Nàng gọi tên hắn, sắc môi đỏ thẫm che giấu vết m.á.u tràn ra: “Quá muộn rồi.”
Thật sự quá muộn rồi.
Ở Linh Châu Giới đã sớm chảy cạn nước mắt, giờ phút này nàng nghe Mộ Giáng Tuyết một phen thâm tình thề thốt, không hề có chút cảm động gợn sóng nào: “Ngươi cho rằng, ta còn sẽ tin ngươi sao?”
Lần này, Mộ Giáng Tuyết không gạt nàng. Hắn nguyện ý vì Trường Tuế trả giá mọi cái giá, không tiếc hướng thần minh lập thề, nhưng Trường Tuế không tin nữa, cũng không cho hắn cơ hội nữa.
Giữa trán đột nhiên truyền đến cơn đau nhói sắc nhọn, hộ thân ấn ký từng được Trường Tuế thi dĩ chúc phúc, xé rách một vết nứt dữ tợn.
“A” Mộ Giáng Tuyết ôm lấy trán, bị Trường Tuế dùng sức đẩy ra.
Theo sự gia trì thuật pháp của Trường Tuế, vết thương giữa trán Mộ Giáng Tuyết ngày càng lớn, tựa như muốn đem da mặt hắn từ chính giữa xé rách, không chút lưu tình xé chẻ hồn linh của hắn. Mộ Giáng Tuyết đầy mặt là m.á.u quỳ rạp xuống đất, đối diện với kim đồng lạnh lẽo của Trường Tuế, nhìn thấy hỏa sắc bất tường bùng lên giữa trán nàng.
Nàng đang tự hủy.
“Sư tôn.” Máu tươi như suối nhỏ men theo kẽ tay chảy xuôi, trên mặt đất nở ra từng đóa huyết hoa. Mộ Giáng Tuyết ôm lấy nửa khuôn mặt là sự bi thương như quỷ khóc, hết lần này đến lần khác gọi tên Trường Tuế: “Sư tôn, ta đau quá”
Hắn hướng về phía Trường Tuế vươn tay, ngón tay thon dài bị nước m.á.u nhuộm bẩn, ngoằn ngoèo thấm vào xương cổ tay ống tay áo, thấm ướt giá y đỏ như m.á.u, lưu lại từng mảng vết sâu.
Hắn ý đồ để Trường Tuế nắm lấy hắn.
Trường Tuế trên cao nhìn xuống hắn. Nàng không đi nắm tay hắn, mà là đem tay hắn giẫm dưới chân, mặc cho hắn chật vật phủ phục trên mặt đất: “Còn nhớ ngày bái sư, ta từng nói với ngươi cái gì không?”
“Mộ Giáng Tuyết, ngươi đã phạm phải trùng trùng sát nghiệt, của Linh Châu Giới, của phàm thế, ngươi lấy cái gì hoàn trả?”
Sát chú nàng gieo trên người hắn ngày đó, cuối cùng cũng có đất dụng võ: “Ngươi có tội, ta có lỗi, vậy chúng ta, liền cùng nhau hoàn trả.”
Mộ Giáng Tuyết đại khái là đau đến mất đi sức lực, đã không còn kêu la nữa. Mặc cho Trường Tuế giẫm lên ngón tay hắn, hắn dùng một tay khác nắm lấy mắt cá chân Trường Tuế, làm bẩn y quần của nàng: “Cho nên… Người là muốn cùng ta đồng quy vu tận sao?”
Trường Tuế đáp: “Phải.”
Nàng đã sớm muốn như vậy rồi.
Nam nhân vừa rồi còn kêu la không dứt thoi thóp, đột nhiên ngẩng khuôn mặt đầy m.á.u nhìn về phía nàng. Vết thương xé rách nổ tung da thịt giữa trán, dung nhan của hắn nằm giữa sự dữ tợn và diễm mỹ, trong sự ngẩn ngơ của Trường Tuế chậm rãi bò dậy: “Nhưng Sư tôn, Người g.i.ế.c không được ta a…”
Máu tươi đặc sệt men theo sống mũi nhỏ xuống, Mộ Giáng Tuyết giương lên khuôn mặt tươi cười tựa bi phi khấp, ngưng thị mặt Trường Tuế nhẹ giọng: “Ta c.h.ế.t không được, cho nên Người cũng không thể c.h.ế.t.”
Hắn dùng bàn tay dính đầy m.á.u đi bắt lấy cổ tay Trường Tuế: “Sư tôn, chúng ta đừng náo loạn nữa, được không?”
