Nào phải hoa xấu, chẳng qua là vì có người ghen.
Tạ Quan Kỳ nhắm mắt nằm trên giường, nhưng không thấy buồn ngủ chút nào.
Lòng bàn tay hắn dường như còn vương lại cảm giác mềm mại ẩm ướt của làn da kia; hương thơm dịu nhẹ quẩn quanh nơi ch.óp mũi, mãi không chịu tan đi.
Mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh hõm xương quai xanh Lâm Tranh Độ còn đọng nước lại hiện ra. Sóng nước lấp lánh, lắc lư trong mắt Tạ Quan Kỳ.
Rồi sau đó, hắn chợt nghe thấy tiếng nước chảy.
Bên ngoài, tiếng ve kêu, tiếng lá xào xạc, tiếng chim hót vang lên trong màn đêm yên tĩnh. Trong căn phòng tối om không có ánh đèn, tức thì hắn mở mắt ra. Giữa đủ loại âm thanh hỗn tạp, thính giác siêu nhạy của hắn lại nghe rất rõ tiếng nước gợn sóng.
Âm thanh ấy vọng ra từ gian phòng có đặt một chiếc gương đồng cao bằng người; bên trong là bồn tắm, nơi mà hồi trước Tạ Quan Kỳ từng dùng để ngâm nước nóng.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn: giờ này Lâm đại phu đang tắm ở đó.
Hắn vào căn phòng đó mới chỉ một lần, song ký ức về nó hãy còn rõ ràng đến lạ. Nếu đổ nước đầy bồn, hẳn mực nước sẽ vừa vặn ngập đến dưới xương quai xanh của Lâm đại phu.
Thế là hõm xương quai xanh đọng nước của người ấy lại hiện lên trong đầu hắn. Tạ Quan Kỳ siết c.h.ặ.t nắm tay, đầu ngón chạm vào lòng bàn tay còn hơi ẩm.
Cuối cùng hắn ngồi bật dậy, rót cho mình một chén nước lạnh đầy, tu ừng ực một hơi.
Tiếng nước mơ hồ nhỏ dần, đổi thành tiếng bước chân nhè nhẹ. Tạ Quan Kỳ xoay cái chén trong tay, trong lòng thầm đếm số bước chân của Lâm Tranh Độ. Đợi đến khi nàng trở về phòng, tiểu viện mới chìm vào yên tĩnh.
Hắn tu sạch chỗ nước lạnh còn lại trong ấm t.ử sa. Dòng nước mát vừa vào miệng đã bốc hơi, chẳng giúp được gì cho cổ họng đang khô khốc của hắn.
Hết cách, Tạ Quan Kỳ quyết định mặc kệ tất cả, kéo chăn trùm kín đầu, cố gắng nhắm mắt ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lâm Tranh Độ phát hiện cơn cảm của mình đã khỏi hẳn.
Nàng tính ít nhất phải uống t.h.u.ố.c thêm hai ngày nữa, ai ngờ song tu một phát chữa luôn cả cảm cúm.
Từ bếp vọng ra mùi thức ăn ngọt ngào, cái mùi vừa quen vừa xa lạ. Lâm Tranh Độ xắn tay áo rửa mặt qua loa rồi tò mò chạy vào xem.
Đống nồi niêu xoong chảo mà hồi trước nàng từng hứng thú mua về, mới chỉ dùng đúng ngày đầu rồi thành đồ trang trí bếp núc. Giờ thì đang hoạt động hết công suất, bởi Tạ Quan Kỳ đang dùng chúng.
Lâm Tranh Độ nhìn một cục vàng nhạt tỏa hương ngọt ngào mà Tạ Quan Kỳ bày ra đĩa, vẻ mặt khó tin hỏi:
“Cái gì đây?”
Tạ Quan Kỳ:
“Cái bánh lần trước cô làm ấy.”
Hắn nghĩ ngợi một lúc, cố nhớ lại tên món suýt thì tiễn mình đi gặp tổ tiên:
“Bánh ngọt gì gì đó.”
