Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 152



Nàng ngây ngốc nhìn hư không, đã không nghe thấy giọng nói của Mộ Giáng Tuyết nữa.

Nàng có thể cảm nhận rõ ràng, ký ức của mình đang khôi phục:

Đại hôn ở Linh Châu Giới, hủy trong tay Mộ Giáng Tuyết.

Hoàn Lăng sở dĩ gặp phải yêu ma ám toán, dính dáng âm sát chi khí, cũng liên quan đến Mộ Giáng Tuyết.

Từ sớm trước trận đại hôn đó, Mộ Giáng Tuyết đã cấu kết với yêu ma phản xuất tông môn, thành lập âm tà quỷ phái Vĩnh Mộ Tông. Lúc Trường Tuế vừa mới hóa thành hình người, nơi lầm lọt vào căn bản không phải là Man Hoang tàn tượng, Mộ Giáng Tuyết cũng không phải là di cô tu giả gì, hắn là thiên địa ma sát dẫn đến sự vẫn lạc của thượng cổ chúng thần, do vạn thiên ác niệm huyễn hóa.

Nơi Trường Tuế lầm lọt vào lúc đó, là Man Hoang Cổ Cảnh thực sự, nơi đó là cấm địa phong ấn Mộ Giáng Tuyết.

Chính là một ma đầu do ác niệm hóa sinh như vậy, lại nói yêu nàng.

Đối với tình cảm, Trường Tuế rất trì độn. Nàng chưa từng nhận ra Mộ Giáng Tuyết đối với nàng có tình cảm đặc thù, cho nên khi Mộ Giáng Tuyết lạnh lùng không cho phép nàng gả cho Hoàn Lăng, nàng đang phiền não đã lựa chọn phương thức sai lầm nhất, nàng gạt hắn: “Vì sao không thể gả, ta đã cùng a huynh hành qua Song Tu Chi Thuật, ta nên gả!”

Vì thế, Mộ Giáng Tuyết phát điên rồi.

“Trường Tuế, Người mở miệng ngậm miệng nói thích Hoàn Lăng, nhưng Người thật sự biết thế nào là tình ái sao?”

Trường Tuế đáp trả: “Không màng hiểu hay không hiểu, ta chỉ biết a huynh không thể c.h.ế.t, vì huynh ấy, ta có thể làm bất cứ chuyện gì.”

Thật là một câu cam tâm tình nguyện vì hắn làm bất cứ chuyện gì.

Đại khái là thái độ của Trường Tuế đã chọc giận hắn. Mộ Giáng Tuyết vốn luôn ôn hòa tính tình tốt bóp c.h.ặ.t cằm nàng, đột ngột hôn lên. Trường Tuế kinh hãi cho hắn một cái tát, hoàn toàn không cách nào lý giải hành vi của Mộ Giáng Tuyết: “Ngươi có biết ngươi đang làm gì không!”

Mộ Giáng Tuyết bị nàng đẩy ra, dùng khuôn mặt in hằn dấu tay lạnh nhạt lặp lại: “Sư tôn, không thể gả cho hắn.”

“Rốt cuộc ngươi là Sư tôn hay ta là Sư tôn, là nghe ta hay là nghe ngươi! Ngươi có tư cách gì quản ta!” Vì bệnh nặng của Hoàn Lăng, tâm trạng Trường Tuế vốn dĩ đã không tốt, lại vì sự phát điên của Mộ Giáng Tuyết càng thêm tồi tệ, không hề cố kỵ đến cảm xúc của hắn.

Ngày hôm đó nàng hẳn là đã nói rất nhiều lời tức giận, có chút nhớ không rõ cụ thể đã nói gì, chỉ nhớ Mộ Giáng Tuyết trầm mặc nghe rất lâu. Đợi Trường Tuế trút giận xong, mới hơi hất cằm, nhàn nhạt đáp một câu: “Sư tôn nói đúng.”

“Ta quả thực không có tư cách quản Người, nhưng chỉ cần Người dám gả, ta liền dám lấy mạng Hoàn Lăng.”

“Ngươi làm càn!” Trường Tuế đem Mộ Giáng Tuyết nhốt vào cấm bế.

Sau đó, nàng bận rộn chăm sóc Hoàn Lăng, càng thêm phớt lờ Mộ Giáng Tuyết. Cho đến vài ngày sau, nàng mới nhớ tới tiểu đồ đệ bị nhốt trong phòng cấm bế. Trải qua vài ngày bình tĩnh, nàng cũng dần dần nhận ra sự lỗ mãng lúc đó của mình. Nàng ngây thơ cho rằng, Mộ Giáng Tuyết chỉ là không nỡ để nàng gả đi, lo lắng nàng sau khi thành hôn sẽ phớt lờ hắn.

