Cũng không hẳn là đau, dù gì thì lưng người là da bọc xương chứ không phải xương bọc da. Chỉ là ngay khoảnh khắc va vào, một mùi lửa và sắt nồng nặc xộc thẳng vào mũi Lâm Tranh Độ.
Nàng quay mặt đi, hắt xì liên tiếp hai cái.
Tạ Quan Kỳ buông cổ tay nàng ra, có chút lúng túng đưa tay lên gãi đầu. Ngón tay chạm vào những sợi tóc suôn thẳng của mình, hắn càng thêm bối rối, lại chậm rãi hạ tay xuống.
Hắn không ngờ Lâm Tranh Độ sẽ tới. Mấy ngày nay vì ăn uống không có mùi vị, nên hắn cũng lười chăm chút bản thân. Tóc buộc thấp sau gáy, xõa hơi rối, vài lọn lưa thưa dính vào má và cổ.
Và tất nhiên, hắn cũng chẳng buồn uốn xoăn cho nó nữa.
Lâm Tranh Độ xoa xoa mũi, ngước đầu nhìn hắn.
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Tạ Quan Kỳ vội buông tay Lâm Tranh Độ ra, cúi đầu chỉnh lại vạt áo nhăn nhúm. Hắn vẫn mặc bộ đồ đen quen thuộc, đơn giản vì quanh đi quẩn lại hắn cũng chỉ có hai bộ màu đen để thay.
Tuy nhiên, hắn không đeo hộ oản, ống tay áo xắn qua khuỷu tay, để lộ cẳng tay dưới cái nắng chang chang, hiện rõ những đường gân xanh, một bên cẳng tay hằn lên vết sẹo đỏ thẫm.
Chỉnh xong vạt áo, Tạ Quan Kỳ thản nhiên giấu cánh tay có sẹo ra sau lưng:
"Sao cô lại đến đây? Pháp khí chưa rèn xong đâu. Nếu có việc tìm ta thì cứ cho linh điểu truyền tin là được, cô.."
Hắn vốn định nói ‘cô say linh thuyền, đi lại sẽ khó chịu lắm’ nhưng còn chưa nói hết câu, chạm phải ánh mắt Lâm Tranh Độ, hắn bỗng quên mất mình định nói gì tiếp theo.
Thực ra cũng chỉ mới năm sáu ngày không gặp. Trước kia, hồi hắn đi Tuyết Quốc hay vào bí cảnh; có khi cả tháng, thậm chí cả năm không gặp cũng chẳng hiếm. Thế nhưng không hiểu sao, vừa chạm phải ánh mắt thâm trầm cùng đôi mày khẽ nhíu của nàng, Tạ Quan Kỳ nhất thời không nói nên lời, quên bẵng luôn chuyện tóc mình đang thẳng đuột.
Lâm Tranh Độ nhìn quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt hắn, một lúc sau nàng thở dài:
"Tìm chỗ râm mát nói chuyện đi, trán cậu đầy mồ hôi rồi.”
Tạ Quan Kỳ vội vàng lau trán bằng tay áo qua loa vài cái, làm mấy sợi tóc trước trán dựng ngược cả lên. Chính hắn cũng chẳng nhận ra, còn vẫy tay gọi Lâm Tranh Độ đi theo mình.
Lâm Tranh Độ nhìn mà buồn cười nhưng vẫn cố nhịn, nàng mím môi, rảo bước theo sau.
Lò rèn này vốn chỉ có một mình Tạ Quan Kỳ sử dụng, lại rất gần chỗ ở của hắn, đi chưa đến trăm bước là tới.
Nơi ở của Tạ Quan Kỳ cũng giản dị y hệt cách hắn ăn mặc. Không phải là không gian riêng do trận pháp tạo thành, cũng chẳng phải động phủ nối với linh mạch, mà chỉ là một căn nhà bình thường có sân trước.
Trong sân trống trơn, không trồng cây cối gì, được cái quét dọn rất sạch sẽ. Thứ duy nhất có thể xem là trang trí, chắc là những vòng đồ khô treo lủng lẳng dưới mái hiên.
Nào là hồng, nhãn, khoai lang, kiwi; rồi thì mơ, trần bì*, ô mai, anh đào đỏ.
