Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 29: Đại Chiến Tứ Phương (16)



Mây đen vần vũ, lờ mờ có dấu hiệu cho một cơn mưa to gió lớn. Bốn người Vân Nhàn núp bên đống cỏ nhìn hau háu vào mấy đệ tử Đao Tông đang canh gác, thì thầm trao đổi.



“Hai người này ta lo, hai người kia để Tiết đạo hữu. Linh San, muội phụ trách chém đòn cuối. Phong Diệp, ngươi… ngươi cứ đứng nhìn trước đã.” Vân Nhàn cẩn thận dặn, “Cố gắng đánh ngất trong một đòn, đừng gây ồn ào.”



Mọi người đều gật đầu nhẹ.



Thừa dịp hai giới Tây-Bắc còn đang đánh nhau nảy lửa, Vân Nhàn dời Liễu Lâm Song đang bất tỉnh trở lại chiến trường, đoạn dẫn theo mọi người đến đây.



Thuật che mắt quả thật khó tìm, nhìn từ xa, nơi này trống không, hòa thành một thể với cát vàng, chỉ nhờ vào sự dao động không gian cực nhỏ mới phát giác được chỗ khác thường của nó.



Kiều Linh San vẫn không nhịn được rỉ tai hỏi: “Vân Nhàn, làm sao tỷ biết nơi đóng quân ở đây?”



“Linh San, muội còn non lắm.” Vân Nhàn cũng nhỏ giọng trả lời, “Chả lẽ Tiết huynh không tò mò à? Tiết đạo hữu tò mò muốn chết đấy, nhưng muội xem hắn có hỏi han gì đâu. Đấy, trí tuệ người trưởng thành là phải thế.”



Tiết Linh Tú: “...”.



Giá mà Vân Nhàn đừng nhặng xị, hắn tình nguyện dùng 100 viên linh thạch thượng phẩm bịt miệng nàng mỗi ngày.



Nhìn thấy gió bắt đầu gào thét, sắp đến lúc xuống tay, ba người nhìn nhau, cùng lúc lách mình lao ra.



Vài đệ tử Kim Đan này cùng lắm chỉ có tu vi tầng trung. Nếu là trước đây, nhóm Vân Nhàn có khi phải dây dưa một phen; bây giờ cảnh giới tăng lên, họ đánh ngất người ta nhanh hơn nhiều.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trước lạ sau quen, Kiều Linh San ngoan ngoãn dìu những người ngã xuống tới bên đống đá ven đường để họ ngửi thấy mùi thơm ngát từ nước tiểu yêu thú đi qua.



“...” Vân Nhàn cảm thấy có gì đó là lạ, “Linh San à, cái này không cần học đâu, không phải chuyện tốt lành gì.”



“A?” Kiều Linh San ngước mắt lên, ngây ngô bày tỏ, “Không phải đặt ở chỗ dễ thấy hì sau này mới có người đến cứu nhanh hơn sao?”



Vân Nhàn bừng tỉnh: “À, ra là vậy!”



Kiều Linh San: “?”



Xe ngựa và những cao thủ khác đang chờ bên ngoài, ba người lấy lệnh bài từ tay kẻ canh gác, tiện tay chia nhau mấy điểm xong mới vực dậy tinh thần, đi vào hang động.



Mặc dù chỉ vài trăm điểm nhưng “muỗi dù nhỏ thì cũng là thịt”.



Địa hình hang động cát gồ ghề, tối tăm khó phân biệt. Đao Tông đã khảm nạm một số viên châu sáng lên vách cát, lấp lánh ánh sáng yếu ớt. Vân Nhàn và hai người đi thẳng về phía trước, phát hiện đằng trước là một cung đường rẽ nhánh.



Bên trái, bên phải, bên trái, rồi lại bên phải...



Chẳng mấy chốc, ba người quay trở lại ngã tư ban đầu.



“Hừm??” Vân Nhàn cau mày nhẹ, “Có trận pháp.”



