Cái tên đáng ghét đó thì có gì mà trêu?
Lúc ấy Tạ Quan Kỳ chưa gì đã phản bác, mắng cho sư đệ một trận. Bởi với hắn, luyện kiếm mà phân tâm nghĩ đi đâu, rồi còn không thể xuất kiếm bình thường vì đang nghĩ về người khác.. Loại chuyện này chỉ có thể xảy ra với Lạc Hà và Tiểu Trúc, tuyệt đối không thể xảy ra với hắn.
Thật là hoang đường hết sức.
Nghĩ tới nghĩ lui, khả năng lớn nhất vẫn là Thiên Đạo ghét hắn, cố tình giở trò chơi xấu.
Tạ Quan Kỳ từ tốn nói:
“Gần đây số ta hơi đen, tạm thời không nên luyện kiếm.”
Lâm Tranh Độ hỏi:
“Cậu đang nói thật hay đùa vậy?”
Tạ Quan Kỳ đáp:
“Tất nhiên là ta nói thật. Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta kìa.”
Hắn nói mà nhìn Lâm Tranh Độ đầy thắc mắc, như lạ lẫm sao nàng hỏi vậy. Hắn không đùa chuyện luyện kiếm, huống chi tính hắn chẳng thích đùa.
Nghĩ một lát, Tạ Quan Kỳ nói thêm:
“Ta không thích nói đùa kiểu mỉa mai hay trêu chọc người khác.”
Hắn đâu có giống Lâm Tranh Độ, gặp ai cũng có thể trêu đùa họ.
Lâm đại phu thích trêu người ta lắm. Vừa nãy hắn còn thấy nàng trêu Tiểu Trúc, khám bệnh thì khám đi, bệnh nhân không khống chế được linh lực thì mắng một câu là xong, mắc chi phải trêu người ta.
Tạ Quan Kỳ chẳng hiểu nổi. Tiểu Trúc có gì hay mà trêu chứ, vị hôn thê của mình mà hắn còn giữ không được kìa.
Lâm Tranh Độ một tay chống cằm, tay kia xoay b.út lông, quay sang hỏi:
“Cậu tới từ lúc nào vậy?”
Tạ Quan Kỳ đáp:
“Từ lúc cô đặt tay lên trán Tiểu Trúc, bảo hắn đau thì nói.. Khoan đã, cô chưa trả lời câu hỏi của ta.”
Lâm Tranh Độ ngẩn ra:
“Tiểu Trúc là ai? Người đó chẳng phải tên Vương Tuyết Thời sao?”
Tạ Quan Kỳ nhíu mày, trầm ngâm hồi lâu mới trợn mắt hiểu ra:
“À! Hắn tên Vương Tuyết Thời hả. Mà cái đó không quan trọng, thương thế của hắn chẳng nhằm nhò gì, uống thêm nước ấm vài ngày là tự khỏi thôi. Cô không cần kiểm tra kỹ vậy.”
Rồi hắn lại nhắc:
“Cô chưa trả lời câu hỏi của ta mà, Lâm đại phu.”
Lâm Tranh Độ biết Tạ Quan Kỳ rất sốt ruột, nhưng hắn càng gấp nàng lại càng thong thả.
Nàng xoay cây b.út lông, cười tủm tỉm:
“Vậy Tiểu Trúc là nhũ danh của hắn hả?”
Tạ Quan Kỳ đáp:
“Hắn không có cái nhũ danh dễ thương như vậy, Tiểu Trúc là tên kiếm của hắn. Ta từng khuyên hắn đừng đặt tên kiếm mềm mại thế, sẽ khiến kiếm ở trước mặt các kiếm khác không ngóc đầu lên nổi.”
Hắn chộp lấy cây b.út bị nàng xoay tới xoay lui, không vui nói:
“Lâm Tranh Độ, cô trả lời vấn đề của ta trước, rồi hãy hỏi chuyện của hắn được không?”
Tạ Quan Kỳ một chút cũng không muốn nói về Tiểu Trúc. Lâm đại phu cứ hỏi hoài về Tiểu Trúc làm chi vậy?
