Kiến Quân Lai

Chương 2



 

Thanh Huy mới chỉ ba tuổi.

 

Ngày ta sinh non con bé, thân thể gầy yếu đến mức như mèo con.

 

Mẹ chồng vốn không thích kẻ gả cao như ta, tự nhiên cũng chẳng yêu thương gì đứa con gái do ta sinh ra.

 

Chu Nghị An thì một lòng một dạ đặt cả lên người Nguyễn Hân Thiền, nào từng để tâm đến sống c.h.ế.t của Thanh Huy.

 

Lần bị Nguyễn Hân Thiền đá ngã xuống bậc thềm, con bé ngã đến đầu vỡ m.á.u chảy.

 

Thế nhưng Nguyễn Hân Thiền lại ôm bụng ngồi phịch xuống đất, khóc lóc om sòm, quay ngược lại c.ắ.n ta một nhát chí mạng:

 

“Biểu ca, biểu ca, Thanh Huy muốn hại c.h.ế.t con của chúng ta!”

 

Một đứa trẻ ba tuổi, bị quất ba roi đến da tróc thịt bong, khóc đến mê man rồi phát bệnh.

 

Sốt cao kéo dài đến tận hôm nay, còn ta thì bị nhốt c.h.ặ.t trong viện, ngay cả nhìn con một cái cũng không được.

 

Ngày nào Nguyễn Hân Thiền cũng mang bộ dạng bệnh tật của Thanh Huy ra khoét tim ta:

 

“Con gái ngu ngốc của ngươi đúng là đồ vô dụng, cái bát cũng bưng không nổi, t.h.u.ố.c đổ ướt hết người, mu bàn tay phồng lên cả mảng mụn nước đấy.”

 

“Con bé đi tìm ngươi, chân trần đứng trong tuyết suốt nửa canh giờ, giờ sốt cao thế này, không chừng bị thiêu c.h.ế.t rồi cũng nên!”

 

“Lạ thật, hôm nay nó nằm trên giường không nhúc nhích, là ngủ rồi sao?”

 

Từng nhát d.a.o mang danh thân tình, cứ thế xẻ ta đến m.á.u thịt be bét.

 

Nhưng mỗi lần ta cố giãy giụa lao ra cửa, liền bị một gậy nện thẳng vào khoeo chân sau, quỳ rạp xuống đất, không sao đứng dậy nổi.

 

Ta chịu thua, chịu nhún nhường, chỉ mong Thanh Huy có thể sống.

 

Thế nhưng khi ta nghiền nát tôn nghiêm, vứt bỏ cốt khí, bò như ch.ó đến trước cửa, đối diện lại là đôi mắt lạnh lẽo đầy phẫn nộ của Chu Nghị An.

 

Hắn dẫn đồng liêu ngắm tuyết, lại vì dáng vẻ nhục nhã như ch.ó của ta mà mất sạch mặt mũi.

 

Ta liền bị coi như kẻ mất trí, triệt để bị khoá c.h.ặ.t trong viện.

 

Ngũ tạng như bị thiêu đốt, không đường nào đi, ta chỉ đành cúi mặt cầu cứu phụ mẫu huynh đệ.

 

Dùng chiếc vòng tay duy nhất còn lại mua chuộc nha hoàn, nhờ nàng ta đem toàn bộ cảnh ngộ của ta truyền về nhà họ Ôn.

 

Cho đến hôm nay, thư nhà vẫn như trâu đất xuống biển, không một lời hồi âm.

 

Ta liền hiểu ra —

 

Họ thà để một dưỡng nữ c.h.ế.t trong Hầu phủ để giữ vững mối quan hệ thông gia, còn hơn để ta mang tiếng hòa ly rời phủ, liên lụy thanh danh huynh đệ.

 

Ta như khúc gỗ trôi giữa biển lớn mênh m.ô.n.g, trời đất bao la, lại chẳng có chỗ đặt chân.

 

Nguyễn Hân Thiền liền vênh váo đưa cho ta lựa chọn cuối cùng: uống chén độc d.ư.ợ.c xuyên ruột, nàng ta sẽ mời đại phu cho Thanh Huy, rồi ghi Thanh Huy làm con nuôi dưới danh nghĩa nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nàng vuốt ve cây trâm định tình Chu Nghị An tặng ta, giọng thản nhiên:

 

“Giờ ngươi đã rơi vào tay ta, sống c.h.ế.t chẳng phải đều do ta định đoạt sao. Nhưng độc d.ư.ợ.c này, có thể khiến người ta đau đớn đủ bốn mươi chín ngày, vừa giải được mối hận của ta, lại giữ trọn thể diện cho biểu ca và cô mẫu.”