Kiều Linh San lên tiếng: “Trước đây chúng ta cũng gặp phải trận pháp này ở đồng bằng, nay chứng tỏ nó do Đao Tông bày bố.”



Nhằm phục kích Phật Thôn, xem chừng Liễu Thế đã chuẩn bị rất nhiều.



Vân Nhàn vuốt cằm, suy tư: “Trận pháp này...”



Tiết Linh Tú khựng lại, chẳng lẽ nàng ấy cũng biết về trận pháp, hắn hỏi: “Thế nào?”



“Hoàn toàn không hiểu.” Vân Nhàn không biết gì về trận pháp tuy nhiên vẫn đủng đỉnh tợn, “Ngươi biết không? Hai chúng ta chắc chắn không biết rồi, Kiếm Các không dạy môn văn hóa đâu.”



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“...” Tiết Linh Tú tự hỏi tại sao mình vẫn còn hy vọng ở Vân Nhàn, hắn dằn cơn giận, bảo, “Để ta thử xem.”



Mặc dù Tinh Diễn Tông mới là cao thủ đùa giỡn trận pháp, tuy nhiên các tông môn lớn đều sẽ dạy cho đệ tử một số trận pháp cơ sở. Tiết Linh Tú không được xem là biết nhuyễn trận pháp này, song tốt xấu gì vẫn có khả năng tìm tòi một phen.



“Trận pháp này khác với thứ trên đồng bằng, do mấy người ở cổng tạm thời bố trí.” Tiết Linh Tú vừa tìm cách phá giải vừa cho biết, “Xem ra chỉ để câu thời gian.”



Theo mục đích chọn chốn này làm nơi đóng quân của Liễu Thế, dù thắng hay thua y đều sẽ quay trở lại. Nếu y đánh thua còn tốt, so với nhóm tôm nhỏ hai giới Đông-Nam, cam đoan y sẽ dồn hết tâm huyết vào Phật Thôn. Con nếu thắng...



Cứ chờ đó đi rồi tính sổ sau, đoán chừng sẽ có một nhóm người chịu không thấu.



“Kỳ Chấp Nghiệp, ngươi phải cố gắng lên nha.” Cam đoan Vân Nhàn cũng nghĩ đến điều này bèn thầm cổ vũ sau lưng.



“Mà nói về chuyện này, hình như Đại sư Minh Quang đã cho gã kha khá pháp bảo.” Kiều Linh San biết được những tin tức ấy từ người qua đường Giáp, “Pháp trượng Đông Cực chính là binh khí được Đại sư sử dụng khi rời núi năm đó, cứ thế đưa cho gã.”



Vân Nhàn: “Phật Môn cũng có chuyện thừa kế?”



“... Chỉ để đè nén tính khí của gã thôi.” Nói chuyện là thế mà tay Tiết Linh Tú không ngừng động tác, hắn đã phá giải trận pháp tạm thời này đến bảy tám phần, đanh giọng cho hay, “Nhưng ta thấy với tính cách nóng nảy không kiên nhẫn hệt con gà chọi của gã, sẽ chẳng làm nên trò trống gì.”



Vân Nhàn phát hiện ra điều gì đó: “Tiết huynh, dường như ngươi không thích gã lắm nhỉ?”



“Không phải là không thích.” Mắt phượng mỏng của Tiết Linh Tú khép lại, hắn đứng dậy, “Chẳng qua gã mặc quá lòe loẹt, làm chói mắt ta.”



Trận pháp tan vỡ theo tiếng vang, lộ ra hình dáng thật sự của hang động. Trước mắt là một cung đường hẹp dài ngoằn ngoèo nối liền với một căn phòng đá khổng lồ, thoáng thấy ánh sáng tỏ như ban ngày. Quả xứng danh là nơi linh khí dồi dào. Thậm chí ba người không cần chủ động hấp thụ, linh khí đã len lỏi vào cơ thể mọi người, liên tục lấp đầy nguyên anh đan điền.



