Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 28: Cuộc chiến bốn bên (15)



Hai bên giằng co lần nữa, chiến đấu hết sức căng thẳng.



Trong không khí nặng nề, lọn tóc dài của Liễu Thế hãy còn chưa rơi xuống đất, y đã hú dài một tiếng, thanh đao Sát Lục hướng lên trời run rẩy, mang theo sát khí vô tận lao về phía Kỳ Chấp Nghiệp. Kỳ Chấp Nghiệp giơ pháp trượng đỡ đòn, hai người giao tranh, phát ra tiếng leng keng lanh lảnh, tia lửa bắn tứ phía.



Người ta thường nói hai người giao chiến, thêm một tấc mạnh một tấc, ngắn một tấc nguy một tấc; vũ khí của hai người này đều là binh khí dài, chẳng ai chiếm ưu thế, cứ giằng co. Kỳ Chấp Nghiệp rút tay trước, lắc lắc cổ tay, khen ngợi: “Sức mạnh không tệ.”



“Thật sao?” Liễu Thế vung đao ngang, đanh giọng, “Vậy ngươi phải cẩn thận một chút.”



Hai giới Tây-Bắc đánh nhau nảy lửa, nhóm Vân Nhàn nằm sấp sau tảng đá, cắn hạt dưa, trao đổi và nhận xét với nhau.



“Kỳ Chấp Nghiệp này chỉ tấn công chứ không phòng thủ, hung tàn ghê. Gã thật sự là đệ tử của Đại sư Minh Quang sao? Lần trước ta thấy Đại sư Minh Quang trông hiền dữ lắm.”



“Vân Nhàn, trong túi trữ vật của ngươi ngoài yếm đào ra còn có hạt dưa?”



“Bù trừ cho nhau đấy. Những đệ tử khác của Phật Thôn chỉ phòng thủ chứ không tấn công. Cái Lồng Chuông Vàng đó giống như mai rùa đen, dễ gì phá vỡ nổi.”



“Bảo sao Bắc Giới đánh họ lâu mà không hạ gục được.”



“Đấm móc! Ôi chao, Kỳ Chấp Nghiệp bị đánh! Nhìn có vẻ đau lắm đấy.”



Đúng như dự đoán, Liễu Thế tìm được sơ hở, trở tay tung một chưởng vào vai phải của Kỳ Chấp Nghiệp; Kỳ Chấp Nghiệp bị đẩy lùi nửa bước, không né tránh còn đổi pháp trượng sang tay trái, đánh vào ngực Liễu Thế nhanh như chảo chớp.



Một chưởng chống một gậy, hai người đều bị thương.



(P1)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Chấp Nghiệp, dừng tay!” Người đệ tử Phật Thôn lớn tuổi vừa bảo gã nói năng cẩn thận biến sắc, kêu lên, “Không được làm người khác bị thương!”



“Có nhầm lẫn gì không?” Kỳ Chấp Nghiệp cử động vai phải, thậm chí không thèm quan tâm, “Lúc nãy y lén lút tấn công ta sao huynh không nói, bị ta đánh cho bẹp dí thì nhảy ra bảo ta dừng tay? Sư huynh, khuỷu tay của huynh chĩa về đâu thế?”



“Chấp Nghiệp, tiền bối Minh Quang đã nói trước pháp trượng Đông Cực được dùng để cưỡng lại sát tính của đệ, sao đệ dùng nó để...”



“Tiếp tục đi!” Kỳ Chấp Nghiệp mắt điếc tai ngơ, ném pháp trượng xuống đất, cười với Liễu Thế, “Để cho ngươi dùng một món vũ khí, công bằng hơn.”



Đệ tử Phật Thôn hấp tấp hét lên: “Kỳ Chấp Nghiệp!”



“Sư huynh, nếu huynh nói thêm.” Kỳ Chấp Nghiệp gãi lỗ tai, bảo, “Ta sẽ làm cho tai mình điếc trước.”



Liễu Thế: “...”



Nhóm Vân Nhàn: “...”



Có thể hiểu được tại sao những người kia nói rằng đệ tử Phật Thôn không thể kiểm soát nổi Kỳ Chấp Nghiệp khi mới đi vào. Với tính cách này, ngay cả đích thân đại sư Minh Quang đến cũng khó quản lý. Thật khiến người ta khó hiểu vì đâu một người lớn lên ở Phật Thôn lại được nuôi ra tính cách thế kia.