“Thấy cách làm bánh khá lạ, nên ta thử áp dụng công thức y chang với vài nguyên liệu khác. Không ngờ đem bắp trộn với sữa, cho thêm nhiều đường rồi đem đi nướng lại ngon ngoài dự đoán.”
“Có điều nếu nướng trứng thì phải đập ra trước, không là sẽ nổ. Nhưng nếu dùng để san bằng diện rộng một vùng thì cực kỳ tiện.”
Tạ Quan Kỳ nói, Lâm Tranh Độ thì ăn bắp.
Nuốt xong một miếng, nàng ngơ ngác hỏi:
“San bằng.. diện rộng?”
Tạ Quan Kỳ thuận tay ném quả trứng còn nguyên vào một không gian nhiệt độ cao được hắn dùng linh lực phong kín. Nhiệt vừa đủ, trứng lập tức nổ “bùm” một tiếng.
Tiếng nổ vang dội làm Lâm Tranh Độ đang ăn khựng lại giây lát.
Song nàng nhanh ch.óng hoàn hồn, tỉnh bơ tiếp tục gặm bắp.
“Ta nghiên cứu rồi, trứng nổ là vì nó chứa không khí bên trong.” — Tạ Quan Kỳ giải thích.
“Không gian kín, nhiệt độ cao, áp suất vượt quá giới hạn thì sẽ nổ. Nếu tạo ra điều kiện tương tự, có thể gây nổ trên diện rộng ngay tại chỗ. Nhanh hơn bày trận, sát thương cũng mạnh hơn.”
Lâm Tranh Độ nhìn hắn:
“... Cậu đúng là thiên tài.”
Tạ Quan Kỳ hất vỏ trứng vào rổ, ngoài mặt tỏ ra khiêm tốn, nhưng ánh mắt thì rõ vẻ đắc ý:
“Ừm, ta cũng thấy vậy.”
Ăn bắp xong trên tay cứ dính dính khó chịu. Lâm Tranh Độ rửa tay sạch sẽ, rồi ngắm mình trong chiếc gương đồng treo trên bồn rửa mặt.
Xong xuôi, nàng gom tóc, dùng khăn tay trùm lại cho gọn gàng.
Hôm nay, Lâm Tranh Độ chẳng có tâm trạng làm đẹp, buộc đại cho xong là được. Dù sao đến Hồi Xuân Viện là để điểm danh đi làm, chứ nào phải ra ngoài hẹn hò.
Đúng lúc Tạ Quan Kỳ cũng quay về Kiếm Tông. Cả hai đều phải đi qua truyền tống trận, thế là sánh vai đi cùng một đoạn.
Lâm Tranh Độ hỏi:
“Chẳng phải cậu nói dạo này đen đủi, không thích hợp luyện kiếm sao? Vậy bình thường về Kiếm Tông cậu làm gì?”
Tạ Quan Kỳ đáp:
“Sửa pháp khí, xử lý mấy vật liệu trong tư khố. À, khi nào cô định rèn pháp khí bản mệnh? Cần gì thì cứ đến tìm ta, miễn phí cho cô luôn.”
Lâm Tranh Độ nhướng mày:
“Gia công vật liệu cũng không lấy tiền sao?”
Tạ Quan Kỳ trả lời rất dứt khoát:
“Ừ, miễn phí tất.”
Lâm Tranh Độ cười tươi, cố ý hỏi tiếp:
“Sao không lấy? Ta chọn vật liệu đắt lắm đấy —”
Nàng nghiêng đầu, hạ mi mắt chỉ vào chuôi kiếm lộng lẫy bên hông hắn:
“Biết đâu còn đắt hơn kiếm bản mệnh của cậu nữa đó.”
Nói đùa cho vui vậy thôi, chứ chính nàng cũng không nghĩ ra được còn vật liệu nào hiếm và quý hơn phượng hoàng châu, gân rồng và tuyết hoa trên thanh kiếm của hắn.
Vậy mà Tạ Quan Kỳ rất nghiêm túc hứa:
“Ta sẽ rèn pháp khí cho cô theo tiêu chuẩn của Tạ Duy Ngã.”