Thấy mặt Tạ Quan Kỳ âm u, Lâm Tranh Độ nhịn cười giơ hai tay đầu hàng:
“Rồi rồi rồi, trả b.út cho ta trước đã”
Tạ Quan Kỳ trả b.út, nàng thuận thế viết một dòng lên tờ giấy trắng một dòng chữ.
【Tối nay thử nhé.】
Dù đã hẹn Tạ Quan Kỳ tối nay thử song tu, nhưng lòng Lâm Tranh Độ cũng chẳng nắm chắc. Buổi chiều nàng không làm đồ thủ công nữa, dồn hết thời gian rảnh để đọc thật kỹ cuốn cẩm nang song tu do Tạ Quan Kỳ chép.
Vốn nghĩ chỉ cần nghiên cứu kỹ công pháp, nắm rõ “cách làm bài” thì mình sẽ bình tĩnh hơn.
Ai ngờ, cuốn công pháp nhìn thì đứng đắn mà càng đọc càng thấy căng thẳng.
Trước đó còn thấy công pháp song tu này trong sáng, lành mạnh. Vậy mà đọc từ đầu đến cuối, nào là mở rộng linh đài, nào là hợp nhất linh lực gì gì đó.
Lâm Tranh Độ hoảng hồn.
Khoan đã, cái này chẳng phải là thần giao cách cảm à?
Hợp-nhất-linh-lực-cái-con-khỉ-khô-á.
Nếu linh lực Tạ Quan Kỳ mà tràn vào, khác nào nàng bị nướng chín như trái bắp luôn?
Lâm Tranh Độ lập tức hối hận, biết vậy nên kéo dài thêm ba bốn ngày, đợi đi hỏi ý kiến các sư tỷ có kinh nghiệm trước rồi mới hãy đồng ý Tạ Quan Kỳ.
Tất cả là tại t.h.u.ố.c cảm hại!
Tiếng chuông vang lên, báo hiệu hôm nay đã hết việc.
Lâm Tranh Độ úp cuốn công pháp lên mặt, nằm im giả vờ mình đã c.h.ế.t.
Thanh Lam bước tới túm cổ tay nàng bắt mạch, làm bộ nghiêm túc gật đầu:
“Tốt lắm, mạch đã ngừng đập, kiểu này thì c.h.ế.t chắc luôn.”
Lâm Tranh Độ:
“Đại phu ơi, tôi còn hy vọng gì không?”
Thanh Lam:
“Cứu được, cứu được. Để ta tìm cho cô 300 mầm non trẻ đẹp trai sáng láng, cho họ ca hát nhảy múa xung quanh cô 3 ngày 3 đêm là khỏi ngay.”
Lâm Tranh Độ cười sặc bỏ sách xuống, cùng Thanh Lam đi ký tên rồi sang nhà ăn ăn tối.
Bệnh chưa khỏi, nàng ăn chẳng ngon lành gì, tùy tiện húp vài thìa cháo với cơm là no.
Chia tay Thanh Lam trước truyền tống trận, Lâm Tranh Độ uể oải quay về tiểu viện Dược Sơn. Trong lúc chờ truyền tống, nàng chợt nảy lên ý nghĩ: hay là nói với Tạ Quan Kỳ rằng mình cảm lạnh, thấy trong người không khỏe, ngày mai hãy thử. Mà không được, hay đợi khỏi hẳn rồi hãy luyện?
Có điều, vừa manh nha ý nghĩ đã bị nàng dập tắt.
Lâm Tranh Độ thở dài, đành từ bỏ hết ý định lười biếng của mình. Nghĩ kỹ thì cũng chẳng cần thiết, cứ dây dưa mãi thì đến hè mất.
Thời gian bận rộn thường trôi qua nhanh lắm, bây giờ chịu khó tí, đợi lên Tam cảnh là nhàn ngay. Lâm Tranh Độ tự động viên mình, tâm trạng uể oải cũng dịu đi không ít.
Nhưng tâm trạng vừa khá lên, thì bất ngờ thấy Tạ Quan Kỳ đang quét sân trong viện.
Lâm Tranh Độ giật mình, chạy ùa tới, tính hỏi sao hắn lại ở đây nhưng ngập ngừng mãi, cuối cùng nghẹn ra một câu:
“Trời, trời còn chưa tối mà!”
Tạ Quan Kỳ chống chổi, gật đầu:
“Ta biết, ta tiện đường nên ghé qua quét dọn chút.”
