Cái ôm này khác với những gì Lâm Tranh Độ tưởng tượng.
Nói là ôm, chi bằng nói là một sự tiếp xúc thân mật không có khoảng cách thì đúng hơn. Một tay Tạ Quan Kỳ siết c.h.ặ.t eo nàng, tay kia đỡ lấy lưng nàng, khiến cơ thể hai người chỉ còn cách nhau một lớp vải mỏng; ch.óp mũi và đôi môi nóng rực của hắn gần như vùi vào hõm cổ Lâm Tranh Độ.
Ngoài nhiệt độ cơ thể cao đến bất thường của Tạ Quan Kỳ, còn có một mùi nồng nặc của sắt nóng chảy và lửa, đó là mùi trong lò rèn. Nó bám lên váy áo Lâm Tranh Độ, khiến da đầu nàng tê dại.
Hoả vốn khắc Thuỷ 一 Mộc, làm người mang song linh căn như nàng có chút bức bối, không quen.
Khoảng cách quá gần, gần đến nỗi Lâm Tranh Độ không biết phải ôm lại eo hắn thế nào. Hai tay nàng không biết nên đặt ở đâu, do dự hồi lâu, cuối cùng bèn nắm lấy vạt áo Tạ Quan Kỳ.
“Lời ta vừa nói cậu có nghe không đấy? Tạ Quan Kỳ!”
Nàng kéo mạnh vạt áo hắn. Có chút ngại ngùng vì hơi thở hắn quá gần mình, song cũng muốn nghe xem trong đầu khúc gỗ này đang nghĩ gì.
Cũng tại Tạ Quan Kỳ giả vờ đáng thương, đầu cứ lắc qua lắc lại như con lật đật làm nàng mủi lòng, thấy hắn đáng thương quá đỗi.
Hơi thở nồng nàn cứ vương vấn bên cổ mãi, hồi lâu Lâm Tranh Độ mới nghe thấy giọng hắn ngơ ngác nói: “… Cô nói gì cơ?”
Lâm Tranh Độ: “…”
Nàng giẫm mạnh lên chân hắn.
Tạ Quan Kỳ rít lên, nhưng vẫn nhất quyết không buông tay.
“Sao cô giẫm ta?”
Lâm Tranh Độ:
“Hết giờ rồi, buông ra.”
Tạ Quan Kỳ kinh ngạc:
“Cái này mà cũng có giới hạn thời gian nữa hả?”
Lâm Tranh Độ lại giẫm mạnh lên mũi giày hắn phát nữa. Đến lúc này Tạ Quan Kỳ mới nhận ra, Lâm đại phu hình như đang tức giận.
Nguyên nhân thì.. chưa rõ.
Hắn lưu luyến không nỡ buông tay, xong chưa kịp nói câu nào đã bị Lâm Tranh Độ đẩy mạnh một cái. Nàng dứt khoát mở toang cửa, bước phăng phăng ra ngoài; hơi nóng hầm hập của mùa hè lập tức ập thẳng vào mặt.
Lâm Tranh Độ cau có mặt mày, đưa tay sờ cổ mình, bước chân càng lúc càng nhanh.
Tạ Quan Kỳ đi mấy bước đã đuổi kịp, lẽo đẽo bên cạnh nàng:
“Cô đi đâu vậy? Về Dược Tông à? Để ta đưa cô về nhé?”
Lâm Tranh Độ:
“Về mà rèn pháp khí của cậu đi!”
Tạ Quan Kỳ ngập ngừng:
“Pháp khí đó là của cô mà..”
Trước khi kịp nói hết câu, hắn đã thấy Lâm Tranh Độ bước đi nhanh hơn, gần như là chạy bước nhỏ.
Hắn liền ngậm miệng, sải bước bám theo.
Quả nhiên khi người ta giận sẽ bộc phát tiềm năng vô hạn. Bình thường mới leo được nửa đường lên Yến Trù Sơn là Lâm Tranh Độ đã thở không ra hơi. Thế mà hôm nay nàng lại một mạch đi thẳng tới bến linh thuyền mà mặt không hề biến sắc, thực ra vẫn có hơi đỏ, nhưng không phải vì mệt do leo bậc thang, mà là vì tức Tạ Quan Kỳ.