(*Trần bì: vỏ quýt chín phơi/sấy khô là d.ư.ợ.c liệu Đông y có vị cay, đắng, tính ôn, nổi tiếng với công dụng lý khí, kiện tỳ, hóa đàm và táo thấp.)
Thậm chí, còn có cả củ cải trắng.
Có lẽ để tiện phơi khô nên mái hiên được làm khá cao. Khi Lâm Tranh Độ theo Tạ Quan Kỳ đi vào hành lang, những món đồ khô kia vẫn còn cách đỉnh đầu nàng một khoảng khá xa.
Cả lối đi tràn ngập mùi hương chua ngọt của hoa quả khô. Giữa làn hương đậm đà ấy, Lâm Tranh Độ ngẩng đầu thấy đủ loại đồ khô đầy màu sắc đang khẽ đung đưa trên cao.
Chúng trông cũng giống mấy loại chuông gió độc đáo, mỗi tội không kêu thôi.
Là Tạ Quan Kỳ phơi sao? Làm mấy thứ đồ khô này cũng tốn công phu đấy, xem ra hắn thực sự rất thích ăn. Cứ tưởng trong đầu hắn có mỗi việc luyện kiếm thôi chứ.
Lâm Tranh Độ mải nhìn đống đồ khô, còn Tạ Quan Kỳ đi phía trước thấy nàng nhìn chỗ khác bèn lặng lẽ kéo tay áo xuống che đi cánh tay.
Vết sẹo thì còn che được, chứ tóc thì..
Hắn vò vò tóc mình, vừa để tâm vừa không nhịn được mà nghĩ:
Tại sao Lâm Tranh Độ không hỏi về tóc của mình?
Nàng không quan tâm đến mình sao?
Hay là quên mất trước đây mình cũng có tóc xoăn? Nhưng bọn mình mới chỉ không gặp nhau có sáu ngày thôi mà!
Nếu nàng không quên, tại sao lại không hỏi mình?
Hai người mỗi người một suy nghĩ, cứ thế đi bộ đến nơi. Tạ Quan Kỳ đẩy cửa bước vào, vô thức giải thích thêm:
“Ta không thường về đây ở, nên chẳng mấy khi dọn dẹp.”
Bên trong còn quạnh quẽ hơn bên ngoài. Cửa sổ mở toang nên ánh sáng tràn vào. Nhưng căn phòng trống trải, ngoài một cái bàn và vài cái ghế ra thì đến một cái tủ cũng không có.
Trên bàn bày biện đầy đủ b.út mực, cùng với mười mấy quyển sách sờn mép chồng lên nhau. Lâm Tranh Độ nhìn qua quyển trên cùng, xem tên thì có vẻ là một quyển kiếm phổ.
Nàng không phải kiếm tu, cũng chẳng mặn mà với việc luyện kiếm nên chỉ nhìn thoáng qua rồi thôi.
Tạ Quan Kỳ chọn cái ghế xa nàng nhất rồi xoay ngược ghế lại mà ngồi, hai tay khoanh lại gác lên lưng ghế.
Lâm Tranh Độ khó hiểu:
“Cậu ngồi xa thế làm gì?”
Tạ Quan Kỳ úp nửa mặt vào hai cánh tay, trả lời:
“Để tránh xa cô. Người cô thơm quá, hễ ta ngửi thấy là đói bụng.”
Cánh tay che mất miệng và nửa sống mũi khiến giọng nói của hắn trở nên trầm đục, đôi mắt hoa đào đen thẳm nhìn Lâm Tranh Độ đầy u oán. Nói xong câu đó, hắn không nhịn được nuốt khan một cái.
Mặc dù trên hành lang treo đầy đồ ăn vặt khô, nhưng hiện giờ hắn hoàn toàn không ngửi thấy cũng chẳng nếm được vị gì.
Lúc này, Lâm đại phu chính là thứ thom tho ngọt ngào nhất trong mắt hắn: mùi của ô mai quế hoa, trần bì, hạt sen, bách hợp..
Một luồng d.ư.ợ.c hương có thể ăn được, khiến Tạ Quan Kỳ đói đến mức cảm giác như có một con rắn đang cào xé trong bụng mình.
Hiếm khi thấy Tạ Quan Kỳ lộ ra vẻ u oán như vậy, nhất là khi lúc này tóc hắn đang rối xù dựng lởm chởm, trông vô cùng luộm thuộm.