Giống như bọn họ chỉ là đang nương tựa vào nhau ngắm tuyết, vì bất đồng ý kiến mà xảy ra mâu thuẫn, giống như Trường Tuế không có hạ sát chú với hắn, hắn cũng không có da tróc thịt bong thống khổ kêu la. Máu trên tay Mộ Giáng Tuyết dính lên da nàng, hắn đỉnh khuôn mặt đầy m.á.u phóng mềm giọng điệu dỗ dành nàng: “Ngày mốt chúng ta liền phải thành hôn rồi, Sư tôn làm ta đau quá, như vậy thành hôn không đẹp đâu.”
Đều như vậy rồi, hắn lại còn không từ bỏ việc thành hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trường Tuế một phen hất tay hắn ra, lảo đảo lùi về sau: “Ngươi đã sớm biết…”
Nàng nỉ non: “Ngươi đã sớm biết rồi…”
Đã sớm biết nàng không phải thật lòng thành hôn, mà là muốn mượn cơ hội này g.i.ế.c hắn.
Mộ Giáng Tuyết bị nàng bỏ lại tại chỗ, mi mắt rủ xuống lưu lại những giọt m.á.u cuồn cuộn, giống như huyết lệ nhỏ xuống từ hốc mắt. Hắn không từ bỏ ý định, còn muốn tiến lên dỗ dành nàng, còn muốn cùng nàng thành hôn vĩnh viễn không chia lìa. Trường Tuế bị kích thích hung hăng, mất khống chế hét lên: “Cút ngay!”
“Đừng tới gần ta”
Hắn c.h.ế.t không được.
Bất luận là hắn ở Linh Châu Giới, hay là hắn ở phàm thế, nàng đều g.i.ế.c không được, Trường Tuế đã sớm biết.
Chẳng qua là muốn cược mạng liều một lần, đổi lại vẫn là bại cục đã sớm dự liệu, như vậy, nàng liền hết hy vọng rồi. Như vậy, nàng cũng có thể vứt bỏ cỗ khu xác này, không hề lưu luyến trở về Linh Châu Giới.
Ngước mắt nhìn vòng xoáy hư không ngày càng lớn, châu thoa trên b.úi tóc Trường Tuế rơi xuống, thấp giọng nói: “Mộ Giáng Tuyết, ta thật không biết, ngươi vì sao cứ cố chấp muốn cưới ta.”
“Bởi vì…” Mộ Giáng Tuyết định tại chỗ, hắn có khoảnh khắc thả không, khựng lại đáp: “Bởi vì yêu.”
Chữ cuối cùng, mơ hồ lại xa lạ, hắn có lẽ chính mình đều không đủ rõ ràng.
Trường Tuế cười rồi.
Không còn là nụ cười giả tạo lạnh như băng nữa, nàng cong khóe môi cười đến mi nhãn cong cong, ngay cả pháp ấn u bích giữa trán cũng trở nên động lòng người. Nàng lặp lại lời của Mộ Giáng Tuyết: “Bởi vì yêu?”
“Theo ta thấy, tình ái thế gian, chẳng qua chính là lục d.ụ.c si triền, thất tình tác quái, có lẽ còn có linh hồn cộng chấn. Nhưng Mộ Giáng Tuyết, hồn linh của ta không yêu ngươi, nhục d.ụ.c cũng chung quy sẽ hóa thành khô cốt, ngươi yêu ta cái gì chứ?”
Trường Tuế một cước đạp lên lan can cao, hồng quần đung đưa quét đến trước mắt Mộ Giáng Tuyết, nàng ngoái nhìn hắn hỏi: “Nếu da mặt ta sẽ ở trước mắt ngươi từng chút từng chút thối rữa dung hóa, ngươi còn dám đối với ta nói yêu sao?”
Nếu như quả thực có lai thế gì đó, hắn xách Trường minh đăng đi đến trước mặt nàng, nhớ tới thân thể thối rữa hóa thành khô cốt của nàng, còn dám thản nhiên ôm ấp đối với nàng nói yêu sao?
“Mộ Giáng Tuyết, nếu ngươi thật sự yêu ta, vậy thân là Sư tôn, bài học cuối cùng ta dạy ngươi, chính là thế nào là sợ hãi.”
“Không, đừng”
“Sư tôn đừng làm chuyện ngốc nghếch.” Mộ Giáng Tuyết nhận ra Trường Tuế muốn làm gì, đưa tay ra bắt, lại bị ánh lửa nóng rực thiêu thương mu bàn tay.
Quá muộn rồi, tất cả đều quá muộn rồi.
Mặc cho hắn đau đớn không buông tay, lại cũng không ngăn cản được sự rời đi của Trường Tuế. Vạt váy xé rách trong tay hắn, Mộ Giáng Tuyết bị lừa ngã xuống đất, trơ mắt nhìn Trường Tuế hướng về phía vòng xoáy bay vọt đi.