Liễu Thế và Kỳ Chấp Nghiệp mãi đấu, đôi bên đều có thực lực sánh vai, hoặc có thể nói thực chất Liễu Thế nhỉnh hơn. Khốn nỗi, lối đánh liều mạng của Kỳ Chấp Nghiệp – cái kiểu là vua cũng thua thằng liều – thì khó chơi lắm. Trong lúc nhất thời Liễu Thế giật gấu vá vai, thậm chí còn có dấu hiệu thất bại.



Tiết Linh Tú nằm sấp trên cát đá đã lâu, cảm thấy như có kiến bò khắp người khó chịu tột cùng: “Vân Nhàn, thế nào rồi? Đánh tiếp hay đi?”



“Tiếc thật.” Vân Nhàn nhìn hai người đánh nhau với đôi mắt sáng ngời và thở dài trả lời, “Cái thằng nhóc Liễu Thế chết tiệt này đáng thất vọng quá. Ta còn đang nghĩ lỡ đâu y mà thắng, lát nữa chúng ta sẽ đi giúp Kỳ Chấp Nghiệp trị thương, kiếm chút tiền tiêu vặt.”



Chỉ chốc lát không nhìn, Tây Giới đã đạt gần 9,000 điểm, xem chừng những xác yêu thú dọc đường đúng là kiệt tác của họ, siêu độ tới mức sắp không siêu độ nổi nữa rồi.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hai bên hỗn chiến, người ngoài cuộc dễ dàng nhận ra đặc điểm của từng môn phái.



Đao Tông đề cao sự mạnh mẽ dũng mãnh, lấy đại đao làm vũ khí, đánh đấm hăng hái, cường độ cực lớn, chỉ e phải chịu thiệt khi đối đầu trực diện với họ. Nhưng người họ đối đầu không phải ai khác ngoài Phật Thôn – khắc tinh của họ.



Phật pháp từ bi... Mặc dù có một quái vật như vậy, song những đệ tử còn lại đều thiện phòng thủ, liên tục không ngừng, kín kẽ tợn. Trừ khi tu vi cao hơn hẳn vài bậc, nếu không thì việc phá vỡ Lồng Chuông Vàng quả là điều viển vông.



Kiều Linh San che mắt Phong Diệp, nhíu mày: “Biết rõ là thế, tại sao Liễu Thế vẫn phải đến vây quét?”



Chẳng phải đây là điều không thể xảy ra ư?



“Tới việc đánh lén còn làm được, muội có thể nghĩ về hắn theo hướng là làm hèn hạ đi.”



Vân Nhàn dọn vỏ hạt dưa, nhét vào lòng bàn tay trái, mặt không đổi sắc: “Nếu là ta thì không ngoài những tình huống sau: Thứ nhất, có quân tiếp viện và xác định đối phương không có quân tiếp viện. Tuy nhiên nhìn thái độ của Cơ Dung Tuyết của Rèn Thể Môn dành cho y, khả năng nàng ấy đến trợ giúp không cao, loại trừ. Thứ hai, có trận pháp. Trận pháp lại có hai trường hợp, hoặc là trận Khóa Huyệt đã thấy ở chỗ Thằn Lằn Băng Lớn trước đây, có sức khóa nguồn cung cấp linh lực của đối thủ; hoặc là trận pháp tăng cường bản thân làm bản thân không còn lo lắng về sau.”



“Giờ đây ai cũng tỏ chuyện Liễu Thế ngã ngựa chỗ Thằn Lằn Băng Lớn, thành thử đã có lòng đề phòng trận Khóa Huyệt, cách này không nên dùng nữa.”



“Á!” Kiều Linh San bỗng đâu kích động, giọng cao vút, “Ta có nghe người qua đường Giáp nói gần đây có một hang động cát đủ sức tạo ra linh khí cuồn cuộn. Nếu đóng trại ở đó sẽ hồi phục linh lực rất nhanh.”



Vân Nhàn: “...”



Tên người qua đường Giáp này, sao chuyện gì tên nhóc ngươi cũng biết vậy?