Lâm Tranh Độ nhìn mà lòng mềm nhũn, quên bẵng luôn suy nghĩ ‘hắn c.h.ế.t chắc rồi’ trước khi ra ngoài.
Nàng ngồi xuống cái ghế gần nhất, cong môi cười hỏi:
“Không phải vẫn nếm được vị kẹo cam à? Cậu thử ăn cam thật xem, biết đâu vẫn còn cảm nhận được vị.”
Tạ Quan Kỳ ủ rũ:
“Ta không cảm nhận được vị kẹo cam nữa rồi.”
Lâm Tranh Độ:
“.. Kẹo cam trong miệng cậu cũng không còn vị gì luôn?”
Tạ Quan Kỳ gật đầu.
Lâm Tranh Độ lập tức cảm thấy kỳ lạ hơn:
"Tuỳ vào thể chất của mỗi người mà phản ứng trúng độc sẽ khác nhau, nên ban đầu cậu vẫn nếm được vị kẹo cam là chuyện bình thường. Nhưng tại sao cậu luôn ngửi thấy mùi đồ ăn trên người ta?"
Tạ Quan Kỳ thật thà lắc đầu, hắn cũng không biết. Lúc lắc đầu, ánh mắt hắn vẫn vô thức dõi theo Lâm Tranh Độ.
Cái mùi hương ngọt ngào đó cứ thế len lỏi mọi ngóc ngách, dù hắn đã cố kéo giãn khoảng cách với Lâm đại phu cũng vô dụng.
Rõ ràng trước đó hắn đã ăn rất nhiều kẹo cam, và vẫn nếm được vị của nó. Vậy mà giờ hắn hoàn toàn quên sạch kẹo cam có vị gì. Duy chỉ có một thứ hắn vẫn nhớ rõ, chính là vệt m.á.u tan ra trong miệng khi hắn c.ắ.n vào ngón tay Lâm Tranh Độ.
Một mùi vị đậm đà và ngọt lịm.
Lâm Tranh Độ đứng dậy, bắt chước Tạ Quan Kỳ xoay ngược ghế lại rồi ngồi, nàng tì mặt lên lưng ghế, chống cằm lẩm bẩm:
"Chẳng lẽ do thể chất có vấn đề?"
Tạ Quan Kỳ:
"Thể chất của ta?"
Lâm Tranh Độ xua tay:
"Đương nhiên là của ta. Nếu giác quan của cậu bị rối loạn, tự động coi người sống là thức ăn, thì cậu cũng phải ngửi thấy mùi thức ăn trên người người khác chứ. Ngoài ta ra, cậu có ngửi thấy mùi của ai nữa không?”
Tạ Quan Kỳ lập tức lắc đầu, lần này tốc độ lắc đầu còn nhanh hơn lần trước.
Lâm Tranh Độ suy nghĩ hồi lâu, mà vẫn không tìm ra manh mối gì. Nàng sống ở Dược Tông một thời gian dài, số bệnh nhân gặp không nhiều, ca trúng độc cũng chẳng có bao nhiêu.
Bởi lẽ, ngoại trừ một số ít trường hợp bẩm sinh yếu ớt, phần lớn cơ thể của tu sĩ đều có khả năng kháng độc bẩm sinh. Khả năng này sẽ d.a.o động tùy theo tu vi, thế nên nhiều tu sĩ khi trúng độc, miễn không phải độc trí mạng và vẫn trong tầm chịu đựng, họ thường chọn cách nghiến răng chịu đựng để cơ thể tự phục hồi chứ ít khi tìm đến Dược Tông để chữa trị.
Ai bảo phí chữa bệnh của Dược Tông chẳng khác gì trấn lột, trả góp còn kinh khủng hơn vay nặng lãi, mà lại không ai dám quỵt; bởi vì Kiếm Tông sẽ ra mặt đòi nợ thay.
Đó cũng chính là lý do vì sao đệ t.ử Kiếm Tông sang Dược Tông chữa bệnh không chỉ được giá rẻ hơn, mà cả lãi suất trả góp cũng thấp hơn người khác.
Lâm Tranh Độ thôi không làm khó mình nữa, nàng nói:
"Thôi bỏ đi. Cứ theo dõi thêm xem sao, nếu mười ngày sau vị giác của cậu khôi phục bình thường thì chỉ có thể kết luận là do khác biệt cá thể thôi."