Sân và hành lang gọn gàng sạch sẽ, đến cây cỏ trong sân cũng được tưới nước no nê.
Tạ Quan Kỳ trả lời xong thì cất chổi vào góc. Lâm Tranh Độ dõi theo bóng lưng hắn, tiện thể nhìn sang đống chổi, sào tre và hốt rác trong góc ấy. Hồi trước, nàng dọn dẹp nơi này thành góc vệ sinh, nhưng vì số lần quét dọn ít đến đáng thương, nên giăng đầy mạng nhện.
Không ngờ nay được Tạ Quan Kỳ “hồi sinh”, sạch sẽ như mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Quan Kỳ cất chổi xong, quay lại trước mặt Lâm Tranh Độ:
“Sao giọng cô vẫn chưa khỏi?”
Lâm Tranh Độ:
“Bệnh đến như núi lở, bệnh đi như kéo tơ, đâu có mau thế? Phong hàn chắc không ảnh hưởng chuyện tu luyện đâu ha?”
Tạ Quan Kỳ nhìn nàng một hồi, chậm rãi nói:
“Không ảnh hưởng.”
Hai người lần lượt bước vào phòng và ngồi xuống giường. Lâm Tranh Độ nhịn không được lôi cuốn cẩm nang viết tay ra, định ôn bài phút ch.ót.
Chưa kịp đọc hết dòng đầu, sách đã bị Tạ Quan Kỳ giật mất. Tay đột nhiên trống không, các ngón tay theo phản xạ khẽ chụp một cái, Lâm Tranh Độ ngẩng đầu nhìn hắn.
Tạ Quan Kỳ đặt sách lên bàn trang điểm, đồng thời liếc qua đống hộp mỹ phẩm màu sắc lòe loẹt trên đó. Tạ Quan Kỳ bảo:
“Đừng căng thẳng, ta sẽ dạy cô.”
Lâm Tranh Độ xoa xoa n.g.ự.c, giả vờ bình tĩnh:
“Ta không căng thẳng, chỉ hơi sợ thôi. Cậu hệ Hỏa, liệu lúc linh lực tỏa ra có làm ta bỏng không?”
Mistedits
Tạ Quan Kỳ: “Không đâu.”
Hắn trả lời dứt khoát chắc chắn, khiến người ta tự nhiên tin tưởng.
Theo ghi chép trong sách, tu sĩ cần vận linh lực của bản thân, tiến vào trạng thái gọi là “tụ linh”. Chỉ khi tụ linh đạt tới mức nhất định, mới có thể chạm vào cảnh giới huyền diệu khó nói kia, từ đó hút được linh khí đất trời, tăng cường tu vi.
Mặc dù xuyên không đã lâu, cũng xem như tu luyện từ nhỏ, khốn nỗi Lâm Tranh Độ vẫn chẳng hiểu rốt cuộc “tụ linh” phải làm thế nào mới đúng.
Sách viết vậy, sư phụ cũng dạy thế, ai cũng nói phải bước vào trạng thái kia. Nhưng bước vào bằng cách nào thì lại không ai nói rõ.
Suốt bao năm qua, mỗi lần tụ linh, thực chất Lâm Tranh Độ chỉ ngồi yên ngẩn ngơ: thả lỏng đầu óc, vận linh lực, rồi hút được một chút linh khí mỏng manh phù hợp với linh căn của mình.
Không vào được cảnh giới tụ linh thực sự, linh khí thu được quá ít, thêm vào đó nàng không phải người quá siêng năng tu luyện, nên tu vi mới chậm chạp như rùa bò, mấy năm chỉ nhích lên được một chút.
Tạ Quan Kỳ đợi một lúc, đến khi dần dần có thủy linh mộc linh bị hấp dẫn kéo tới. Linh lực ít ỏi lượn lờ quanh người Lâm Tranh Độ, nàng nhắm mắt, cố thả lỏng suy nghĩ.
Hắn quỳ trên giường, nhích lên hai bước, đến khi đầu gối chạm vào đầu gối Lâm Tranh Độ. Nàng lập tức giật mình mở mắt, linh lực tức khắc bay tán loạn.
Nhận ra mình làm hỏng việc, Lâm Tranh Độ vội nói: “Xin lỗi, ta..”
