Sự kiện Chiến trường Viễn cổ mở ra đã một lần nữa đẩy cuộc chiến bốn phương lần này lên đầu sóng ngọn gió.
Điều này vốn không nằm ngoài dự đoán, bởi lẽ chỉ sự xuất hiện của vũ khí cấp Thiên thôi đã đủ để tạo ra một làn sóng như vậy.
Sức mạnh của con người có hạn, dù thợ rèn thần sầu đến đâu, dù sử dụng toàn bộ nguyên liệu cấp Thiên, vũ khí rèn ra cũng chỉ được gọi là “chuẩn cấp Thiên”. Tuy nhiên các vũ khí cấp Thiên được biết đến rộng rãi trong Tu Chân giới hiện nay đều tự nhiên hình thành.
Ví dụ như Thiên kiếm “Thái Bình”, chính là linh kiếm cấp Thiên mang thuộc tính Hỏa được sinh ra từ nham tương nung chảy dưới lòng đất. À, chi tiết cụ thể không rõ vì chưa ai từng nhìn thấy, chỉ là lời kể của vị Kiếm chủ đầu tiên mà thôi. Lúc bấy giờ, mọi người còn nhầm tưởng Thái Bình là ma kiếm vì mỗi lần xuất kiếm toàn là lửa cháy ngút trời, thế cũng dễ hiểu.
Đúng vậy, một thanh kiếm mang tên Thái Bình thì sao là ma kiếm được. Chẳng phải như vậy sẽ là trò đùa hay sao?
Vũ khí cấp Thiên, mạnh thì dệt hoa trên gấm, yếu thì là than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, vì vậy khi hình ảnh Thủ Lĩnh xuất hiện trong đá chiếu ảnh lần đầu tiên, ai nấy đã sục sôi!
“Đúng là vũ khí cấp Thiên! Đường cong thật uyển chuyển!”
“Chẳng biết đứa trẻ may mắn nào sẽ được nó công nhận là chủ nhân đây... Khốn kiếp, giá mà ta không quá tầng Nguyên Anh từ sớm, lão hủ mặt dạn mày dày bảo dù dáng dấp trông hơi già cũng phải liều mình chen vào.”
“Hừm, Thủ Lĩnh này tốt ở mọi mặt, chỉ có một điểm duy nhất không tốt. Nó được sinh ra trong chiến trường, sát khí nồng nặc quá! Nếu ta cầm được nó, tuyệt đối sẽ biến thành Ma đầu giết người như ngóe.”
“Nghĩ vậy cũng đúng, vậy chi bằng hãy nghĩ xem nếu trúng giải 5 triệu linh thạch thì sẽ chia gia sản như thế nào đi?”
Mọi người chỉ nói suông, chứ cho họ vào thật đoan chắc họ không dám.
Nếu như bảo người ta nhìn thấy cảnh bên trong cổng thành thứ nhất còn ngẩng cao đầu la lên “Ta đi ta có thể vào”, thì khi đến trong tầng thứ hai, họ sẽ chả dám hé răng nữa.
Thiếu chi người tay dính máu bên trong Chúng Thành, song họ vẫn thấy khó chịu lúc nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc phi nhân tính này. Bởi một quyết định nhẹ nhàng từ Đô thành cách xa ngàn dặm, nhân tính bị buộc phải sa ngã đến cùng cực; và cho dù không kể đến biển máu núi xác này, thực lực của linh thể bên trong vẫn quá khủng khiếp.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người tướng quân kia vô địch trong tu vi Nguyên Anh, sức chiến đấu dũng mãnh bất tử bất diệt, mới đối đầu trực diện với một mình nàng ta thôi đã đủ làm Phật Môn có nguy cơ sụp đổ. Hên sao trên người đại đệ tử Phật Thôn có ấn ký được ấn ngọc lưu lại khi thắp sáng, bằng không chỉ e họ đã khó lòng chống cự.
Trước mặt nàng ta, những người khác chỉ như châu chấu đá xe.
Đại Chiến Tứ Phương vốn đã có thương vong, tuy nhiên số lượng thương vong lần này đột ngột tăng vọt sau khi chiến trường viễn cổ mở ra, nhất là sau bức tường thành thứ hai. Tiến vào một người sẽ tổn thương một người, chuyện ấy khiến cho các môn phái không tài nào ngồi yên.
Những người được phái đi đều là thiếu niên ưu tú nhất trong thế hệ đồng lứa của môn phái, làm sao họ chịu nổi tổn thất nặng nề bực này?
Mà trong cục diện biến động ấy, Đao Tông vừa bắt đầu đã một lần nữa trổ hết tài năng, thể hiện sức mạnh vượt trội.
