Kiếm Tu, Đến Chó Cũng Không Thèm Yêu!!

Chương 40: Mùi hoa quế



Lâm Tranh Độ nghe vậy, nhíu mày hỏi:

"Đau lắm à?"

Tạ Quan Kỳ giải thích:

"Không đau lắm, hơi hơi thôi."

Nàng cụp mắt nhìn hắn. Ánh mắt hắn chân thành, long lanh như một chú cún. Cộng thêm hành động túm c.h.ặ.t t.a.y áo nàng, càng khiến nàng có ảo giác như bị một chú cún con c.ắ.n lấy ống tay áo, quyết không chịu nhả.

Dù thực tế, vóc dáng hắn chẳng có chỗ nào giống ‘cún con’ cả.

Thế nhưng nhìn cái cổ quấn băng gạc với chi chít vết khâu, trông hắn tội nghiệp vô cùng.

Lâm Tranh Độ thở dài:

"Cậu buông tay ra trước đã."

Tạ Quan Kỳ hỏi lại:

"Buông ra rồi, cô còn đoái hoài đến ta không?"

Lâm Tranh Độ:

"Còn."

Bấy giờ Tạ Quan Kỳ mới chậm rề rề, đầy miễn cưỡng nới lỏng tay. Ống tay bằng vải bông mỏng của nàng bị hắn nắm, in hằn mấy dấu tay dính m.á.u, nhìn có chút đáng sợ.

Lâm Tranh Độ cúi đầu thu dọn băng gạc và các lọ t.h.u.ố.c vào hộp, hỏi:

"Không phải nói chỉ dẫn tân đệ t.ử đi dạo ngoài rìa bí cảnh thôi à? Sao lại bị thương thành thế này?"

Lâm Tranh Độ chưa vào bí cảnh bao giờ, nhưng cũng hiểu đôi chút. Theo nàng biết, ngoài rìa bí cảnh hiếm khi có yêu vật Tứ cảnh, Tạ Quan Kỳ lại mạnh như vậy, không thể nào chúng làm hắn bị thương được.

Hắn chớp mắt, nhớ lại giọt nước mắt lúc nãy của nàng. Lâm Tranh Độ vốn nhát gan, thôi thì đừng nên nói thật, kẻo nàng lại sợ rồi khóc nữa.

Tạ Quan Kỳ đáp: 

"Có đệ t.ử đi lạc vào sâu bí cảnh, ta đi tìm, xong vô tình kinh động yêu vật bên trong. Thực ra vết thương nhìn đáng sợ vậy thôi, không nguy hiểm đến tính mạng đâu.."

Lâm Tranh Độ đóng sầm nắp hộp lại, giận dữ lườm hắn:

“Không chí mạng thì chẳng sao à? Què tay cụt chân cũng không c.h.ế.t người đấy, vậy chẳng lẽ tay với chân không quan trọng chắc?"

“Chỉ cần vết thương lệch thêm một tấc nữa thôi, thì cậu chuẩn bị thành người câm luôn đi!”

Cơn giận của nàng hiện rõ mười mươi, khi mắng người còn quen tay chống nạnh. Tạ Quan Kỳ bị mắng tới sững sờ, từ từ cúi mặt xuống, dùng ngón tay cạy lớp vảy m.á.u khô vón trên vạt áo.

Hắn không dám nhìn gương mặt đang tức giận của Lâm Tranh Độ. Lúc nàng cáu trông quá đỗi sinh động, da dẻ dần ửng đỏ như những lần bị hắn nhìn chằm chằm quá lâu, màu đỏ lan đến cổ và thái dương, còn mơ hồ thấy cả gân xanh nổi lên.

Tạ Quan Kỳ vừa chột dạ vì làm nàng giận, vừa cảm thấy những tia gân xanh trên cổ nàng có chút..

Hắn không diễn tả nổi, chỉ thấy răng hơi ngứa ngáy, như thể thời kỳ thay răng thuở thiếu thời bỗng dưng tìm về.