Tiết Linh Tú không muốn tiếp tục chủ đề này: “Đi thôi.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ta hiểu rồi, Tiết huynh không thích đàn ông quá hào nhoáng.”



Kỳ Chấp Nghiệp đúng là đẹp trai kiểu ngạo mạn, hoàn toàn trái ngược với Tiết Linh Tú – một người khẩu Phật tâm xà thổi cơn gió độc – bảo sao hắn có ấn tượng không tốt. Vân Nhàn đi theo sau Tiết Linh Tú, thiện ý an ủi: “Hai người các ngươi thuộc hai kiểu khác nhau, gã là bữa Mãn Hán toàn tịch, ngươi là cháo loãng rau dưa, thỉnh thoảng nhìn gã mệt cũng phải nhìn sang ngươi làm mới đôi mắt. Đừng bận tâm quá nhé.”



Kiều Linh San đột ngột ngẩng đầu lên. Biết an ủi người ta thật!



Ngực Tiết Linh Tú như trúng một mũi tên, gân xanh bên thái dương hằn rõ, hắn gắng nặn một nụ cười: “... Vân cô nương, ngươi ngậm miệng được không?”



Ba người bước vào căn phòng đá, cảnh tượng trước mắt có phần nằm ngoài dự đoán.



Trên bệ đá trong phòng có đặt một số binh khí lấp lánh ánh sáng nhạt, bên cạnh là những dược phẩm quý hiếm chất đống, kỳ trân dị bảo. Ba người vừa nhìn, điểm chú ý của mỗi người lại khác nhau:



Vân Nhàn: “Bát Ô Kim? Cái này để đối phó với Phật Môn?”



Kiều Linh San: “Cóc Sắt? Sao lại có ám khí? Thật là nham hiểm…”



Tiết Linh Tú: “Lõi Ngọc Tím Che Tim, có thể phá vỡ cảnh ảo. Cảnh ảo? Ma Giáo?”



Xem ra Đao Tông này tới đây với sự chuẩn bị đủ đầy, mục đích rõ rành. Suy cho cùng cũng là đến tham gia trận chiến lớn, không ai hay sẽ phát sinh điều gì. Ngay cả khi mang theo vũ khí, đoan chắc người ta sẽ mang theo vũ khí thuận tay, vô cùng phổ biến, gì có chuyện mang theo những thứ như nhau.



Rõ ràng nhất là Bát Ô Kim chuyên công phá Lồng Chuông Vàng của Phật Môn, nó vô dụng đối với các môn phái khác, có khác gì bát đựng cơm.



Đây vẫn chưa phải là những thứ quý giá nhất, cam đoan những thứ quan trọng nhất đều nằm trong nhẫn trữ đồ của Liễu Thế, ý chừng y chưa muốn để lộ. Việc giấu Bát Ô Kim ở đây cho thấy có lẽ y mong chiến thắng không tốn nhiều công sức là tốt nhất, nếu thua thì quay lại lấy. Kế hoạch cũng khá chu toàn.



Tầm nhìn của ba người tiếp tục di chuyển, và rồi họ thấy một đống cỏ Cầm Máu quen thuộc.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn: “...” Lại quay lại điểm khởi đầu, nơi bắt đầu của giấc mơ.



Nhân quả tương báo, quả báo của ngươi chính là ta.



Tiết Linh Tú nhìn về phía Vân Nhàn với ánh mắt dò hỏi và đang suy nghĩ nên lấy thứ nào. Đầu ngón tay vừa chạm vào quạt xếp, hắn đã nghe nàng hào sảng vung tay: “Mang hết đi!”



Một tiếng hô ra lệnh, Tiết Linh Tú chưa kịp phản ứng thì Kiều Linh San đã vọt đi tựa được huấn luyện một cách bài bản, bắt đầu nhét từng thứ vào nhẫn trữ đồ của mình, bàn tay nhỏ bé kéo đồ cấp tốc.



