Dưới sự chú thị âm lãnh của Mộ Giáng Tuyết, hắn gọi một tiếng: “Tuế Tuế.”
Giọng nói khàn khàn hư hỏng rất là khó nghe, không còn tìm lại được sự quen thuộc lúc ban đầu nữa, hắn nói: “Vất vả cho muội rồi.”
Xiềng xích đột nhiên kịch liệt lay động vang lên, trong ống tay áo dơ bẩn có ánh bạc lóe lên rồi biến mất. Câu nói này dứt, Trường Tuế bị dùng sức kéo văng ra, nàng mờ mịt ngã nhào xuống đất, nghe thấy Mộ Giáng Tuyết khinh miệt trào phúng: “Ngươi muốn g.i.ế.c ta?”
Mộ Giáng Tuyết một tay nắm lấy cánh tay Triệu Nguyên Lăng, còn có dư lực liếc nhìn vị trí Trường Tuế ngã xuống: “Thật là một sự lựa chọn ngu xuẩn.”
“Không.” Triệu Nguyên Lăng gắt gao nắm c.h.ặ.t chủy thủ trong tay, lưỡi đao cách yết hầu Mộ Giáng Tuyết còn nửa ngón tay, lại không cách nào di chuyển mảy may nữa.
Đối diện với mắt Mộ Giáng Tuyết, hắn lạnh lùng nói: “Tên nghiệt chướng không hiểu tình yêu là vật gì như ngươi, vĩnh viễn không xứng có được sự yêu thích của Tuế Tuế, cho nên sự lựa chọn của ta là”
Cổ tay xuất kỳ bất ý đảo ngược, hắn đem lưỡi đao nhắm ngay chính mình, kéo theo tay Mộ Giáng Tuyết hung hăng cắm vào tâm khẩu.
Máu b.ắ.n đầy đất, câu trả lời của hắn là: “Thành toàn cho Tuế Tuế.”
Chỉ có hắn c.h.ế.t rồi, Trường Tuế mới sẽ không còn chịu sự uy h.i.ế.p của Mộ Giáng Tuyết.
Chỉ có hắn c.h.ế.t rồi, muội muội của hắn mới có thể giải thoát.
Thân là huynh trưởng, hắn không làm tròn trách nhiệm yêu thương muội muội, ngược lại hại nàng cuốn vào trong ngập trời họa kiếp này, đây là lỗi của hắn, hắn không nên mặc cho sai lầm tiếp tục.
BịchLà tiếng ai ngã xuống đất.
Trên mặt Trường Tuế bị văng lên m.á.u tươi ấm nóng, sờ thấy một cánh tay đầy rẫy vết thương loang lổ. Nàng có chút không dám tin gọi một tiếng: “A huynh?”
“A huynh… Hoàn Lăng… huynh đừng dọa ta…” Chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, Trường Tuế bò đến bên cạnh hắn. Nàng sờ thấy m.á.u tươi đặc sệt đầy đất, cúi đầu lại cái gì cũng không nhìn thấy, nàng thậm chí không cảm nhận được nước mắt rơi xuống nữa.
Triệu Nguyên Lăng phun ra một ngụm m.á.u tươi, định định nhìn tiểu cô nương đang khóc lóc kêu gào trước mặt hắn, há miệng muốn nói gì đó.
Hắn ở ám lao chịu đủ mọi dằn vặt, tưởng rằng mình đã bước vào vô biên luyện ngục, không còn quay về được nữa.
Trong lúc hôn hôn trầm trầm, trong đầu hắn xuất hiện rất nhiều hình ảnh hắn chưa từng trải qua. Hắn bắt đầu thường xuyên huyễn thấy một thiếu nữ váy xanh, rõ ràng dung mạo giống hệt Trường Tuế, lại hoạt bát kiều tiếu hơn Trường Tuế mà hắn quen biết, thậm chí có chút tiểu dã man, một tiếng lại một tiếng gọi hắn: “Hoàn Lăng.”
Thiếu nữ hay cười như vậy, sau này ở trước mặt hắn khóc đến đầy mặt nước mắt, phát ngoan hứa hẹn: “Ta sẽ cứu huynh, Hoàn Lăng, ta nhất định phải cứu sống huynh… huynh đừng rời xa ta…”
Nhưng hắn không phải Hoàn Lăng, hắn là Triệu Nguyên Lăng, hắn vẫn luôn cho là như vậy.
Cho dù, hắn giải thích không rõ vì sao hắn lại nhìn thấy những hình ảnh kỳ quái đó.
Nhưng ngay vừa rồi, khi Mộ Giáng Tuyết đưa ra những điều kiện cám dỗ kia, Triệu Nguyên Lăng cảm thấy bản thân trở nên không còn giống chính mình nữa. Hắn giống như cảm nhận được… Hoàn Lăng.