Tiết Linh Tú trầm ngâm suy nghĩ một thoáng, cất lời: “Có khả năng, nhưng không tận mắt nhìn thấy nơi đóng quân thì đến cùng không cách chi chứng thực. Đến nay chúng ta vẫn không biết Cơ Dung Tuyết ở đâu, việc nàng ta đột ngột thay đổi ý kiến cũng không phải là không thể.”



Nói rất đúng.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trong lúc mấy người nói chuyện, trận chiến đã tiến vào giai đoạn gay cấn. Khắp nơi chói lóa ánh vàng và hơi máu, đám người đánh nhau bát nháo, tiếng hò hét vang dội, vũ khí va chạm, đến mức không phân biệt được ai là ai. Đặc biệt Kỳ Chấp Nghiệp và Liễu Thế dẫn đầu, họ càng đánh càng hăng, quanh mắt Liễu Thế bị đấm hai cú, không biết tầm nhìn có bị thu hẹp hay chăng.



Bất thình lình Vân Nhàn nhúc nhích, dường như muốn đứng dậy.



Vừa cử động, tay trái và tay phải của nàng đã bị người ta tóm lấy, Kiều Linh San và Tiết Linh Tú cùng thốt lên: “Làm gì thế?”



Giọng điệu có phần dè chừng.



“Các ngươi không nghe thấy hả? Đao Tông đánh lén ở phía sau, quá hèn hạ, thật quá đáng. Trước việc này, Vân Nhàn ta đây tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn!” Vân Nhàn vỗ về trấn an hai người, ánh mắt kiên định nhìn về phía chiến trường hỗn loạn kia, toàn thân toát lên ánh sáng chính nghĩa, “Ta đi rồi sẽ về ngay, đừng lo lắng.”



Kiều Linh San lẩm bẩm: “Ai lo lắng chứ.”



Vân Nhàn bay đi, hai người không quen biết nhau lắm tiếp tục núp dưới tảng đá, càng ngẫm càng thấy không ổn. Bên kia đang đánh nhau, nàng đi làm gì? Chẳng lẽ muốn lên vụt cho Liễu Thế một gậy? Như vậy chẳng phải quá lộ liễu ư?



Suy nghĩ này mới đi dạo một vòng trong đầu, tiếng gió trên đầu lại truyền đến.



Nàng cùng lắm mới đi dạo một vòng, trên kiếm đã có thêm một Liễu Lâm Song bị bắt bất ngờ, miệng đang bị nhét cả một trái táo, hai tay bị trói ngoặt ra sau, đôi mắt to tròn sợ hãi nhìn mọi người, miệng ú ớ: “Ngươi, các ngươi!”



Tại sao bọn này ở đây?!



Vân Nhàn ném hắn xuống đất, nhấc cổ áo sau gáy hắn lên, bình tĩnh mà rằng: “Liễu Lâm Song đến đây...”



Tiết Linh Tú: “...”



Kiều Linh San: “...”



Này! Sao hình tượng này lại quen thuộc dữ vậy!!! Ngươi còn hèn hạ hơn cả Liễu Thế đấy!!!



Chưa kể đã trói người ta lại rồi, sao không biết trói một tên trông tiểu nhân hơn đi? Nhìn Liễu Lâm Song đầy vẻ chính khí, một bộ dạng kiên cường không khuất phục, đâu dễ dàng khai báo tình huống cho họ.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn lấy ra trái táo trong miệng hắn, trực tiếp đe dọa đầy vui vẻ: “Nói mau, Đao Tông các ngươi đang âm thầm chuẩn bị gì!”



“Ngươi mơ đi!” Liễu Lâm Song cũng cấp tốc tiến vào đúng trạng thái, thây kệ nàng hung dữ đến đâu, hắn vẫn ngẩng cao đầu một cách bất khuất, nghiến răng mà rằng, “Mặc kệ ngươi tra tấn ra sao, ta sẽ không nói cho ngươi biết vị trí nơi đóng quân.



Tiết Linh Tú: “?”



Kiều Linh San: “?”



“Tốt.” Vân Nhàn đánh ngất hắn nhanh như chớp, “Ta đã biết.”



Hai người nhìn Liễu Lâm Song nằm ngã chổng vó dưới đất với vẻ mặt vô cùng phức tạp.



Lâm Song, ngươi...



Thật là một đệ tử cừ khôi của Đao Tông.