Vân Nhàn cũng bắt đầu dọn chỗ cho nhẫn trữ đồ của mình, đổ ào ào ra rất nhiều yếm đỏ và vỏ hạt dưa, mang theo một đống táo. Phải nói rằng ít người sẽ không may vì mỗi người đều có hạn chế về số lượng vũ khí, pháp bảo và thảo dược khi mới vào bí cảnh. Đao Tông có nhiều người, mang theo nhiều hơn bọn nàng không biết bao lần.



Ngón tay Tiết Linh Tú siết chặt.



Đúng là thiếu phong độ hết sức!



“Vân Nhàn, chúng ta đến đây để thay đổi thuật che mắt, cắt đứt nguồn tiếp viện cho nơi đóng quân của Đao Tông.” Hắn hơi cao giọng nhắc nhở, “Không phải đến để mua hàng!”



Vân Nhàn làm ngơ, ném qua một thứ gì đó: “Tiết huynh, bắt lấy!”



Tiết Linh Tú tóm lấy loại thảo mộc trên tay, nhận ra tính chất của nó.



Hoa Mưa Dầm, không có ưu điểm nào khác ngoài chứa nhiều nước và còn tỏa ra hương thơm ngát sạch sẽ của cây bồ kết.



“...”



Tiết Linh Tú cũng bắt đầu nhét vào tay áo.



Ấn ngọc tỏa ánh sáng âm u được chôn vùi trong góc xó xỉnh không ai màng, chất thành một đống với đám thảo dược rẻ tiền vô dụng, khó phân biệt bằng mắt thường.



Có lẽ Liễu Thế còn muốn thể hiện sự thông minh ít ỏi của mình ở đây. Và hiệu quả cũng hệt y hằng mong, ánh mắt của cả ba đều tập trung vào trên mặt bàn, đâu hề quan tâm đến khu vực này.



Nhưng có lẽ y chẳng bao giờ ngờ đến việc có người nghèo đến mức mất trí, lấy một cách hiển nhiên, tới mức “chim nhạn bay qua cũng nhổ cho bằng sạch”; thậm chí lúc sắp đi còn không tha cho đống thảo mộc không ai muốn này, cùng đóng gói mang đi hết.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lúc này đã khoảng nửa nén hương kể từ khi ba người rời khỏi chiến trường.



Nửa nén hương, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, nhưng chiến trường cách đây không tính quá gần. Trừ khi Liễu Thế đi theo sát ba người, bằng không họ sẽ không gặp nhau khi không có gì bất ngờ xảy ra.



“Đã hết rồi, đừng giả vờ nữa. Ngươi còn định muốn dọn luôn đất của người ta hay gì?” Tiết Linh Tú ngoắc tay với Vân Nhàn, nhìn về phía Kiều Linh San, giọng nói bình tĩnh, “Cùng nhau đi tìm mắt trận.”



Nói là tìm ngặt nỗi hai Kiếm tu không học văn hóa thì tìm ra kiểu gì? Rõ ràng Tiết Linh Tú chỉ muốn tìm việc cho hai người này làm để họ bớt nhàn rỗi, đừng lúc ẩn lúc hiện để rồi gây rối.



Hiềm một nỗi hắn đâu ngờ mình thì đang tìm kiếm trần ai, Vân Nhàn và Kiều Linh San lại thì thầm trò chuyện bên tai hắn:



“Vân Nhàn, chúng ta lấy đồ của người ta như vậy có ổn không?”



“Không tốt đấy. Vậy thì sao nào? Y sẽ đi báo quan chắc?”



“Không hiểu sao ta cứ thấy lo lo, như thể chúng ta đã bỏ sót điều gì đó.”



“Hừm, nhắc tới thì ta cũng thấy vậy. Muội biết không, lúc đầu ta thật sự không có ý định trói Liễu Lâm Song...”



Ngay lúc này, bên ngoài hang động truyền đến tiếng bước chân đột ngột vội vã đi tới lẫn tiếng gió rít, tiếp theo là giọng nói nghiêm nghị của Liễu Huy: “Có kẻ đột nhập!”



