Vân Nhàn dứt lời, tiếng nói đầy khí phách.
Vì quá hùng hồn chính nghĩa nên lúc đầu mọi người cứ ngỡ tai mình có vấn đề nhưng vẫn không ảnh hưởng gì cho lắm.
“Liễu Nhàn...” Lưu Dũng nghiền ngẫm cái tên này, hung ác mà rằng, “Ta nhớ kỹ ngươi.”
“Không phải Lưu mà là Liễu. Mộc (木) Mão (卯) tạo thành Liễu (柳), Liễu trong cây dương liễu đấy.” Vân Nhàn ân cần giúp hắn ghi nhớ rồi lại đanh mặt nói, “Nhớ ta thì sao? Trong bí cảnh này có nhiều người nhớ kỹ ta lắm. Phải không, Liễu Linh San?”
Kiều Linh San thiếu điều bóp nát chuôi kiếm trong tay, nén giận: “... Phải, sư tỷ.”
Tuy Diêu Tinh suýt ngây người trước hành động này song hãy còn kiên trì duy trì trận pháp. Lưu Dũng lén lút giãy giụa vẫn không thoát, thầm biết không ổn: “Ngươi tưởng rằng bây giờ rời đi là sẽ được bình chân như vại?”
Khi binh linh giao ca, ngoài trừ Thiên phu trưởng là hắn trong doanh trại rộng lớn ngần này, sẽ không còn ai khác.
Lũ con người hèn hạ này!
“Đừng mà!” Vân Nhàn cứ thể bị dọa, liên tục lùi lại ba bước, hoảng hốt bày tỏ, “Ngươi chỉ cần nhắm vào một mình ta là được, tuyệt đối đừng làm tổn thương tới đệ tử đồng môn Đao Tông của ta! Dù ta đã bỏ đao theo kiếm nhưng tình nghĩa sư môn trước đây như ruột thịt, nào dám quên? Sư huynh Liễu Thế số khổ của ta vốn dĩ đã phải chịu tàn tật khi sinh ra...”
Nàng lùi lại tuy nhiên mông đã đụng nhẹ vào chuôi kiếm, tiếp đấy sau tai truyền đến tiếng nghiến răng nghiến lợi của Kiều Linh San: “Đừng diễn nữa, mau tranh thủ thời gian cứu người đi!”
Rõ ràng đã hết nhịn nổi rồi.
Vân Nhàn: “... Ừ.”
Nàng luôn luôn thu phóng tự nhiên, vừa thu lại biểu cảm, hai ngón tay kẹp lại như hóa thành thanh kiếm, bắn ra một luồng kiếm khí về nơi giam giữ mọi người ở đằng sau.
Kiếm khí tung hoành, lập tức chém gãy song sắt, Phong Diệp và một đám người tựa chim én về tổ, mang theo vẻ mặt đờ dẫn lao về phía sau Vân Nhàn.
Lưu Dũng nổi đóa, linh lực càng thêm bùng nổ. Hắn mang theo sức mạnh trời long đất lở tiến lên vài bước, khốn nỗi trận pháp vẫn hạn chế thân hắn như cũ, chớ hề có dấu hiệu nới lỏng.
Đến tột cùng trận pháp được bày ra lúc nào? Mắt trận ở đâu?
Từ xa xa có binh linh quay trở lại, là tên treo đầy bình hồ lô rượu trên người, nhìn kỹ cũng ở tầng Nguyên Anh. Tình thế cấp bách, không thể trì hoãn thêm, Vân Nhàn quay mặt lại nói với những người phía sau: “Các ngươi đi trước, ta bọc hậu.”
Kiều Linh San không nói một lời dẫn cả bọn chạy như bay ra khỏi doanh trại, ném lại một cái chìa khóa đá đen trắng từ xa để nàng nhón chân đón lấy và cất vào nhẫn trữ đồ.
“Tỷ cũng nhanh lên!”
Dĩ nhiên Vân Nhàn nhanh hơn được ắt sẽ nhanh hơn.
Thảo nào người ta nói trước khi chiến đấu nên quan sát trận pháp, chỉ cần cho Tinh Diễn Tông cơ hội bày trận và đủ thời gian, họ sẽ chiếm ưu thế về cục diện chiến tranh rất lớn. Lưu Dũng bị bài bẫy gặp bị hạn chế, hành động lề mề hơn một mảy, linh lực cũng không dồi dào như đã từng. Vân Nhàn muốn đánh hắn thì khó chứ để không bị hắn đánh vẫn dễ hơn rất nhiều. Nàng lập tức rút kiếm ra một loạt chiêu.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng đánh nhau ầm ĩ ở đây, ngoài sân còn kèm theo một bình luận viên.