“Chúng ta là bạn tốt, đừng từ chối. Lần trước cô cũng cho ta giải d.ư.ợ.c của độc Dịch Quỷ mà không tính phí nữa mà.”
Nửa câu đầu làm Lâm Tranh Độ cảm động dữ lắm, nghe tới câu sau nàng quay ngoắt mặt đi, cười lạnh một tiếng, trong lòng bực bội không thôi.
Nàng tự thấy tính mình dễ thương dễ chịu, chỉ muốn Tạ Quan Kỳ chủ động tỏ tình trước thôi, có bảo hắn xuống biển bắt rồng, hái sao trên trời đâu. Vậy mà cũng không làm được nữa là sao?
Đi làm đã đủ phiền rồi, nghe khứa kiếm tu đần nói mấy câu chướng tai càng phiền hơn.
Lâm Tranh Độ đến Hồi Xuân Viện với tâm trạng bực dọc. Vừa thấy nàng, vị sư huynh phụ trách sổ sách cười cười ẩn ý, nói:
“Muội nhìn bàn mình đi.”
Lâm Tranh Độ mặt lạnh nhìn sang bàn khám bệnh, thấy bó hoa hồng dại đỏ rực, lá xanh tươi rói.
Nàng hỏi: “Ai tặng vậy ạ?”
Sư huynh lắc đầu:
“Không biết nữa. Sáng nay mở cửa huynh đã thấy bó hoa đặt trên bậc thềm, dưới hoa để mảnh giấy, ghi là gửi cho muội.”
Lâm Tranh Độ dời bó hoa sang một bên, quả nhiên thấy bên dưới có một tờ giấy nhỏ, trên đó viết vỏn vẹn mấy chữ:
【Tặng Lâm đại phu】
Nét chữ lạ hoắc, không phải của người nàng quen.
Thanh Lam chạy lại, cúi đầu ngửi thử, nói:
“Hoa thơm ghê đó sư tỷ, hay mình tìm cái bình cắm vào đi?”
Lâm Tranh Độ tránh gai nhọn trên cành, cầm bó hoa lên xem vài lần. Hoa hơi héo, có hai bông dẹp lép, rõ ràng là được ai đó giấu trong lòng mang tới.
Nàng nhận hoa nhiều đến phát chán rồi.
Ngắt một bông hồng còn tươi cài lên tóc, chỗ hoa còn lại thì dúi cho Thanh Lam:
“Muội cầm chơi đi, coi chừng gai đó.”
Thanh Lam hí hửng ôm hoa chạy mất, rồi gọi thêm đám tỷ muội thân thiết tới tìm bình cắm hoa.
Còn Lâm Tranh Độ thì lấy khúc gỗ lôi kích ra đặt lên bàn làm vật chặn giấy, thỉnh thoảng rót chút linh lực của mình vào.
Sau thời gian nỗ lực không ngừng, khúc gỗ lôi kích gần như thấm đẫm linh lực của nàng. Chẳng bao lâu nữa là có thể bắt đầu tạo hình, làm thành pháp khí bản mệnh theo ý muốn.
Đến lúc đó tìm ai rèn bây giờ?
Tạ Quan Kỳ à?
Lâm Tranh Độ bĩu môi, nghĩ tới câu “bạn tốt” hắn nói hồi sáng, nàng tức tối vẽ lên giấy một cái đầu heo mặc đồ đen ôm kiếm, xong còn dùng đầu b.út chấm chi chít lên đầu heo như cái bánh mè đen.
Xoay xoay cây b.út lông, Lâm Tranh Độ hài lòng với kỹ năng vẽ chuẩn xác của mình, khịt khịt mũi hừ lạnh.
Ai thèm làm bạn tốt với hắn chứ?
*
“Lạc Hà, đệ với vị hôn thê của Tiểu Trúc quen nhau kiểu gì mà thành bạn thân vậy?”
Hà Tương Phùng:
“... Sư huynh, đệ tên Hà Tương Phùng, không phải Lạc Hà. Lạc Hà là tên kiếm của đệ.”
Tạ Quan Kỳ gật đầu:
“Được, ta nhớ rồi. Giờ đệ trả lời câu hỏi của ta đi.”