Tạ Quan Kỳ lí nhí:

"Để ta mang đồ về phòng phối d.ư.ợ.c cho."

Nói xong, một tay hắn xách luôn hòm t.h.u.ố.c trước mặt Lâm Tranh Độ, sải bước đi ra ngoài với tốc độ nhanh hơn bình thường.

Lâm Tranh Độ phải chạy bộ theo mới đuổi kịp.

Phòng phối d.ư.ợ.c đã thay đổi rất nhiều trong thời gian Tạ Quan Kỳ vắng mặt. Vừa bước vào, hắn đảo mắt nhìn quanh, thấy thêm bao nhiêu thứ mới.

Sau khi đặt hộp t.h.u.ố.c vào đúng vị trí nàng chỉ, hắn hỏi:

"Xác đại bàng này từ đâu ra vậy?"

Lâm Tranh Độ đáp:

"Nhặt được lúc tuần núi."

Tạ Quan Kỳ:

"Xâu chuông gió này.."

Lâm Tranh Độ:

"Đi khám bệnh dưới trấn, trẻ con tặng.”

Tạ Quan Kỳ:

"Còn cái kia.."

Chưa nói hết câu, Lâm Tranh Độ đã đẩy vai đuổi hắn ra ngoài:

"Sao cậu lắm chuyện thế? Đây là phòng phối d.ư.ợ.c của ta, chứ có phải phòng ngủ của cậu đâu mà quản thêm cái gì hay bớt cái gì!"

Tạ Quan Kỳ nghiêm túc:

"Vì ta lo cho cô, nhỡ có yêu vật trà trộn vào thì sao?"

Lâm Tranh Độ bật cười:

"Yêu vật nào mà dám cả gan lẻn vào tận Dược Tông? Được rồi, để ta đi chuẩn bị chút nước nóng, cậu tắm rửa rồi thay bộ đồ bẩn thỉu này ra đi.."

Nàng liếc nhìn đôi bảo hộ cổ tay của Tạ Quan Kỳ; cũng giống như y phục, nó dính đầy m.á.u khô, ngay cả những đường thêu thô sơ cũng bị lớp vảy m.á.u che lấp.

Lâm Tranh Độ hỏi:

"Thấy cậu cứ đeo đôi hộ cổ tay này suốt, nó có ý nghĩa đặc biệt gì à?"

Nghe vậy, Tạ Quan Kỳ cũng cúi đầu nhìn xuống.

Ý nghĩa gì chứ.. chả qua hắn quá ngán cảnh phải ngồi thêu đôi thứ ba. Thế là dù đ.á.n.h nhau kịch liệt đến đâu, hắn vẫn luôn cẩn thận khống chế linh lực, quyết không để nó làm hỏng đôi bảo hộ duy nhất còn sót lại của mình.

Hắn ngại không muốn nói thật với nàng, bèn làm ra vẻ thản nhiên:

"Không có ý nghĩa gì, ta chẳng để tâm mấy vật ngoài thân. Có điều, trong pháp bảo trữ vật của ta không có đồ thay, y phục của cô..."

Tạ Quan Kỳ quay đầu lại, liếc vai nàng một cái:

".. Ta mặc không vừa."

Lâm Tranh Độ bật cười:

"Đương nhiên là cậu không mặc vừa đồ của ta rồi, nhưng có thể mặc đồ của sư huynh ta."

Nàng xoay người đứng trước mặt hắn, nhìn hắn từ trên xuống dưới, rồi khẳng định:

"Dáng hai người tương đương nhau."

Tạ Quan Kỳ khựng lại:

"Sư huynh? Sao cô còn có sư huynh nữa? Tại sao y phục của sư huynh cô lại ở chỗ cô?"

Lâm Tranh Độ thấy khó hiểu trước câu hỏi dồn dập của hắn:

"Sao ta lại không thể có sư huynh?"

Tạ Quan Kỳ vặn hỏi:

"Nhưng ta đâu có sư huynh! Tại sao đồ của hắn lại ở đây?"