“Vân cô nương đúng là phi phàm, ý kiếm linh hoạt, góc độ hiểm hóc, khiêu khích kịp thời, lại còn toàn thân trở ra.” Diêu Tinh ở bên ngoài than thở, “Thật là một trận đánh vô cùng gay cấn!”
Kiều Linh San: “...” Rốt cuộc hắn còn bao nhiêu từ đồng nghĩa chưa dùng vậy?
Đúng lúc binh linh say xỉn bước vào cổng doanh trại, Vân Nhàn xoay người, là người cuối cùng trong nhóm rút lui.
Rút lui một cách vô cùng kiêu ngạo.
Binh linh nát rượu vừa đi vào đã thấy ngay đồng đội lao ra ngoài như cơn lốc cuốn, y vội vàng đấm một cú đè người ta vào tường: “Lưu Dũng, ngươi làm gì vậy? Đã đến, hức, đến lượt ngươi đi tuần tra, đừng lười biếng.”
“Đừng cản ta!” Lưu Dũng nóng lòng như có lửa đốt, gạt tay y ra, “Đi ra!”
Binh linh say xỉn lại ợ hơi, tận tình khuyên bảo: “Đừng đi bắt người nữa. Nếu thích thì đi tìm tiểu Phương đầu làng đi. Thậm chí ngươi còn không dám lấy họ cho con của nàng, nói gì đến yêu nàng? Bắt người nữa, doanh trại sắp không chứa nổi... Ể? Mọi người đâu, sao không còn?”
Có thứ gì đó bay qua đỉnh đầu y nhanh đến mức không thấy hình hài.
Binh linh nát rượu: “Cái gì vậy? Nhìn cứ như người? Mùi người.”
Lưu Dũng đẩy y ra: “Nhìn giống người, ngửi cũng giống người, vậy ngươi cho rằng nàng ta là gì?”
Binh linh nát rượu: “!!!”
Là người chứ gì nữa!
“...”
Lưu Dũng bắt đi khối người, ngoài Phong Diệp và đệ tử tên Xuân Phương ra, phần lớn đều là những tu sĩ tự do không có đại tông môn chống lưng.
Các nàng theo người ta vào một cách mơ hồ, không biết gặp may hay vận rủi. Nói may mắn vì họ không khó mà lui sau khi chứng kiến sự nguy hiểm của chiến trường viễn cổ. Bảo có vận rủi ư, binh linh chỉ bắt người chứ không làm thương tổn, còn người không nhận được đãi ngộ này đã đi đời nhà ma ngay.
Vân Nhàn dẫn mọi người vòng qua từng lớp lính canh, né tránh sự truy đuổi của binh linh, cuối cùng may mắn tìm thấy một con đường nhỏ tương đối hoang vắng và an toàn.
Sau chót lòng nơm nớp lo sợ của mọi người buông lỏng một thoáng.
Vân Nhàn thu kiếm vào vỏ, hỏi: “Phong Diệp, ngươi không sao chứ?”
“Ta không sao.” Trong khoảnh khắc này, hình tượng của Vân Nhàn trong lòng Phong Diệp hốt nhiên cao lên mười trượng, vĩ đại đến mức khiến người ta rưng rưng nước mắt, “Ta tưởng sẽ không ai đến cứu mình.”
Kiều Linh San lại nghĩ đến chuyện không đâu: xem ra gã vẫn phân biệt được vai trò của bản thân khá rõ ràng.
Đâu đó lớn hơn hoặc như một linh vật.
“Sư muội Xuân Phương, ngươi ổn chứ?” Diêu Tinh cũng kịp thời quan tâm đến sư muội của mình, vội vàng hỏi, “Không biết tên Lưu Dũng kia...”
Hắn nói dở đã bặt thinh.
Bởi vì từ lúc ra ngoài đến giờ, sư muội Xuân Phương vẫn luôn nhìn xoáy vào Vân Nhàn, vẻ mặt đầy rạo rực.
Diêu Tinh: “?”
Hắn ngạc nhiên nhìn sang phía sau, đám tu sĩ tự do cũng có vẻ mặt y hệt, chẳng ai màng đến hắn.
Diêu Tinh: “...”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hắn tự an ủi mình, tuy bề ngoài không oai phong lẫm liệt như Kiếm tu nhưng thật chất Tinh Diễn Tông đâu có kém cạnh chi. Giả như khi nãy không có hắn kéo chân binh linh, sao Vân Nhàn câu giờ cho được? Nếu không có hắn nhìn thấy chìa khóa đá, sao Vân Nhàn biết phải kéo quần người ta?
Nhưng chẳng viết do đâu càng nghĩ càng thấy âu sầu.