Cứ nghĩ đến việc mình lấy hết can đảm nói mấy lời đầy ám chỉ đó, kết quả hắn lại không nghe thấy gì; Lâm Tranh Độ vừa bực vừa thẹn, chẳng muốn nhìn mặt Tạ Quan Kỳ thêm giây nào nữa!
Cũng thật khéo, nàng vừa đến bến linh thuyền thì có một chiếc linh thuyền cập bến.
Mấy đệ t.ử Kiếm Tông đang cười nói hỉ hả bước xuống thuyền, mồm năm miệng mười chưa kịp khép lại, bỗng thấy vị đại sư huynh Yến Trù Sơn — người thần long thấy đầu không thấy đuôi, mặt lạnh ít nói của tông môn.
Đám đệ t.ử trẻ bị dọa lập tức đứng thành một hàng, chưa kịp lên tiếng chào hỏi, thì thấy Tạ sư huynh — người mà ngày thường nhìn họ luyện kiếm như kẻ ngốc — giờ lại đang cúi đầu, cau mày, xị mặt, im lặng đi sau một nữ tu mặt lạnh.
Đoạn đường từ bến linh thuyền lên linh thuyền chỉ vỏn vẹn mười bước chân, vậy mà Tạ sư huynh đã đưa tay định níu lấy tay áo của vị nữ tu mặt lạnh kia tới sáu lần, nhưng lần nào cũng bị nàng vung tay né tránh.
Mistedits
Bị hất ra mà hắn cũng không nói gì, chỉ nhíu mày khổ sở, tiếp tục lầm lũi đi theo sau lưng nàng. Còn vị nữ tu kia, mỗi lần hất tay Tạ sư huynh xong lại kín đáo đưa mắt liếc trộm hắn, xong dời đi rất nhanh, cứ như sợ bị hắn phát hiện vậy.
Tạ sư huynh thậm chí còn không phát hiện ra mấy người bọn họ!
Sau khi hai người lên thuyền, và đến khi linh thuyền rời bến, bóng dáng dần chìm vào biển mây. Đám kiếm tu trẻ tuổi mới ngơ ngác nhìn nhau.
Một người trong đó day day ấn đường, nói:
"Có phải dạo này mình luyện kiếm nhiều quá nên bị ảo giác rồi không?"
"Người vừa rồi.. có phải là Tạ sư huynh không vậy?"
"Không biết nữa, nhìn mặt với quần áo thì đúng là huynh ấy, nhưng mà... lạ quá, Tạ sư huynh bị ma nhập hả?"
"Vị sư tỷ kia là ai thế? Bạn của Tạ sư huynh à? Ta tưởng huynh ấy chẳng coi ai ra gì, hóa ra cũng có bạn á?”
"Không biết, nhìn mặt không thấy quen, cũng không đeo kiếm, chắc là người bên Dược Tông."
Mấy người lại trao đổi ánh mắt, chợt một thiếu niên kiếm tu vỗ tay cái bộp, tỏ vẻ hiểu mọi chuyện:
"Nếu là sư tỷ bên Dược Tông thì hợp lý rồi! Gần đây bên Yến Trù Sơn chẳng phải có một nữ đệ t.ử bị gãy tay sao? Nghe nói là tranh đạo lữ với sư huynh bên T.ử Trúc Lâm nên mới bị đ.á.n.h đó. Vừa rồi sư tỷ kia lạnh lùng với Tạ sư huynh như vậy, chắc chắn là do Yến Trù Sơn muốn thiếu tiền t.h.u.ố.c nhưng bị người ta từ chối!"
"Haiz, đáng thương cho Tạ sư huynh một đời anh tài, thế mà cũng phải khom lưng vì mấy đồng tiền t.h.u.ố.c."
"Mà sao lúc nào cũng là sư huynh bên T.ử Trúc Lâm bị cướp đạo lữ nhỉ? Có khi nào phong thủy bên đó có vấn đề không?"