Mặc dù không biết nguyên do Liễu Thế thoát ly khỏi đội ngũ chính, tuy nhiên khi các đệ tử Đao Tông tiến vào bức tường thành thứ hai, họ không tổn thương gì dẫu là lông tóc. Sương máu và ánh sáng vàng quá dày đặc, đá chiếu ảnh không thể nhìn rõ hoàn toàn, mọi người hoang mang, chỉ biết liên tục suy đoán.
Chẳng lẽ các đệ tử Đao Tông phối hợp quá hoàn hảo? Hay là Liễu Thế có chuyện bí mật cần làm?
Ngay cả Các chủ Huyền Bảo Các cũng ngày ngày ngồi trên lầu rượu quan sát.
“Ồ, mở ra thật.” Hôm nay Các chủ lười đội mũ rộng vành thay vào đó dùng mũ trùm che, trầm ngâm nói, “Xem ra đã có rắc rối.”
Bên kia, Vân Nhàn đang tìm cơ hội giữa khoảng cách ra chiêu của linh thể tướng sĩ để nhặt người. Tất cả đều bị thương không tiện di chuyển, có muốn tránh vẫn tránh không xong, lại trúng thêm một đòn nữa chắc chắn sẽ chết ngay tại chỗ. Trong vòng một nén nhang, Vân Nhàn đã nhanh chóng kéo vút vút được rất nhiều người, đi tới đi lui, chất đống họ thành hàng bên ngoài chiến trường như thể đang đợi ai đó vào nhặt và chữa trị, cực kỳ giống như một chú ong cần mẫn.
“Ngu thật.” Người áo đen cau mày bày tỏ, “Thay vì nhân cơ hội này đoạt Thủ Lĩnh lại ở đây cứu người? Đây toàn là đối thủ cạnh tranh, có khác nào tự chuốc thêm trở ngại cho bản thân.”
“Ôi chao.” Các chủ nhấp một ngụm rượu, cười rằng, “Ngươi đừng nghe nó luôn tự nhận mình ngu ngốc mà tưởng nó ngốc nghếch thật. Đọc sách không thông thì cũng phải sáng dạ chứ. Trong tình huống này, bên Phật Thôn quá bất ổn, không nhanh chóng bảo tồn sức mạnh của tu sĩ phương này còn đi tranh đoạt Thủ Lĩnh làm gì? Có mạng thì tranh còn mất mạng thì chạy, tội gì phải vậy.”
Khi nàng ấy cười lên, đôi mắt cong cong, đuôi mắt hơi nhếch lên.
Đôi mắt đó rất giống với Vân Nhàn trong một thoáng.
“Các chủ.” Người áo đen mở lời, “Liễu Thế vẫn chưa vào bức tường thành thứ hai, cục diện này...”
“Cục diện này...” Các chủ kéo dài âm điệu, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào giữa không trung, “Có lẽ sắp có người đến.”
“...”
Trên chỗ ngồi của người giám sát.
Đá chiếu ảnh cho thấy các đệ tử Phật Môn hãy còn đang khổ sở chống đỡ, ánh sáng vàng lúc mờ lúc tỏ, Kỳ Chấp Nghiệp ngồi ở mắt trận nhắm nghiền hai mắt, khóe môi đã từ từ trào ra máu tươi.
Linh thể tướng binh vẫn đang giãy giụa, pháp trượng Đông Cực rung lên bần bật, tuy gã không lộ vẻ gì nhưng chịu cảnh hành hạ tột cùng trờ trờ. Đại sư Minh Quang nhắm mắt, thở dài.
Lê Phái nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng chỉ có hai từ: khâm phục.
E rằng nếu không vì cứu người, đám đệ tử Phật Môn này sẽ không bao giờ đến chiến trường, đại nghĩa từ bi, không tiếc quên mình.
Càng nhìn con nhà người ta càng thấy tốt, nhìn tới Vân Nhàn cũng thấy vậy.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng ta quay sang nhìn Y tu Tiết Linh Tú nhà mình vẫn còn đang loay hoay tìm đường bên ngoài, chỉ biết ôm trán: “… Than ôi!”
Tiểu Linh Tú à, sao giờ phút quan trọng cứ như xe bị tuột xích thế này? Vân Nhàn đã nhặt được cả đống người đợi đệ đến cứu mà đệ vẫn chưa tìm thấy cửa! Đơn giản thế cơ mà!
Chước Nguyệt của Túc Trì dựa vào bục đá kề bên tỏa ra ánh sáng lẫm liệt, chàng không lau kiếm nữa, chỉ nhìn theo bóng lưng của Vân Nhàn và mày nhíu lại.
Có thể thấy ai cũng lo lắng quá đỗi, chẳng qua có để lộ ra hay không mà thôi.
Lê Phái càng thấy mất mặt cùng cực để rồi cảm nhận được cái nhìn châm chọc của Liễu Xương đâm tới bất tận, nàng ta lập tức bốc hỏa.
