Kiến Quân Lai

Chương 3



 

Nguyễn Hân Thiền cười rạng rỡ như hoa, thân mật khoác c.h.ặ.t t.a.y Giang Hữu.

 

Ta chỉ cảm thấy tim như bị bóp nghẹt, lục phủ ngũ tạng đau đến thắt lại.

 

Dẫu là thiên kim giả, nhưng từ nhỏ ta đã được nuôi dưỡng trong nhà họ Ôn, thân thiết với phụ mẫu, tình nghĩa với huynh trưởng như tay chân ruột thịt.

 

Họ cần mối thông gia với Hầu phủ, liền dùng ân dưỡng d.ụ.c ép ta, dùng nước mắt của mẫu thân khuyên ta, thậm chí để huynh trưởng và A đệ đem cả đời ghi nhớ ân tình của ta ra dỗ dành.

 

Thế nhưng đến hôm nay, dùng xong liền vứt bỏ, rốt cuộc chỉ là một quân cờ bị vứt đi — làm gì còn hai từ m.á.u mủ, nói gì đến ân nghĩa cảm kích.

 

Có lẽ sắc mặt ta tái nhợt, run rẩy quá mức rõ ràng.

 

Giang Hữu trầm mặc hồi lâu rồi khẽ nhíu mày, không nói câu nào mà rút tay ra khỏi cánh tay Nguyễn Hân Thiền đang khoác, trầm giọng hỏi:

 

“Vậy nên, nhà họ Ôn mặc kệ sống c.h.ế.t của nàng ta, Hầu phủ liền xem nàng ta như cục bột, muốn nhào nặn thế nào cũng được à?”

 

Nguyễn Hân Thiền khẽ hừ lạnh, nghịch chiếc vòng ngọc trên cổ tay — chính là vật trong của hồi môn của ta:

 

“Là nàng ta không biết tự lượng sức. Rõ ràng biết biểu ca yêu ta, lại không chịu nhường cho ta vị trí bình thê.”

 

“Tranh sủng trong hậu viện, ai nấy đều dựa vào thủ đoạn, là nàng ta bản lĩnh không bằng người khác!”

 

“Hừ.”

 

Giang Hữu bật cười lạnh một tiếng, nâng mí mắt nhìn Nguyễn Hân Thiền, ánh mắt sâu như đầm tối.

 

“Tranh đấu trong hậu viện, mỗi người dựa vào bản lĩnh, đúng không?”

 

Tâm trí Nguyễn Hân Thiền vẫn mải thưởng thức dáng vẻ sa sút của ta, hời hợt đáp lại:

 

“Đương nhiên là thế!”

 

Ngay khoảnh khắc tiếp theo —

 

Rắc!

 

Giang Hữu rút cây gậy đ.á.n.h ch.ó giấu sau thắt lưng, nện thẳng một gậy vào khoeo chân sau của Nguyễn Hân Thiền.

 

Nguyễn Hân Thiền phịch một tiếng quỳ sụp trước mặt ta, vừa kêu t.h.ả.m thì Giang Hữu đã giật mạnh tóc nàng ta, nghiến răng nói:

 

“Hôm nay, để ta cho ngươi mở to mắt xem thủ đoạn của ta, được chứ?”

 

Nói xong liền ấn đầu Nguyễn Hân Thiền xuống, rầm một tiếng, dập thẳng vào nền gạch đá bên cạnh ta.

 

Ta giật mình run lên, bất giác ngẩng đầu nhìn Giang Hữu.

 

Nàng khẽ thở dài, giọng đầy bất đắc dĩ:

 

“Nàng ta đang dập đầu nhận lỗi với ngươi đấy. Chung quy, uất ức cũng không thể cứ mãi nhẫn nhịn. Bắt nạt ngươi vì không ai chống lưng sao? Bọn họ coi ta c.h.ế.t rồi à?”

 

Nói lời ấy, bàn tay phải của nàng lại ấn mạnh trán Nguyễn Hân Thiền xuống đất thêm một cái.

 

Nguyễn Hân Thiền gào khóc t.h.ả.m thiết, liều mạng giãy giụa, thậm chí còn rít lên những lời nguyền rủa độc địa, khiến viện nhỏ vốn tiêu điều của ta bỗng náo loạn thêm mấy phần.

 

Ta chỉ chần chừ đúng một khắc.

 

Giang Hữu đã lạnh mặt túm tóc Nguyễn Hân Thiền, kéo khuôn mặt nàng ta đến trước mắt ta.

 

Trán bị đập phồng lên một cục to bằng quả trứng, kẻ vốn luôn cao ngạo đắc ý kia giờ đây mặt mày tái mét, chỉ còn lại sợ hãi.