Trước đây hắn còn không rõ hà cớ gì Kiếm tu vừa nghèo vừa thích đánh nhau lại có nhiều nữ tu sĩ thích đến vậy, rõ ràng không hề có tương lai, giờ đây nguyên nhân đã rõ ràng.
Không có lý do gì khác.
Chỉ đơn giản là đẹp trai thôi mà. Cái từ này chính là một cái hào rộng.
Nơi khóe mắt, Vân Nhàn thấy được một chỗ có một binh lính bắn cung đang ngủ gật dưới gốc cây, hiện tại không nhìn thấy cả đám. Nàng luôn áp dụng chiến thuật “địch bất động ta không động”, có thể nói chuyện ắt không ra tay, “Diêu đạo hữu, trận pháp dò tìm của ngươi có mò được cách vào tường thành thứ hai không?”
“Chỉ dò tìm được một phương vị mơ hồ.” Đừng nghĩ đến chuyện đẹp trai hay không nữa, việc chính trên hết, Diêu Tinh hạ giọng trả lời, “Hai nơi Tây Nam và Tây Bắc có sát khí vô cùng nồng nặc. Ta thấy khu vực lân cận nơi này là chỗ sinh sống của dân chúng trong thành. Đã có doanh trại tầng Nguyên Anh bảo vệ, vậy đồ rằng vào trong nữa sẽ là một số thứ mang thực lực đáng sợ hơn.”
Vào sâu trong doanh trại là nơi càng bí mật, nghĩ cũng biết đã có binh ắt có tướng.
Thiên phu trưởng đã là Nguyên Anh, trong khi vị tướng này còn chưa xuất hiện.
“Ngươi nói tới tướng quân?” Vân Nhàn trầm ngâm, lại nói, “Ta càng lo liệu có còn mưu sĩ hay không hơn.”
“Ặc?” Chưa từng nghĩ đến khả năng này, Diêu Tinh bừng tỉnh, “Đúng vậy, trong cuộc chinh chiến thời xưa, tướng quân thường có kẻ đa mưu túc trí bên cạnh. Không tỏ mưu sĩ này trở thành binh linh rồi sẽ có khả năng bày binh bố trận sử dụng trận pháp không, mới nghĩ đến đây đã thấy đáng sợ tợn. Nhưng mà sao Vân cô nương lại nghĩ đến điều này trước vậy? Chẳng lẽ có manh mối gì?”
“Không.” Vân Nhàn khẽ mỉm cười, “Chẳng qua trí khôn không phải sở trường của ta.”
Diêu Tinh kinh ngạc: “...”
Hay, hay cho tính thẳng thắn! Trung thực tuyệt vời! Cách nói chuyện đi thẳng vào vấn đề và nhẹ như mây bay bằng này đã khiến hắn phải thán phục!
Hình như tên binh lính bắn cung muốn thức tỉnh, Vân Nhàn ném một viên đá nhỏ sang khiến hắn tiếp tục ngủ say, đoạn thốt lên với khuôn mặt không đổi sắc: “Ta mới phát hiện ra một điều. Cái chìa khóa đá và dây lưng buộc quanh eo binh linh nát rượu đều mới tinh, hoàn toàn khác với viên đá ta vừa lấy từ tay Lưu Dũng, hệt như mới được buộc vào gần đây.”
Diêu Tinh: “Ý ngươi là...”
Vân Nhàn: “Chìa khóa đã bị mất trước khi chúng ta đến, ít nhất đã có một nhóm người đã đi vào.”
Ban đầu nhóm của Vân Nhàn ở bên ngoài lằng nhà lằng nhằng một hồi, khác với những môn phái lớn được huấn luyện nghiêm chỉnh với mục đích rõ ràng khác. Thậm chí bọn nàng còn sẵn tay cứu người, chậm hơn người khác cũng là chuyện bình thường.
Mỗi tội không biết nhóm người đi trước này là ai.
Diêu Tinh: “Không phải Đao Tông.”
Vân Nhàn: “Vậy thì ta yên tâm rồi.”
Nói chuyện với người thông minh thật tốt, Vân Nhàn và Diêu Tinh nhanh chóng ăn nhịp với nhau, chuẩn bị chia thành hai hướng lần lượt tìm kiếm về phía Tây Nam và Tây Bắc, ai tìm thấy cổng thành sẽ để lại dấu hiệu.
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cuối cùng nhóm tu sĩ tự do được giải cứu đã đi theo những người Tinh Diễn Tông.
Trước khi rời đi, Diêu Tinh nhìn lên bầu trời bị màu máu nhuộm đỏ, đột nhiên nhớ ra điều gì đó bèn khẽ nói với Vân Nhàn: “Vân cô nương, nếu vào bên trong, tốt nhất đừng quá cố chấp với Thủ Lĩnh.”
