Kiếm Tu, Đến Chó Cũng Không Thèm Yêu!!

Chương 39: Lâm đại phu khóc



Những chuyện xảy ra ở Kiếm Tông, hay trong bí cảnh của Kiếm Tông, đều cách Lâm Tranh Độ quá xa, nên nàng hoàn toàn không hay biết gì.

Kết thúc ca trực ở Hồi Xuân Viện, Lâm Tranh Độ trở về tiểu viện của mình. Trừ việc thỉnh thoảng đến Hàm Đạm Quán chơi cờ, đ.á.n.h bài với sư phụ, hoặc đúng giờ xuống trấn nhỏ gần Dược Tông khám bệnh miễn phí, thì hầu như nàng không ra khỏi Dược Sơn nửa bước.

Điển hình của một trạch nữ chính hiệu.

Đây cũng lý do mà Lâm Tranh Độ biết rất ít chuyện bát quái của Kiếm Tông, bởi nàng ít ra ngoài, vòng tròn quen biết qua lại cũng chỉ toàn đệ t.ử Dược Tông.

Ngay cả khi bằng hữu bên ngoài của sư phụ đến thăm, Lâm Tranh Độ cũng thường tránh mặt, trừ khi Bội Lan tiên t.ử chỉ đích danh gọi nàng qua.

Đêm cuối hè dần trở nên se lạnh. Lâm Tranh Độ đi ngủ từ sớm. Trong cơn nửa mê nửa tỉnh, nàng nghe thấy tiếng gõ cửa sổ.

Ban đầu nàng tưởng đó là âm thanh trong mơ, mơ hồ thấy mình đã bò dậy mở cửa sổ. Nhưng tiếng gõ vẫn không ngừng vang lên, cứ vang mãi, cho đến khi kéo nàng tỉnh hẳn khỏi giấc mơ ấy.

Nàng dụi mắt, xuống giường mở cửa sổ, trong lòng nghĩ có lẽ là Tạ Quan Kỳ, vì chỉ có hắn mới thích đi cửa sổ.

Hắn trở về từ bí cảnh gì đó rồi ư?

Nhưng sao lại tới nửa đêm thế này?

Lẽ nào có việc gấp?

Tuy đầu óc còn mơ màng, chưa tỉnh hẳn, nhưng Lâm Tranh Độ vẫn nhớ mở cửa sổ vào trong, tránh để cánh cửa đập vào mặt Tạ Quan Kỳ.

Vừa mở cửa sổ ra, một mùi tanh tưởi nồng nặc ập vào.

Lâm Tranh Độ sững người, đờ đẫn ngẩng đầu lên; chỉ thấy nửa mặt dưới của Tạ Quan Kỳ, từ cằm xuống cổ đều nhuốm đầy m.á.u đặc sệt.

Ánh trăng rọi xuống mái tóc xoăn buộc cao đuôi ngựa của hắn, khiến nó trông càng dày và xoăn hơn bình thường. Những chỗ m.á.u đông chuyển thành màu đỏ sẫm, còn trên nền đỏ sẫm nơi cổ, từng dòng m.á.u tươi vẫn đang chảy xuống.

Môi Lâm Tranh Độ khẽ run:

“Tạ Quan Kỳ.. cậu.. cậu c.h.ế.t rồi sao?”

Tu sĩ bình thường nếu bị c.ắ.t c.ổ, gần như chỉ có con đường c.h.ế.t. Lâm Tranh Độ chưa từng chữa cho tu sĩ Cửu cảnh, không rõ thân thể của họ rốt cuộc cường hãn đến mức nào.

Phản ứng đầu tiên của nàng là cho rằng Tạ Quan Kỳ đã c.h.ế.t, rồi vong hồn của hắn đến tìm nàng. Nhất thời không biết nên sợ ma trước hay sợ việc Tạ Quan Kỳ c.h.ế.t trước. Mặt nàng trắng bệch, suýt nữa thì tim ngừng đập.

Tạ Quan Kỳ chớp mắt, hai con ngươi đen long lanh ánh lên vẻ rạng ngời, linh động đặc trưng của người sống.

Hắn nói: “Ta chưa c.h.ế.t.”

Suy nghĩ một lát, hắn nói thêm:

“Chỉ là gặp phải yêu vật nguy hiểm thôi, nhưng đều không phải đối thủ của ta.”

Lời còn chưa dứt, hắn chợt khựng lại.