Sư phụ của Tạ Quan Kỳ 一 Vân Tỉnh trưởng lão vốn không thu nhận đồ đệ. Sau này vì cố nhân gửi gắm con trai, nên người chưa từng nuôi nổi một con ch.ó nào, đành phải vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi nấng hắn khôn lớn.

Đến khi Tạ Quan Kỳ mười ba tuổi, Tông chủ mới khéo léo nhắc nhở ông rằng, trẻ con cần có bạn đồng trang lứa chơi cùng kẻo cô đơn.

Chính vì thế mới có thêm các đệ t.ử khác trên Yến Trù Sơn. Thành ra Tạ Quan Kỳ không có sư huynh, sư tỷ; hắn chính là đại sư huynh có vai vế cao nhất Yến Trù Sơn.

Có điều, Lâm Tranh Độ không biết chuyện này, nàng phì cười:

"Cậu không có sư huynh, chẳng lẽ ta cũng không được có à? Trên đời làm gì có chuyện kỳ lạ thế."

"Đã là sư huynh của ta thì chắc chắn huynh ấy từng ở đây rồi, ta giữ lại mấy bộ đồ cũ của huynh ấy là chuyện bình thường mà. Ở đây không chỉ có đồ của sư huynh, mà còn có cả của sư tỷ, sư đệ, sư muội ta nữa.."

Tạ Quan Kỳ nhíu mày, môi mấp máy chẳng thốt nên lời.

Hắn nhớ Lâm Tranh Độ đã có một thằng nhóc sư đệ mèo yêu tóc xoăn rồi, giờ lại lòi đâu ra một gã sư huynh chưa từng mặt. Sao nàng quen nhiều nam nhân mà hắn không biết thế?

Hồi lâu sau, hắn buồn bực lên tiếng:

"Ta không thèm mặc đồ của sư huynh cô. Sao sư huynh, sư tỷ, sư đệ, sư muội đó cứ phải đến chỗ cô ở thế? Họ không có nhà riêng à?"

Lâm Tranh Độ:

Mistedits

"..."

Nàng cạn lời đến mức bật cười:

"Đồng môn của cậu không chơi với cậu à?"

Tạ Quan Kỳ gật đầu:

"Không chơi. Có gì hay mà chơi, đồng môn chẳng phải để luyện kiếm cùng nhau thôi ư? Với lại, sống chung với đồng môn.. hơi ghê.”

Câu trả lời quá sức ngoài dự đoán, khiến Lâm Tranh Độ rơi vào im lặng.

Nàng phân vân không biết nên thấy tội nghiệp cho Tạ Quan Kỳ vì không có bạn, hay nên thấy tội nghiệp cho đám đồng môn của hắn hơn.

Nàng nghi là câu cuối kia hắn đã nói thẳng vào mặt họ rồi; y hệt cái cách hắn bảo sư phụ mình rằng: ‘Con đ.á.n.h không lại người là tại vì người sống lâu hơn con vài trăm năm thôi đấy nhé.’

Lâm Tranh Độ day trán bất lực:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cậu cứ thui thủi một mình hoài, không thấy chán à?"

Tạ Quan Kỳ đáp:

"Lúc chán ta sẽ đến tìm cô chơi, thế nên cô đừng có phớt lờ ta, cô mà không màng tới ta là ta buồn chán lắm đấy."

Nói xong, hắn trân trân nhìn nàng không chớp mắt.

Lâm Tranh Độ bỗng thấy ngượng ngùng, nàng áp mu bàn tay lên mặt, ánh mắt lảng đi một lúc, rồi cáu kỉnh đẩy vai hắn một cái:

"Đừng có đ.á.n.h trống lảng! Không mặc đồ sư huynh ta thì tắm xong cậu tính sao? Ở trần à?"

Tạ Quan Kỳ ngẩng cao đầu, đầy tự tin:

"Ta dùng thuật tẩy rửa, hoặc tự giặt đồ rồi dùng hỏa linh hong khô là được."