Ba người: “!!!”



Nhớ ra rồi!



Liễu Huy là cánh tay trái của Liễu Thế, lúc nãy hắn vừa không có mặt trên chiến trường vừa không ở tại nơi đóng quân, không biết hắn đã đi đâu, để rồi giờ đây hắn giết về chơi một chiêu “hồi mã thương*”, quay về sớm kia kìa!



*Hồi mã thương: quay đầu lại bất ngờ đâm ngọn thương vào kẻ địch



Chuyện xảy ra đột ngột, chẳng rõ hắn mang theo bao nhiêu người. Ba người nhìn nhau, trực tiếp nấp sau vách cát hẹp sâu bên trong hang động.



(P6)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Quả nhiên tiếng bước chân gấp gáp truyền đến tiết lộ sự căm phẫn cuộn trào của chủ nhân. Các đệ tử Đao Tông sau Liễu Huy không nhịn được đã hấp tấp hỏi: “Sư huynh, nếu thứ đó bị lấy đi thì làm sao cho phải?”



“Không thể nào, chúng ta đã nghĩ tới từ lâu rồi.” Liễu Huy cau mày bước vào, “Nơi hung hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, ngay cả khi có tên xâm nhập cũng tuyệt đối không thể chú ý đến... Chết mẹ?! Ai?? Kiếp trước tên này chết vì nghèo hay sao mà vơ đi sạch vậy???”



Vì sự bất ngờ đột ngột này, giọng điệu hắn chợt cất cao, chỉ cách vỡ giọng có một mảy.



Nếu không vì có một vài đệ tử Đao Tông ngã lăn quay ở cổng, hắn còn tưởng mình đã tới nhầm chỗ.



Ba người đang nấp: “...”



Bây giờ Kiều Linh San đã rèn luyện được lớp da mặt, gánh nặng đỏ mặt dồn lên vai Tiết Linh Tú.



Nghe thấy tiếng bước chân tại hiện trường, may thay khi Liễu Huy chỉ có khoảng hai ba người sau lưng, họ hoàn toàn có thể đối phó.



“Sao lại thế này!” Đệ tử Đao Tông hoảng hốt, “Ngay cả một cọng cỏ cũng không còn, ấn ngọc cũng mất hút. Chuyện này rất quan trọng, nhất định phải báo cáo cho sư huynh Liễu Thế!”



Giọng điệu của Liễu Huy nặng nề hẳn: “Đi!”



Tiếng sột soạt vội vã lúc đến mới nãy đã nối tiếp bằng tiếng hấp tấp quay lại theo con đường cũ, có lẽ đang co cẳng chạy vội báo cáo Liễu Thế.



Ba người Vân Nhàn nấp sau vách cát trong một thời gian dài, mặt sắp méo mó, đúng là không có ai thèm nhìn sang đây một cái.



Vân Nhàn lén lút: “À này, Phong Diệp vẫn còn bên ngoài nhỉ.”



“Yên tâm.” Kiều Linh San cho hay, “Hắn chuồn mất còn nhanh hơn tỷ.”



Là một Cầm tu, lợi thế duy nhất của Phong Diệp hiện tại là thính giác cực kỳ tốt. Nghe thấy tiếng bước chân từ rất xa, gã sẽ giục mọi người mau tránh đi… Khi Kiều Linh San mô tả đoạn này, Vân Nhàn cứ cảm thấy hắn hệt một con chuột đồng thành tinh, lúc nào chỗ nào cũng khiến hắn táng đởm.



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cho đến khi bên ngoài không còn tiếng động, Vân Nhàn cẩn thận đợi thêm một lúc nữa mới ra hiệu cho mọi người đi ra.



Nhà dột còn gặp mưa đêm, đâu ai ngờ vừa lén lút ra khỏi hang động, rẽ góc, họ gặp ngay Liễu Huy.