Lâm Tranh Độ đưa tay ôm n.g.ự.c, thở hổn hển, một giọt nước mắt lăn dài trên má nàng.

Tạ Quan Kỳ hoảng hốt, theo bản năng đưa tay lau đi giọt nước mắt đó. Giọt nước mắt như con chim nhỏ lướt qua, trượt xuống gò má mềm mại của nàng, vỡ tan trong lòng bàn tay Tạ Quan Kỳ, làm ướt lớp m.á.u đã khô trên tay hắn, ẩm ướt dính dính bám lại trên da.

Giọt nước mắt đó khiến hắn luống cuống.

Hắn mang vết thương đến là mong Lâm đại phu sẽ băng bó cho, rồi tiện thể trò chuyện cùng nàng, nào ngờ lại làm nàng sợ đến mức phát khóc.

Tạ Quan Kỳ vội nắm lấy cổ tay nàng, ấn lên n.g.ự.c mình. Tốc độ nói nhanh hơn bình thường:

“Ta thật sự chưa c.h.ế.t! Không tin cô sờ đi này, tim ta còn đập mà.”

Lâm Tranh Độ muốn rút tay về, nhưng hắn nắm c.h.ặ.t quá, nàng rút ra không nổi.

Lòng bàn tay nàng áp sát lên n.g.ự.c hắn. Qua lớp vải mỏng, nàng cảm nhận rõ vết m.á.u đã khô, cơ n.g.ự.c rắn chắc nóng hổi, cùng nhịp tim đập rõ ràng.

Mistedits

“… Ta biết rồi, cậu buông tay trước đi.”

Tạ Quan Kỳ lập tức buông tay, không dám khoe khoang chuyện trong bí cảnh nữa, chỉ trông mong nhìn Lâm Tranh Độ.

Sau đó, hắn vô cùng khó chịu khi phát hiện, chỗ cổ tay và tay áo của nàng vừa bi hắn nắm cũng dính m.á.u.

Lâm Tranh Độ kéo hắn vào trong, ấn ngồi xuống ghế cạnh bàn trang điểm, rồi quay người đi lấy dụng cụ.

Nàng hiếm khi bị thương, nên trong phòng ngủ không có sẵn đồ nghề.

Tạ Quan Kỳ nhìn bóng lưng nàng chạy ra chạy vào, vạt váy mềm tung bay theo từng bước chân, như từng lớp ánh trăng chồng lên nhau dệt thành chiếc váy ấy.

Lâm Tranh Độ vắt khăn tay thấm nước, mặt lạnh tanh đứng trước mặt hắn.

“Ngẩng đầu lên một chút.”

Hắn dời mắt khỏi vạt váy nàng, ngoan ngoãn ngẩng đầu. Rất nhanh, chiếc khăn ẩm ướt lau qua má và cổ, nước lạnh làm chiếc khăn hơi lạnh, áp vào vùng da cổ ấm nhất của hắn, khiến hắn vô thức nuốt nước bọt.

Hắn nhớ lần trước băng bó vết thương, mình còn lấy của Lâm đại phu một chiếc khăn tay.

Vốn định mang về là giặt ngay, nhưng khi lấy khăn ra, hắn phát hiện ngoài mùi m.á.u tanh, thì trên khăn còn vương chút hương thơm từ người Lâm đại phu.

Không phải là mùi d.ư.ợ.c liệu đơn thuần; mà giống như mùi thoang thoảng của hoa dại.

Chính vì chút hương đó mà Tạ Quan Kỳ không nỡ giặt chiếc khăn. Nhưng dù không giặt, mùi hương cũng tự biến mất sau hai ba ngày, khiến lòng hắn buồn bã khó chịu.

Tạ Quan Kỳ: “Lâm đại phu…”

Lâm Tranh Độ lạnh giọng quát: “Đừng nói chuyện!”

Tạ Quan Kỳ hơi tủi thân, mím miệng lại.

Vết thương này khác với lần trước. Sau khi lau sạch m.á.u thừa, Lâm Tranh Độ nhận thấy vết thương rất nghiêm trọng, lớp cơ mỏng ở cổ bị rách khá nặng, bên trong còn sót lại linh lực hệ thủy. Chỉ bôi t.h.u.ố.c và băng bó có lẽ không đủ; tốt nhất là nên khâu lại.

Nàng phất tay, một ngọn đèn lơ lửng bên cạnh hắn. Ánh đèn rọi xuống, chiếu sáng vết thương rõ mồn một.