...
Tạ Quan Kỳ không hề biết, bắt đầu từ ngày mai, trong giới đệ t.ử bình thường sẽ lan truyền một tin đồn mới, mà tin đồn này đồng thời lại một lần nữa khắc sâu thêm mối thù ‘cướp đạo lữ’ giữa T.ử Trúc Lâm và Yến Trù Sơn.
Sở dĩ họ không xếp Tạ Quan Kỳ vào diện ‘tham gia cuộc chiến tranh giành đạo lữ’ là bởi vì cái tên này quanh năm suốt tháng chỉ thui thủi một mình, trên mặt lúc nào cũng viết sẵn tám chữ: "Đoạn tình tuyệt ái, nhất tâm luyện kiếm".
Cộng thêm việc trong Đại hội Xuân Phân, hắn đối xử công bằng với tất cả đối thủ; bất kể nam hay nữ đều bị hắn vung vỏ kiếm quất cho một phát. Khiến đám mầm non kiếm tu chẳng còn chút hứng thú bàn tán chuyện tình cảm của hắn.
Vì Lâm Tranh Độ không vào khoang thuyền, nên Tạ Quan Kỳ cũng không vào, chỉ đứng ở một góc boong thuyền nhìn nàng.
Nàng dựa lưng vào vách gỗ, một tay chống lên thùng đồ đạc, một tay đè trước n.g.ự.c, môi tái nhợt không còn chút m.á.u.
Lần này Lâm đại phu giận thật rồi, đến tay áo cũng không cho hắn chạm vào. Lòng Tạ Quan Kỳ nóng như lửa đốt, hắn nghĩ mãi vẫn không hiểu vì sao nàng giận. Đành nhỏ giọng tìm cách bắt chuyện, nhưng Lâm Tranh Độ chẳng thèm đoái hoài.
Tạ Quan Kỳ đi từ bên trái sang bên phải, rồi lại từ bên phải vòng sang bên trái đặng quan sát sắc mặt nàng, đoạn ướm lời:
“Có phải ta ôm cô lâu quá nên cô không vui không?”
“Cửa chính với cửa sổ ta đều đóng kỹ rồi mà.”
“Hay là ta ôm mạnh quá, làm cô đau? Không thì cô ôm lại một cái cho huề đi.”
“Lâm Tranh Độ, cô đừng im lặng thế mà.”
“Lâm Tranh Độ, ta không biết thuật đọc tâm đâu, cô..”
Linh thuyền đang bay trong biển mây đột nhiên va phải một con hạc tiên, lắc lư dữ dội trong giây lát.
Lâm Tranh Độ bị lắc đến loạng choạng, không đứng vững nổi. Khi Tạ Quan Kỳ đỡ lấy cánh tay nàng, cuối cùng nàng không chịu nổi nữa, “ọe” một tiếng rồi nôn thốc nôn tháo.
Nôn sạch lên người Tạ Quan Kỳ, từ y phục, đai lưng đến thanh bội kiếm của hắn.
Tạ Quan Kỳ im lặng.
Lâm Tranh Độ cũng im lặng, không phải vì nàng xấu hổ, mà vì nôn xong mệt quá nên đầu óc trống rỗng luôn rồi.
Thanh kiếm Tạ Duy Ngã đời này chưa từng chịu uất ức đến thế, nó định phát ra vài tiếng kiếm để biểu tình thì bị Tạ Quan Kỳ ấn trở lại vào trong vỏ kiếm. Một tay hắn vững vàng giữ lấy cánh tay Lâm Tranh Độ để đỡ nàng, tay kia xòe ra, linh lực từ lòng bàn tay nhẹ nhàng rơi xuống, đốt sạch đống hỗn độn dính trên người.
Ngặt nỗi, vẫn không thể đốt sạch hết.
Kiếm bản mệnh được lau sạch sẽ kỹ càng, nhưng vải áo đã bị thấm quá sâu, trừ khi đốt luôn cả y phục, nếu không thì không thể tẩy sạch hoàn toàn vết bẩn.