Hắn rất kiên quyết, thà làm thế chứ nhất định không đụng vào đồ của sư huynh. Lâm Tranh Độ đành mặc kệ, dặn dò thêm câu cuối là phải cẩn thận đừng để vết thương dính nước.

Sau một thời gian dài, Tạ Quan Kỳ lại bước vào căn phòng có hồ tắm.

Mọi thứ trong phòng vẫn vẹn nguyên như lần trước hắn tới, từ cách bài trí cho đến bồn d.ư.ợ.c liệu màu tím đen, đặc quánh mùi thảo mộc.

Hắn cởi y phục, trầm mình vào bể, hơi thở bao trùm bởi vị t.h.u.ố.c nồng đậm. Thế nhưng ngoài mùi t.h.u.ố.c, Tạ Quan Kỳ vẫn luôn ngửi thấy một làn hương khác; đó là mùi thơm nhè nhẹ trên người Lâm Tranh Độ.

Hắn nghiêm mặt nhìn quanh quất, nín thở ngưng thần cảm nhận, cuối cùng xác nhận trong phòng chỉ có mùi thảo d.ư.ợ.c và mùi hương thân thuộc của Lâm đại phu.

Không có mùi của người lạ nào khác.

Bấy giờ hắn mới thả lỏng, tựa cằm lên thành bồn quan sát kệ gỗ. Trên đó xuất hiện thêm vài lọ thủy tinh chứa chất lỏng đủ màu sắc.

Tạ Quan Kỳ tiện tay cầm một lọ, tò mò mở nút ra ngửi.

Một mùi hoa quế nồng nặc xộc thẳng vào mũi, làm hắn hắt xì thật mạnh. Tay run lên, chiếc lọ "tõm" một phát rơi thẳng xuống bồn.

Lớp tinh dầu màu vàng nhạt bên trong nhanh ch.óng tràn ra, hòa lẫn vào làn nước t.h.u.ố.c.

Tạ Quan Kỳ luống cuống lặn xuống, vất vả lắm mới mò được cái lọ lên; song bên trong giờ chỉ toàn nước t.h.u.ố.c đen ngòm.

Hắn nắm c.h.ặ.t cái lọ, đứng ngây ra tại chỗ. Cả căn phòng giờ đây ngập tràn mùi hoa quế nồng nặc, cùng lớp bọt vàng nhạt đang nhanh ch.óng lan rộng trên mặt nước.

...  Hình như hắn lại làm hỏng cái gì rồi.

Chẳng rõ sao mà Tạ Quan Kỳ tắm rất lâu.

Lâm Tranh Độ sợ hắn ngất xỉu bên trong, nên giữa chừng có đến gõ cửa hỏi thăm. Bên trong im lặng một hồi, đúng lúc nàng định đẩy cửa vào thì giọng Tạ Quan Kỳ vang lên:

"Sắp xong rồi."

Xác định người chưa xỉu, Lâm Tranh Độ cũng không lo nữa. Miễn là không ngâm đến mức mê man thì cứ để hắn ngâm thêm chút, ngâm nhiều còn tốt cho cơ thể.

Nàng xách váy đi dọc hành lang, tiện tay châm thêm nước vào l.ồ.ng chim. Con linh điểu bị động tĩnh làm tỉnh giấc, vỗ cánh bay lên vai nàng, dùng cái đầu lông xù cọ nhẹ vào cổ.

Trở về phòng, nàng rút một dải lụa trên bàn trang điểm buộc gọn tóc lên, rồi lấy khung thêu trong giỏ kim chỉ ra, tiếp tục thêu.

Lâm Tranh Độ học thêu thùa từ sư phụ mình — Bội Lan tiên t.ử. Sư phụ sống thọ, thời gian đằng đẵng đủ để bà tinh thông mọi thứ mình hứng thú, từ thêu thùa, đ.á.n.h cờ cho đến thư họa thi ca.