Dù sao cũng là tu sĩ Cửu cảnh, xuất hiện phản ứng khác với tu sĩ bình thường cũng không có gì lạ.
Lâm Tranh Độ lấy lệnh bài Kiếm Tông ra cầm trong tay, lắc lắc trước mặt hắn:
“Ta đến để trả lệnh bài cho cậu. Cậu làm mất mà cũng không phát hiện à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt Tạ Quan Kỳ vẫn dính c.h.ặ.t trên người nàng.
“Ta không để ý.”
Lâm Tranh Độ nghe vậy thấy buồn cười, bèn bật cười thành tiếng. Nàng vốn định ném thẳng lệnh bài cho hắn, nhưng thấy mái tóc rối bù xù dựng ngược trên trán hắn, liền đổi ý.
Nàng đã để ý mái tóc rối đó từ lâu rồi, nhưng Tạ Quan Kỳ không hề nhận ra. Ban nãy còn nhạy bén nhận ra nàng với Minh Trúc cơ mà? Sao giờ lại chậm chạp thế này?
Nàng đẩy ghế ra, bước tới trước mặt hắn, dùng phần đáy tròn của lệnh bài gạt đi mấy sợi tóc rối bù của hắn sang một bên.
Tấm lệnh bài lạnh lẽo được Lâm Tranh Độ nắm nãy giờ không hề ấm lên, nó vẫn lạnh ngắt, lúc vén mớ tóc rối cũng đồng thời lướt qua làn da trên trán Tạ Quan Kỳ.
Tạ Quan Kỳ vẫn gối mặt trong khuỷu tay, khi ngước mắt lên nhìn Lâm Tranh Độ, tròng mắt đen trắng của hắn lại càng thêm rõ rệt. Thậm chí vì sự tương phản mạnh mẽ giữa đồng t.ử đen và lòng trắng mắt, khiến đôi mắt hắn bỗng trở nên vô cùng sắc sảo, đầy sức ép.
Lâm Tranh Độ bị giật mình trước ánh nhìn ấy, động tác trên tay cũng dừng lại. Nàng đảo mắt, né đi ánh nhìn, rồi dùng lệnh bài chọc chọc vào trán hắn.
“Tóc rối hết rồi kìa. Nãy giờ ta nhìn tóc cậu mãi, cậu không phát hiện sao?”
Nói xong, nàng buông tay, lệnh bài rơi vào khuỷu tay Tạ Quan Kỳ, tựa hờ lên mặt hắn. Không biết hắn đang nghĩ gì mà không lấy lệnh bài ra, cứ để nó dựa vào má mình.
Trên lệnh bài có hương thơm của Lâm đại phu; ngọt đậm, lại tươi mát..
Đói quá.
Hắn khẽ mở tay, để lệnh bài rơi vào khoảng hở rồi dùng cằm ghì c.h.ặ.t lấy.
Đôi mắt thì cứ dán c.h.ặ.t vào Lâm Tranh Độ.
Tạ Quan Kỳ hỏi:
“Cô.. nãy giờ vẫn nhìn tóc ta hả?”
Lâm Tranh Độ gật đầu, lại chỉ vào tóc mai của mình, cười cười nhắc nhở:
“Chỗ này của cậu cũng rối nữa. Rèn pháp khí vất vả lắm à? Tóc thì bù xù, mặt thì thiếu sức sống quá chừng.”
Nàng không hề đả động đến chuyện tóc xoăn hay tóc thẳng. Tại sao vậy?
Tạ Quan Kỳ nhìn chằm chằm gương mặt Lâm Tranh Độ đến mức thất thần.
Dù từng bộ phận trên cơ thể hắn, từ khoang miệng đến dạ dày đều đang cồn cào vì đói, bị mùi hương ngọt ngào nọ kích thích đến bứt rứt, chỉ muốn làm xằng làm bậy một phen.
Nhưng tất cả d.ụ.c vọng đó đều bị khóa c.h.ặ.t trong cơ thể, tâm trí Tạ Quan Kỳ lúc này chỉ bận tâm duy nhất một việc: Tại sao nàng không nhắc đến chuyện tóc hắn hết xoăn? Chẳng lẽ thực ra nàng cũng không thích tóc xoăn đến thế?