Hà Tương Phùng thở dài, chả biết bao giờ đại sư huynh mới nhớ được tên mình nữa.
Dù Tạ Quan Kỳ không dùng chiêu quen thuộc ‘ta hỏi giùm bạn’, song hắn vẫn bắt bài ngay lý do đại sư huynh hỏi như vậy.
Hà Tương Phùng nghiêm túc nói:
“Chuyện đệ quen nàng ấy nói ra thì khá mất mặt, hơi riêng tư xíu. Xin lỗi sư huynh, thứ cho đệ không tiện nói.”
“Nhưng mà..” Hắn đổi giọng: “Đệ có kha khá kinh nghiệm trong chuyện kết giao bằng hữu, bạn bè đệ nhiều lắm, không chỉ mỗi nàng ấy. Nếu huynh kết bạn mà gặp khó khăn thì cứ hỏi đệ, đệ nhất định biết gì nói nấy.”
Nói xong, hai mắt Hà Tương Phùng sáng rực, chờ đại sư huynh bắt đầu trút bầu tâm sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn nhìn Tạ Quan Kỳ, Tạ Quan Kỳ cũng nhìn hắn.
Hai người nhìn nhau, không nói một lời.
Sự im lặng kéo dài khiến Hà Tương Phùng dần mất tự tin, bắt đầu hối hận mắc gì mình lắm lời xen vào chuyện không nên xen.
Ai bảo hắn sợ đại sư huynh làm chi.
Một hồi sau, Tạ Quan Kỳ mới lên tiếng:
“Câu đệ từng nói với ta trước đó ấy. Gì mà liên quan đến việc luyện kiếm.. Nói lại lần nữa đi.”
Hà Tương Phùng nghĩ mãi, không chắc lắm:
“Phụ nữ.. sẽ ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm?”
Cuối câu hắn còn cố tình lên giọng nghi vấn, sợ mình nói không trúng cái Tạ Quan Kỳ muốn nghe.
Lần này, Tạ Quan Kỳ không phản bác mà rơi vào trầm tư.
Một lát sau, hắn vỗ vỗ vai Hà Tương Phùng:
“Ừm được rồi, đệ luyện kiếm tiếp đi.”
Nói xong liền xoay người rời đi, để lại Hà Tương Phùng đứng đó đầu đầy dấu hỏi.
Hà Tương Phùng nghĩ nát óc cũng chẳng hiểu nổi rốt cuộc Tạ Quan Kỳ hỏi câu đó để làm gì.
Hắn đâu biết, do hổng có tí kiến thức yêu đương nào, nên trong nhận thức của Tạ Quan Kỳ chưa từng tồn tại khái niệm “mình sẽ yêu ai”.
Trong mắt hắn, việc hắn thích ở cạnh Lâm đại phu, thích mọi thứ liên quan đến Lâm đại phu, chẳng qua là vì hai người hợp tính, tri kỷ khó tìm.
Huống chi Lâm đại phu còn từng cứu mạng hắn, vậy nên việc hắn quý mến nàng, đặt mình vào vị trí của nàng mà suy nghĩ, chăm sóc nàng — đều là lẽ đương nhiên.
Tạ Quan Kỳ trăn trở mãi tại sao vì Lâm đại phu mà mình không thể toàn tâm toàn ý luyện kiếm.
Ngặt nỗi, những người xung quanh có thể làm “tài liệu tham khảo cảm xúc” cho hắn thì.. hơi thân chút thì chỉ có ông sư phụ độc thân vạn năm, rồi đến tình cảm bùng binh giữa Lạc Hà và vị hôn thê của Tiểu Trúc.
Suy nghĩ chồng chất, Tạ Quan Kỳ vô thức rút quyển kiếm phổ ra lật xem, định lấy nó làm Thanh Tịnh Kinh* để tĩnh tâm.
*Thanh tịnh kinh: kinh/pháp quyết dùng để ổn định tâm trí, loại bỏ tạp niệm khi tu luyện.
Vừa mở trang đầu tiên, hắn không khỏi ngơ ngác.