“Tuế Tuế…” Đây là sự lựa chọn của Hoàn Lăng, cũng là sự lựa chọn của Triệu Nguyên Lăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giờ khắc này, hắn lấy thân phận Triệu Nguyên Lăng nói với Trường Tuế: “Ta đại khái… không cao thượng như muội nghĩ, bách tính thiên hạ quan trọng, nhưng muội cũng… vô giá. Cái mạng này của ta là do muội cứu về, cho nên ta…”
Trả lại cho muội.
Như vậy, hắn cũng không cần phải lựa chọn thiên hạ hay là muội muội.
Máu tươi men theo khóe môi hắn chảy xuống, thấm ướt lòng bàn tay Trường Tuế.
“Đừng… đừng…” Trường Tuế muốn bế hắn lên, lại run rẩy không có sức lực. Nàng hận cực kỳ một bản thân phế vật vô dụng như vậy, pháp ấn nhạt nhòa trên trán bao phủ một tầng hỏa chước bất tường, hết lần này đến lần khác nỉ non: “Huynh không thể c.h.ế.t, không thể.”
Nàng phải nghĩ cách cứu hắn.
Nàng nhất định phải cứu hắn!
Phong ấn lao bất khả phá hiện ra vết nứt, Trường Tuế cảm nhận được Cư Chư Bất Tức đang ở trong cơ thể ong ong minh động, tựa như muốn xông phá huyết nhục của nàng xé rách mà ra.
Nhận ra sự bất thường của Trường Tuế, Mộ Giáng Tuyết đang ngẩn ngơ cuối cùng cũng hoàn hồn. Hắn quỳ rạp xuống bên cạnh nàng ôm lấy nàng: “Tuế Tuế, đừng làm chuyện ngốc nghếch…”
Hắn tuy rằng hận cực kỳ Triệu Nguyên Lăng, nhưng không muốn để hắn c.h.ế.t.
Hắn chỉ là muốn để Trường Tuế nhìn rõ bộ mặt thật hư ngụy của Triệu Nguyên Lăng, muốn để Trường Tuế biết sâu kiến thế gian này rốt cuộc có bao nhiêu đê tiện. Hắn chỉ là muốn để, muốn để Trường Tuế yêu hắn nhiều hơn một chút…
Nhưng bất luận hắn gọi thế nào, đều không gọi về được thần trí của Trường Tuế. Trơ mắt nhìn tầng hỏa chước đó càng cháy càng liệt, Mộ Giáng Tuyết dùng sức nắm c.h.ặ.t vai Trường Tuế, lại một lần nữa nhận thua: “Tuế Tuế, ta giúp muội… cứu hắn.”
“Ta giúp muội cứu sống hắn, được không.”
Đồng t.ử Triệu Nguyên Lăng bắt đầu tan rã, trước mắt lại bắt đầu hiện lên những hình ảnh hắn chưa từng trải qua kia. Giữa lúc sinh mệnh trôi đi, những hình ảnh đó dần dần dung hợp vào ký ức của hắn, hóa thành bộ dạng của một người khác. Chưa đợi Mộ Giáng Tuyết làm gì, chỉ nghe bộp một tiếng, thân thể Triệu Nguyên Lăng hóa thành vô số bụi trần.
Nếu sự phúc diệt của Linh Châu Giới là Thiên Đạo chú định, vậy ác quả này không nên do Trường Tuế gánh vác.
“Tuế Tuế, từ bỏ đi.” Một tia linh quang vuốt phẳng hỏa chước trên pháp ấn, Trường Tuế mất đi ý thức được Mộ Giáng Tuyết ôm lấy. Nàng cuối cùng nghe thấy Hoàn Lăng thở dài khuyên nàngLinh Châu Giới, đừng cứu nữa.
“…”
Triệu Nguyên Lăng c.h.ế.t rồi.
Lúc c.h.ế.t hắn nhớ lại tất cả, dùng linh lực yếu ớt của mình vuốt phẳng sự tự hủy của Trường Tuế, huyết nhục hóa đất, theo một làn gió xuân thổi vào, biến mất không dấu vết.
Trường Tuế tỉnh lại sau đó, bắt đầu mạc danh nôn ra m.á.u. Nàng không biết mình đã nôn ra bao nhiêu m.á.u, chỉ cảm thấy trái tim đau đến mức sắp xé rách, nước m.á.u làm ướt cằm nàng, văng tung tóe lên y sam Mộ Giáng Tuyết. Bên tai nàng xuất hiện tiếng ong ong một lúc lâu, thế gian trở nên ồn ào, lại quá mức tĩnh lặng.