Lúc này mới thấy lợi ích của việc mặc đồ đen; không lộ vết bẩn.
Phía xa, đám đệ t.ử trực ca đang túm tụm nơi mũi thuyền, hì hục giúp con hạc tiên rút cái mỏ nhọn đang cắm c.h.ặ.t vào mạn thuyền ra.
Mấy con hạc tiên bay lượn giữa địa phận hai tông môn đều là hàng có chủ cả, toàn là của các bậc tiền bối trong tông nuôi để ‘tu tâm dưỡng tính’. Thế nhưng đám đệ t.ử trẻ chẳng tài nào hiểu nổi, cái giống chim vừa hay phóng uế bừa bãi, vừa thích lao xuống cướp đồ ăn trên tay người khác thì tu dưỡng ở chỗ nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một lúc sau, mỏ hạc tiên cuối cùng cũng được rút ra.
Nó vỗ vỗ cánh, nhảy lên boong thuyền, lấy đà vài bước rồi cất cánh, tiện mỏ tha luôn cái bánh màn thầu trên tay một đệ t.ử đang đứng xem náo nhiệt.
Linh thuyền từ từ khởi động lại, thân thuyền hơi rung nhẹ. Động tĩnh này với hành khách bình thường chẳng thấm tháp gì, nhưng với Lâm Tranh Độ thì chẳng khác nào liều t.h.u.ố.c gây nôn mạnh nhất.
Nàng bám lấy cánh tay Tạ Quan Kỳ, nôn thêm một trận nữa.
Càng nôn, càng cảm thấy buồn nôn. Giờ Lâm Tranh Độ chẳng còn tâm trí đâu mà giận dỗi Tạ Quan Kỳ, thậm chí vì hắn giữ tay nàng rất vững, giống như một cái lan can có hơi ấm để nàng tựa vào thoải mái. Nàng bắt đầu thấy Tạ Quan Kỳ trông cũng thuận mắt hơn.
Lần này Tạ Quan Kỳ khôn ra rồi, trước khi bị Lâm Tranh Độ nôn đầy người, hắn đã dùng linh lực thiêu sạch đống ‘sản phẩm’ nàng vừa trút ra.
Lâm Tranh Độ hít một hơi, lấy bình nước từ nhẫn trữ vật ra súc miệng, súc xong tiện thể ép luôn bình nước lên trước n.g.ự.c. Có vật gì đó đè lên, cảm giác khó chịu giảm đi đôi chút.
Tạ Quan Kỳ hỏi:
"Ngồi xuống có thấy dễ chịu hơn không?"
Lâm Tranh Độ yếu ớt đáp:
"Ngồi xuống càng muốn nôn hơn."
Tạ Quan Kỳ nhíu mày:
"Muốn nôn thì cứ nôn đi, ta dọn dẹp cho."
Lâm Tranh Độ không còn sức để lắc đầu, chỉ vẫy vẫy hai ngón tay.
"Không nôn được nửa."
Hắn biết Lâm Tranh Độ say linh thuyền, nhưng tận mắt chứng kiến mới biết nó nghiêm trọng đến mức này. Lâm Tranh Độ gần như dựa cả người lên cánh tay hắn, mặt mày nàng trắng bệch, gò má ửng đỏ, dưới lớp da mỏng hiện rõ gân xanh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Một giọt mồ hôi đọng lại nơi cằm nàng, đung đưa hai nhịp rồi rơi xuống tay áo Tạ Quan Kỳ.
Nàng nhắm nghiền mắt, gân xanh trên mí mắt giật giật liên hồi.
Tạ Quan Kỳ không say linh thuyền, cũng chưa từng nôn, nhưng lúc này trong lòng hắn lại dấy lên một cơn đau âm ỉ như d.a.o cùn cứa vào thịt. Cảm giác đói bụng khó tả hay mùi thức ăn thơm tho trên người Lâm Tranh Độ, đều đã bị cơn đau lòng ấy lấn át.