Câu của Lạc Hà lại ùa về trong đầu.
Đến giờ Tạ Quan Kỳ vẫn cực kỳ khinh thường câu đó. Làm gì có chuyện tốc độ ra kiếm lại bị ảnh hưởng bởi phụ nữ?
Nhưng.. nếu người đó là Lâm đại phu thì hình như có thể.
Đợi Tạ Quan Kỳ hoàn hồn thì phát hiện b.út đỏ đã ghi bên lề trang đầu tiên dòng chữ:
【Lâm đại phu sẽ ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của ta.】
Hắn giật mình, không kịp nghĩ đã vội vàng gạch bỏ ba chữ “Lâm đại phu”.
Gạch mấy lần vẫn thấy nét chữ, Tạ Quan Kỳ dứt khoát tô thành ba vòng tròn đen sì. Tô xong ngẩng đầu nhìn quanh xác nhận không ai thấy mới cúi đầu xuống lại.
Nội dung chính của kiếm phổ, hắn một chữ cũng không đọc vào, chỉ chăm chú nhìn dòng chữ ấy tới nghệt mặt ra.
Quyển kiếm phổ này do Tạ Quan Kỳ viết từ mấy năm trước, trang đầu chi chít những ghi chép linh tinh: có cảm ngộ về kiếm pháp, cũng có những chuyện lặt vặt mà hắn nghĩ hoài không thông.
Ở cạnh câu “ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm” có mấy dòng chữ chi chít ghi rằng:
【Tiểu Trúc xách kiếm tới tận cửa đòi sống mái với Lạc Hà, bị ta đuổi về. Thật khó hiểu, chỉ là bị cướp mất vị hôn thê thôi mà, kiếm bản mệnh của hắn vẫn còn nguyên đấy thây, rốt cuộc thì tức cái gì nhỉ?】
Ngẫm lại thì sau vụ đó, tu vi của Tiểu Trúc và Lạc Hà đúng là chậm hẳn đi. Hai năm trước Lạc Hà đã là Tứ cảnh đỉnh phong, tới giờ vẫn dậm chân tại chỗ.
Xem ra câu nói của Lạc Hà cũng không phải hoàn toàn vô lý. Tạ Quan Kỳ tô thêm hai chữ lên mảng mực đỏ lòm:
【Phụ nữ sẽ ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của ta.】
Buổi chiều, Lâm Tranh Độ nối xương cho ba tu sĩ, mệt đến độ mỏi cổ đau tay, chẳng còn hơi sức đâu c.h.ử.i thầm Tạ Quan Kỳ.
Khó khăn lắm mới tan ca, vừa bước vừa cửa là nàng ngã phịch lên ghế bập bênh, hai tay đặt hờ hững trước n.g.ự.c.
Bỗng trên đầu vang lên giọng Tạ Quan Kỳ:
“Tối rồi, cô ăn gì chưa?”
Lâm Tranh Độ mở mắt, không còn thấy lạ chuyện hắn tự dưng xuất hiện trong nhà mình nữa, hỏi ngược lại:
“Cậu định nấu cơm cho ta à?”
Tạ Quan Kỳ gật đầu:
“Nếu chưa ăn thì ta nấu.”
Lâm Tranh Độ bật dậy cái rụp:
“Chưa, ta đang đói muốn c.h.ế.t đây nè!”
Sau vụ bắp nướng sữa sáng nay, Lâm Tranh Độ nhận ra rất có thể Tạ Quan Kỳ là thiên tài nấu ăn hiếm có — lại còn là hỏa linh căn. Không để hắn vào bếp thì đúng là phí của trời.
Nàng ngồi dậy quá nhanh, làm chiếc khăn trùm tóc bị ghế bập bênh móc trúng rồi tuột ra, tức thì mái tóc dài xõa xuống. Bông hồng dại cài bên tóc cũng vì thế mà rơi theo.
Trước khi hoa chạm đất, Tạ Quan Kỳ đã khom người chộp lấy.