Hai bên đối mặt nhau trực tiếp, không kịp đề phòng, im lặng trong giây lát: “...”



Ồ.



Hơi bối rối.



“Ngươi.” Vân Nhàn còn có thời gian hỏi hắn ta, “Chẳng phải ngươi đi báo Liễu Thế à?”



“Cử một người đi là được rồi chứ?” Liễu Huy còn có thời gian trả lời, “Với tính khí đó, ai đi truyền tin sẽ là người gặp nạn tiếp theo, ta điên hay sao mà đi tự chuốc khổ vào thân.”



Vân Nhàn: “À, ra vậy.” Quả nhiên những người khả dĩ ở bên cạnh Liễu Thế lâu dài đều không phải dạng vừa, rất thông minh.



Liễu Huy hỏi từng chữ một: “Các ngươi đấy, tại sao lại đi ra từ bên trong?”



“Ngươi vừa nói mà.” Vân Nhàn vô tội chớp mắt hai cái, trả lời, “Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.”



Muôn trùng thinh lặng trong thoáng chốc, Liễu Huy giận dữ rút kiếm, ngửa mặt lên trời gào lên: “Ta nói cho các ngươi nghe hả?!! Đưa đồ lại đây!”



Xem ra phải đánh trận chiến này, trong thâm tâm Vân Nhàn biết có muốn tránh cũng không tránh nổi. Nàng đành vội vàng rút kiếm, ra sức nháy mắt cho Tiết Linh Tú và Kiều Linh San.



Đi đi đi! Nhanh lên!



Cũng không biết do đâu nàng không thể nháy mắt một bên, một khi nháy mắt là cả hai bên cùng chớp, biểu cảm vô cùng sinh động. Tiết Linh Tú trông mà ngẩn người, thấy mắc cười không đúng lúc.



“Ngươi coi ta mù hay gì?!” Liễu Huy càng nổi đóa đến mức ngã ngửa ra sau, giọng nói run rẩy, “Muốn đi? Nghĩ hay đấy!”



Hai đệ tử Đao Tông khác cũng rút đao ra.



Không cách gì nói được, đành đánh thôi.



Liễu Huy nhận thức Vân Nhàn ở Kim Đan tầng sáu, lúc đầu còn mang vẻ coi thường, nhưng giờ càng đánh hắn càng hãi hùng, càng đánh càng lo sợ.



(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiếm pháp của người trước mặt hư ảo, hoàn toàn không thể tìm ra lối thoát, thậm chí không đoán định được đòn tiếp theo sẽ ra kiếm từ đâu, tốc độ nhanh đến kinh ngạc, dư ảnh chồng chất như sóng ập. Có một khoảnh khắc, Liễu Huy chỉ đành nhìn thấy bóng kiếm trắng sáng lấp lánh trước mắt, hư thực đan xen, chỉ biết miễn cưỡng đỡ đòn.



Đôi tiếng “xoẹt xoẹt”, hắn luống cuống xoay người né tránh, lưỡi kiếm rạch toạc cổ áo, sức chém để lại một vết đỏ nhạt dưới cổ. Hắn không khỏi thốt lên: “Từ khi nào ngươi trở nên mạnh thế này?”



Vân Nhàn vẫn đánh một trận, hỏi: “Cái gì?”



“Ta nói,” Liễu Huy nghiến răng né tránh thế tấn công, nói, “Từ khi nào thực lực tiến bộ đến mức này!”



Có thể đánh áp đảo hắn tới vậy hẳn tu vi đã đến Kim Đan tầng 9, nhưng rõ ràng khi vào bí cảnh, người này chỉ vỏn vẹn ở Kim Đan tầng sáu. Rốt cuộc do đâu...



Vân Nhàn cứ nghễnh ngãng: “Cái gì? Ngươi nói gì?”



Liễu Huy gào lên: “Ta nói! Rốt cuộc ngươi đã gặp phải kỳ ngộ gì mà tiến bộ cực nhanh?”