Tạ Quan Kỳ chậm rãi nói:
“Rèn pháp khí không mệt. Tại ta ăn gì cũng không có vị nên mới thành ra thế này.”
Lâm Tranh Độ:
“Ăn uống không mùi vị mà đả kích lớn đến vậy hả?”
Tạ Quan Kỳ gật đầu.
Lâm Tranh Độ thở dài, dang tay bất lực:
“Ta thật sự bó tay rồi, cậu cố nhịn thêm chút đi, còn bốn ngày nữa thôi.”
Tạ Quan Kỳ:
“Nếu sau bốn ngày vẫn chưa hồi phục thì sao?”
Sắc mặt Lâm Tranh Độ nghiêm lại:
“Vậy thì chứng tỏ tình trạng phức tạp rồi, phải lấy.. à không phải trích m.á.u kiểm tra lại.”
Nàng bắt đầu lo lắng, ngồi xuống cái ghế gần đó, thân trên hơi nghiêng về phía hắn:
“Gần đây cậu có cảm thấy chỗ nào trong cơ thể không ổn không? Ngoài vị giác và khứu giác ra.”
Tạ Quan Kỳ không nói gì, nửa khuôn mặt vẫn vùi trong khuỷu tay. Nhưng để tiện nhìn nàng, hắn nghiêng đầu về phía nàng đang ngồi, vùng da quanh hốc mắt dần ửng đỏ.
Đôi mắt hắn vốn đào hoa đa tình, lúc viền mắt đỏ lên lại càng giống như đang động tình.
Hắn đột nhiên nhìn nàng như vậy, Lâm Tranh Độ im lặng một lúc, nửa người vừa nghiêng về phía trước cũng chậm rãi ngả ra sau, tay vô thức siết nhẹ các ngón.
Một cảm giác rất kỳ lạ, cái cảm giác ẩm ướt, bị ép c.h.ặ.t nơi đầu ngón tay khi bị Tạ Quan Kỳ c.ắ.n mấy ngày trước.. dường như lại quay trở về.
Lâm Tranh Độ:
“Cậu.. có phải là..”
Tạ Quan Kỳ hỏi:
“Ta đói quá… có thể cho ta ôm cô một cái không?”
Những lời nói dang dở của Lâm Tranh Độ nghẹn lại trong cổ họng, nàng mở to hai mắt, gương mặt ửng hồng, những ngón tay run rẩy nhè nhẹ.
Tạ Quan Kỳ ngồi thẳng dậy, tấm lệnh bài Kiếm Tông bị cằm hắn ghì nãy giờ rơi xuống đất, nhưng vì trên đó không còn mùi hương của Lâm Tranh Độ nữa nên hắn cũng chẳng buồn nhặt lên.
Lần này, đến lượt Tạ Quan Kỳ rướn người về phía Lâm Tranh Độ. Mái tóc ngắn vừa được vuốt phẳng lại rủ xuống, đổ bóng loang lổ lên sống mũi và lông mày. Giữa những khoảng sáng tối lay động, đôi mắt hoa đào long lanh như chứa nước.
Đầu gối hắn chạm vào đầu gối đang khép lại của Lâm Tranh Độ. Lớp váy gấm màu mận mềm mại, vừa bị hắn chạm nhẹ đã dồn lại thành nếp gấp.
“Ăn cái gì cũng không có vị, khô khốc như đang nhai sáp vậy.” Tạ Quan Kỳ kéo nhẹ ống tay áo nàng. “Nhưng trên người Tranh Độ thì thơm lắm, cứ như..”
Lâm Tranh Độ lập tức bịt miệng hắn lại:
"Cấm đọc thực đơn!"
Tạ Quan Kỳ quả nhiên ngậm miệng, không nói nữa. Nàng cảm nhận được hơi thở của hắn phả vào lòng bàn tay mình.
Nàng vội rụt tay lại, nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay mình, rồi lườm hắn muốn cháy mắt.
Tạ Quan Kỳ ngơ ngác không hiểu sao mình bị lườm, cũng chẳng thấy việc đòi ôm một cô bạn có gì là quá đáng.