Có ý gì? Ta cười nhạo con em nhà mình thì được chứ đến lượt ông ta cười chắc? Có ý thức của bậc trưởng bối không vậy!
Cứ cười đi... Không, cứ xem Liễu Thế đi.
Trên đá chiếu ảnh, tiến độ của Liễu Thế còn chậm hơn Tiết Linh Tú, hiện tại mới đến doanh trại. Tuy nhiên trước đó các đệ tử Đao Tông vừa vào bức tường thành thứ hai còn y lại chậm hơn một bước, nghĩ cũng biết y cố tình.
Đúng vậy, cường giả xuất hiện đều có phong thái phi thường. Dù rằng mọi người không thấy Vân Nhàn lấy được chìa khóa đá như thế nào, song dựa vào dáng vẻ bình thường khoe khoang nói toạc móng heo, hoặc là bay lung tung trên bầu trời hoặc là trượt trên mặt đất của nàng, tóm lại cảnh tượng chắc chắn không quá đẹp mắt; khác xa với Liễu Thế khi lẻ loi đi vào, không hoảng không loạn, đúng là ra dáng vô cùng.
Nhưng xét về biểu hiện trước đó của y, mọi người nghi ngờ sâu sắc rằng y muốn cứu vãn hình tượng của mình.
Bên trong doanh trại chỉ có Lưu Dũng còn nán lại, y nắm bắt thời cơ khá chính xác.
Chưa đợi linh thể tấn công dữ dội, Liễu Thế đã rút ra một chiếc búa gỗ cũ kỹ từ trong tay áo: “Lưu tráng sĩ, mời xem.”
“Đây là thứ tiểu... tiểu Phương ở đầu làng đưa cho tại hạ.” Liễu Thế bày tỏ, “Nàng nói đây là vật đính ước cùng với tráng sĩ, nàng cũng như ngươi, bao nhiêu năm qua chưa hề quên ngươi.”
Lưu Dũng ngây người đứng tại chỗ, hoảng hốt đáp: “Cái... gì...”
Hắn chậm rãi nhận lấy chiếc búa gỗ, trong đầu hiện ra một vùng ký ức. Khoảnh khắc đó hắn nhớ lại rất nhiều chuyện, nhớ lại tháng ngày chạy nhảy dưới ánh hoàng hôn, nhớ lại tuổi thanh xuân đã chết của mình, nhớ lại hai đứa con của tiểu Phương đầu làng, nhớ lại...
“Tại hạ là Liễu Thế.” Liễu Thế chắp tay mà rằng, “Không biết tráng sĩ có thể dựa vào chút tình mọn này tạm thời cho ta mượn chìa khóa đá hay không?”
Lưu Dũng vẫn đang hồi tưởng. Nhớ lại cái trống lúc lắc chơi với người bạn gái thân thiết thời thơ ấu, nhớ lại đao kiếm không mắt trên chiến trường, nhớ lại... Hóa ra thằng nhóc này họ Liễu?
Thấy hắn im lặng, Liễu Thế đã nghe thấy tiếng linh thể vang vọng như chuông đồng khi khóe môi hãy còn chưa kịp nhếch lên: “Liễu nào?”
“?” Liễu Thế, “Là Mộc (木) Mão (卯) tạo thành Liễu (柳). Liễu trong dương liễu.”
Linh thể chất vấn: “Liễu Nhàn là gì của ngươi?”
“Liễu Hàm? Ai?” Liễu Thế không hiểu thấu, cái gì mà lộn xộn vậy, “Ta không quen người này.”
“Ha ha... A.” Linh thể cười lạnh đanh, thấy thanh đại đao sau lưng y nơi khóe mắt, nhớ lại con nha đầu chết tiệt kia nói mình bỏ đao theo kiếm thì hắn càng thêm đoan chắc trong lòng, “Vì chút lợi ích nhỏ trước mặt mà bọn nhân loại thấp hèn các ngươi không nhận cả người thân. Ngươi còn dám nói mình không quen Liễu Nhàn?”
Liễu Thế thấy vẻ mặt của hắn bỗng chốc nhanh trí: “... Chết tiệt, không phải, người đó là kẻ thù của ta đấy! Nàng ta cố ý vu oan giá họa!”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Nhân loại. Ngay cả người nhà còn bị coi là kẻ thù. Nếu nàng ta không phải người thân của ngươi, hà cớ gì nàng ta xin tha cho ngươi?” Linh thể càng nói càng tức giận, tung ra một cú đấm đầy áp bức và lăng nhục, thiếu điều đánh bay Liễu Thế đang sống sờ sờ ra ngoài một dặm, “Chờ đó đi! Ta khác ngươi, 28 huynh đệ của ta sẽ không tha cho ngươi!”