“Ta bôi t.h.u.ố.c trước, rồi khâu lại vết thương, cuối cùng mới băng bó. Nếu cậu sợ đau, ta có ma phí tán.”

Còn t.h.u.ố.c gây mê.. chỉ là khâu vết thương thôi, tạm thời chưa cần đến.

Nàng khom người, mắt chăm chú vào vết thương trên cổ, không ngước nhìn biểu cảm hắn làm chi.

Ngay gần vết thương, yết hầu hắn nhấp nhô hai lần.

Lâm Tranh Độ nghe thấy hắn trầm giọng nói.

“Không cần ma phí tán, ta không sợ đau.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lâm Tranh Độ không nói gì nữa, đầu ngón tay chạm vào cổ Tạ Quan Kỳ. Linh lực của nàng theo đó chảy ra, len lỏi vào vết thương của hắn.

Hai người từng song tu bằng linh lực, nên dù thuộc tính không hợp, song cơ thể Tạ Quan Kỳ theo bản năng cũng không bài xích linh lực của Lâm Tranh Độ.

Cảm giác thật mới lạ.

Trước kia mỗi lần song tu, đều là Tạ Quan Kỳ đơn phương truyền linh lực cho Lâm Tranh Độ, chưa từng đòi hỏi linh lực từ nàng.

Thì ra linh lực của Lâm đại phu là thế này; ẩm ướt, lạnh buốt thấm người, dần dần nuốt chửng linh lực yêu thú còn sót lại trong vết thương, thứ đang tàn phá cơ thịt của hắn.

Thực ra, chút tàn dư này chỉ cần Tạ Quan Kỳ tự vận linh lực là có thể đốt cháy sạch. Nhưng nếu hắn làm vậy, vết thương trên cổ sẽ lành lại, đến lúc ấy Lâm đại phu hỏi nửa đêm chạy đến làm gì, hắn không nghĩ ra được lý do.

Tuy nhiên, Tạ Quan Kỳ không ngờ Lâm đại phu lại rơi nước mắt.

Nếu biết sẽ dọa nàng khóc, hắn đã giấu vết thương đi ngay từ đầu. Thấy nàng lúc nào cũng muốn hắn đưa mặt lại gần để sờ vết sẹo, hắn còn tưởng nàng thích vết thương trên người mình.

Tạ Quan Kỳ ngẩng cằm, nhìn chằm chằm vào tấm rèm giường bên cạnh, đầu óc rối bời suy nghĩ.

Vai đột nhiên nặng thêm, Tạ Quan Kỳ vô thức gồng cứng lưng, rồi hắn nhận ra: bàn tay Lâm Tranh Độ đặt trên vai hắn.

Lâm Tranh Độ không có thói quen tiếp khách trong phòng ngủ, nên trong phòng chỉ có một cái ghế. Mà lúc này nàng cũng lười đi lấy thêm.

Nàng khuỵu gối, nửa quỳ bên cạnh Tạ Quan Kỳ. Bàn tay đang đặt trên vai hắn trượt xuống cổ, ngón cái và ngón trỏ vừa khéo đặt ngay yết hầu.

Lớp váy nhẹ như ánh trăng phủ xuống, chồng lên đôi chân Tạ Quan Kỳ. Vạt váy mềm mỏng khẽ lay, thấp thoáng lộ ra màu y phục bên dưới; mà bộ đồ đen của hắn, vì dính đầy m.á.u khô, lại trở nên thô ráp, sần sùi.

Tư thế này khiến nàng khó giữ thăng bằng; Lâm Tranh Độ gần như sấp trên người Tạ Quan Kỳ. Hắn có thể cảm nhận được hơi thở và nghe thấy nhịp tim nàng đập.

Nàng không thấy ái muội gì cả, chỉ kẹp c.h.ặ.t cổ hắn, chuyên tâm khâu vết tương, chẳng nghĩ ngợi gì.

Khâu vết thương dưới da đòi hỏi kỹ thuật chính xác và thị lực tinh tường. Lợi ích của tu tiên nằm ở chỗ, linh lực có thể làm sạch vết thương tỉ mỉ hơn đôi tay người thường, đồng thời linh lực thấm sâu vào bên trong, giúp Lâm Tranh Độ nhanh ch.óng nắm rõ tình trạng vết thương.