“Ồ?” Vân Nhàn nhướng mày, “Vì sao?”
“...” Hắn im lặng, một lúc sau mới cho hay, “Tinh Diễn Tông đến đây vì điển tích của Bảo Các. Theo truyền thuyết, phủ thành chủ có rất nhiều sách và trận pháp đã thất truyền. Thành ra ta mới liều lĩnh đi sang chứ thật ra từ lúc đầu chắc gì ta đã muốn đến.”
“Phủ thành chủ có binh lính tinh nhuệ đông đảo, ta nghĩ cũng có rất nhiều binh pháp và binh khí bậc cao, trong đó chắc chắn có danh kiếm, tuy không bằng Thủ Lĩnh nhưng vẫn mạnh mẽ lắm.” Diêu Tinh nói xong, vội vàng quay người đi, “Lấy được thứ mình muốn thì nhanh chóng rời đi thôi.”
Hắn vẫn lỡ lời.
Rõ ràng đã biết tốt nhất nên im lặng nhưng...
Lúc này, sau lưng Diêu Tinh gieo lên giọng nói trong trẻo của Vân Nhàn: “Đợi đã.”
Chẳng lẽ nghe lọt, Diêu Tinh khẽ thót trong lòng, cùng xoay người lại với nhóm tu sĩ tự do…
“Ta thấy trong các ngươi có người là Kiếm tu? Kiếm tu tốt lắm.” Vân Nhàn cười tủm tỉm, “Có biết Kiếm Các Đông Giới không?”
Đám người: “...”
Kiều Linh San vội vàng kéo tai nàng đi: “Mau, đừng có làm người ta bẽ mặt thế!!”
-
Ba người Vân Nhàn đi theo hướng Tây Nam. Trời cao có mắt, ba người vừa đi đã gặp chuyện.
Tại góc khuất nhất của bức tường thành là một căn nhà gỗ nhỏ không mấy nổi bật. Sau căn nhà gỗ toàn là rơm rạ chồng chất, trông bình thường nhưng…
“Có một binh linh nửa bước tới Nguyên Anh đang ngồi trong căn nhà gỗ.” Vân Nhàn thì thầm, “Nếu hắn không phải lính canh, ta sẽ ăn luôn đầu mình.”
Nói trắng ra là giấu đầu lòi đuôi.
Phong Diệp: “Ta còn nhìn thấy binh khí nữa, giấu dưới gầm giường.”
Vân Nhàn vung tay về phía trước: “Được rồi. Hành động theo ánh nhìn của ta, trước khi hắn kịp lấy binh khí, cứ đánh ngất hắn.”
Kiều Linh San ra hiệu bằng tay tỏ vẻ đã hiểu.
Vân Nhàn khó hiểu: “Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu muội truyền âm trực tiếp ư?”
Kiều Linh San đang ảo não lắm vì vô tình bắt chước Vân Nhàn, giờ lại càng thêm thẹn quá hóa tức giận: “... Cả bí cảnh này chỉ có tỷ không đủ tư cách để nói ta!”
Ba người phối hợp vô cùng ăn ý, Phong Diệp kinh qua cơn thập tử nhất sinh nay càng thêm ra sức, chỉ thiếu mỗi cầm cây đàn cổ lên táng mạnh vào đầu người ta. Binh linh canh gác đâu ngờ lại có kẻ thô lỗ ngần này, câu thoại kinh điển “Ai vậy?!” còn chưa kịp thốt ra đã bị Vân Nhàn đâm một kiếm vào giữa gáy, chậm rãi ngã gục xuống đất.
Vân Nhàn nhìn xuống gầm giường, ngán ngẩm.
Cất đao này, kiếm này, đinh ba nhỏ này, dưới gầm giường cũng đành, đằng này còn giấu cả hai cái trống lớn, đến lúc lấy ra thì đã muộn.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đẩy đống rơm ra, sau tảng đá xanh là một cánh cửa như đã dự đoán, nó bị lớp đá hỗn loạn lấp nửa bên, chỉ còn lại một lối vào cực kỳ hẹp.
Theo lý mà nói, binh linh đều có vóc dáng khôi ngô, vậy làm sao đi qua được lối nhỏ bằng này; song về sau tất cả mọi người trong thành đều trở thành linh thể, vậy là thôi còn phiền não về nó nữa.
Linh thể là một sinh vật mâu thuẫn như thế. Họ giữ lại nhiều thói quen khi còn sống, biết phải ăn uống ngủ nghỉ, trời lạnh mặc thêm áo, chết bảo vệ người dân thành trì, phải bảo vệ chìa khóa cẩn thận, càng phải canh gác cửa thận trọng, giới hạn bản thân trong phạm vi một mẫu ba phần đất, cứng nhắc bắt chước hoạt động khi còn sống, lại đồng thời ngờ nghệch bỏ qua những điều không thuộc về con người khó che giấu trên thân mình.