“... Bây giờ ngay cả khi biết chắc chắn có nơi đóng quân, chúng ta vẫn chưa biết vị trí cụ thể ở đâu.” Kiều Linh San miễn cưỡng lấy lại tinh thần, hỏi, “Có lẽ cần lục soát người hắn?”



Tiết Linh Tú: “Để ta làm.”



Hắn lục soát người còn chê người ta bẩn, dùng quạt xếp vén áo Liễu Lâm Song ra. Ngã một lần khôn ra thêm, giờ đây Liễu Thế sẽ không bao giờ cất giữ vật tư quan trọng rải rác trong nhẫn trữ đồ của mọi người nữa. Thứ báu nhất do chính y giữ, những thứ còn lại để các đệ tử Đao Tông khác trông coi trong trại.



Hai người kia đang chăm chú lục soát, Vân Nhàn bắt đầu nghĩ biện pháp, một phương thức đơn giản nhưng khá hữu ích.



“Thái Bình, ngươi ngửi thử mùi trên người hắn sau đó nói cho ta biết nơi đóng quân ở đâu.” Vân Nhàn chọc vào con mắt lăn lộn của kiếm Thái Bình, “Đã nghe thấy vui lòng trả lời.”



(P5)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Câu nói mà Thái Bình ghét nhất trong đời đã biến thành “đã nghe thấy vui lòng trả lời”, nó điên tiết: “Biến!”



Vì quá tức giận nên nghe như “éc!”



Coi nó là chó?! Hơn nữa trước đây đã biết nó không mọc được miệng rành rành thế còn lấy chuyện này ra trêu nó, giờ thì lấy mũi ở đâu ra mà dùng!



Vân Nhàn an ủi: “Nào, đừng hung dữ thế. Chỉ đùa thôi mà. Ngươi giỏi vậy đoan chắc biết hang động cát đó ở đâu nhỉ?”



Đối với độ nhạy cảm trong cảm nhận nồng độ linh khí, dạng khí linh này mạnh hơn tu sĩ loài người nhiều.



Thái Bình khịt mũi: “Ta biết thì sao? Mắc gì phải nói cho ngươi biết?”



Nó là ai? Ngay cả chính Chưởng môn còn dám sai khiến nó như vậy ngay đây chắc?



Được rồi, Vân Nhàn rút Khi Sương, chuẩn bị hung hãn đi về phía hai người Kỳ và Liễu.



Thái Bình giật mình: “Ngươi đang làm gì vậy?”



Vân Nhàn cười tủm tỉm: “Tâm trạng không tốt, tự dưng rất muốn gánh một trận.”



Thái Bình bặt thinh một lúc rồi khàn cả giọng: “Vân Nhàn! Ngươi thật đáng ghét!!!”



“...”



“...”



“...”



Ngoài bí cảnh, đá chiếu ảnh vẫn chưa tìm thấy tung tích của những người bị bão cát cuốn vào.



Nếu không ai bóp nát phù ngọc để được truyền ra ngoài và Trường Minh Đăng nằm bên ngoài bí cảnh của họ cũng không tắt, ắt mọi người đều phải nghĩ rằng tính mạng của những người này đang như ngàn cân treo sợi tóc



Lần này Nam Giới chỉ có độc mỗi Tiết Linh Tú tham gia, thấy hắn mất tích, Lê Phái không thể che giấu lòng lo lắng.



Nàng ta nhìn Túc Trì cũng trong tình trạng tương tự, thấy mỹ nhân lạnh lùng này chớ hề thay đổi vẻ mặt, bỗng chốc cảm thán rằng ý chí kiên định bằng này là điều người thường khó có được.



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tuy nhiên số là gần đây nàng ta mới phát hiện Túc Trì dễ thường không phải là người có ý chí kiên cường, biết kiểm soát biểu cảm trên khuôn mặt của mình tới độ không để người khác nhìn ra một mảy manh mối nào. Chẳng qua bẩm sinh hắn vốn dĩ đã không có nhiều biểu cảm. Lúc ngạc nhiên thì hơi ngẩn người, lúc vui mừng thì hơi mỉm cười, lúc buồn thì hơi ủ dột, lúc ngạc nhiên lại hơi ngẩn người – Toàn bộ quá trình thay đổi chỉ với biên độ mở mắt và nhếch khóe môi rất nhỏ, cần có thị lực phi thường mới nhận ra.



Lê Phái còn chú ý được Túc Trì nhìn vào đá chiếu ảnh hồi lâu và không lau kiếm.