Tạ Quan Kỳ đáp: “Không phải chuyện lớn, không cần xin lỗi. Đưa tay cho ta.”
Do dự vài giây, Lâm Tranh Độ đặt tay lên lòng bàn tay hắn. Da hắn vẫn nóng như cũ, vừa chạm vào đã khiến nàng muốn rụt tay lại theo bản năng, song nàng cố nhịn.
Tạ Quan Kỳ nắm lấy tay Lâm Tranh Độ, đầu ngón tay chạm nhẹ vào mu bàn tay nàng, giọng dịu dàng:
“Thả lỏng, tụ linh lại đi.”
Dẫu Tạ Quan Kỳ cố làm cho giọng mình nhẹ nhàng đi, nhưng trong lời nói vẫn mang theo mệnh lệnh tuyệt đối. Khiến giọng điệu mang chút nghiêm khắc trong đó.
Lâm Tranh Độ nhắm mắt lại, tiếp tục thả lỏng đầu óc. Nàng từ bỏ ý định phớt lờ sự tồn tại của Tạ Quan Kỳ, bởi nàng chẳng lờ nổi. Chỉ nói thầm trong lòng: Tạ Quan Kỳ ở đây là chuyện bình thường, chuyện bình thường, chuyện bình thường…
Linh lực vừa tan chậm rãi tụ lại.
Tạ Quan Kỳ vén bớt mấy sợi tóc lòa xòa rơi trên trán Lâm Tranh Độ, rồi cúi đầu áp trán vào. Khoảng cách quá gần, hắn thấy mí mắt nàng run run, nhưng nàng kìm nén không mở mắt.
Lâm Tranh Độ rốt cuộc cũng hiểu cái gọi “huyền diệu khó nói, ảo diệu vô cùng” là cảm giác gì.
Mọi động tĩnh xung quanh biến mất, cảm giác về cơ thể mình cũng trở nên mờ nhạt. Lâm Tranh Độ cảm thấy nóng, linh lực thuộc về nàng như bị tách riêng ra, trước khi kịp cảm nhận linh lực mênh m.ô.n.g dồi dào của trời đất.
Linh lực của Tạ Quan Kỳ thông qua điểm tiếp xúc nơi trán, với lượng rất nhỏ, từ từ chảy vào linh đài của nàng.
Cái gọi “rất nhỏ” ấy chỉ là đối với Tạ Quan Kỳ, còn với Lâm Tranh Độ, thì như nước biển tràn bờ, lại còn bị ép đổ vào một cái bình nước nhỏ bé bình thường.
Linh lực rót vào đã được lọc sạch, không còn dính hỏa linh nồng đậm. Ngặt nỗi với Lâm Tranh Độ vẫn nóng rát khó chịu. Cảm giác linh thể nhạy bén hơn thân xác, nàng như que kem đặt trong nhà kính, đang tan chảy thành vũng siro dính nhơm nhớp.
Cuối cùng chịu hết nổi sự nóng ấy, Lâm Tranh Độ đẩy mạnh Tạ Quan Kỳ ra, mở bừng mắt.
Mồ hôi từ trán chảy xuống, đọng trên mi mắt, khiến hốc mắt Lâm Tranh Độ cay xè, tầm nhìn nhòe đi. Nàng ngơ ngác chớp mắt mấy cái, cúi đầu thấy hai tay mình nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, bị một tay hắn giữ c.h.ặ.t.
Hắn không ngồi thiền mà quỳ ngồi, đầu gối chạm bắp chân nàng, vạt áo đen thô ráp xõa lên góc váy xanh đậm của nàng.
Lâm Tranh Độ nhìn chằm chằm, đầu óc trống rỗng, chỉ còn hơi thở dồn dập cùng cảm giác no căng khó tả, nói thật thì có hơi buồn nôn.
Tạ Quan Kỳ rũ mi nhìn khuôn mặt đẫm mồ hôi của nàng, ánh mắt lướt xuống, thấy xương quai xanh gầy gò lõm thành một hõm nhỏ, đọng đầy mồ hôi.
Hắn định dùng tay áo lau mồ hôi trên mi Lâm Tranh Độ, nhưng nhìn đồ bảo hộ thô ráp của mình, rồi nhìn làn da mềm mại ửng hồng, ướt đẫm mồ hôi của nàng.