Vân Nhàn cúi người, thử đặt cái chìa khóa đá đen trắng vào lỗ khóa. Ánh sáng lóe lên, lỗ khóa vang tiếng lạch cạch đình trệ, đột nhiên, cửa cọt kẹt một tiếng, chậm chạp mở ra một khe nhỏ.
Nàng thử đẩy, cửa vừa mở, không khí máu tanh nồng đập ngay vào mặt suýt khiến nàng nghẹt thở.
“Mở rồi!” Kiều Linh San dùng kiếm khắc lên xà ngang cửa một hình người tóc đuôi ngựa bay lượn tự do theo lời dặn trước đó, hỏi, “Vậy nên xử lý cái chìa khóa đá này ra sao?”
Vân Nhàn: “Không sao cả, ta có cách hay.”
Kiều Linh San và Phong Diệp trơ mắt nhìn nàng kéo tấm thảm trong nhà gỗ ra, đặt cái chìa khóa đá một cách giấu đầu hở đuôi dưới đó, đoạn phủi tay, kêu: “Xong. Đi thôi.”
Đến lúc đó, chỉ cần tìm một chút ắt biết chìa khóa ở đâu.
Kiều Linh San luôn cảm thấy cách này có gì đó không ổn, mỗi tội khi này tình hình khẩn cấp, đâu cách gì suy nghĩ nhiều. Vẫy tay gọi Phong Diệp đang tái mặt mày lại, nàng ấy lấy khăn che mặt được Lương Tiếu đưa cho từ nhẫn trữ đồ, che kín mặt gã trước sau ba vòng, quấn thật kỹ: “Xem ra vẫn là Hợp Hoan Tông có tầm nhìn xa.”
Mùi máu tanh này thật sự khiến người ta khó chịu.
Ba người lách mình đi qua không gian nhỏ bé. Khi chân sau của Phong Diệp vừa bước qua ranh giới, cánh cửa tự đóng lại mà không cần gió, cứ vậy tự khép kín bưng và phát ra một tiếng kêu nhẹ.
Không cần nhìn cũng biết, giờ đây khi đã bước vào, họ sẽ không thể quay lại bằng cung đường cũ.
Tên đã bắn sẽ không quay đầu lại, chiến trường thời viễn cổ chưa bao giờ có con đường lui.
Vân Nhàn khẽ thở dài.
Thật tế mùi máu tanh nồng lúc nãy so với cảnh tượng trước mắt chỉ là chuyện nhỏ trước chuyện lớn, không đáng kể chi.
Có lẽ từ nguyên nhân bên ngoài tường thành hãy còn dân thường sinh sống, thành thử ngoại trừ vài tên lính tuần tra canh gác được xem là mối nguy ra, nơi đó thậm chí có thể nói là ấm áp bình dị. Cảnh tượng bên trong bức tường thành thứ hai mới xứng đáng với cái tên chiến trường, là địa ngục trần gian chân chính.
Thời chiến sẽ có phòng bị, quân cơ không thể tiết lộ, chắc chắn bên trong tường thành toàn là quân nhân. So với thực tế, câu nói truyền lại ngắn ngủi “lương thực bị cắt đứt, hết đạn cạn lương” đã che đậy quá nhiều tội ác. Nhân tính vốn là vậy. Ban đầu đói, họ còn dựa vào uy tín của quân đội từ đó phân phối thức ăn, đói hơn nữa chỉ đành đào thảm cỏ vỏ cây ăn cho qua cơn. Cối cùng họ đói đến mất lý trí, quân lệnh có sắt đá máu tanh ra sao vẫn không cách gì kiềm chế, người người cướp bóc tàn sát, thậm chí ăn thịt lẫn nhau; vết máu trên mặt đất có muốn khô cũng không hong khô nổi, nơi nơi đều là tay đứt chân cụt, sông máu núi xác, linh thể lang thang với thần trí không tỉnh táo và hình hài khủng bố.
Cảnh tượng bên trong và bên ngoài bức tường thành thứ hai vô cùng rạch ròi. Điều này có lẽ không phải là tình trạng thật sự năm xưa nhưng vẫn đủ để tham chiếu một phen.
Và trên kiến trúc cao nhất chính là tòa Quân Cơ Các vẫn tỏa sáng thâu đêm trong biển máu chảy tràn đất. Nhưng linh thể từng là tướng quân vẫn đang chìm đắm trong trận chiến sống còn năm xưa, khẩu chiến với lời lẽ đanh thép.