Suốt một thời gian dài, Lâm Tranh Độ luôn sùng bái sư phụ là người toàn năng, không gì là bà không biết.

Bất kể nàng tò mò thứ gì, sư phụ đều có thể chỉ dạy.

Ánh nến sáng rực rọi lên khung thêu, trên tấm vải xanh thẫm phẳng phiu là những đóa sen dùng chỉ đen thêu đối xứng. Lâm Tranh Độ ngắm nghía hồi lâu, thấy sắc sen có chút đơn điệu nên lại vê một sợi chỉ đỏ, tỉ mẩn thêu thêm nhụy hoa.

Tiếng động vang lên từ phía cửa, Lâm Tranh Độ ngẩng đầu nhìn nhưng chẳng thấy bóng dáng ai.

Một lúc lâu sau, Tạ Quan Kỳ mới lóng ngóng dịch đến bên cửa, song lại chần chừ không vào. Hắn nghiêng mặt vờ như đang ngắm nghía khung cửa, còn tròng mắt thì lại len lén đảo về phía Lâm Tranh Độ, muốn dò xét sắc mặt nàng.

Ai ngờ, đụng độ ánh mắt của nàng.

Lâm Tranh Độ: "?"

Tạ Quan Kỳ: "!"

Hắn lập tức đứng thẳng người, lát sau lại ngượng nghịu quay mặt đi, chậm rì rì bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt Lâm Tranh Độ.

Hắn nghiêng cổ cho nàng thấy lớp băng gạc khô ráo, khoe:

"Ta không làm ướt vết thương đâu."

Ngay khi hắn vừa lại gần, Lâm Tranh Độ liền ngửi thấy mùi hoa quế nồng nặc trên người hắn.

Đến lúc hắn ngồi xổm bên chân nàng, mùi hoa quế nồng đến mức khiến mũi Lâm Tranh Độ ngứa ngáy. Nàng phải dụi mũi mấy lần mới nhịn được cơn hắt xì, kinh ngạc hỏi:

"Mùi trên người cậu là sao vậy?"

Tạ Quan Kỳ im lặng hồi lâu, dần dần cúi đầu thấp xuống, không dám nhìn thẳng mặt nàng.

Hắn móc trong n.g.ự.c ra một cái lọ thủy tinh rỗng, giơ lên trước mặt nàng, lí nhí nói:

"Ta lỡ tay.. dùng hết chỗ này rồi..."

Lâm Tranh Độ nhìn cái lọ quen thuộc, rơi vào trầm mặc.

Đây là loại tinh dầu tắm siêu tạo bọt hương hoa mà nàng cùng một vị sư tỷ nghiên cứu từ năm ngoái. Năm nay, vị sư tỷ kia lại làm thêm mấy mùi mới gửi tặng Lâm Tranh Độ dùng thử. Nàng mới chỉ mở nắp ngửi qua, thấy mùi quá nồng sợ ảnh hưởng đến việc tuần núi nên cứ để mãi trong tủ phòng tắm.

Chẳng ngờ lại bị Tạ Quan Kỳ dùng sạch bách.

Hắn bây giờ chẳng khác nào một lọ nước hoa quế di động nồng độ cao. Mới đứng trong phòng Lâm Tranh Độ một lát, mà mùi hương đã bao trùm mọi ngóc ngách, ám cả lên người nàng.

Thấy Lâm Tranh Độ im lặng hồi lâu, Tạ Quan Kỳ cố gắng cứu vãn:

"Nhưng cái lọ vẫn còn nguyên, không bị vỡ!"

Lâm Tranh Độ vừa định mở miệng nói, bỗng hắt hơi liên tục mấy cái. Tạ Quan Kỳ đứng đối diện hứng trọn, chẳng hiểu sao lại không chịu né.

Nàng vội rút khăn tay lau mặt cho hắn, bị hắn lập tức chộp lấy khăn:

"Cô cho ta biết thứ này mua ở đâu, ta đi mua hai lọ mới về đền cho cô."