Hắn định kéo tay áo lên lau mồ hôi lạnh trên mặt cho Lâm Tranh Độ, nhưng rồi nhận thấy tay áo mình không được sạch lắm. Ai biểu hắn ở trong lò rèn cả đêm, cổ tay áo hắn vẫn còn dính chút bụt bẩn từ vật liệu rèn.
Sau một thoáng do dự, Tạ Quan Kỳ bỏ qua cái tay áo của mình. Hắn lấy từ trong pháp khí trữ vật ra một cái khăn tay sạch sẽ, nhẹ nhàng lau trán cho Lâm Tranh Độ.
Lau xong, hắn định thu tay lại thì Lâm Tranh Độ bỗng nghiêng đầu, áp nửa bên mặt vào lòng bàn tay hắn.
Làn da vừa đổ mồ hôi mát lạnh ẩm ướt, áp vào lòng bàn tay hắn, có hơi thở nhẹ như tơ lướt qua đầu ngón tay Tạ Quan Kỳ.
Đầu ngón tay hắn khẽ động đậy, cuối cùng vẫn giữ nguyên tư thế, im lặng để nàng tựa vào lòng bàn tay mình.
Trước đây, Tạ Quan Kỳ thấy hỏa linh căn chẳng có gì không tốt, sức tấn công mạnh, thuộc tính thiêu đốt đi kèm rất hợp để quét sạch kẻ thù và dọn dẹp tạp vật, những nơi lửa lớn đi qua luôn sạch sẽ vô cùng.
Nhưng trong khoảnh khắc Lâm Tranh Độ lặng lẽ tựa vào hắn, một ý nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu Tạ Quan Kỳ.
Giá như mình không phải hỏa linh căn thì tốt biết mấy.
Thủy, Mộc hay Thổ — bất cứ hệ nào cũng được, miễn là loại linh căn có thể học được những pháp thuật trị liệu cao cấp.
Như vậy, khi Lâm Tranh Độ say linh thuyền mệt mỏi, hắn sẽ có thể giúp ích được gì đó, chứ không phải chỉ đứng nhìn bất lực chẳng làm được gì.
Linh thuyền cập bến, Lâm Tranh Độ bước loạng choạng, phải bám lấy cánh tay Tạ Quan Kỳ mới xuống được linh thuyền, nàng hoàn toàn quên mất chuyện mình đang giận dỗi.
Tạ Quan Kỳ lo lắng hỏi:
"Cô tự đi được không? Hay để ta cõng cô."
Lâm Tranh Độ nhìn đám đệ t.ử đi lại nườm nượp trên bến linh thuyền, cuối cùng vẫn xua tay từ chối, kiên trì tự mình đi tới truyền tống trận.
Về đến tiểu viện trên Dược Sơn, nàng không buồn vào phòng mà nằm vật xuống cái ghế bập bênh trong sân, hai tay đan vào nhau đặt lên n.g.ự.c, nhắm hai mắt, giả vờ mình là một cái x.á.c c.h.ế.t.
Tạ Quan Kỳ ngồi xổm bên cạnh ghế, một tay vịn vào thành ghế, khẽ hỏi:
“Ta phải làm gì thì cô mới thấy dễ chịu hơn?”
Lâm Tranh Độ chợt mở bừng mắt, nghiêng đầu nhìn hắn. Hắn cũng đang nhìn nàng với vẻ mong chờ.
Tạ Quan Kỳ lúc này hoàn toàn khác với Tạ Quan Kỳ lúc nãy nói mình đói, rồi đòi ôm.
Tạ Quan Kỳ ngồi xổm bên cạnh ghế.
Tạ Quan Kỳ nhìn nàng đầy mong đợi.
Tạ Quan Kỳ tóc rối bù như một chú cún con.
Trông vô hại đến lạ.
Lâm Tranh Độ không nhịn được giơ tay xoa đầu hắn một cái, tiện thể vuốt lại mái tóc rối tung cho hắn.
“Đi pha cho ta một ấm trà đi. Ở cái tủ cạnh bàn làm việc trong phòng phối d.ư.ợ.c, ngăn thứ hai có ít hoa nhài xanh phơi khô. Dùng nước sôi pha nhé.”