Mái tóc dài đen nhánh theo động tác khom người của Lâm Tranh Độ, trượt xuống vai. Tóc khẽ cọ vào tay áo, phát ra tiếng sột soạt rất khẽ. Tạ Quan Kỳ ngửi thấy hương thơm trên tóc nàng, lòng bàn tay hắn cũng vừa hay đón lấy vài lọn tóc mềm ấy.

Sợi tóc dày chọc vào lòng bàn tay làm hắn nhột, nhưng hắn không dám cử động.

Tóc Lâm đại phu có mùi thơm như vừa gội, hắn sợ m.á.u trên tay sẽ làm bẩn tóc nàng.

Quá trình khâu dường như kéo dài vô tận. Suốt thời gian đó, cả hai đều không nói gì.

Một lọn tóc nơi thái dương buông xuống, che khuất ánh đèn, bóng đổ khẽ lay trên hàng mi nàng. Lâm Tranh Độ nhíu mày, hơi khó chịu, giơ tay định gạt tóc sang một bên.

Sợi tóc rơi vào lòng bàn tay Tạ Quan Kỳ lập tức tuột ra. Ngón tay hắn giật giật hai cái, cuối cùng vẫn lén nắm c.h.ặ.t bàn tay.

Đuôi tóc như bị thứ gì đó kéo, đầu Lâm Tranh Độ cũng lệch theo, khẽ hít vào một tiếng.

Tạ Quan Kỳ vội buông tay, căng thẳng đến mức lại nuốt nước bọt.

Lâm Tranh Độ không rảnh phân tâm, chỉ vén tóc mai ra sau tai, cúi đầu tiếp tục khâu. Đến khi xong, nàng dùng móng tay cắt đứt chỉ khâu, rồi chống tay lên n.g.ự.c hắn định đứng dậy.

Ban đầu, nàng vẫn chống một chân xuống đất để giữ thăng bằng.

Nào ngờ cúi quá lâu, lại đứng dậy đột ngột, khiến nàng choáng váng trong giây lát. Tay trượt xuống, cả người liền mất lực, ngồi phịch xuống đùi hắn.

Lâm Tranh Độ hơi khó chịu.

Cơ đùi hắn căng cứng, ngồi lên cấn ghê.

Tạ Quan Kỳ hỏi:

“Cô sao vậy?”

Lâm Tranh Độ:

“Đứng dậy nhanh quá.. hơi choáng.”

Nàng lấy lại bình tĩnh, vừa đứng dậy liền lén duỗi tay ra sau xoa m.ô.n.g mình.

Thật sự rất cấn.

Không chỉ cơ thịt hắn rắn chắc, mà mấy thứ treo bên hông như đồ kim loại, lệnh bài tông môn, và cả chuôi kiếm bản mệnh đắt đỏ kia nữa; cái nào cũng cấn m.ô.n.g cấn đùi, muốn ái muội cũng không nổi.

Hơn nữa, trải nghiệm vừa rồi khiến Lâm Tranh Độ có cảm giác như mình quay lại ca trực cấp cứu.

Mà đi làm thì chán muốn c.h.ế.t.

Bị cảm giác ‘chán đời’ đó bao phủ, cho dù người mình crush có đứng trước mặt, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà rung động.

Lâm Tranh Độ mặt không đổi sắc cất kim chỉ vào hộp, rồi lấy băng quấn hai vòng quanh cổ hắn.

Tạ Quan Kỳ ngẩng đầu nhìn nàng. Đợi băng bó xong, nàng định rút tay về, hắn kéo nhẹ lấy tay áo nàng.



 

Ống tay áo vốn chật, không có phần dư, bị hắn kéo liền lập tức căng lên, ép sát vào cổ tay nàng.



 

Tạ Quan Kỳ:

“Ta không cố ý làm cô sợ. Ta chỉ muốn tìm cô.. nhờ cô băng bó giúp.”

Lâm Tranh Độ:

“Ta không giận chuyện này.”

Tạ Quan Kỳ:

“Ta biết cô không giận. Cô bị dọa nên mới không nói chuyện với ta, đúng không?”

Lâm Tranh Độ cuối cùng cũng cụp mi xuống nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm, giọng nhàn nhạt:

“Ta đang tập trung khâu vết thương. Cậu muốn vết thương của mình bị khâu lệch tùm lum à? Vừa rồi có phải cậu kéo tóc ta không?”

Tạ Quan Kỳ vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y áo nàng không buông:

“Ta không cố ý.. Tại hơi đau, nên ta muốn nắm cái gì đó để phân tán sự chú ý. Tóc cô vừa hay rơi vào tay ta.”