“Thiên phu trưởng dưới trướng không thể trụ vững nữa!”
“Chờ thêm chút nữa, lương thực sẽ đến ngay.”
“Ta đã giết hai kẻ nhân cơ hội cướp bóc. Giết hai lại đến năm, ngày càng nhiều, thật sự không còn cách nào...”
“Cuối cùng lương thực đã được trao cho bách tính bên ngoài.” Phong Diệp nói, “Có lẽ tướng quân cũng biết không thể cứu vãn, kết cục cuối cùng cho mọi người là chết. Ít nhất cho đến khi chết, y vẫn không ra lệnh mở cánh cửa này.”
Binh sĩ mất trí đối đầu với thường dân chính là một cuộc tàn sát, tuyệt đối không thể để điều đó xảy ra. Có lẽ cuối cùng tướng quân đã chọn vứt chìa khóa và cùng buộc bản thân chìm xuống trong biển máu này.
Kiều Linh San nói: “... Ôi.”
Vân Nhàn khẽ nhíu mày.
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Oán khí của 100 ngàn người hóa thành một thanh Thủ Lĩnh mà giờ đây nàng đang muốn đoạt lấy. Chiến tranh tàn khốc bực này, nàng nhất định phải ngăn chặn; giả như không đạt được vị trí quán quân, ai biết thành trì nhỏ nào ở Đông Giới sẽ không phải hứng chịu kết cục như vậy.
Những linh thể lang thang đã hút đầy không khí máu, bất kỳ ai trong số họ cũng đều là tu sĩ Kim Đan cấp cao. Ba người Vân Nhàn không dám quấy rầy, chỉ đành áp sát đứng thành hàng vào tường thành, nhích từng chút một sang bên cạnh.
Hệt ba con cua.
Lọt vào tầm mắt họ là một vùng đứt lìa. Cuối cùng Vân Nhàn cũng tìm được chỗ ẩn nấp, lại nằm sấp xuống đánh phịch một tiếng.
Kiều Linh San cũng không nói một lời lôi Phong Diệp tìm chỗ khác nằm xuống, trong thời gian này nàng ấy đã thuần thục hơn nhiều.
“Lý ra không thể chỉ có chúng ta.” Vân Nhàn thầm nghĩ, “Ít nhất cũng phải có một môn phái nữa, để ta nghĩ xem. Phải chăng là Cơ đại tiểu thư? Hay là các hòa thượng? Nhưng đại sư sẽ không làm những việc vụng trộm như lén lút lấy trộm chìa khóa chứ. Chẳng lẽ là… Tiết Linh Tú? Đừng nói hắn đến đây rồi mà không mang theo phù Sạch Sẽ...”
Ngay lúc này, cánh tay trái của Vân Nhàn lại nhói đau quen thuộc.
Thật sự quá quen thuộc, vừa mới đến Chúng Thành cũng đau bằng ấy, chỉ cần nghĩ cũng biết Thái Bình gặp chuyện. Vân Nhàn cụp mắt, giơ lòng bàn tay lên, nhìn thấy một con mắt xanh lè.
“Làm sao vậy?” Vân Nhàn ngạc nhiên hỏi, “Mặt xanh xao thế kia.”
Cũng không biết nàng làm thế nào mà nhìn ra được khuôn mặt xanh xao từ một con mắt.
“Ọe.” Thái Bình phát ra tiếng giống hệt nôn mửa, đoạn, uể oải rặn ra một con côn trùng chết khỏi con mắt.
Vân Nhàn: “... Ta biết mình có khả năng tiếp thu những điều kỳ quặc này khá tốt. Nhưng ngươi cũng không cần phải thử thách ta thế, được chứ Thái Bình?”
Thái Bình sợ bị nàng phát hiện ra mình không chỉ ăn vụng côn trùng mà còn lén ăn khá nhiều táo bèn lập tức chuyển sang chủ đề khác: “Đây là cổ trùng trên người Tức Mặc Xu, không phải mẫu cổ. Độc quá, ta chỉ giết chết chứ không ăn nổi.”
Vân Nhàn: “Nếu ngươi ăn nổi thì ta mới phiền đấy.”
“Trọng điểm là cái này hả?” Thái Bình hỏi, “Tức Mặc Xu muốn hạ cổ. Nàng ta muốn hạ cổ ai, chả lẽ ngươi không muốn biết?”
Vân Nhàn trả lời: “Chính vì ta biết nàng ta muốn hạ cổ nên ta mới đặt ngọc Đại Hoang lên người nàng ta.”
“Cái gì?” Thái Bình đực mặt, “Vậy mà ngươi… Nhưng lúc đó nếu nàng ta không nhận ngọc Đại Hoang, ngươi định làm thế nào.”