Dù hay đi đây đi đó, nhưng vì hiểu sai về hai chữ "bạn tốt" nên hắn chẳng bao giờ thân thiết quá mức với người ngoài. Đã vậy, Tạ Quan Kỳ còn được nuôi dạy bởi một ông sư phụ từng bị vợ bỏ từ năm hai mươi tuổi, thế nên giáo d.ụ.c về giới tính của hắn gần như là con số không.
Ngay cả Vân Tỉnh trưởng lão cũng chẳng thấy có gì không ổn. Theo ông, kiếm tu khi so kiếm chẳng cần nề hà giới tính, đồ đệ đối xử bình đẳng với mọi người chứng tỏ hắn rất chuyên tâm luyện kiếm.
Ý thức duy nhất về sự khác biệt nam nữ trong suốt mười chín năm cuộc đời của Tạ Quan Kỳ là từ hơn một năm trước, khi hắn bị Lâm Tranh Độ đ.á.n.h vào tay và quát: "Đừng có tùy tiện chạm vào cổ con gái".
Nhưng bây giờ hắn đâu có ‘tùy tiện chạm vào cổ’ Lâm đại phu.
Lâm Tranh Độ lườm hắn đến mệt lả, đúng lúc thấy ống chân hắn ngay trước mắt, nàng bực dọc đá cho một phát.
Lâm Tranh Độ: "Cậu nói linh tinh cái gì vậy.. lần sau còn nói mấy lời vô lễ như vậy, ta sẽ không thèm để ý đến cậu nữa!”
Tạ Quan Kỳ không thấy đau, chỉ khó hiểu:
“Sao lại vô lễ?”
Mistedits
Lâm Tranh Độ:
“Tùy tiện đòi ôm con gái người ta là vô lễ!”
Tạ Quan Kỳ: "Nhưng Hải Giác, Lạc Hà đều thường xuyên ôm bạn bè của họ mà. Buổi sáng Hải Giác không dậy nổi, còn để bạn cõng đi đến sân luyện kiếm nữa.”
Dù Tạ Quan Kỳ không luyện kiếm cùng sư đệ sư muội, nhưng hắn vẫn thường thấy những đồng môn thân thiết khoác vai bá cổ nhau.
Lâm đại phu từng nói hắn là bạn thân nhất của nàng.. đã là “thân nhất”, chẳng phải càng nên gần gũi hơn sao?
Lâm Tranh Độ cạn lời, nghiến răng nghiến lợi, tức tối chọc mạnh vào trán hắn.
Lần này nàng dùng lực rất mạnh, chọc cho đầu Tạ Quan Kỳ ngả ra sau, để lộ phần cổ chằng chịt những vết sẹo đỏ thẫm.
Hắn “ưm” một tiếng, đầu ngửa ra sau lắc lư như con lật đật, rầu rĩ nói: “Thôi vậy, không ôm nữa.”
Lâm Tranh Độ nhìn đỉnh đầu đang cúi xuống của hắn một lúc, bỗng lại đá vào ống chân hắn phát nữa: “Đi đóng cửa phòng với cửa sổ lại."
Tạ Quan Kỳ không biết tại sao phải làm vậy nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời; Lâm đại phu là thầy t.h.u.ố.c, mà đã là Lâm Tranh Độ thì lời nàng nói luôn luôn đúng.
Hắn đóng cửa sổ trước, rồi mới đóng cửa phòng.
Khi Tạ Quan Kỳ quay người lại, Lâm đại phu đã lao thẳng vào lòng hắn.
Trong phút chốc, một mùi hương ngọt ngào xộc thẳng vào mũi, Tạ Quan Kỳ ngẩn ngơ giây lát rồi cúi đầu xuống.
Lâm Tranh Độ tựa vào n.g.ự.c hắn, ngẩng mặt lên, cố giữ vẻ nghiêm túc, nói:
"Bạn bè bình thường không có ôm kiểu này đâu đó, hừ.. nói chung là, cậu tự ngẫm đi.”
Nàng còn chưa nói xong, Tạ Quan Kỳ đã cúi xuống gần hơn, vùi cả khuôn mặt vào hõm cổ nàng.
Hơi thở nóng bỏng ập đến, giăng kín xung quanh. Lâm Tranh Độ rụt vai muốn lùi bước, nhưng eo nàng đã nằm gọn trong vòng tay siết c.h.ặ.t của Tạ Quan Kỳ.