Cuối cùng Vân Nhàn cũng nghe thấy: “Khen thêm đi, ta thích nghe lắm.”



Liễu Huy: “...”



Đã tức đến ngất xỉu.



Ngặt nỗi người đã xui thì uống nước lạnh cũng ê cả răng. Ban đầu Liễu Huy chỉ trì hoãn Vân Nhàn chưa đến một khắc đã bị nàng dùng chuôi kiếm đánh ngã nhào xuống đất một cách mau chóng. Đúng lúc Vân Nhàn “xoẹt xoẹt” hai nhát cho hai đối thủ còn lại của họ cũng ngã lăn ra đất theo, chân trời đột ngột tràn ngập ánh sáng đỏ máu. Những người còn lại của Đao Tông ập đến, từ xa truyền tới lên tiếng gầm giận dữ: “VÂN… NHÀN!”



Liễu Thế hạ xuống trước mặt cả bọn với tốc độ cực nhanh, chuôi đao nện mạnh xuống đất, phát ra tiếng ầm ĩ chói tai.



Vân Nhàn: “Ôi chao.”



Bị bắt quả tang tại trận.



(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nhìn bằng mắt thường khó phân biệt rõ rốt cuộc bên nào thắng giữa Liễu Thế và Kỳ Chấp Nghiệp. Bởi lẽ giờ đây Liễu Thế đẫm máu toàn thân, quần áo rách tướp, không còn chỗ nào vẹn nguyên, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn – mỗi tội phối hợp với hai quầng thâm quanh mắt bị Kỳ Chấp Nghiệp dùng tay không đấm vào, sức uy hiếp có vẻ không đủ.



Y hạ xuống đất, từ từ đứng thẳng người, cái nhìn sắc lạnh rơi lên người Tiết Linh Tú.



Dù rằng gần đây chứng sợ bẩn và thích chảnh choẹ của Tiết Linh Tú đã được Vân Nhàn dốc sức điều trị, song nay đối mặt với Liễu Thế, hắn lại tái phát. Thua người không thua trận, hắn vung quạt xếp lên, cười khẽ: “Thật là khéo.”



Khóe mắt hắn chú ý đến Phong Diệp và nhóm cao thủ xuất hiện trên sườn đồi gần đó, đang chú ý theo dõi tình hình chiến đấu ở đây.



“Khéo?” Liễu Thế cười mỉa mai, “Tiết Linh Tú, trước đây ta đã thấy ngươi có bệnh, bây giờ càng thấy bệnh không nhẹ đâu. Để chống lại ta, ngươi đi cùng cả hạng người này? Không thấy hạ thấp bản thân à?”



Đốt ngón tay khẽ cứng đơ, Tiết Linh Tú vờ không hiểu: “Hạ thấp bản thân? Ngươi đang nói đến chuyện trước hay chuyện sau?”



Liễu Thế: “?”



Phải mất một lúc y mới nhận ra Tiết Linh Tú lại đang bóng gió mỉa mai: “... “



Liễu Thế nhìn về phía Vân Nhàn, chưa kịp mở lời, Vân Nhàn đã vội vàng lên tiếng: “Ngươi có chắc là muốn nói tiếp không đấy.”



Vân Nhàn không nói còn tốt, một khi vừa nói ra đã lộ rõ sự sốt ruột, đôi mắt Liễu Thế âm u, y từ từ xách đao kêu: “Đừng ở đây giả vờ giả vịt. Chẳng lẽ còn ai đến giúp ngươi? Nghĩ xem, còn ai nữa? Là Kỳ Chấp Nghiệp bị ta làm cho trọng thương, hay là tức Mặc Xu hung ác mà ngươi đã gây hấn, hay là Rèn Thể Môn của Bắc Giới?”



Vân Nhàn nheo mắt, cau chặt mày.



Kỳ Chấp Nghiệp... thua thật?