“Hai tay phải nắm chặt, hai tay phải cương quyết.” Mặt không cảm xúc, Vân Nhàn cho hay, “Trong lúc ngươi quan sát cơ thể nàng ta, ta đã chôn trong người nàng ta một ấn kiếm.”
Thái Bình bị trí thông minh đỉnh cao hiếm hoi của nàng hù dọa. Đây không phải là bé Vân Nhàn ngốc nghếch vui vẻ trước kia!
“Như vậy không ổn.” Cùng là ma, chợt Thái Bình dâng lên một loại thương cảm “bầu bí thương nhau”, nhỏ nhẹ bày tỏ, “Ma nữ tin tưởng ngươi thế mà.”
“Vô cùng không ổn thật.” Vân Nhàn đã làm điều xấu, không phủ nhận mình lợi dụng Tức Mặc Xu, “Ta không muốn làm hại tới tính mạng nàng ta, ngươi yên tâm.”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trong thoại bản, lúc đầu Tức Mặc Xu thật sự đến Đại Chiến Tứ Phương hòng hạ cổ nhóm người chính phái.
Ma Giáo rầm rộ kéo đến bí cảnh, người chính phái không phải thằng ngu cứ để mặc nàng ấy ngang nhiên đi vào, ắt xét duyệt phải nghiêm ngặt hơn tất cả mọi người cộng lại. Khốn nỗi không hiểu do đâu con cổ trùng này lại hoàn toàn không bị phát hiện.
Nhắc về nhóm chính phái nhưng chỉ nhắc chung chung không rõ, nào hay rốt cuộc là ai, cũng không tỏ đến cùng bị hạ cổ ra làm sao. Nàng ấy vừa ra mắt đã bị Trọng Trường Nghiêu câu mất hồn, vứt hết nhiệm vụ sau đầu. Sau đó hình như thiết lập này bị vứt bỏ thẳng thừng, càng không nhìn được manh mối gì.
Vân Nhàn cho nàng ta ngọc Đại Hoang và ấn kiếm chỉ khiến nàng ta mất năng lực hành động khi cần thiết, song Vân Nhàn hy vọng sẽ không cần dùng đến.
Nhưng bây giờ...
Vân Nhàn nhìn về phía Quân Cơ Các ở trung tâm. Thủ Lĩnh vẫn cắm lặng lẽ trên đỉnh núi, chực gần mọi người hơn một chút. Mỗi tội Vân Nhàn biết thực chất còn rất xa vời để tự tay nắm lấy nó.
Trong Quân Cơ Các, ngay cả cách một bức tường và khoảng cách xa với trên vị trí chủ tọa, Vân Nhàn vẫn cảm nhận được luồng hơi thở khủng khiếp.
Vị tướng quân này xứng đáng danh là tướng quân, chỉ còn cách tầng Xuất Khiếu một đường tơ mành!
Tầng Xuất Khiếu là khái niệm gì? Bốn người giám sát bên ngoài đều ở tầng Phân Thần, chỉ cao hơn y một bậc, một chưởng đè xuống đủ ấn Vân Nhàn lún vào đất.
Vân Nhàn vắt kiệt óc mà không thể nghĩ ra cách để tiếp cận Thủ Lĩnh dưới tình huống không động đến linh thể tướng quân.
Dường như một trận chiến này là điều khó tránh khỏi. Chưa nói đến giằng co, cùng nhau tấn công liệu có chống được được một chút hay chăng?
Mỗi tội…
“Linh San, đầu bổn cung đau quá.” Vân Nhàn truyền âm, “Phải lấy đầu ra đánh rồi!”
Kiều Linh San thấy nàng tự suy nghĩ hồi lâu mà chỉ nghĩ được kết quả này: “Vội cái gì mà vội, có lo lắng cũng vô dụng... Ta cũng đang suy nghĩ đây!”
Phong Diệp yếu ớt thốt lên: “Ta nghe thấy tiếng bước chân... Hình như có người đến.”
Đúng thật, có một đội người không rõ lai lịch đi đến. Tới Tây Giới có mười môn phái nào mà Vân Nhàn còn không nhận ra thì càng không biết đây là tông môn nào. Nàng chỉ tỏ tường đã đến được đây và thấy được đội hình và binh khí của họ, đã đủ xác nhận thực lực họ không tầm thường.
Đại khái mạnh hơn Kiếm Các 30 Cầm Phường.
Binh linh lang thang bị quét sạch, một nhóm người chực không muốn bỏ lỡ cơ hội, xông thẳng vào trong. Người đi đầu đã có tu vi Kim Đan Tầng 9, rất nổi bật trong bí cảnh, ấy vậy mà lúc bay qua Quân Cơ Các, sắc mặt người này đột ngột cứng đờ.