Hắn bèn túm lấy góc chăn, nhẹ nhàng lau mặt Lâm Tranh Độ.
Mái tóc trước trán nàng bị lau xộc xệch, hàng mi ướt dính vào mí mắt; phải một lúc sau, đôi mắt mới dần lấy lại tiêu cự. Không biết từ khi nào trời đã tối hẳn. Trong phòng không thắp đèn, cửa sổ đóng kín. Trong bóng tối ngột ngạt u ám, Lâm Tranh Độ nhìn rất rõ khuôn mặt Tạ Quan Kỳ kề sát.
Hắn trông vẫn chỉnh tề, chẳng thở dốc, chẳng đổ mồ hôi, thần thái bình tĩnh, hoàn toàn không có vẻ hoảng hốt mơ hồ sau khi rút linh lực.
Lâm Tranh Độ bực mình, cảm giác chỉ mình nàng vất vả. Nàng rút tay ra, xoa loạn trên đầu hắn đến khi tóc rối bù mới thôi.
Mái tóc xoăn bình thường đã không được mượt mà, bị xoa vài cái đã xù tung, đuôi tóc vểnh loạn xạ.
Tạ Quan Kỳ đầu tóc bù xù, nghiêng đầu nhìn Lâm Tranh Độ, nàng nghiêm túc nói:
“Lúc nãy trên đầu cậu có một lọn tóc vểnh lên, ta giúp cậu vuốt thẳng lại rồi đó.”
Tạ Quan Kỳ gật đầu: “Đa tạ.”
Lâm Tranh Độ cười tươi rói, tít mắt ranh mãnh nghĩ bụng: Thấy chưa, hắn còn cảm ơn mình nữa kìa!
Tạ Quan Kỳ cảm ơn xong lại bảo:
“Giờ tới sáng còn sớm, luyện tiếp không?”
Mặt Lâm Tranh Độ biến sắc, lặng lẽ dịch ra mép giường:
“Ta thấy việc này nên từ từ cho chắc, hôm nay tạm dừng ở đây đã nhé..”
Càng nói, giọng nàng càng nhỏ. Bởi trong bóng tối, Lâm Tranh Độ vẫn cảm nhận rõ ánh mắt Tạ Quan Kỳ đang nhìn mình chăm chú.
Nàng quấn c.h.ặ.t dây lưng buộc váy ở eo, lí nhí nói thêm:
“Luyện nữa ta sẽ nôn mất, giờ đã hơi muốn nôn rồi.”
Ngoài dự đoán, ‘Cuồng leo rank’ lại dễ tính lạ thường:
“Vậy tạm dừng tại đây.”
Muộn rồi nên Tạ Quan Kỳ không định về Kiếm Tông. Chào Lâm Tranh Độ một tiếng, hắn sang phòng bên cạnh, nghỉ ngơi lại phòng trước kia từng ở dưỡng thương.
Còn Lâm Tranh Độ hơi khó ngủ, quyết định dậy ngâm nước nóng. Do suýt bị “nướng chín” lúc song tu, nên nàng chọn tắm nước ấm cho thư giãn.
Nhân lúc ngâm bồn, Lâm Tranh Độ kiểm tra lại tu vi mình.
Không kiểm tra thì thôi, vừa kiểm xong thì liền giật mình: nàng nhảy thẳng lên Nhị cảnh trung kỳ luôn!
Hơn nữa độ tinh khiết của linh lực còn tăng vọt!
Lâm Tranh Độ kinh ngạc, ôm lấy gương mặt nóng hầm hập của mình, lẩm bẩm:
“Sao lại tăng nhanh thế? Giống đi thi mà mang phao quá? Khó trách Hợp Hoan Tông là danh môn chính phái mà lại..”
Nhưng mà..
Lâm Tranh Độ nhớ lại dáng vẻ áo mũ chỉnh tề của Tạ Quan Kỳ sau song tu.
Dường như hắn chẳng nhận được lợi ích gì từ lần song tu này, chỉ đơn thuần truyền tu vi nuôi nàng thôi.
【Lời tác giả】
Ẻm Tạ: Iêm nhận được nhiều lợi ích lớm 🙆🙆