi hai người đi một lúc vẫn chưa thấy con nào.
Còn điều khác nữa. Vân Nhàn hãy còn đang suy nghĩ về vấn đề vừa nảy ra khi gặp Tức Mặc Xu.
Rõ ràng không thể đến nhưng cuối cùng Trọng Trường Nghiêu vẫn đến, trận bão cát cách nhau hàng dặm vẫn xuất hiện, những điều phi lý nhưng lại thật sự xảy ra này khiến Vân Nhàn luôn có một cảm giác vô lý: như thể có một bàn tay vô hình đang ép buộc mọi người quay lại quỹ đạo ban đầu, tuy chậm rãi và không dễ nhận ra, ấy nhưng lại rắn rỏi có thừa.
Nhưng sự vô lý vụ vặt này tan biến khi Vân Nhàn nhìn thấy một bóng dáng nằm lộn ngược như cây hành tây cắm xuống xa xa.
Áo tím, tóc dài, da trắng, tơ lụa ỉu xìu bẹp dí.
Tất cả đều đủ đầy.
Tiết Linh Tú cạn lời: “... Là ma nữ đó nhỉ.”
Vân Nhàn: “Hiển nhiên còn gì.”
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Và khung cảnh này cũng trùng khớp với khoảnh khắc kinh điển khi nam chính và nữ chính gặp nhau lần đầu tiên trong thoại bản:
“Tức Mặc Xu hiểu rằng bây giờ mình trông quá khó coi. Bị giam cầm tại không gian chật hẹp này, không thể cử động, lại bị thương nặng, chỉ cảm thấy sức lực đang dần tuột dốc. Nhưng nàng có phẩm giá của một vị Thánh nữ, cho dù chết, chết bên ngoài, nhảy từ đây xuống, vẫn tuyệt đối không cầu cứu những kẻ chính phái đê tiện! Nàng đã thảm hại bằng này, tại sao vẫn không che giấu được vẻ ngạc nhiên trước cái đẹp trong đôi mắt chàng quân tử trước mặt?”
Tiết Linh Tú vẫn đang nghiền ngẫm cách xử lý, Vân Nhàn ở bên cạnh nhìn quanh quất. Hắn hít một hơi thật sâu, thật sự nghi ngờ người này mắc chứng tăng động, sao chẳng yên lặng lấy một lúc: “Ngươi lại tìm cái gì vậy?”
Vân Nhàn: “Trọng Trường Nghiêu.”
“Tìm hắn làm gì?” Tiết Linh Tú bực bội, “Không phải ngươi không hòa hợp với hắn à…”
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.
Bên kia có tiếng động, Trọng Trường Nghiêu phong trần mệt mỏi chạy tới từ hướng khác, đột ngột xông vào tầm nhìn của ba người, ngạc nhiên nhìn Tức Mặc Xu ở đầu kia!
Bấy giờ Tức Mặc Xu – người không cách gì tỉnh lại bất kể Vân Nhàn và Tiết Linh Tú nói gì – “ưm” một tiếng, dần dà mở mắt.
Hai người nhìn nhau.
Ngay thời khắc này, một cái chớp mắt tựa như vạn năm.
Khung cảnh đẹp đẽ khôn cùng, chỉ có hai người qua đường vô tội bên cạnh hơi xấu hổ.
Tiết Linh Tú: “...”
Vân Nhàn quan tâm: “Nếu ngươi ngại, muốn tránh đi, vai ta đây để cho ngươi dựa.”
Tiết Linh Tú tức giận: “Vân Nhàn, ngươi có vấn đề thật đấy!”
(P10)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thây kệ có vấn đề hay chăng, tóm lại hai người nhìn nhau hồi lâu, sau cùng Trọng Trường Nghiêu cũng lên tiếng: “Cô nương này, ta thấy cô bị thương rất nặng, liệu ...”
“Không cần!” Tức Mặc Xu quay mặt đi, cứng rắn nói, “Ta là Thánh nữ Ma Giáo, để ngươi đến cứu chắc? Cút xa ra!”
Trọng Trường Nghiêu thở dài bất lực, tự dưng bắt đầu nói một tràng đạo lý: “Người Ma không khác đường. Nếu ta thật sự để cô nương ở đây, thấy chết không cứu, làm người, ta sẽ đối mặt với lương tâm của mình thế nào? Cho dù là ma quỷ cũng không nhất thiết phải đối đầu với nhân loại bằng đao kiếm...”
Vân Nhàn nghe đến mức tai muốn mọc kén, thầm nghĩ chả biết hắn sao chép từ đâu mà toàn những câu cũ rích, còn không bằng đoạn ngẫu hứng về đôi giày cỏ của Lục Trưởng lão. Khốn nỗi xem chừng Tức Mặc Xu bị thuyết phục, nàng ấy khẽ quay mặt lại.
Nàng ấy nhìn chăm chú vào chàng công tử nhẹ nhàng trước mặt, cảm xúc xa lạ trong lòng dâng trào như thủy triều, từng chút từng chút bao trùm lấy nàng ấy. Chuyện gì vậy, nàng ấy cũng không rõ lắm, chỉ là không khỏi thấy loạn trí.
Trời ạ. Khác biệt quá.
Vân Nhàn và Tiết Linh Tú đứng cạnh nhau trơ mắt nhìn Tức Mặc Xu bị việc thuyết phục cảm hóa, thậm chí khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ ác độc ngập trời của nàng ấy còn ửng hồng như thiếu nữ mới biết yêu, cuối cùng chẳng còn nói những lời như “cút đi”, “chết đi” nữa. Thay vào đó, nàng ấy cụp mắt, thấp thỏm hỏi: “Cũng được. Có điều ta vẫn chưa biết tên họ của ngươi...”
“Là ta sơ suất, cô nương chớ trách.” Trọng Trường Nghiêu cười sảng khoái, chắp tay bày tỏ, “Tại hạ là Trọng Trường Nghiêu.”
Tức Mặc Xu: “...”.
Vân Nhàn mới chớp mắt đã nhận ra có thứ gì đó bay ngang qua bầu trời. Nó bay rất xa rất nhanh, chực vẫn đang phun ra máu, tựa sao băng, trong chớp mắt đã biến mất tại chân trời.
À, hình như là Trọng Trường Nghiêu.
... Hả???
“Người bên kia, Vân Nhàn.” Tức Mặc Xu – người hãy còn kẹt tại chỗ ấy – thô lỗ lau tay, dùng giọng điệu “bà đây có lòng từ bi cho ngươi một cơ hội” nói, “Đổi thành ngươi đến cứu ta, nhanh lên.”
Vân Nhàn vô thức trả lời câu “còn lâu” mới sực tỉnh, lập tức ngây người: “?”.
Chờ đã. Chuyện gì xảy ra vậy??
………..
Lời tác giả:
Tức Mặc Xu: Xui xẻo, chết đi!