Tạ Quan Kỳ lập tức đồng ý, quay người đi làm ngay. Còn Lâm Tranh Độ thì tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Nhắm mắt một lúc, nàng thở dài, chợt phát hiện mình chẳng còn giận Tạ Quan Kỳ nữa.
Thậm chí nàng còn thấy cái dáng vẻ bị nàng sai bảo chạy tới chạy lui của hắn có chút đáng yêu.
Phiền c.h.ế.t đi được! Tự dưng lớn lên đẹp trai thế làm gì không biết! Làm người ta muốn giận cũng không giận nổi!
Nghĩ tới nghĩ lui, nàng bực dọc lăn người trên ghế một vòng. Lăn xong thấy không thoải mái, lại lật về tư thế cũ.
Đúng lúc này, Tạ Quan Kỳ xách ấm trà đã pha xong chạy ra, rót một chén đưa cho nàng, rồi vẫn tiếp tục ngồi xổm bên cạnh:
“Tranh Độ, ta pha xong rồi. Cô uống giờ luôn không? Hay đợi chút nữa?”
Lâm Tranh Độ ngồi dậy nhận lấy chén trà, thấy còn ấm nên uống một hơi hết sạch.
Trà trôi qua cổ họng, cả người cũng dễ chịu hơn.
Nàng quay đầu nhìn, thấy Tạ Quan Kỳ vẫn đang ngồi xổm bên cạnh, mắt nhìn nàng không chớp.
Lâm Tranh Độ bĩu môi:
“Ta không sao rồi, cậu về Kiếm Tông đi.”
Tạ Quan Kỳ quan sát nàng một hồi rồi phán:
“Khí sắc của cô đúng là khá hơn rồi đó.”
Lâm Tranh Độ: “...”
Tạ Quan Kỳ gác cả hai tay lên thành ghế, hỏi tiếp: "Sao khi nãy cô giận vậy?"
Lâm Tranh Độ sờ sờ ch.óp mũi, mắt lảng đi chỗ khác: "Ta đâu có.."
Lời phản bác nói được nửa chừng, nàng bỗng khựng lại liếc nhìn Tạ Quan Kỳ một cái, rồi dời mắt đi chỗ khác, nói:
"Không tính là giận, chỉ là cậu không nghe thấy lời ta nói, nên ta có chút không muốn nói chuyện với cậu nữa.”
Tạ Quan Kỳ: "Lúc đó cô nói gì vậy?"
Lâm Tranh Độ đặt chén trà lên đầu hắn, mỉm cười: "Lời hay không nói lần hai."
Tạ Quan Kỳ theo phản xạ ngồi thẳng lưng dậy, muốn nghiêng người về phía nàng, nhưng mới nhích lại được một chút thì chén trà trên đầu lung lay.
Hắn đành phải dừng lại, đưa tay lấy cái chén từ đỉnh đầu xuống đã.
Mới vài phút trước, trong lòng Tạ Quan Kỳ còn bận rộn tìm cách dỗ Lâm Tranh Độ. Mà bây giờ, tâm trí hắn chỉ toàn thắc mắc không biết lúc đó rốt cuộc nàng đã nói gì.
Lúc đó hắn thật sự bị mùi hương đồ ăn kia làm cho choáng váng đầu óc. Sống đến từng tuổi này, không phải Tạ Quan Kỳ chưa từng trúng độc, nhưng đây là lần đầu hắn trúng loại độc lợi hại như vậy, còn kinh khủng hơn cả độc Dịch Quỷ!
Dù sao độc Dịch Quỷ chỉ khiến hắn cận kề cái c.h.ế.t, chứ không làm hắn mất đi ngũ cảm.
Chưa kể thời gian phát tác của loại độc này chẳng biết đâu mà lần, cứ hễ phát tác là khiến hắn đói đến chảy nước miếng, trong đầu sinh ra đủ ý nghĩ viển vông dễ khiến Lâm Tranh Độ tức giận.
Thật là một loại độc độc ác, khiến người ta vô duyên vô cớ sinh ra tà niệm!