Lâm Tranh Độ dở khóc dở cười, dùng sức rút khăn lại nhưng không nổi.

Nàng đành buông tay, bất lực nói:

"Ta không giận. Đây là sư tỷ đồng môn tặng, vì mùi quá nồng nên ta cứ để đó, vốn không tính dùng."

Tạ Quan Kỳ hồi tưởng lại, gật đầu:

"Đúng là nồng thật, chỉ có mùi hương vốn có trên người cô là vừa phải."

Lâm Tranh Độ ngẩn ra:

"Mùi hương vốn có gì cơ?"

Tạ Quan Kỳ nghiêm túc mô tả:

"Chính là mùi hương tự nhiên trên người cô ấy, rất giống một loại hoa dại có thể ăn được, vừa ngọt ngào vừa thanh tao."

Lâm Tranh Độ đáp:

"Chắc là mùi xà phòng thấm vào thôi. Không được rồi, cái mùi này hắc quá, cậu tránh xa ta ra một chút."

Nàng thực sự không chịu nổi mùi hoa quế nồng nặc này nữa, đẩy Tạ Quan Kỳ ra rồi đi tới bên cửa sổ, thò đầu ra ngoài hít mạnh một hơi không khí trong lành.

Hôm nay bị Lâm Tranh Độ đẩy ra mấy lần, dù đều có lý do chính đáng, nhưng Tạ Quan Kỳ vẫn thấy hơi uất ức.

Hắn cúi đầu ngửi tay áo mình, lẩm bẩm:

"Thơm đến thế á? Lúc đầu ta cũng thấy nồng, nhưng giờ bình thường rồi mà."

Nói xong, hắn định bước về phía Lâm Tranh Độ.

Nàng vội vàng cầm khung thêu chắn ngang n.g.ự.c hắn, đẩy ra xa thêm chút nữa:

"Cậu bị ướp đến mức mũi mất mùi rồi. Tóm lại, chừng nào mùi trên người cậu chưa bay bớt, thì không được lại gần ta!"

Tạ Quan Kỳ hỏi:

"Có cách nào làm mùi này biến mất ngay không?"

Lâm Tranh Độ nhìn hắn đầy thương hại, lắc đầu:

"Không có. Loại tinh dầu này vốn nghiên cứu riêng cho tu sĩ, dùng linh lực hay pháp thuật đều không tẩy sạch được, chỉ có thể đợi nó tự bay mùi thôi. Bình thường tắm chỉ cần nhỏ ba giọt là đủ, còn cậu thì đổ nguyên một lọ."

Lâm Tranh Độ không nói tiếp, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt thương xót.

Mọi thứ đều gói gọn trong sự im lặng đầy thấu hiểu.

Tạ Quan Kỳ lặng thinh một hồi, bất thình lình sải bước tới trước, tóm lấy khung thêu trong tay Lâm Tranh Độ rồi nhấc bổng lên. Khoảng cách giữa hai người lập tức xóa bỏ, vạt áo hắn suýt chút nữa chạm vào trán nàng.

Mùi hoa quế bủa vây như một trận mưa rào, khiến Lâm Tranh Độ gần như nghẹt thở.

Nàng theo bản năng lùi lại, nhưng eo chạm vào bệ cửa sổ, không còn đường lui; bị mùi hun đến độ hắt xì liên tục, tức thì nước mắt trào ra làm nhòe hàng mi.

Lâm Tranh Độ hét lên, đẩy mạnh vào n.g.ự.c hắn:

"Tạ Quan Kỳ!"

Tạ Quan Kỳ đứng im như bàn thạch, khẽ đáp:

"Ừ, ta đây."

Lâm Tranh Độ ngước lên, qua làn nước mắt nhạt nhòa, nàng thấy đôi mắt Tạ Quan Kỳ cong cong, trên môi hiện rõ một nụ cười nhẹ, nom đắc ý lắm.

[Lời tác giả]

Tiểu Lâm khóc nhè, Tiểu Tạ đắc chí.