“Chống lại Đao Tông sẽ gặp chính kết cục này, không một ai là ngoại lệ.” Thấy ánh mắt của nàng đột ngột thay đổi, Liễu Thế hài lòng cười khẽ, gằn giọng, “Vân Nhàn, ngươi đã may mắn trốn thoát nhiều lần, bây giờ hãy trả lại tất cả đi.”



Bầu không khí thay đổi đột ngột, hai người giằng co.



Bề ngoài Tiết Linh Tú vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng những ngón tay cầm quạt lại siết chặt hơn.



(P10)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Quân số đông đảo, ý chí chiến đấu vừa rồi chưa tan nay càng thêm hừng hực.



Phải chăng cần đánh nhau tại đây? Mặc dù Liễu Thế bị thương, nhưng liệu Vân Nhàn có thắng được y không? Không chiến thắng được thì sao, chiến thắng thì thế nào? Kết quả tốt nhất là trả lại ấn ngọc. Tuy những cao thủ được Tiết Linh Tú thuê đã giảm bớt kha khá người nhưng ít nhất họ vẫn đủ để che chắn bọn hắn hòng rút lui. Kết quả tệ nhất là bóp nát ngọc bội truyền tống ra ngoài, công sức đổ sông đổ bể.



Ý chừng Vân Nhàn cũng hiểu điều này, vẻ mặt của nàng chưa bao giờ nghiêm trọng ngần đó, đầu ngón tay chạm vào Khi Sương, nàng nói khẽ: “Vậy thì đến đây đi.”



“Kiếm Các ở ẩn nhiều năm, hiện nay danh tiếng không vang dội tuy nhiên bên trong cất giữ công pháp phong phú. Trong đó thứ ta luyện chính là kiếm pháp cấp Thiên do Chưởng môn tự mình truyền thụ, Khinh Yến Điểm Phổ.”



Nàng vừa nói vừa từ từ rút kiếm, đặt ngang trước mắt. Bề mặt kiếm sáng bóng lạnh lẽo bị đầu ngón tay miết mạnh, thậm chí còn rỉ ra giọt máu, đọng lại trên mũi kiếm hệt đóa mai đỏ trên nền tuyết.



Cực lạnh, cực rực rỡ và cũng cực kỳ ác liệt.



“Chưa ai từng thấy một chiêu cuối cùng này vì...” Hết thảy không cần nói ra, Vân Nhàn nhẹ giọng mở miệng với đôi mắt lạnh đanh, “Yến Lượn – Mười Tám!”



Khi Sương rung động vù vù như điên, linh khí kinh người rót vào thân kiếm, khiến nó như sắp không chịu nổi, sắp sửa nứt vỡ.



Đôi mắt quyết liệt của nàng còn mang theo ý chí ngọc nát đá tan khiến người ta hãi hùng khiếp vía. Liễu Thế vốn đã bị thương nặng, đương nhiên không dám phớt lờ. Nay tựa gặp đại địch, y điên cuồng thúc giục linh lực toàn thân, toan dùng chiêu cuối cùng của đao quyết để cố sức chống lại: “Mọi người phòng thủ! Chiến Thần Đao Quyết, thức cuối cùng...”



Lời nói của y còn chưa dứt, Khi Sương rung động một cái bay vút lên trời. Vân Nhàn nhấc bổng Tiết Linh Tú đang ngơ ngác, đoạn xoay người biến mất trong nháy mắt: “Bởi vì ta hoàn toàn không biết ~”



Liễu Thế dồn hết sức lực đến đỉnh điểm, đột nhiên hụt hơi: “?”



“A, chạy rồi!” Liễu Lâm Song ở bên cạnh ngẩng đầu há miệng nhìn bầu trời, không khỏi lẩm bẩm, “Chạy trốn tự nhiên quá! Hoàn toàn không thấy có gánh nặng luôn!”



“... Ngươi đến để giải thích à?!” Liễu Thế tát vào trán hắn, lửa giận bốc ngùn ngụt, “Đuổi theo mau!”