Chỉ trong chớp mắt hắn đã tan thành mây khói, tới bột mịn cũng không còn.
Bên trong Quân Cơ Các, rốt cuộc một linh thể chậm rãi bước ra, mặt mang giáp sắt, tay cầm giáo tua đỏ, tóc dài buộc cao, nhìn vào khung xương hẳn là một nữ tử.
Mọi người đều sững sờ trong chốc lát. Trong khoảng thời gian không ai phản ứng, nữ tử khẽ hừ một lạnh tiếng, hai tay chìa ra, hai bóng người lập tức bị hút sang, cổ họng bị bẻ gãy, con ngươi trở nên xám xịt trong nháy mắt, mất đi sức sống.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Lãnh thổ Đại Thương của ta tuyệt đối không cho phép mật thám xâm nhập.” Từ bụng trở xuống đều trống rỗng, vết thương chằng chịt, song nàng ta hoàn toàn không cảm nhận được còn đĩnh đạc kêu, “Tất cả cút ra ngoài cho ta!”
Hóa ra nàng ta chính là... tướng quân!
Suy nghĩ ư, thôi còn thời gian để suy nghĩ nữa, linh thể tướng quân không nhận ra sự thay đổi của thế gian này, hãy còn mắc kẹt tại luyện ngục ngàn năm trước. Nàng ta tùy ý vung tay, những người ẩn nấp không xuất hiện đã bị đánh văng ra, tính mạng lập tức lâm nguy, tiếng rú thảm vang khắp nơi, mặt đất khô cằn nhiễm đỏ không rõ là máu ai lại một lần nữa.
Kiều Linh San vội la lên: “Vân Nhàn!”
Vân Nhàn rút Khi Sương ra khỏi vỏ, nói: “Thái Bình, ngươi...”
Ngay lúc này đầu nàng bị ấn xuống, một lần nữa nằm “phịch” xuống trong đống đá.
Hả?
Sao bàn tay này lại to thế?
Vân Nhàn quay đầu nhìn lại, người kia ôm lấy pháp trượng Đông Cực, vẫn là bộ cà sa hoa văn con công quen thuộc cùng với nụ cười ba phần vui nhưng năm phần “ngứa đòn”. Gã cụp mắt nhìn Vân Nhàn, khẽ nhếch môi: “Ngươi ở đây đi.”
“... Kỳ Chấp Nghiệp.” Hóa ra bên tiến vào thật sự là Phật Thôn, Vân Nhàn chẳng còn gì để nói, ”Ngươi cướp việc của ta?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Ai cướp việc của ai? Ngươi là hòa thượng hay ta là hòa thượng?”
“Chấp Nghiệp, ăn nói cẩn thận.”
Sau lưng hai người, tất cả đệ tử Phật Thôn đều cúi đầu, nhẹ nhàng làm lễ Phật.
Đại đệ tử của Phật Thôn lướt đi, vầng sáng mờ mờ của ấn ngọc hiện ra trong tay áo. Mặt lạnh như nước, hắn chạm một chưởng với linh thể tướng quân, rồi phun máu lùi lại, dù sao cũng đã cứu được một người.
Hắn nhìn vào linh thể vô tri kia, ánh mắt lộ rõ vẻ bi thương.
Tướng quân à...
“Ta nói không muốn mở chiến trường viễn cổ chính vì lý do này.” Kỳ Chấp Nghiệp nhìn đệ tử Phật Thôn ngồi xuống kết ấn, bao vây linh thể tướng quân, gã thốt lên với vẻ mất tập trung và sắc mặt khó đoán, “Lại đến rồi. Thủ Lĩnh sao, không thể tranh giành. Việc này nhất định phải tự mình làm.”
Ngay từ ngày đại sư huynh nhận được ấn ngọc, gã đã nghĩ đến viễn cảnh này.
Mới kết trận, đã có một đệ tử Phật Môn bị chấn động đến mức thất khiếu chảy máu, mặt lộ vẻ đau đớn. Tuy nhiên người này vẫn chắp tay trước ngực, mở ra Lồng Chuông Vàng cùng các tăng khác.
Vân Nhàn thấy gã tỏ ra thờ ơ bèn hỏi: “Vậy ngươi muốn tranh đoạt Thủ Lĩnh ư?”
“... Đợi rảnh rồi nói sau.”
Kỳ Chấp Nghiệp cười khẩy một tiếng, lướt người đến trung tâm trận pháp. Gã vừa vung pháp trượng Đông Cực, toàn bộ ánh sáng vàng của trận pháp lập tức rực rỡ thêm năm phần.
“Không học Lồng Chuông Vàng thôi chứ tổng không thể nào không học bản lãnh kiếm cơm chứ?”