Hoa cài trên tóc Lâm Tranh Độ thì trông to to xinh xinh, đến khi nằm trong tay Tạ Quan Kỳ thì lại nhỏ xíu xiu, cánh hoa ỉu xìu, chẳng còn tươi nữa.
Hắn nhặt hoa xong định ngẩng lên nói với Lâm Tranh Độ thì nàng cũng cúi người xuống gần.
Mái tóc dài đen nhánh từ vai nàng trượt xuống, xõa thẳng lên mặt Tạ Quan Kỳ, chọc vào mắt làm hắn đau nhẹ. Cùng lúc mùi thơm của tóc Lâm Tranh Độ ập vào mặt, khiến hắn nhất thời nghẹt thở.
Lâm Tranh Độ khẽ “Á” một tiếng, vội vàng túm tóc lại, nhặt khăn tay buộc gọn:
“Xin lỗi xin lỗi, ta không để ý tóc mình.”
Tạ Quan Kỳ chớp mắt từ từ, nói: “Không sao.”
Hắn trả hoa lại cho nàng: “Sáng nay cô không cài hoa.”
Lâm Tranh Độ cười:
“Ừ, hồi sáng có người tặng ta bó hồng dại. Lúc ta tới Hồi Xuân Viện thì thấy để trước cửa rồi, không biết là ai nhưng mùi thơm lắm, ta ngắt một đóa cài chơi.”
Nàng cài hoa vào nút khăn, nhìn hắn cười híp mắt hỏi:
“Đẹp không?”
Tạ Quan Kỳ ngẩng đầu nhìn nàng rất lâu. Lâu đến nỗi làm Lâm Tranh Độ bắt đầu ngại, bèn đưa tay sờ ch.óp mũi:
“Khó trả lời vậy sao?”
Hắn nói thẳng:
“Cô đẹp, hoa thì không.”
“Hoa sắp héo rồi, không hợp với cô.”
Nói xong, hắn chống tay đứng dậy khỏi ghế bập bênh. Khoảnh khắc đứng lên, n.g.ự.c hắn lướt sát mặt nàng, nhiệt độ cơ thể hắn cũng ùa tới ngập trời, làm má Lâm Tranh Độ nóng bừng bừng.
Đợi Tạ Quan Kỳ quay vào bếp, Lâm Tranh Độ mới luống cuống ôm lấy mặt mình.
Chẳng thể ung dung nằm dài trên ghế nữa, nàng co chân ôm n.g.ự.c, cảm nhận tim đập thình thịch.
Một hồi sau khi tim ổn lại, Lâm Tranh Độ lí nhí nói thầm:
“Chả biết cậu thật sự là khúc gỗ hay giả vờ làm sói đội lốt cừu nữa.”
Vì linh lực hôm qua quá nhiều, Lâm Tranh Độ chưa tiêu hóa hết. Nên dù hôm nay Tạ Quan Kỳ tới chơi thì hai người vẫn không tiếp tục song tu.
Cái cớ Tạ Quan Kỳ dùng để ở lại là: dạo gần đây hắn bị xung khắc với phong thủy của Yến Trù Sơn, phải chờ một thời gian nữa, đợi thiên tượng đổi chiều mới có thể quay về luyện kiếm.
Lâm Tranh Độ không biết xem thiên tượng, hắn nói sao thì nàng nghe vậy.
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, Tạ Quan Kỳ đã mai phục ngồi trước cổng Hồi Xuân Viện.
Hắn chẳng thấy việc mình làm có gì sai. Dù bông hồng dại hôm qua Lâm đại phu mang về chỉ là một đóa hoa thường, nhưng lỡ đâu nó là thủ thuật che mắt thì sao?
Mistedits
Khi săn yêu trừ ma ngoài kia, mấy cái bẫy kiểu này hắn gặp hoài. Yêu ma sẽ giăng nhiều mồi để bắt các tu sĩ. Thường thì vài mồi đầu tiên sẽ an toàn vô hại, đến khi tu sĩ lơ là cảnh giác, nguy hiểm sẽ bất ngờ ập đến từ một trong những cái mồi ‘an toàn’ đó!
Dược Tông có trận pháp thì đã sao? Nhỡ không thì sao?