Liễu Thế vừa phun máu vừa thét dài: “VÂN NHÀN!!!”
Một đường cong tuyệt đẹp.
Bên kia, Tiết Linh Tú đã thành công mở cửa, tiến vào trong bức tường thành thứ hai và gặp gỡ chú ong Vân Nhàn chăm chỉ.
Lê Phái: “...”
Liễu Xương: “...”
Đại sư Minh Quang: “...”
Túc Trì: “.”
Lê Phái thề rằng lúc đầu nàng ta thật sự không định cười thành tiếng, tuy nhiên khi nhìn thấy chiếc mũi từ bi của Đại sư Minh Quang đang hơi nở ra, nàng ta đã không thể nhịn được nữa, tiếng cười suýt chọc thủng trời: “Ha ha ha ha ha!!!”
“Túc Trì!” Gân xanh bên thái dương Liễu Xương nổi lên, thù mới hận cũ chất chồng, ông ta nổi đóa đến mức rút đao chỉ thẳng vào Túc Trì và quát lớn, “Sư muội tốt mà ngươi dạy dỗ đấy! Nhiều lần nhằm vào cũng thôi đi, giờ còn suốt ngày lén lút giở trò bằng những mánh khóe giữa ban ngày ban mặt, ngươi nói xem có tội gì?!”
Có phần cậy già lên mặt, nhìn thấy Túc Trì trẻ tuổi dễ bắt nạt nên mới vậy, thậm chí không nhắc đến Đại sư Minh Quang. Khi Tiết Linh Tú và Liễu Thế suýt giết nhau sao không thấy ông ta rút đao chỉ vào Lê Phái.
Đúng là nhìn mặt người để chỉ tay.
Nhưng chiêu này không có tác dụng với Túc Trì, chàng không biểu lộ gì nhiều, chỉ nhìn Liễu Xương mà rằng: “Chỉ là phản kích lại thôi.”
“Phản kích?” Liễu Xương tức giận cười to, “Phản kích thì cứ đường đường chính chính mà làm, hà tất phải dùng thủ đoạn...”
Túc Trì dùng đầu ngón tay kẹp lấy mũi đao, búng nhẹ.
Bề mặt đao lập tức nứt ra những đường vân như mai rùa, gãy mất một nửa.
Lê Phái – người vừa muốn đến hòa giải – đã chếnh choáng: “?”
Chết tiệt! Đây là binh khí được rèn đúc từ huyền thạch đấy!! Cứ vậy đã nứt?!
“Sư... Vân Nhàn, muội ấy đã nhân từ.”
Túc Trì khựng lại một chút, cuối cùng vẫn gọi thẳng tên. Chàng đứng dậy, Đại sư Minh Quang nghĩ rằng chuyện này đã gần như kết thúc, nào ngờ chàng đá mũi chân vào Chước Nguyệt, mũi kiếm lạnh thấu xương chỉ thẳng về mặt Liễu Xương hệt lúc nãy ông ta vừa rút đao chỉ vào chàng!
Cảnh tượng ban nãy lập tức được tái hiện ngay.
Bầu không khí bỗng chốc ngưng đọng.
Hai người giám sát Tây-Nam không nói thêm gì.
“Ngươi... Ngươi! Thật quá phách lối với bậc trưởng bối!” Liễu Xương tức giận đến run rẩy, nói với Túc Trì, “Tốt lắm! Hôm nay, lão phu sẽ thay sư phụ ngươi dạy dỗ ngươi thế nào là tôn sư trọng đạo!”
Giương cung bạt kiếm tưởng chừng như sắp đánh nhau tới nơi, đúng lúc này có đứa bé truyền tin run sợ đi đến đưa cho Túc Trì một lá thư: “Cái, cái này được gửi từ Đông Giới...”‘
Lê Phái thở phào nhẹ nhõm. Nguy hiểm thật, cuối cùng cũng có một bậc thang để xuống, buông kiếm được rồi.
Hiềm một nỗi Túc Trì, người có chỉ số EQ cần được cải thiện, đã không xuống bậc thang này. Thay vào đó tay phải tiếp tục cầm kiếm một cách vững vàng, chàng dùng răng xé rách phong bì, cụp mắt nhìn.
“Trận chiến có biến động, đồ nhi ngoan đừng hoảng, ta sẽ lập tức cưỡi chim đến – Tiêu Vu”
Trong im lặng, chàng từ từ hạ kiếm xuống.
“Không cần ông dạy dỗ thay sư phụ ta.” Túc Trì hờ hững cho biết, “Sư nương đến rồi.”
………..
Lời tác giả:
Tại sao không gọi sư muội nhưng lại có thể gọi sư nương, vì gọi sư nương từ nhỏ đến lớn trong khi chưa từng kêu sư muội ở ngay trước mặt, cậu ấy hơi ngại!