Khi ký ức quay về đến đây, Trường Tuế nhịn không được muốn cười.

Hóa ra, nàng sau khi mất trí nhớ, cũng vẫn luôn đi vào vết xe đổ của Linh Châu Giới, không hề có chút tiến bộ nào.

Trường Tuế lúc đó cũng nghĩ, nàng nên đi dỗ dành hắn.

Bưng bánh ngọt nước trà, thân là Sư tôn sĩ diện, Trường Tuế hiếm khi hạ mình chủ động cầu hòa. Nàng tưởng rằng, Mộ Giáng Tuyết cũng nên nhận thức được sai lầm của mình rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thân là linh vật, mặc dù hóa thân thành người, một số tập tính lại khó có thể thay đổi, ví dụ như lúc nàng bước đi luôn rất nhẹ, rất khó khiến người ta nhận ra sự tới gần.

Cho đến tận hôm nay, Trường Tuế cũng không biết, rốt cuộc là bước chân ngày đó của nàng quá nhẹ, không để Mộ Giáng Tuyết nhận ra, hay là hắn chán ghét ngụy trang cố ý bại lộ. Bên ngoài phòng cấm bế, nàng nghe thấy một giọng nói không thuộc về Mộ Giáng Tuyết“Thông Tiên T.ử ngày ngày túc trực bên cạnh Hoàn Lăng, chúng ta căn bản không tìm được cơ hội ra tay.”

“Kế sách hiện nay, chỉ có đợi đến ngày đại hôn…”

Nín thở, Trường Tuế men theo âm thanh nhìn qua khe cửa, nhìn thấy một hắc bào nam t.ử thân người đuôi rắn, đó là hộ pháp của Vĩnh Mộ Tông. Sự bị thương của Hoàn Lăng, không thoát khỏi can hệ với hắn ta.

“Kẻ nào ở bên ngoài!” Trường Tuế vẫn bị bọn chúng phát hiện.

Khoảnh khắc cánh cửa lớn bị tông mở, nàng nhìn thấy Mộ Giáng Tuyết tĩnh tọa trên bồ đoàn. Bạch bào không vương bụi trần rủ xuống mặt đất, đối với sự xuất hiện của Trường Tuế, không giận không hoảng không hề có phản ứng, thậm chí còn nhàn nhã lật một trang sách.

Trường Tuế gắt gao trừng mắt nhìn bóng lưng hắn.

Phẫn nộ, khó hiểu, chất vấn, khổ sở… Khoảnh khắc đó, đủ loại cảm xúc xông vào tâm khẩu, nàng hướng về phía hắn lớn tiếng chất vấn: “Mộ Giáng Tuyết! Ngươi sao lại cấu kết với người của Vĩnh Mộ Tông!”

Ngươi giải thích đi.

Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn phản bội tông môn sao?

Trường Tuế trước sau không đợi được lời giải thích của hắn, chỉ nghe thấy một tiếng cười khẩy: “Cuối cùng, cũng bị Người phát hiện rồi.”

Tình nghĩa sư đồ của bọn họ, chính là vào khoảnh khắc đó đi đến sự hủy diệt.

Mộ Giáng Tuyết phản ly tông môn.

Với tu vi lúc đó của hắn, trong tông không một ai có thể cản hắn lại.

Trước khi rời đi, hắn giẫm chân lên tông môn, một cước đá rơi bức hoành phi của Thần Kiếm Tông, trên cao nhìn xuống Trường Tuế nói: “Những lời ta nói trước đó đều là nghiêm túc.”

“Trường Tuế, nếu Người dám cùng Hoàn Lăng thành hôn, ta liền đem cả Linh Châu Giới tặng cho Người làm hạ lễ.”

Không ai để lời của hắn trong lòng.

Trường Tuế cũng không.

Thế là, ngày đại hôn đó, Vĩnh Mộ Tông tới đ.á.n.h, Man Hoang Xà Tổ hiện thế, Thần Kiếm Tông m.á.u chảy thành sông.

Mũi tên đó, b.ắ.n trúng mi tâm Trường Tuế.

Bất Tức tiễn không g.i.ế.c được người, lại có thể phá vỡ mọi phong ấn kết giới. Dưới cơn đau kịch liệt, Trường Tuế cảm thấy có thứ gì đó đang bóc tách khỏi mình. Sau này nàng mới biết, năm đó khi nàng giúp Mộ Giáng Tuyết giải khai cấm cố phong ấn, vô hình trung lại gieo xuống một cấm cố mới, tên là Đế Đạo.