Từ đã, lùi một vạn bước mà nói, giả sử hoa đúng là do người tặng, vậy thì người đó chắc chắn có ý đồ xấu!
Nếu là người đàng hoàng, sao không tặng công khai, mắc gì lén lút đặt hoa rồi bỏ đi? Rõ ràng là trong lòng có quỷ, nên mới không dám lộ mặt!
Mặt Tạ Quan Kỳ tối sầm, càng nghĩ chân mày hắn càng cau c.h.ặ.t. Rõ ràng là gương mặt đẹp đến mức vô hại, nhưng vừa lộ sát khí ra thì lập tức giống hệt ác quỷ, đến độ trẻ con mà gặp chắc sợ đến mức không dám khóc.
Trước khi bình minh ló dạng, trên con đường đá dẫn đến Hồi Xuân Viện vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Một thiếu niên chừng 17, 18 tuổi mặc trang phục của đệ t.ử Kiếm Tông đang rón rén chạy tới, trong lòng ôm một bó hồng dại đỏ tươi.
Má cậu nhóc ửng đỏ, vừa hồi hộp vừa ngượng ngùng, cứ ngó dáo dác nhìn quanh. Xác nhận không có ai, cậu mới lẹ làng tiến đến trước cổng sân, định đặt bó hoa lên bậc thềm.
Lần đầu tặng hoa, cậu nhóc chẳng có kinh nghiệm gì. Chỉ nghĩ đơn giản là hoa càng nguyên vẹn càng tốt, thế là đến gai hoa cũng để y nguyên. Bị gai đ.â.m vào lòng bàn tay đỏ ch.ót cũng không thấy đau chút nào, chỉ thấy tim mình đập loạn xạ.
Bỗng một luồng gió mạnh quét tới —
Một vệt sáng bạc xuyên qua bó hoa và sượt qua vai cậu!
Thiếu niên giật mình ngã sấp mặt, kiếm khí lướt qua vai rạch toạc áo. Rõ ràng đối phương đã nương tay, chỉ làm rách vải chứ không hề gây thương tích.
Cậu run rẩy ngẩng đầu lên, đối diện với khuôn mặt lạnh lùng tưởng chừng như đang mơ.
Đại sư huynh Tạ Quan Kỳ của Yến Trù Sơn!!!
“T..ạ.. Tạ sư huynh!!!”
Thiếu niên vừa nhìn rõ người đứng trước mặt thì hồn vía lên mây, vội vàng thanh minh:
“Tạ sư huynh! Đệ không có trốn tiết học sáng! Đệ tới trước giờ học mà! Dạo này đệ luyện kiếm chăm chỉ lắm, sắp lên Tam cảnh rồi đó huynh! Thật đó! Đệ sắp có hy vọng đột phá rồi! Có hy vọng lắm luôn á sư huynh!!!”
Tạ Quan Kỳ đè thanh kiếm bản mệnh mới rút chưa được một tấc trở lại vỏ. Hắn nhìn đống hoa rơi lả tả dưới đất, không nói gì.
Vừa nãy khi nhận ra người kia là đệ t.ử Kiếm Tông, và thấy trên cành hồng dại kẹp một mảnh giấy nhỏ; với tu vi cao cường của mình, Tạ Quan Kỳ nhìn rất rõ chữ viết trên đó.
Cũng trong khoảnh khắc ấy, kiếm hắn vụt ra không chút vướng mắc; thậm chí kiếm ý còn nhanh hơn, gọn hơn, thuận tay hơn bình thường. Nhanh đến mức một kiếm c.h.é.m nát hoa, cũng nát tươm mảnh giấy do đồng môn mang tới.
【Lời tác giả】
Ẻm Tạ: “Dạo này ta cảm thấy tốc độ ra kiếm hơi không ổn lắm.” 🤔
Cũng là ẻm Tạ:
“Có điều biết có người lén lút sau lưng ta mang hoa tặng Lâm đại phu, tốc độ ra kiếm của ta nhanh gấp ba lần bình thường. Cho nên, ta khuyên chư vị cẩn thận một chút.” 🙂🙂🙂