 

“Như vậy, nể tình Thanh Huy mất mẹ ruột sớm, ta làm kế thất phu nhân, đương nhiên phải hiền lương rộng lượng, chăm sóc tốt cốt nhục của phu quân rồi.”

 

“Ôn Nghênh, ngươi không c.h.ế.t dưới tay ta, mà c.h.ế.t vì xuất thân hèn mọn, và vì sau lưng không một ai nương tựa. A tỷ ta sắp vào Đông cung, ngày sau sẽ là Hoàng phi nương nương dưới một người trên vạn người, nhà họ Nguyễn sao lại không có tương lai cho được?”

 

“Biểu ca có yêu ta không? Hắn chỉ yêu tương lai rực rỡ của nhà họ Nguyễn mà thôi. Ngươi có hận, thì chỉ nên hận bản thân mình, mọi thứ đều thua kém người khác.”

 

Khi chân tướng trần trụi bày ra trước mắt, luôn tàn nhẫn đến vậy.

 

Nhưng ta không thể không thừa nhận, nàng ta nói đều đúng.

 

Ta không có chỗ dựa, c.h.ế.t cũng chẳng đáng tiếc.

 

Bát t.h.u.ố.c đặt bên giường, như tuyên cáo ngày c.h.ế.t của ta.

 

Ta chỉ mong được gặp Thanh Huy thêm một lần.

 

Thế nhưng đợi mãi, đợi mãi…

 

Lại đợi đến người mà ta từng chiếm đoạt thân phận — thiên kim thật, Giang Hữu.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Nhà họ Ôn chưa từng nhận nàng về, nàng đến nay vẫn lưu lạc bên ngoài.

 

Là ta cướp đi tất cả của nàng, bao gồm cả mối hôn sự với Chu Nghị An.

 

Hôm nay, nàng đến xem ta làm trò cười cũng được, đến đ.á.n.h ch.ó rơi xuống nước cũng chẳng sao — đó đều là món nợ ta thiếu nàng.

 

Ta biết mình t.h.ả.m hại, khó coi, liền né tránh ánh mắt nàng.

 

“Tỷ tỷ!”

 

Nguyễn Hân Thiền theo sát phía sau bỗng xông vào, thân mật khoác tay Giang Hữu, cười nói gọi tỷ tỷ:

 

“Cách xa nàng ta một chút, coi chừng nhiễm phải bệnh khí.”

 

“Nghe nói tỷ bị tiện nhân này chiếm mất thân phận thiên kim nên mới lưu lạc bên ngoài, không thể nhận tổ quy tông? Hẳn là trong lòng cũng hận nàng ta lắm nhỉ. Bởi vậy vừa nghe tỷ muốn đến xem cảnh t.h.ả.m hại của nàng ta, ta liền không nói hai lời, cho tỷ vào ngay.”

 

Nàng ta tìm được đồng minh, cố ý kéo lửa chiến về phía ta:

 

“Nói ra thì đáng tiếc, vị trí phu nhân này vốn nên là của Giang tỷ tỷ, lại bị nàng ta cưỡng đoạt mất. Nhà họ Chu môn đình hiển hách, phú quý ngập trời, thật thay tỷ tỷ cảm thấy không đáng.”

 

“Nhưng cũng không sao, ta đã thay tỷ tỷ trút được cơn giận này rồi. Nàng ta tâm địa hiểm độc, nay cả kinh thành đều biết. Còn định dựa vào phụ thân và huynh trưởng nàng chống lưng để dây dưa với biểu ca, nhưng nhà họ Ôn chỉ đáp lại biểu ca một câu: chuyện nhà của Hầu phủ, họ không xen vào, rồi liền khước từ mọi tin tức của nàng ta.”

 

“Dưỡng nữ dù sao cũng chỉ là dưỡng nữ, sao sánh được với ruột thịt. Nay nhà họ Ôn bị nàng ta liên lụy, e rằng sớm đã hối hận không kịp, chỉ hận năm xưa không dìm c.h.ế.t nàng ta cho xong. Phụ thân và huynh trưởng của tỷ tỷ lại nhờ Hầu gia tiến cử mà liên tiếp thăng chức, thật đáng chúc mừng, phúc khí của tỷ tỷ còn ở phía sau.”

 

“Sau này tỷ và ta đều ở kinh thành, tất nhiên là nên qua lại thân thiết như tỷ muội.”