Xem chừng, hắn không hoàn toàn ngó lơ tiểu sư muội của mình.



Hai giới Đông-Nam ăn quả đắng, đối với Liễu Xương mà nói chính là tin vui bất ngờ, vẻ mặt già nua của ông ta đã thả lỏng hơn nhiều. Ông ta nhìn xoáy vào hang động cát đang được một vài đệ tử canh gác trong đá chiếu ảnh, đầu ngón tay chậm rãi gõ lên bệ đá.



Không tệ.



Tuy giai đoạn trước có một số sự cố ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh, nay Đao Tông đã trời lại đúng hướng. Chặn đứng đà tiến của Tây Giới, tìm kiếm cơ hội chặn đường, ngay cả khi không thể giảm bớt sức mạnh của đối phương thì điều này cũng mang lại đủ thời gian cho Rèn Thể Môn đuổi kịp, huống chi...



Tại nơi đóng quân đơn sơ, một viên ấn ngọc không mấy nổi bật nằm tại góc, chồng chất cùng với những loại thảo dược không đắt tiền, thêm phần thâm tàng bất lộ, cực kỳ dễ khiến người ta bỏ qua thẳng thừng.



Liễu Xương mím môi, ánh mắt sắc lẹm.



... Huống chi, mục tiêu cố hữu của họ nào phải là vài ngàn điểm nhỏ bé ấy, mà là “Thủ Lĩnh”.



(P7)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thủ Lĩnh là thần binh cấp Thiên có linh khí phân tán thành nhiều ảo ảnh, lang thang trong chiến trường viễn cổ. Nó không có hình dạng vũ khí cụ thể, thay vào đó sẽ tự động biến thành vũ khí chủ nhân mong muốn sau khi nhận chủ – là đao, thương, kiếm, đàn, cung... đều có thể.



Nếu đạt được nó, không bàn tới chuyện giành được vị trí thứ nhất trong đợt Đại Chiến Tứ Phương, ngay cả khi chỉ lấy được binh khí này đã là thu hoạch cực lớn và hãn hữu.



Mà nay…



Liễu Thế dẫn người ra dốc hết toàn bộ sức mạnh, tuy nhiên y vẫn cẩn thận và những đệ tử còn lại đều có tu vi Kim Đan trung tầng là ít nhất. Vả lại, hang động cát này được thi triển thuật che mắt, người bình thường không cách gì biết vị trí.



Bây giờ Vân Nhàn và Tiết Linh Tú đều mất tăm, sinh tử chưa rõ, nói không chừng bản thân còn bị thương nặng; chỉ cần Liễu Thế nhân cơ hội này khiến đám lừa trọc Tây Giới bị thương nặng, mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng ...



Hả?



Liễu Xương nheo đôi mắt già, dường như nhìn thấy gì đó bên cạnh đống cỏ đen kịt. Đang rung chuyển. Chẳng lẽ là yêu thú gì?



Ngay sau đó, giữa sự chú ý của mọi người, Vân Nhàn – người chưa rõ sống chết – hốt nhiên vén đám cỏ, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ đầy sức sống.



Tình trạng tốt cực, hăng hái có thừa.



Liễu Xương: “?”



Tiếp theo, Kiều Linh San cũng xuất hiện một cách gọn gàng bên cạnh nàng, cảnh giác nhìn quanh quất, đoạn đưa khăn cho Phong Diệp đang ấm ức bên cạnh.



Tái sử dụng một chiếc khăn Vân Nhàn đã lau, Vân Nhàn lau xong Linh San lau, Linh San lau xong Phong Diệp lau.



Vẫn chưa hết, Tiết Linh Tú cũng xuất hiện bên đống cỏ, nhận về chiếc khăn tơ lụa vàng quý giá của mình, dằn xuống câu chê trách lau lại đầu ngón tay rồi ném ngay đi. Hắn nghiến răng cất lời: “Các ngươi biết ta đã nhịn đến mức nào không...”



Phía sau là chiếc xe ngựa đáng thương chỉ còn hai bánh xe và một hàng cao thủ im lìm ít nói.



Liễu Xương ngã ngửa ra sau.



Không phải chứ.



Lại đến nữa?!!!



………..



Lời tác giả:



Nhàn muội: Lén lút vào làng, đừng bắn súng!