 

“Hầu gia về rồi sẽ không tha cho ngươi, ngươi…”

 

Rầm!

 

Tiếng dập đầu này vang lên đặc biệt nặng nề.

 

Giang Hữu mặt đầy khinh miệt:

 

“Vậy thì bảo hắn về sớm một chút. Ta là người không có kiên nhẫn, đợi hắn lâu quá thì phiền.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lần nữa bị nhấc đầu lên, mặt Nguyễn Hân Thiền đã đầy m.á.u, run rẩy đến mức toàn thân phát lạnh, nhìn Giang Hữu như nhìn một kẻ điên, đến một chữ cũng không thốt nổi.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Giang Hữu dường như hoàn toàn chẳng để tâm, quay sang hỏi ta:

 

“Trước đây, nàng ta bắt nạt ngươi thế nào?”

 

Không đợi ta trả lời, nàng đã tiện tay quật một gậy vào lưng Nguyễn Hân Thiền.

 

“Là giẫm lên lưng ngươi như vậy sao?”

 

Khóe môi cong lên, nàng lại thuận tay giật cây trâm trên đầu Nguyễn Hân Thiền xuống, xoẹt xoẹt xoẹt ba cái, ghim thẳng vào đôi tay ngọc ngà, m.á.u tươi tuôn xối xả.

 

Giữa tiếng thét ch.ói tai và sắc đỏ loang lổ, Giang Hữu rũ mắt, gương mặt mang vẻ bi mẫn thương đời.

 

Thế nhưng ngón tay cái của nàng lại quệt vệt m.á.u b.ắ.n lên trán thành một đóa mai đỏ rực.

 

Cùng với nụ cười sát ý khẽ cong nơi khóe môi, cả người nàng toát ra vẻ tà dị, diễm lệ đến khó nói thành lời:

 

“Là như vậy mà làm hỏng tay ngươi sao?”

 

Ta nhất thời nhìn đến sững sờ.

 

Nàng liền túm cổ áo Nguyễn Hân Thiền, dập mạnh đầu nàng ta vào chân bàn.

 

Nguyễn Hân Thiền đau đến mồ hôi lạnh đầm đìa, sắc mặt trắng bệch.

 

Còn Giang Hữu thì ngẩng gương mặt thanh tú ấy lên, như chẳng mảy may để tâm, mỉm cười hỏi ta:

 

“Là như vậy mà làm Thanh Huy ngã sao?”

 

Môi ta khẽ run, kinh hoảng đến mức chẳng thốt nổi một lời.

 

Thì ra, con người thật sự có thể sống một cách ngông cuồng đến thế.

 

Thì ra, thù hận cũng có thể được báo một cách đường đường chính chính như vậy.

 

Thì ra, phẩm hạnh hiền lương của khuê tú danh môn… lại chẳng thể đổi lấy một đời vinh quang, cũng chẳng giữ được con cháu bình an.

 

Giang Hữu thấy ta sững người, liền thở dài:

 

“Không có bọn họ, chẳng phải vẫn còn ta sao? Lúc ngươi có tiền, thư từ hỏi han gửi tới ta không ngớt, giờ gặp nạn rồi, sao chẳng nhớ đến ta nữa?”

 

Nàng nhìn ta, như nhìn một con b.úp bê ngọc sắp vỡ, giọng nhẹ đến gần như thì thầm:

 

“Ta từng nói rồi, ta lợi hại hơn ngươi nghĩ nhiều, chỉ tiếc ngươi chẳng tin.”

 

“Ngươi xem — chẳng phải ta cũng có thể thay ngươi chống lưng hay sao?”

 

Bị Nguyễn Hân Thiền hành hạ, ta không khóc.

 

Bị Chu Nghị An chán ghét, ta không khóc.

 

Bị cả kinh thành mắng c.h.ử.i, ta cũng chưa từng khóc.

 

Thế nhưng ngay khoảnh khắc này, tất cả tủi nhục, phẫn uất, không cam lòng và oán hận tích tụ suốt bao lâu nơi n.g.ự.c, đều hóa thành những giọt lệ lạnh buốt, tràn đầy mặt ta.

 

Thì ra, có người đứng ra vì mình, lại là một cảm giác tốt đến thế.

 

Còn ta, từ nhỏ đến lớn sống rón rén dè dặt, chưa từng được nếm trải bao giờ.

 

“Cứ khóc đi,”

 

“Nay khóc hết rồi, về sau sẽ không khóc nữa.”

 

Toàn thân ta cứng đờ, giật mình thốt lên:

 

“Nàng ta m.a.n.g t.h.a.i con của Chu Nghị An, nếu như…”

 

Lời còn chưa dứt, ngón tay trỏ vấy m.á.u của Giang Hữu đã khẽ đặt lên môi ta, ngăn lại.